Chương 813 - Tâm ý và hành vi
*Trans+Edit: Lắc
Hai mắt nhắm lại, trong đầu chỉ còn là một mảng đen đặc, thế nhưng Lucien lại cảm nhận được rõ rệt ý thức của mình đang vươn ngày một cao, giống như chú chim nhỏ vừa thoát khỏi lồng giam, lại cũng giống như làn sương trắng đang cố ôm lấy bầu trời, bao phủ khắp nơi, vươn cao không ngừng và từ bên trên nhìn xuống mặt đất.
Dưới vòng vây của bảy cường giả huyền thoại đỉnh phong, Lucien không ngờ lại thực hiện một động tác đậm chất thi nhân, không gia cố cho bản thân bất kỳ lớp phòng ngự nào, thế nhưng đám ác quỷ viễn cổ Ngụy Thiện, Kiêu Ngạo, Tham Lam lại cũng không bắt lấy thời cơ để tấn công, mà thay vào đó chỉ nhìn cậu với sắc mặt biến đổi thất thường, cứ như thể cậu đã được ngăn cách khỏi thế giới này vậy.
Ý thức mỗi lúc một vươn cao, và rồi dần dà trở nên mờ mịt. Ngay khi sắp không thể duy trì được nữa, Lucien chợt cảm thấy “bản thân” đã đụng phải một lớp gì đó ngăn cách mềm mại nhưng vô hình!
Ầm!
Lucien lập tức cảm thấy linh hồn chấn động, trường linh lực tựa như đột phá mọi xiềng xích mà tràn ra như triều dâng.
Bầu trời xung quanh âm u, đất bùn màu đỏ sẫm, tòa cung điện vàng kim, tòa án mang phong cách Vương quốc Holm cùng bảy đại ác quỷ viễn cổ như Kiêu Ngạo, Ngụy Thiện, Thù Hận, Phóng Túng lập tức nứt vỡ rồi rơi xuống nền đất cứng như một tấm gương.
“Rắc, rắc, rắc…” Những tiếng vỡ vụn chói tai không ngừng vang lên, toàn bộ Địa ngục Viễn cổ biến thành từng mảnh nhỏ li ti. Đằng sau những mảnh vỡ đó không phải là hư không, mà là một thế giới mông lung được tạo nên bởi những ánh sáng đủ màu sắc như đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím bị bẻ cong và đan xen hỗn loạn vào với nhau.
Tựa như những sợi chỉ mảnh, các tia sáng hư ảo ấy quấn lấy nhau, thi thoảng lại nổi lên những khuôn mặt: mặt người, mặt cự long, mặt ác quỷ… Chúng mang vẻ mặt căm hận, tham lam, đau đớn, hoặc tràn trề dục vọng không thể kiềm chế.
Thế giới “cảm xúc tiêu cực” rực rỡ mà hư ảo này rộng lớn vô bờ, nhìn không thấy điểm kết, nhưng ở xung quanh Lucien, chúng lại sụp đổ thành những ảo cảnh gần như thực chất.
Ở trong cùng, cũng chính là tại vị trí ngay dưới chân Lucien, là một tinh cầu nhỏ đến mức khiến người ta phải bật cười với bề mặt xanh thẳm, mông lung. Phía dưới tinh cầu đó là một thành phố đang bay giữa không trung, các ma tháp bên trên cao vút tầng mây, gần như chạm tới đỉnh của tinh cầu xanh thẳm kia.
Mà bên dưới Thành phố Bầu trời là hình chiếu hỗn loạn của Aalto, thành phố của thánh ca, kinh đô của âm nhạc.
Tất cả đều không cố định mà biến đổi không ngừng, giống như những luồng suy nghĩ bất định trong tâm trí.
Lucien không cố khám phá tận cùng của “thế giới” này mà mở mắt ra, sau đó đột nhiên quay đầu lại, để rồi chỉ thấy bên ngoài một cổng thành khác của Aalto chính là khe núi mà cậu đã đi vào trước đây, một khe núi sâu không thấy đáy.
Trong khe núi, cánh cổng màu đồng xanh cổ kính kia không còn ngưng tụ thành thực chất nữa mà trở nên hư ảo, đem đến cho người ta cảm giác siêu việt, không thể chạm tới.
