Throne of Magical Arcana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827) - Chương 809 - Nhiệm vụ bí mật

Chương 809 - Nhiệm vụ bí mật

*Trans+Edit: Lắc

Thánh thành Lance, Đại điện Quang Minh.

Khi Philibell tới nơi, các thành viên khác của Đại hồng y đoàn, những người có thể rời được việc ra, đều đã đến đông đủ. Giáo hoàng Benedict III tay cầm quyền trượng bạch kim đứng trên bậc thềm cao, sau lưng là một cây thánh giá thiêng liêng khổng lồ.

“Hôm nay ta triệu tập các ngươi tới đây là để giao phó cho các ngươi một nhiệm vụ bí mật. Việc này có liên quan đến vinh quang của Thần, đến sự tồn vong của giáo hội và tương lai của mỗi người.” Benedict III trang nghiêm nói. Đôi mắt vốn hơi vẩn đục của Ông ta lúc này sâu thẳm, tĩnh lặng không chút gợn sóng.

Thánh Phục Cừu Giả Melmax bước lên một bước hỏi: “Thưa Đức Thánh Cha, không biết là nhiệm vụ gì mà cần tới quá nửa Đại hồng y đoàn cùng thực hiện vậy?”

Thương thế mà ông ta phải chịu lúc Douglas tấn thăng Á Thần vẫn chưa lành hẳn, thế nên Melmax khá thận trọng với nhiệm vụ này.

Benedict III không trực tiếp đáp mà hướng mắt về phía cửa sổ kính gần mái vòm của Đại điện Quang Minh. Ánh nắng ban trưa rực rỡ chiếu xuyên qua lớp kính màu sặc sỡ, để lại những vệt sáng bảy màu đầy mộng ảo trên mặt đất.

“Việc Douglas tấn thăng Á Thần đã tiếp thêm tự tin cho đám pháp sư, giúp bọn chúng nhìn thấy tương lai tươi sáng của arcana và ma thuật, chỉ cần con đường này còn chưa tuyệt vọng thì bọn chúng sẽ rất khó bị lôi kéo. Không chỉ vậy, nó còn thay đổi cực lớn cục diện của toàn thế giới, làm đảo lộn tương quan lực lượng và cả những dự tính của chúng ta trong tương lai.” Benedict III trầm giọng nhắc lại tình hình hiện tại. “Dù chúng ta có muốn thừa nhận hay không, thì một Á Thần, bốn huyền thoại đỉnh phong, cùng với số lượng cường giả huyền thoại không hề thua kém chúng ta là bao đều đang tồn tại sờ sờ ngay đó. Ma pháp Nghị viện đã sở hữu thực lực đủ để đối kháng trực diện với chúng ta mà không rơi xuống thế hạ phong rồi.

Bên cạnh đó, chúng ta còn phải đối mặt với đám dị đoan phương Bắc, đối mặt với sự xâm chiếm và tập kích của đại ác quỷ Maltimus ở Vô biên Hải, và đối mặt với sự áp chế của tà thần Ngân Nguyệt ở Dãy núi Hắc ám nữa. Thế cục đang vô cùng gian nan.”

Tất cả các thành viên của Đại hồng y đoàn đều im lặng, bởi đây là sự thật hiển nhiên đang bày ra trước mắt. Chúa Tể Địa Ngục Maltimus và đám dị đoan phương Bắc cũng là đối tượng mà Ma pháp Nghị viện phải phân tâm đề phòng, nhưng chí ít bọn chúng còn có Nghị viện Hắc ám và Vương đình Elf là đồng minh, còn phía bên này thì gần như đang bị cô lập.

Đây dường như chính là một quá trình không thể tránh khỏi của mỗi một thế lực thống trị khi chuyển từ thịnh sang suy. Bởi lẽ, sự cường quyền trước đây của họ để lại ấn tượng quá sâu sắc trong lòng các tổ chức khác, đôi bên lại kết những mối tư thù khó lòng hóa giải. Do đó, nếu như không có đủ khí phách và nghị lực để nhượng bộ và liên minh, thì các thế lực khác trước khi tranh đấu với nhau sẽ rất dễ đạt thành hiệp nghị lật đổ thế lực thống trị cũ trước, giống như Đế chế Ma thuật cổ đại năm xưa!

