Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương 301-400 - Chương 352: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa – ‘□□□□’ (1)

Chương 352: Phòng 205, Phòng Nguyền Rủa – ‘□□□□’ (1)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 154

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 2, Phòng 205 – Phòng Nguyền Rủa ‘□□□□

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

… Lạnh quá.

Cái lạnh thấu tận xương tủy, cảm giác như linh hồn tôi cũng sắp bị đông cứng lại.

Rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Sáng tỉnh dậy, ăn sáng cùng đồng đội xong, rồi lên tầng 2—

Và tôi nhận ra. Đây là Phòng Nguyền Rủa, Phòng 205.

Và tôi lại bị phong ấn lần nữa.

Tôi cố mở mắt, ít nhất cũng muốn nhìn thấy tên căn phòng trên Cửa Sổ Trạng Thái, nhưng nó còn không báo cho tôi cả tên phòng.

Nhìn lại thì lần bị phong ấn ở Phòng 201 cũng thế này mà nhỉ?

Suy nghĩ vừa chạm tới đó, ý thức tôi liền sụp đổ.

***

Trên một cánh đồng hoang vu đầy sỏi đá, hàng chục người tụ tập lại.

Chẳng mấy chốc, tiếng xì xào của các tín đồ lan khắp nơi, như thể vừa xảy ra một chuyện mang điềm gở, thứ không nên tồn tại.

“Ngọn lửa… đã tắt rồi. Đây rốt cuộc là điềm gì vậy?”

“Xin hãy chứng giám cho chúng con! Xin tha tội cho chúng con!”

“Đại nghiệp còn đang dang dở, sao lại xảy ra chuyện này?”

“Ôi Ngọn Lửa vĩ đại… Agni vĩ đại ơi….”

“Nếu chúng con có tội, xin hãy tỏ tường—”

Đúng lúc đó, người đàn ông trung niên đứng ở hàng đầu khẽ vỗ tay một cái.

Ngay lập tức, một chuyện huyền bí vượt ngoài lẽ thường xảy ra.

Tựa như giữa hai bàn tay ông ta xuất hiện một cái hố nuốt trọn âm thanh, toàn bộ tiếng ồn xung quanh ông ta đều lắng xuống.

Nếu có một “kẻ đến từ tương lai” ở đây, hẳn sẽ nhận xét rằng cảm giác giống như bấm nút tắt tiếng ngoài đời thực.

“Bình tĩnh lại đi.”

Thái độ của người đàn ông trung niên ung dung đến mức, cứ như việc ngọn lửa tắt chẳng phải chuyện gì to tát.

Rất nhanh, khí độ tự nhiên ấy lan tỏa ra xung quanh, khiến các tín đồ dần lấy lại sự bình tâm.

Giáo chủ còn vững vàng như vậy, thì có thể có vấn đề gì chứ?

Ông ta là kẻ cao quý nhất dưới bầu trời này, là người sẽ chém đầu vị vua giả dối tự xưng “Hoàng Đế” dù chỉ là phàm nhân, giải phóng tất cả mọi người.

Nhưng vào lúc này, trong lòng Bách Hỏa Giáo Chủ, Jo Won-Hong tuyệt đối không hề bình thản.

‘Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế này?!’

Nơi này là nơi nào?

Trong mắt kẻ không biết gì, đây chỉ là một vùng đất cằn cỗi không mọc nổi một ngọn cỏ. Nhưng trên thực tế, đây lại là vùng đất thần bí bậc nhất thiên hạ.

Chẳng phải chính tại nơi này, người sáng lập giáo phái—vị tiên tri—đã nhận được giới luật từ Agni tôn quý hay sao?

Vậy mà…

Ngọn lửa thánh vẫn hiên ngang cháy rực suốt 780 năm qua, dù mưa gió bão táp thế nào, vẫn tồn tại màu nhiệm như thể nó là minh chứng cho sự vĩ đại của Agni.

Giờ đây, nó đã tắt.

