Throne of Magical Arcana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827) - Chương 817 - Dự tính của các ác quỷ

Chương 817 - Dự tính của các ác quỷ

*Trans+Edit: Lắc

Trường linh lực của Brook bao phủ toàn bộ thư phòng, vừa điều khiển trung khu pháp trận, vừa chỉ huy linh hồn tháp, vừa duy trì ma chướng Allyn, lại vừa khống chế đại cục của cả Thành phố Bầu trời, thành thử ông không thể phân ra quá nhiều sự chú ý cho vị Đại pháp sư này, chỉ nói vọng ra ngoài thư phòng: “Tình huống dị thường gì?”

Ông là người khống chế ma chướng, chẳng lẽ Thành phố Bầu trời có dị thường mà ông lại không phát hiện ra?

Đại pháp sư kia ngữ điệu gấp gáp nói: “Một vài thành viên của Hội đồng Tối cao đáng lẽ phải về rồi vẫn chưa trở lại ạ.”

Hắn vừa nói vừa bối rối tiến vào thư phòng, nhưng Brook đang phải phân tâm không thể xoay sở nên không giải trừ pháp trận phòng ngự mà hỏi thẳng: “Gồm những ai?”

“Gồm…” Đại pháp sư kia úp mở thốt ra một từ, thế rồi đột nhiên lao về phía trước, toàn thân trở nên mơ hồ, méo mó, trông như những luồng ánh sáng đủ màu sắc quấn lấy nhau mà thành.

“Xèo xèo xèo.” Giữa những âm thanh kỳ lạ, hư ảnh giống như ác quỷ kia xuyên qua lớp pháp trận đầu tiên, nhưng hắn rất nhanh ngưng tụ lại thành thực thể và xuất hiện ở giữa hai lớp pháp trận.

Tiếp đó, hắn không ngừng xuyên qua pháp trận và lao vào Brook ở trung tâm.

Mỗi khi hiệu ứng pháp trận xuất hiện, hắn lại chuyển từ thực sang hư, tựa như đang ở trong một thế giới khác, bao phủ khắp không gian và thuận lợi xuyên qua. Tuy nhiên, trạng thái này của hắn xem chừng không thể duy trì lâu, rất nhanh đã bị sụp đổ trở lại, thành thử không thể trực tiếp xuyên thủng tầng tầng lớp lớp pháp trận, mà phải dựa vào cảm ứng chính xác đến từng milimet đối với cách pháp trận vận hành mới có thể tìm thấy khoảng trống để đứng vào giữa những lúc “thủy triều lên xuống”.

Brook bấy giờ mới sực tỉnh. “Kẻ nhiễm bệnh” ác quỷ viễn cổ này không phải trường hợp bình thường, mà là đã bị một nhân vật kiểu “ác quỷ viễn cổ” hùng mạnh nhập vào, và kẻ đó đã nhập vào thông qua một hạt giống đặc biệt được gieo trong lòng hắn từ rất lâu trước đây.

Đôi mắt bắn ra hai ánh điện không ngừng co duỗi của ông nhìn đăm đăm tên “ác quỷ viễn cổ” này, cố gắng xác nhận bản thể là ai.

Khuôn mặt tên ác quỷ này không ngừng thay đổi diện mạo, khi thì trẻ trung, khi thì già nua, lúc thì tuấn tú, lúc lại xấu xí, khiến người ta nhìn mà hoa cả mắt.

Thế nhưng Brook đã nhận ra một trong số những khuôn mặt đó, bèn kinh ngạc thốt lên: “Melmax?”

Chính là vị Hiệp sĩ huyền thoại đỉnh phong duy nhất hiện nay!

“Melmax” điên cuồng cười lớn: “Melmax đã chết rồi, kẻ đang đứng ở đây chính là một trong những hóa thân của Chân Thần Viken!”

Dường như đã hiểu ra điều gì đó, Brook buông một tiếng thở dài: “Ngươi là hiệp sĩ có ý chí kiên định nhất, tín ngưỡng thành kính nhất và hiểu rõ bản thân nhất mà ta từng gặp. Không ngờ đến cả ngươi mà cũng chọn con đường ác quỷ viễn cổ, lại còn dùng phương pháp nguyên thủy không có vật chứa để san sẻ bớt ảnh hưởng của cảm xúc tiêu cực nữa.”