Giọng nói già nua và nặng nề của Benedict III vang vọng khắp Đại điện Quang Minh: “Mặc dù ta tuân theo ý chí của Thần mà truyền cho các ngươi phương pháp chuyển hóa trạng thái bất diệt sơ bộ, cũng như cách sử dụng tín lực Thần ban để ngưng tụ thần tính, mà các ngươi những năm qua hẳn cũng đã có thu hoạch, thực lực thăng tiến, nhưng sự phát triển của arcana trong hai mươi năm qua, cùng với sự bành trướng thực lực kéo theo đó của Ma pháp Nghị viện, đã khiến chúng ta buộc phải nhìn thẳng vào một vấn đề.”

Nói đến đây, Ông ta dừng lại một chút, ánh mắt không chút cảm xúc nhìn lướt qua tất cả các thành viên Đại hồng y đoàn có mặt.

Các Đại hồng y như Thánh Maria, Thánh Kati, Philibel, Astira đều khe khẽ cúi đầu, tựa hồ đang né tránh ánh mắt của Giáo hoàng. Trong vài năm qua, hiện tượng tà giáo mọc lên như nấm trong khu vực do giáo hội kiểm soát cũng có một phần “công lao” của bọn họ trong đó.

Benedict III thu ánh mắt lại rồi tiếp tục nói: “Cứ theo đà này, trước khi thực lực của các ngươi về cơ bản thăng tiến, trước khi số lượng huyền thoại đỉnh phong mới đuổi kịp Ma pháp Nghị viện hiện tại, trước khi có Thánh đồ tầng cấp Á Thần mới ra đời, thì thực lực tổng thể của Ma pháp Nghị viện chắc chắn đã hoàn toàn áp đảo chúng ta rồi. Bọn chúng sẽ từng bước từng bước chia rẽ rồi đập tan chúng ta, giống như cách mà Đế chế Ma thuật năm xưa bị chúng ta lật đổ vậy.”

“Đây không phải là ta đang dùng khả năng xấu nhất để dọa mọi người. Các ngươi hẳn đều hiểu rõ, rằng hầu hết các pháp sư của Ma pháp Nghị viện vẫn chưa thực sự tiêu hóa được hết những thành quả phát triển của arcana trong hai mươi năm gần đây. Suy cho cùng, việc thực lực bành trướng sẽ chậm hơn so với sự phát triển của lý thuyết khoảng mười năm, mà sau mười năm nữa, bản thân các ngươi có thể mạnh thêm được bao nhiêu, chính các ngươi là người rõ nhất.”

Nghe Benedict III nói xong, Đại hồng y Astira nghi hoặc hỏi: “Thưa Đức Thánh Cha, tầm nhìn xa về sự thay đổi lên xuống trong tương quan thực lực mà ngài mô tả thật sự rất đáng kinh ngạc, nhưng cục diện hiện tại có một điểm khác biệt rõ rệt và căn bản nhất so với Đế chế Ma thuật cổ đại năm xưa, đó là chúng ta có ngài, người phát ngôn trên trần thế của Thần, đồng thời là Á Thần mạnh nhất, trong khi kẻ mạnh nhất của Đế chế Ma thuật cổ đại năm xưa cũng chỉ là huyền thoại đỉnh phong.

Sự tồn tại của Á Thần chính là một loại răn đe, một loại cân bằng. Chừng nào Á Thần còn chưa bị tiêu diệt, thì thế lực thuộc về Ngài ấy sẽ rất khó bị xóa sổ hoàn toàn, bởi điều đó sẽ khiến Á Thần không còn kiêng dè gì nữa mà ra tay tiêu diệt kẻ thù tận gốc. Chính vì lẽ đó, các Á Thần có khả năng tiêu diệt lẫn nhau chính là sự đảm bảo cho hòa bình, giống như cách chúng ta đánh với đám ma cà rồng vậy. Tôi tin là Ma pháp Nghị viện chắc chắn sẽ cân nhắc đến điều này. Có lẽ tình trạng đối đầu cách eo biển Bão Táp như thế này sẽ mãi duy trì, có chăng thì cũng chỉ là đôi bên sẽ dần dần thôn tính sạch những thế lực khác không có Á Thần mà thôi.”

Thánh đồ Kati cũng đứng ra nói: “Astira nói rất đúng, việc Á Thần không thể bị giết sẽ khiến cục diện hiện tại được duy trì. Nhưng điều quan trọng nhất là, Đức Thánh Cha, ngài là Á Thần mạnh nhất, còn có khả năng thi triển Thần Giáng, bất luận là Ngân Nguyệt, Chúa Tể Địa Ngục hay Douglas cũng đều không thể chống đỡ nổi. Điều này có thể đảm bảo tối đa địa vị của giáo hội, khiến bọn chúng không thể tấn công.