Và đứng phía trước cánh cổng màu đồng xanh này là một người đàn ông trẻ toàn thân mặc suit đen dài hai hàng khuy, dung mạo điển trai, ánh mắt vô hồn, biểu cảm nửa cười nửa khóc nửa giận. Tay phải hắn thì ấn chặt lên cánh cổng màu đồng xanh như thể không bao giờ tách rời!
Người đó đích thị là Lucien!
Chỉ có điều, “Lucien” này và cánh cổng màu đồng xanh dường như đã hòa làm một, cũng hư ảo, mông lung, cũng siêu việt, khó lòng chạm tới.
‘Quả nhiên, nơi này chính là điểm hội tụ của ‘cảm xúc tiêu cực’, cũng chính là cánh cổng dẫn thẳng vào ‘nội tâm’ của chính mình. Cổng Dục vọng cũng chính là cánh cổng tâm hồn!’ Lucien mang theo vẻ mặt hài lòng quay đầu nhìn bảy đại ác quỷ viễn cổ vẫn đang ở xung quanh. Nhưng lần này, chúng không còn mang dáng vẻ của cậu nữa, mà thay vào đó là những vệt sáng rực rỡ, méo mó bất định, chỉ có thể duy trì được hình người, đồng thời tỏa ra những cảm giác như thống khổ, tham lam, đố kỵ nồng nặc đến dị thường.
Nơi đây đương nhiên không chỉ đơn giản là nội tâm của cậu, mà là linh hồn hoặc tâm hồn cậu đã hòa nhập với vô số “cảm xúc tiêu cực” đang ngưng tụ trong không gian, thứ mà vừa như thuộc vừa như không thuộc về thế giới này, thông qua việc chạm vào Cổng Dục vọng. Từ đó, một Địa ngục Viễn cổ muôn hình vạn trạng được phản chiếu ra bên ngoài. Đó chính là lý do vì sao mỗi một người tới khám phá lại nhìn thấy một Địa ngục Viễn cổ khác nhau!
Và “Địa ngục Viễn cổ” thực sự, chính là dáng vẻ mà cậu đang thấy: xác thịt thì ở ngoài cửa, còn linh hồn, bằng một cách kỳ lạ nào đó, lại đang ở trong cửa, “dò xét” chính tâm hồn của mình.
Cái gọi là ác quỷ viễn cổ thực chất chính là hình chiếu từ những cảm xúc tiêu cực của bản thân, thứ bị phóng đại thông qua kết nối với Địa ngục Viễn cổ ở thế giới bên ngoài, vậy nên chúng không thể bị tiêu diệt hoàn toàn. Viên Tinh Hạch kia nếu như không phải có bản chất đặc thù thì cũng chẳng thể giấu được ở nơi này.
Trong hầu hết các trường hợp, năng lực kiểm soát tâm trí của cường giả cấp bậc huyền thoại đều rất mạnh, vậy nên số lượng ác quỷ viễn cổ về cơ bản thường là dưới bốn. Nhưng nếu gặp phải tình huống đặc biệt hoặc là bị tính kế, thì khi đó tình huống cả bảy đại ác quỷ viễn cổ cùng hội tụ sẽ lần lượt xuất hiện.
Chính vì lẽ đó, tâm tưởng càng khoáng đạt bao nhiêu, ‘thực tại’ có thể sẽ càng huy hoàng bấy nhiêu. Sự việc cho dù có phi arcana hay phi lý đến đâu cũng đều có thể thể hiện ra được!
Ác quỷ Ngụy Thiện, kẻ được ngưng tụ từ ánh sáng trắng thuần túy, khàn giọng hỏi lại lần nữa: “Làm sao mà ngươi biết được?”
Phần đáy luồng sáng trắng của hắn thấp thoáng một màu đen kịt.
Lucien cười ha hả đáp: “Ta chẳng thấy lạ gì việc các ngươi có thể mô phỏng hiệu ứng ma thuật và mọi thần chú yểm trên người ta hết. Xét cho cùng, nơi này có thể phóng đại mọi cảm xúc tiêu cực lên, cho nên các ngươi có lẽ đã thiết lập được một mối liên kết nào đó với phần tâm trí mà linh hồn ta đại diện.