Không phải thành viên nào của Đại hồng y đoàn cũng có thể tìm được ngụy thần cấp huyền thoại hay Quân chủ Ác ma để làm vật chứa cho mình. Dù sao thì số lượng cường giả ở tầng cấp này cũng chỉ có bấy nhiêu, vậy nên không ít người cuối cùng đã chọn “phiên bản Thanos” đầy rẫy hiểm họa tiềm tàng. Và trong số đó, Melmax, kẻ có ý chí kiên định và tự tin rằng mình sẽ chiến thắng cảm xúc tiêu cực, là người hoàn thành sớm nhất. Hơn nữa sau khi hoàn thành, ông ta quả thực không phải chịu ảnh hưởng gì quá lớn, hoặc chí ít thì trước khi đột phá lên Á Thần, ông ta không nhìn ra có hiểm họa tiềm tàng nào.

Đáng tiếc, sau khi bị Viken lợi dụng và đồng hóa lần này, những cảm xúc tiêu cực trong lòng ông ta đã bùng phát hoàn toàn.

Bị Viken thao túng, mười hai thành viên của Đại hồng y đoàn đã hóa thành “ác quỷ viễn cổ”, sau đó nhờ vào những “hạt giống sa đọa” đã gieo từ trước để nhập vào những người khác nhau hòng gây hỗn loạn, tạo ra nhiều cảm xúc tiêu cực hơn cho Viken hấp thụ.

Đương nhiên, những “hạt giống sa đọa” có thể tránh khỏi ngăn cách từ ma chướng Allyn hay thánh trận của Rentaro này đòi hỏi cực cao, đó là mục tiêu nhất định phải toàn tâm toàn ý buông lỏng cả thân thể lẫn tâm trí để “ác quỷ” phóng chiếu vào người, đồng thời bản thân họ vốn cũng phải có lượng cảm xúc tiêu cực vượt ngưỡng giới hạn.

Nhưng khó khăn hơn và cũng kín kẽ hơn cả lại là một loại hình chiếu khác, chính là loại mà Viken dùng để khống chế các cường giả huyền thoại như Thánh đồ Maria hay Philip. Trường hợp này chỉ có thể lựa chọn một vài giáo sĩ có độ thành kính cực cao, sau đó trong quá trình “giúp đỡ” họ đột phá lên huyền thoại thì cộng hưởng với Núi Thiên đường, mượn sự che chở từ ân huệ của Thần Chân Lý để lặng lẽ hoàn thành việc phóng chiếu. Mà mục tiêu phải hoàn toàn không hay biết gì cho đến thời khắc then chốt thì cả thân thể lẫn tâm trí mới bị chiếm đoạt hoàn toàn.

“Đây là sự dâng hiến mà ta dành cho Thần, đám pháp sư không có tín ngưỡng các ngươi vĩnh viễn sẽ không hiểu được đâu.” Vẻ mặt thù hận, thống khổ của “ác quỷ” Melmax bỗng trở nên nghiêm nghị. Kế đó, sau lưng ông ta từ từ mọc lên một vầng thái dương nhuộm đỏ chân trời, soi rọi bóng tối, sáng rỡ nhưng không chói mắt.

Không ngờ trong tình cảnh này mà ông ta lại vẫn có thể sử dụng huyết mạch Bình Minh của bản thân!

Xem ra nhận thức của ông ta về sức mạnh huyết mạch đã vượt xa mọi cường giả huyền thoại, nhờ đó mà nắm bắt được một chút bản chất bên trong. Bảo sao ông ta lại là Hiệp sĩ huyền thoại đỉnh phong duy nhất hiện nay.

Brook khẽ thở dài một lần nữa rồi dặn dò linh hồn tháp Prospell phong tỏa ba tầng trên cùng. Cùng lúc đó, quanh người ông bùng phát một dòng điện, từ trường hiện ra, bóng tối vặn vẹo. Đó chính là biểu hiện của Vương quốc Điện từ giáng thế.

Ông định kéo “Melmax” vào demiplane của mình để chiến đấu, tránh làm ảnh hưởng đến các pháp sư khác tại Allyn.