Đợi đến khi thực lực của chúng tôi đều thăng tiến, chúng ta có thể đánh thức Thần. Dưới hào quang của Chân Thần, mọi tà ác đều sẽ tan biến hoàn toàn thôi.”

Hắn nói ra những dự tính của mình, còn về việc có thể đánh thức Thần Chân Lý hay không, đánh thức bằng cách nào, thì đó lại là chuyện khác.

Benedict III khẽ thở dài một tiếng: “Á Thần không phải là bất diệt thực sự. Ít nhất, chính bản thân ta cũng có không ít hiểm nguy tiềm tàng. Nếu có kẻ nắm thóp được những hiểm nguy tiềm tàng này, thì cho dù không thể giết ta, kẻ đó cũng có thể giam cầm ta giống như cách ta đang giam cầm con quái vật kia vậy. Mà một kẻ sở hữu Thần Giáng như ta chắc chắn sẽ là mục tiêu hàng đầu của Douglas, Ngân Nguyệt và Maltimus. Không thể loại trừ khả năng bọn chúng sẽ bắt tay với nhau. Đến lúc ấy, chúng ta sẽ phải đối mặt thế nào đây?”

Bên trong Đại điện Quang Minh, nhất thời không có thành viên nào của Đại hồng y đoàn lên tiếng, khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt đến đặc quánh. Mặc dù nguy hiểm còn ở rất xa, nhưng nghe Đức Thánh Cha phân tích như vậy, họ chợt có cảm giác khả năng xấu nhất sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.

“Thưa Đức Thánh Cha, nhiệm vụ mà ngài muốn giao cho chúng tôi là gì?” Melmax đột nhiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng. “Liệu nó có liên quan đến khốn cảnh trong tương lai không?”

Benedict III chậm rãi giơ quyền trượng bạch kim lên, nét mặt trở nên trang nghiêm.

Thấy vậy, các thành viên của Đại hồng y đoàn lập tức quỳ xuống, điểm thánh giá trước ngực và thành kính cầu nguyện: “Chỉ có sự thật mới tồn tại mãi mãi!”

Đây chính là tư thế chuẩn bị tuyên bố “thần dụ”!

“Thần đã giáng hạ thần dụ và chỉ cho ta biết làm sao để giải quyết hiểm nguy tiềm tàng.” Ngữ điệu của Benedict III tràn đầy niềm “cảm kích chân thành”. “Sở dĩ sau khi đã sử dụng ‘vật chứa’ mà vẫn xuất hiện hiện tượng cảm xúc tiêu cực không thể khống chế và phân tách, là bởi ở bước cuối cùng khi đột phá lên Á Thần, sức mạnh của cảm xúc tiêu cực không tương xứng với tín lực.”

Thánh Maria theo bản năng cau mày: “Không tương xứng? Cả hai đều là sức mạnh tâm linh không ‘thực’, sao lại không tương xứng?”

Đoạn, cô ta bỗng sực tỉnh: “Thưa Đức Thánh Cha, không phải tôi đang nghi ngờ Thần. Tôi chỉ hy vọng ngài có thể khai sáng cho sự vô tri của tôi.”

“Bởi vì đứng sau tín lực là Núi Thiên đường, khi đột phá Á Thần sẽ xuất hiện hình chiếu của Núi Thiên đường, còn sức mạnh cảm xúc tiêu cực thì chỉ có thể ngưng tụ ra bảy đại ác quỷ viễn cổ. Chúng làm sao tương xứng với Núi Thiên đường được? Chính vì vậy mà cân bằng bị phá vỡ, để lại hiểm nguy tiềm tàng.” Benedict III mặt không đổi sắc giải thích.

“Vậy phải làm thế nào mới tương xứng?” Philibell hỏi. Đây là vấn đề họ quan tâm nhất, bởi họ cho rằng bản thân sớm muộn gì cũng sẽ đi tới bước này.

Benedict III hạ quyền trượng bạch kim xuống rồi nhẹ nhàng gật đầu nói: “Cần nhiều ‘ác quỷ viễn cổ’ hơn, cần bọn chúng ‘ngưng tụ’ ra ‘Địa ngục Viễn cổ’. Mà việc này phải cần các ngươi phối hợp, chỉ dựa vào một mình ta thì không thể hoàn thành được. Thật ra, việc này hoàn toàn trùng khớp với trọng tâm của phương pháp tấn thăng Á Thần mà chúng ta nắm giữ, đó là tập hợp sức mạnh của đám đông, biến yếu thành mạnh.”