‘Tại sao chuyện này lại xảy ra đúng vào lúc chúng ta đang chinh phạt đế quốc nữa chứ!’

Giờ phút này, Jo Won-hong không phải là chí tôn của Thiên Hạ Đệ Nhất Giáo, cũng không phải một trong tam đại cao thủ cổ kim, càng không phải một trong hai tuyệt đỉnh cao thủ hiếm hoi còn tồn tại trên thế gian.

Ông ta chỉ là một con người, sợ hãi việc ước mơ cả đời và tín ngưỡng cả đời của mình có thể sụp đổ.

“Về thôi!”

Một tiếng quát vang dội áp đảo tất cả, khiến các tín đồ đang quỳ rạp đồng loạt đứng dậy.

Họ như bị thôi miên, quên sạch những bất an và nghi hoặc vừa nhen nhóm, lặng lẽ đi theo sau giáo chủ.

***

- Park Seungyub

“Tâu bệ hạ, thần, Thượng Thư Bộ Tụng, Lee Woncheol, xin đa tạ bệ hạ vì luôn ban cho lòng nhân từ rộng lớn. Thần xin tấu trình về sự động loạn bất thuần của Bách Hỏa Giáo đang tràn tới từ phương Nam—”

Đầu mình sắp nổ tung rồi.

“Có báo cáo rằng phòng tuyến quanh Thánh Thư Thành đã bị phá vỡ, và từ phía Xương Thiên Các, mười ba Tư Lệnh của Bách Hỏa Giáo đã bắt đầu xuất hiện gần kết giới! Lại còn—”

Tôi thật sự muốn hỏi ông lão đang thao thao bất tuyệt với vẻ mặt nghiêm túc trước mặt tôi rằng: ông nghĩ tôi hiểu nổi đống báo cáo rối rắm này à?

Đúng lúc đó, chị Eunsol, người đang ngồi cạnh tôi trong bộ y phục trắng toát như một bức tranh, cất tiếng.

“Hãy báo cáo chi tiết hơn về hoạt động gần kết giới. Tình hình của Bắc Đẩu Đại Tướng Quân ra sao?”

“Bắc Đẩu Đại Tướng Quân thì—”

May thay, cũng có người đủ tỉnh táo để hiểu và trả lời những báo cáo kéo dài hàng giờ đồng hồ này.

Nghĩ lại thì, mấy ông lão kia có lẽ cũng chỉ đang “làm bộ” báo cáo cho tôi mà thôi.

Đầu tôi đau như búa bổ.

Phòng 205, thế giới của căn phòng bí ẩn chưa rõ tên này, là một quốc gia mang phong cách Đông Á tiền hiện đại.

Một đế quốc đang hấp hối, quân phản loạn đã chiếm hơn nửa lãnh thổ, những kẻ đánh hơi nhanh nhạy thì đã sớm gom của chạy lấy người.

Ấy thế mà cái tên lại hoa mỹ lắm: “Quang Minh”.

Còn tôi là vị thiếu niên hoàng đế của đế quốc đang lao thẳng tới bờ vực diệt vong.

Nghe nói thụy hiệu của hoàng đế thường chỉ được ban sau khi chết. Vậy mà dù tôi vẫn đang sống nhăn răng, dân chúng đã gọi tôi bằng thụy hiệu rồi.

Cũng may, thụy hiệu ấy là Mạt Đế (末帝), tức Hoàng Đế Cuối Cùng.

***

“Vất vả rồi~!”

Dù là hoàng đế của một đế quốc sắp sập tiệm thì cũng phải ăn cơm.

Nhờ vậy, tôi được nghỉ ngơi đôi chút.

“…Trung Hòa Môn Chủ Lee Eunsol, khanh có thấy mình đang nói chuyện quá thoải mái rồi không?”

Rõ ràng lúc mới tỉnh lại, gặp chị tôi vào buổi sáng, chị còn dặn rằng trong thời gian ở Phòng 205 thì ngay cả khi chỉ có một mình cũng phải gọi nhau bằng chức vị kia mà?