Thế nhưng, “Melmax” đến đây chính là để gây hỗn loạn và tạo ra thêm nhiều cảm xúc tiêu cực, nào có thể từ bỏ cơ hội này. Dù rằng với cơ thể và linh hồn của một Đại pháp sư, ông ta chỉ có thể phát huy sức mạnh của huyền thoại đỉnh phong trong thời gian ngắn, nhưng chừng đó cũng đủ để trước mắt kháng cự lại được lực hút mạnh mẽ đến từ Vương quốc Điện từ rồi.

‘Hắn là George, học trò của Atlant, vậy Atlant đâu rồi?’ Trong lúc giao chiến, Brook bỗng nghĩ tới chuyện này.

……

Thành Rentaro, cung điện Nekso.

Luồng kiếm quang màu xám bạc lóe lên, một hiệp sĩ toàn thân mũ giáp kiên cố và đẹp đẽ sửng sốt khi thấy cơ thể mình bị chém làm hai khúc, trên mặt vẫn còn lưu lại biểu cảm méo mó vì đố kỵ và thù hận.

“Rắc rắc rắc.” Hai nửa thân thể của hắn bị những khe nứt nhỏ xíu hư ảo và dữ tợn phân cắt thành thịt băm rồi rơi xuống đất như mưa.

Nhìn thấy cảnh này, thấy bóng lưng cao ráo hiên ngang đứng phía trước, thấy mái tóc tím dài buông xõa qua vai cùng bộ giáp màu xám bạc của cô, những quý tộc đang trốn trong cung điện Nekso đều thở một hơi dài nhẹ nhõm, nhưng thân thể vẫn chưa hết run rẩy. Thật đáng sợ, đáng sợ quá! Một Hào quang hiệp sĩ mà lại trở thành ác quỷ rồi giết chết biết bao nhiêu quý tộc. Nếu không phải Nữ Vương Bệ hạ có mặt kịp thời, e là đám người bọn họ đã bị hắn giết hại dã man rồi!

Một Hiệp sĩ huyền thoại khác của Vương quốc Holm là Winston thì đang trấn giữ lãnh địa ở dị độ không gian, thành thử mọi hy vọng của họ đều đặt cả lên người Nữ Vương Bệ hạ Natasha.

“Yên tâm, Ma pháp Nghị viện đã nghiên cứu khá kỹ lưỡng về ác quỷ viễn cổ rồi, số hiệp sĩ có thực lực mạnh bị phóng chiếu vào không nhiều đâu, bằng không đã chẳng qua mắt được chúng ta rồi. Còn những hiệp sĩ cấp thấp và dân thường khác, những người mà cảm xúc tiêu cực đủ đậm để có thể bị ác quỷ viễn cổ bước đầu lây nhiễm chắc chắn cũng rất hiếm. Ta đã lệnh cho Chân lý Kiếm Hiệp sĩ Đoàn và Hộ Giáo Hiệp sĩ Đoàn bắt đầu hành động, phối hợp với cảnh sát để quét sạch những ‘người nhiễm bệnh’ rồi. Rentaro rất nhanh sẽ bình ổn trở lại thôi.” Natasha đè giọng xuống, khiến ngữ điệu trở nên trầm thấp và bình tĩnh lạ thường.

Cô hiểu rõ quy mô hỗn loạn và mức độ tàn phá do những “kẻ nhiễm bệnh” gây ra đều có hạn, chẳng bao lâu nữa sẽ bình ổn lại được. Còn thứ thực sự quyết định vận mệnh của mọi người chính là trận chiến giữa các Á Thần và huyền thoại đỉnh phong đang diễn ra trên bầu trời kia.

Ngữ điệu không nhanh không chậm, thái độ trầm ổn, kiên định và bóng lưng thẳng tắp của Nữ Vương Bệ hạ đã làm dịu tâm hồn vẫn còn đang run lẩy bẩy của các quý tộc, những cảm xúc tiêu cực khác nhau của họ cũng theo đó mà bắt đầu tan biến.

Đúng lúc này, John hộ tống nhóm Joel, Alisa và Đại Công tước Orvarit từ trong mật thất của cung điện bước ra. Sau lưng cậu đeo một khẩu súng trường nòng lớn tỏa ánh kim loại màu xám bạc, trên thân súng có dày đặc những ký hiệu tượng trưng cho điện và từ. Đây chính là khẩu súng trường Gauss do đích thân Lucien chế tạo cho cậu với một phát bắn tương đương một đòn toàn lực của Hào quang hiệp sĩ. Với thực lực gần đột phá cùng sự hỗ trợ từ trang bị hiện tại, John có thể miễn cưỡng bắn được ba phát.