Không biết vì sao, khi nghe câu này của Benedict III, Philibell và các thành viên khác của Đại hồng y đoàn lại nghĩ ngay đến luận án của Lucien, nghĩ đến dự đoán trong đó – sự tiến hóa từ người quan sát yếu sang người quan sát mạnh!

“Thưa Đức Thánh Cha, chúng tôi phải làm gì?” Thánh đồ Kati hỏi. Những việc như thế này nhất định phải hỏi rõ từng bước một. Dù sao cũng liên quan đến bản thân, nhỡ đâu thử nghiệm thất bại khiến “ác quỷ viễn cổ” trong người mất khống chế thì sao?

“Theo suy đoán của ta, việc ‘ngưng tụ’ này sẽ gây nên những thay đổi tương ứng cho Địa ngục Viễn cổ, sau đó…” Benedict III nói ra từng chút một những gì mình đã sắp xếp mà không hề giấu giếm.

Sau khi phân rõ những điểm mấu chốt, các thành viên Đại hồng y đoàn dù mỗi người một ý nghĩ nhưng đều đáp ứng, sau đó rời khỏi Đại điện Quang Minh để tiến hành chuẩn bị.

Tới khi bóng dáng của họ đã biến mất hoàn toàn, Giáo hoàng Benedict III vẫn đứng đó, ánh mắt u tối khó dò nhìn đăm đăm về phía cửa.

……

“Ác quỷ Đố Kỵ?” Lucien vừa mở miệng, “Natasha” và “Silvia” đang mây mưa quấn quýt trên giường liền đứng bật dậy, một người không màng thân thể trần trụi mà ưỡn ngực đứng chắn phía trước, một người thì yêu kiều, bẽn lẽn mà nép sát vào đối phương.

“Xin lỗi anh, dù anh rất, rất tốt, nhưng người em yêu vẫn là cô ấy.” “Natasha” không chút sợ hãi nhìn thẳng vào mắt Lucien.

Chỉ vì mấy câu thoại quen thuộc này mà làm khóe miệng Lucien giật giật. Cậu sau đó mỉm cười nói: “Không có tác dụng đâu. Nếu ngay cả chút lòng tin này mà cũng không có, ta làm sao xứng nói lời yêu chứ? Phiền ngươi đổi trò khác đi, ác quỷ Đố Kỵ.”

Trong lúc nói những lời này, cậu cũng đã làm tốt công tác chuẩn bị, bởi trong bóng tối rất có thể còn có ác quỷ Phóng Túng đang ẩn nấp. Nếu cả hai tên mà cùng ra tay thì sẽ khá nguy hiểm.

“Haha.” “Natasha” và “Silvia” đồng thời phát ra những tiếng cười lảnh lót như thể tiếng chuông ngân, khác hẳn với giọng thật của họ. “Đúng là một gã đàn ông vô vị.”

Tiếng cười còn chưa dứt, cơ thể họ đã lập tức tan rã, phảng phất như đã biến thành tro bụi.

Lucien vốn tưởng rằng hai đại ác quỷ viễn cổ sẽ ra tay, không ngờ bọn chúng lại cứ thế rời đi thẳng như vậy.

Ánh mắt đảo quanh, cậu nhìn thấy chiếc gương soi đặt cạnh giường, trong gương phản chiếu hình ảnh của cậu: suit đen dài hai hàng khuy, mũ chóp cao và giày da đen bóng. Thế nhưng, trên khuôn mặt tuấn tú quen thuộc kia lại không phải là nụ cười, mà là một biểu cảm khinh thị.

“Lucien” trong gương đột nhiên cười lạnh nói: “Ngươi có biết ngươi lúc này được gọi là ngạo mạn không? Chính vì có thực lực huyền thoại đỉnh phong cùng rất nhiều thần chú quỷ dị, mạnh mẽ, ngươi mới coi thường bảy đại ác quỷ viễn cổ, cho rằng chúng không thể gây nguy hiểm cho ngươi. Trong lòng ngươi đang cười nhạo từng cử động, từng cử chỉ mà chúng cố gắng thực hiện để tác động đến cảm xúc của ngươi.

Loại suy nghĩ này chính là sự kiêu ngạo thuần túy nhất. Kiêu ngạo chưa bao giờ là một loại cảm xúc, thế nên ta chính là thuận theo nội tâm của ngươi mà sinh ra, để buộc ngươi phải nhìn thẳng vào bản thân mình. Ngươi sẽ không bao giờ giết hay đánh bại được ta đâu, bởi vì ta chính là ngươi!”

Hắn bước từng bước ra khỏi gương, đôi giày da màu đen giẫm lên tấm thảm nâu vàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!