Không phải chị bảo như vậy để khỏi lỡ miệng trước mặt người khác sao?

“Seungyub à. Cái quốc gia này gần nát rồi, thôi thì làm đại đi.”

“… Vâng ạ.”

- RẦM!

Từ phía sau, Kim Sang-hyun, hộ vệ cận thân của hoàng đế, khẽ đập tay xuống bàn.

“Trung Hòa Môn Chủ, chúng ta làm đúng thỏa thuận đi. Đúng là quốc vận đế quốc đã suy, nhưng chúng ta vẫn đang ở vị trí phải bảo vệ đế quốc này. Xưng hô!”

“Được rồi. Lúc nãy thần chỉ là bật cười vô thức thôi…”

“Trung Hòa Môn Chủ, như cô đã biết, ta có nhiệm vụ bảo vệ Hoàng Đế nên không thể tự do hành động. Cô đã xác định được vai trò của các đồng đội khác chưa?”

“Tôi đã xác định được rồi. Cha Jinchul chính là ‘Bắc Đẩu Đại Tướng Quân’ được nhắc tới trong báo cáo khi nãy. Hiện anh ta đang ở gần kết giới, mà theo tình hình thì có vẻ đã đụng độ với thế lực Bách Hỏa Giáo một lần rồi.”

“Bắt đầu đã phải chiến đấu sao… Vị trí khởi đầu đúng là khó nhằn. Những người khác thì sao?”

“Elena là sứ giả kiêm giáo sĩ đến từ Tây Phương Đế Quốc. Chính xác hơn, cô ấy là Đệ Nhất Sứ Đồ của giáo đoàn Avester—quốc giáo của Tây phương. Tôi vừa gặp cô ấy lúc nãy rồi, tối nay chắc cô ấy sẽ có thể dự họp.”

“Hừm… Seungyub bệ hạ, tiểu thư Eunsol và tôi đều thuộc về đế quốc, còn tiểu thư Elena thì thuộc một phe khác. Cách phân vai thế này hẳn có dụng ý. Những người còn lại thì sao?”

“Ông và Songee thậm chí còn không có mặt trong bất cứ ghi chép nào. Có vẻ họ không nắm tước vị chính thức gì, chắc được gán vai cao thủ giang hồ lang bạt.”

“Còn tiểu thư Ahri và tiểu thư Miro?”

“Trường hợp này tôi cũng chưa rõ. Có lẽ hai người đó cũng là cao thủ giang hồ chăng? Người trong võ lâm thì thường có thể nghe ngóng được thông tin từ ‘biệt danh’ của họ, nhưng lại không có ‘tên’ rõ ràng nên khó mà tra ra lắm.”

“Tôi đoán cũng có lẽ vì phần lớn cao thủ võ lâm đều sống cuộc đời mà chết lúc nào cũng chẳng hay, nên nhiều kẻ thường có thân phận mập mờ.”

“À này… phòng này, Phòng 205 ấy, kịch bản và mọi thứ đều rõ ràng quá mức. Tôi phải gọi là một căn phòng tương đối trung thực đấy nhỉ?”

Thầy tôi gật đầu trả lời.

“Việc chúng ta cần làm là ngăn chặn tà giáo đang khiến đế quốc lâm nguy. Địch Thủ chính là Giáo Chủ của Bách Hỏa Giáo—Jo Wonhong.”

“Căn nguyên lời nguyền chắc là cái ‘Nghi Thức Thăng Thiên’ gì đó mà hắn tuyên bố sẽ tiến hành sau khi thống nhất thiên hạ. Cái gì thế này? Thứ này bọn chúng còn chẳng thèm giấu, rải cả cáo thị khắp nơi.”

“Đây không phải là chuyện có thể coi nhẹ được. Kịch bản càng rõ ràng thì ý nghĩa của nó sẽ ra sao?”

“Dù chúng ta có biết đường nhưng sẽ rất khó để vượt qua thử thách.”