“Đến Vũ trụ Nguyên tử đi.” Natasha không chút kiêng dè mà nói với cha mình và nhóm Joel, John ngay trước mặt rất nhiều quý tộc. Nơi đó có thể bảo đảm an toàn cho họ tuyệt đối.

John gật đầu rồi dẫn nhóm Đại Công tước Orvarit với vẻ mặt phức tạp bước qua cánh cổng dịch chuyển đang gợn sóng ánh sáng bên tay trái Natasha.

Nhìn thấy cảnh này, biểu cảm của các quý tộc bỗng trở nên sinh động, tràn ngập niềm mong đợi và hy vọng mãnh liệt. Nếu họ cũng có thể vào Vũ trụ Nguyên tử thì chẳng phải sẽ tránh được hỗn loạn bên ngoài, tránh được những cuộc tấn công chẳng biết sẽ từ đâu ập tới sao.

“Nữ Vương Bệ hạ, có thể cho chúng thần vào Vũ trụ Nguyên tử được không? Chúng thần ở lại đây chỉ làm vướng chân người, còn khiến người phải phân tâm bảo vệ nữa.” Một bá tước dẫn đầu nói.

“Phải đấy! Trốn vào Vũ trụ Nguyên tử là an toàn rồi!”

“Nữ Vương Bệ hạ, chúng thần đều là thần dân trung thành của người, xin người bảo vệ cho chúng thần với.”

Các quý tộc từng người phấn chấn hùa theo. Chỉ trong chớp mắt, ý kiến này dường như đã trở thành chủ ý của tất cả mọi người, là phương hướng của lòng “dân”.

Natasha khẽ nghiêng người chắn trước cổng dịch chuyển. Đảo mắt nhìn quanh các quý tộc một lượt, cô uy nghiêm nói: “Mọi người trốn ở đây là được rồi, không cần phải vào Vũ trụ Nguyên tử đâu.”

“Tại sao? Nữ Vương Bệ hạ, chẳng lẽ chúng thần không phải là thần dân của người sao?”

“Nữ Vương Bệ hạ, người muốn quay lưng với khế ước giữa quốc vương và quý tộc sao? Không còn muốn thực hiện nghĩa vụ bảo vệ chúng thần nữa sao?”

“Người như vậy không xứng làm nữ vương!”

Những tiếng chất vấn và khiển trách thốt ra từ miệng của các quý tộc. Tình cảnh hút chết vừa rồi khiến họ tích tụ quá nhiều sợ hãi, thành thử sau khi bị Natasha từ chối, tất cả liền tức thì bùng nổ.

“Cha ta, dì Camil và gia đình chú Joel, dì Alisa từ lâu đã ở dưới sự bảo vệ của ta và Lucien, cho nên ta có thể khẳng định chắc chắn họ không bị ác quỷ viễn cổ lây nhiễm, không bị phóng hình chiếu vào thân thể. Do đó, để đảm bảo an toàn cho Vũ trụ Nguyên tử…” Natasha không hề quát tháo mà nói một cách bình thản, điềm tĩnh như thể chỉ đang phân phó xem bữa tối nay phải chuẩn bị những món ăn gì. “Bất kỳ kẻ nào đến gần cổng dịch chuyển, chết.”

“Mọi người mặc kệ cô ta đi! Cứ xông qua đó, xông vào Vũ trụ Nguyên tử đi! Cô ta không dám giết chúng ta đâu, trừ phi không muốn tiếp tục làm nữ vương nữa!” Một quý tộc trong đám đông lớn giọng kêu lên, và rồi lập tức nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt. Những quý tộc bị cảnh tượng chết chóc vừa rồi dọa cho mất mật liền chen lấn xông về phía cổng dịch chuyển.

Một luồng kiếm quang màu xám bạc lạnh lùng vô tình lóe lên, mấy quý tộc ở hàng đầu trân trân nhìn nửa thân trên của nhau tách rời khỏi nửa thân dưới, máu tươi phun đầy đầu đầy mặt những kẻ phía sau.