Dù rằng hiện tại tạm thời ta vẫn chưa hiểu được rõ cách thiết lập cũng như nguyên lý là gì, nhưng đây là những thứ có thể lý giải và tái lập được, ta cũng đã thấy qua ở nơi khác rồi. Chẳng qua, không ngờ các ngươi lại có thể mô phỏng được hiệu ứng của một vật phẩm huyền thoại đỉnh phong như Nguyệt Thời Kế, bởi phải biết là ngay cả ta cũng không làm được. Đến một Grand Arcanist chuyên về phạm trù thời không còn không thể, vậy các ngươi dựa vào cái gì để mô phỏng?
Chẳng lẽ trong Địa ngục Viễn cổ còn có bảy vật phẩm huyền thoại loại thời không tương tự nữa? Hay chẳng lẽ những linh hồn lạc lối ở đây có tới bảy kẻ giỏi về thời không vượt qua cả ta?
Nếu chỉ là một hai kẻ hay một hai món thì còn có khả năng đó, chứ các ngươi thì quá tham lam, mà tham lam lại chính là đặc tính chung của ác quỷ!”
Phán đoán này xem chừng hoàn mỹ, nhưng tự thân Lucien hiểu rõ, rằng nếu không phải đã sớm có những suy đoán và ý nghĩ như vậy, thì chỉ trong tích tắc ngắn ngủi đó, cậu dựa vào cái gì mà có thể nghĩ thông, dựa vào cái gì mà có thể khẳng định chắc chắn đến thế?
“Quá kiêu ngạo! Dựa vào cái gì mà bọn ta không thể!” Ác quỷ Kiêu Ngạo, kẻ lúc này là một luồng sáng vàng kim vặn vẹo pha trộn với màu máu, gầm lên đầy phẫn nộ: “Ngươi chẳng qua chỉ ăn may thôi!”
Ác quỷ Đố Kỵ xanh u ám cười lạnh: “Đừng có vui mừng quá sớm. Ngươi biết thì làm được gì? Ngươi hiện tại đã làm cho sức mạnh của Địa ngục Viễn cổ thực sự trỗi dậy, thế thì sớm muộn gì cũng bị bọn ta ăn mòn và lây nhiễm, để rồi trở thành một linh hồn lạc lối nữa mà thôi!”
Ác quỷ Ngụy Thiện cũng cười đầy lạnh lẽo: “Trong lòng mỗi người đều có một Địa ngục Viễn cổ, trong lòng mỗi người đều có bảy ác quỷ viễn cổ, cho nên ngươi sẽ mãi mãi không thoát khỏi bọn ta đâu! Cho dù lúc này ngươi có trốn thoát được khỏi nơi này đi chăng nữa, nhưng một khi đã dẫn phát sự trỗi dậy vừa rồi, bọn ta vẫn sẽ tồn tại trong nội tâm ngươi, sẽ giày vò, gặm nhấm ngươi từng giây từng phút. Liệu ngươi có thể đề phòng được bao lâu đây? Chiến thắng cuối cùng tất sẽ thuộc về bọn ta thôi!”
“Ta sẽ lập tức biến ngươi thành một con quái vật thù hận mà chính bản thân mình cũng không nhận ra luôn!” Ác quỷ Thù Hận đỏ rực như ngọn lửa gầm lên.
Bảy đại ác quỷ viễn cổ lại một lần nữa xúm lại bu quanh, nhưng lần này, bọn chúng xem chừng đã đổi cách tấn công. Từ trên thân thể mỗi tên vươn ra những sợi chỉ mảnh với đủ màu sắc khác nhau, và rồi một cách chuẩn xác, không cách nào ngăn cản, chúng gắn lên người Lucien!
Đối mặt với sự hăm dọa và tấn công của bọn chúng, Lucien không những không sợ mà còn bật cười, sau đó đưa tay lên vỗ “bốp bốp bốp”: “Nói hay lắm, trong lòng mỗi người quả thực đều có một Địa ngục Viễn cổ, trong lòng mỗi người đều có bảy ác quỷ viễn cổ. Kể từ khi bắt đầu có ký ức đến nay, quả thực ta vẫn thường xuyên phải qua lại với các ngươi.”
Ơ? Bảy đại ác quỷ viễn cổ bỗng khựng lại.
“Ta từng nghe một câu ngạn ngữ, nó bảo ta thế này: làm người chỉ cần nhìn vào hành động thể hiện ra bên ngoài và mục đích thực sự của hành động đó là đủ, chứ đừng đào sâu truy cứu khi làm ra những hành động đó, nội tâm của người ta nghĩ gì; nếu không, thế giới này sẽ chỉ toàn người xấu.