“Cô ta… Cô ta thực sự dám giết chúng ta…” Các quý tộc ngây người đứng đực ra tại chỗ, không ai dám tiến lên thêm bước nào.

Đôi mắt màu tím bạc của Natasha lạnh lùng không chút cảm xúc: “Ta đã nói rồi, bất kỳ kẻ nào dám đến gần cổng dịch chuyển, chết.”

Kiếm Chân Lý chĩa nghiêng nghiêng xuống đất, các quý tộc bỗng vô thức lùi lại vài bước.

Đúng lúc này, từ trong đám đông đột nhiên vang lên một giọng nói già nua: “Cô đã phát hiện ra ta từ lúc nào?”

Các quý tộc sợ hãi dạt ra, để lộ một ông lão không biết đã trốn vào giữa từ lúc nào. Khuôn mặt của ông ta không ngừng thay đổi, từ một bá tước mà mọi người quen thuộc biến thành một ông lão nhuốm đầy vẻ phong sương. Điểm chung duy nhất là “bọn họ” đều nhắm chặt hai mắt.

“Atlant, là ông…” Natasha xoay ngang Kiếm Chân Lý rồi trầm giọng cười nói: “Mọi chuyện quả thực có một vài lỗ hổng, tỉ như cảm xúc của các quý tộc quá khoa trương, hay như Hào quang hiệp sĩ lúc nãy lại quá chuyên chú tàn sát mà để cho bọn họ chạy được tới đây chẳng hạn. Đương nhiên, điều này cũng có thể giải thích là do bị ảnh hưởng từ việc sử dụng cảm xúc tiêu cực và ác quỷ viễn cổ, nhưng với ta mà nói, tất cả đều chẳng có gì khác biệt cả. Bởi vì, cho dù không có ông xúi giục, cho dù đây chỉ là một sự kiện bình thường, ta cũng sẽ giết hết bất cứ kẻ nào dám lại gần cổng dịch chuyển.

Những lúc thế này, ta tất yếu phải bảo đảm an toàn cho Vũ trụ Nguyên tử, bởi dù sao các phương pháp phục sinh của Lucien đều nằm trong tháp Babel cả, ta không được phép có một chút chủ quan nào.”

Đột nhiên, cổng dịch chuyển sáng lên, và rồi John bước ra ngoài.

“Cậu?” Natasha nghi hoặc hỏi.

John nghiêm nghị nói: “Tôi là hiệp sĩ của người, là thống lĩnh của Chân lý Kiếm Hiệp sĩ Đoàn. Những lúc thế này, tôi phải ở bên cạnh các đồng đội của mình và cùng nhau bảo vệ sự yên ổn của Holm.”

Natasha thoáng trầm mặc rồi gật đầu nói: “Đi đi.”

Atlant lặng lẽ nhìn John rời đi, nhìn các quý tộc tháo chạy khỏi cung điện này rồi cười khổ nói: “Một hiệp sĩ chân chính… Ta cũng rất muốn được như cậu ta, nhưng đến hôm nay ta mới biết, sau khi chuyển hóa thành trạng thái ác quỷ viễn cổ, không ngờ ta lại bị Viken khống chế.

Cô tuy có Kiếm Chân Lý và Khiên Chân Lý, nhưng thực lực hiện tại của ta cũng là huyền thoại bậc ba hàng thật giá thật rồi. Cô không ngăn nổi ta phá hủy hết toàn bộ các thiết lập để phục sinh của Evans đâu.”

Sau khi Lucien rời đi, cổng dịch chuyển bên trong ma tháp Allyn thông đến Vũ trụ Nguyên tử đã được bán phong tỏa, chỉ khi được người bên trong đồng ý mới có thể tiến vào. Chính vì vậy, “cánh cổng lớn” tại cung Nekso này đã trở thành mục tiêu của Atlant.

Sau khi bình thản nghe xong, Natasha đột nhiên vung ra một kiếm trái tay.

Ánh sáng màu xám bạc xẹt qua, hào quang của cánh cổng dịch chuyển bắt đầu mờ đi, sau đó “rắc” một tiếng rồi sụp đổ hoàn toàn.

Nhìn biểu cảm ngỡ ngàng không tin nổi của Atlant, Natasha nở một nụ cười rạng rỡ, đẹp tựa ánh triều dương:

“Giờ thì, ngay cả ta cũng không vào được nữa rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!