Bởi vì nếu đi sâu dò xét vào trong tâm hồn, trong lòng mỗi người đều sẽ có đủ loại ý nghĩ bẩn thỉu, hèn hạ và đáng khinh.” Lucien mỉm cười tự giễu. “Ta thừa nhận, bình thường thỉnh thoảng ta cũng có những ảo tưởng khó có thể cho người ta thấy, nhưng sau cùng, chúng sẽ không bao giờ xuất hiện trên thế giới này, bởi vì ta đã chiến thắng chúng!
Mỗi khi làm bất kỳ việc gì, trong lòng ta ít nhiều đều có những ý nghĩ ích kỷ, độc ác, bỉ ổi hoặc dơ dáy, nhưng cuối cùng ta vẫn có thể đè nén được chúng, đánh bại được chúng, để ta có thể hoàn thành mọi việc dựa trên thế giới quan, nhân sinh quan và giá trị quan của chính mình.”
Đoạn, với vẻ mặt trở nên nghiêm nghị, cậu nhìn bảy đại ác quỷ viễn cổ nói: “Phương thức tư duy của ta, quan niệm làm người của ta, tất cả đều được hình thành từng chút một qua những lần chiến thắng đám ác quỷ viễn cổ các ngươi. Thế nên bây giờ, ngày hôm nay, ta còn phải sợ những tên bại tướng đã từng bại dưới tay ta vô số lần như các ngươi sao?”
Vừa nói, Lucien vừa từng bước tiến về phía trước, vóc người cậu tựa hồ trở nên cao lớn lạ thường. Không, chính là bảy đại ác quỷ viễn cổ kia đột nhiên bé hẳn đi, toàn bộ đều rúm ró cả vào!
Tới khi Lucien nói xong, ác quỷ Kiêu Ngạo mới sực tỉnh và tức tối nói: “Quá kiêu ngạo! Quá kiêu ngạo! Trước đây ngươi có thể chiến thắng bọn ta không có nghĩa là bây giờ ngươi vẫn có thể! Cái thái độ này của ngươi chính là căn nguyên cho thất bại của ngươi đấy!”
Ác quỷ Ngụy Thiện run rẩy kịch liệt. Đồ ngu, ngươi đang nói thẳng cho hắn biết cách để đánh bại chúng ta đấy!
Ngoại trừ hai tên này, năm đại ác quỷ viễn cổ còn lại vẫn có chút rụt rè sợ hãi.
……
Thánh thành Lance, bên dưới Đại điện Quang Minh, tại một đại sảnh dưới lòng đất rộng lớn vô cùng.
Ở vị trí trang trọng nhất của đại sảnh đặt một cây thánh giá cũ kỹ, tràn ngập dấu vết bể dâu của năm tháng. Và ngoài nó ra, khắp đại sảnh chỉ có những giá nến đầy gỉ sét.
Đây chính là nơi truyền đạo đầu tiên đạt đến quy mô nhất định hồi thần giáo Chân Lý còn hoạt động bí mật.
Lúc này, trên những giá nến kia, ánh nến vàng vọt đồng loạt sáng lên. Mười hai thành viên của Đại hồng y đoàn bao gồm Thánh Kati, Thánh Maria, Philibell, Astira,… đứng rải rác mỗi người một góc.
Chính giữa đại sảnh là một hình vẽ ba chiều kỳ quái, khác hẳn với các thánh trận hay pháp trận thông thường, mà trông giống như một tập hợp những nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ con.
Bên trong trận pháp kỳ quái này, Benedict III tay cầm quyền trượng bạch kim đi tới đi lui, kiểm tra không ngừng. Trong khi đó, Thánh Maria và các thành viên khác của Đại hồng y đoàn cũng đang cẩn thận phân định và xác nhận, rằng sau khi trận pháp được khởi động, họ sẽ không bị hiến tế, không bị nuốt chửng, tránh rơi vào kết cục giống như Chúa Tể Vô Biên Hải Hailkes.
“Chuẩn bị xong xuôi rồi chứ?” Benedict III ngữ điệu xa xăm hỏi.
Sau khi xác nhận hết lần này đến lần khác là không có sai sót gì, Astira, Philibell và những người khác đồng thanh đáp: “Thưa Đức Thánh Cha, chúng tôi đã chuẩn bị xong!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