“Bọn chúng sẽ rất mạnh. Cả Jo Wonhong lẫn mười ba Tư Lệnh dưới trướng hắn. Cực kỳ mạnh. Tiết Lộ Thiên Cơ đã cảnh báo cho chúng ta rồi.”

Cuộc trò chuyện giữa chị và thầy tạm dừng lại thoáng chốc.

Tôi tranh thủ sắp xếp trong đầu những vai trò mà chị đã xác nhận được.

Park Seungyub: Hoàng đế Quang Minh Đế Quốc. Ai cũng gọi là Mạt Đế.

Lee Eun-sol: Cố vấn hoàng đế và là họ hàng xa, Trung Hòa Môn Chủ.

Kim Sang-hyun: Hộ vệ cận thân của hoàng đế, đệ tử của một cao thủ lừng danh. Biệt hiệu: Thiết Hồn Thần Thương.

Cha Jinchul: Bắc Đẩu Đại Tướng Quân, người bảo vệ kết giới.

Elena: Đệ Nhất Sứ Đồ của giáo đoàn Avester, sứ giả Tây phương.

Kim Mooksung, Yoo Songee, Kim Miro, Kim Ahri: Chưa rõ.

Khi lần lượt nghĩ tới từng người, tôi chợt nhận ra thiếu mất một người.

“Thế còn Kain-hyung thì sao?”

Cả hai cùng lúc nhìn về phía tôi.

“Seungyub—à không, bệ hạ, xem ra người vẫn chưa nhận ra.”

“Kain có lẽ đã bị phong ấn rồi.”

“Cái gì?”

Anh ấy lại bị phong ấn sau phòng 201 nữa à? Chuyện đó cũng không phải không thể.

Theo lời Ahri-noona, người đã từng trải nghiệm tổ đội Khách Sạn biển sâu nói thì, phong ấn có thể bị áp dụng cho cùng một người nhiều lần.

Nhưng… làm sao bọn họ biết anh ấy bị phong ấn nhanh vậy?

Khách Sạn đâu có hiện thông báo kiểu “ai đó đã bị phong ấn” chứ?

Trong bốn người chưa rõ vai trò, Kim Mooksung, Yoo Songee, Miro, Kim Ahri, cũng hoàn toàn có khả năng một người trong số họ bị phong ấn mà?

Đúng lúc đó, bác sĩ giải thích cùng một tiếng cười trống rỗng.

Lúc này tôi mới nhận ra, trong thế giới này, anh Kain nổi tiếng theo một cách ‘không tưởng’.

***

Đã muộn. Trăng treo lơ lửng trên bầu trời đêm, ánh bạc nhàn nhạt trải xuống đỉnh núi, khẽ soi sáng thế gian.

Trên con núi mờ ảo, có hai người đang bước, sử dụng ánh trăng để soi sáng lối đi.

“Ông ơi, cháu mệt muốn chết rồi… Đi đường núi giờ này nguy hiểm lắm đó?”

“Nguy hiểm thì nguy hiểm, nhưng chúng ta biết làm sao? Đế quốc này sắp toi tới nơi rồi.”

“Haiz….”

“Ta cũng định ngủ lại quán trọ một đêm rồi đi. Nếu không phải nghe mấy bài ca về cái kết của Mạt Đế từ sát vách thì đã—”

“Mạt Đế Park Seungyub… nghe cũng oách phết nhỉ? Dạo này người ta cũng bàn tán về cậu ta một cách khá thương cảm đấy nhỉ.”

“Vì nó là hoàng đế thiếu niên mà. Dân thiên hạ đâu có ngu, ai cũng biết thằng nhóc mới lên ngôi được một năm rưỡi đâu phải là kẻ gánh trách nhiệm mất nước.”

“Là lỗi của Tiên Hoàng sao ạ?”

“Chắc vậy. Thằng khốn đã làm nát đất nước ấy chắc cũng chết rồi.”

“Êy! Ông nói năng cho lịch sự chút đi!”

Cô thiếu nữ cuối tuổi teen cau mày, đá nhẹ ông lão một cái.

Tất nhiên, ông lão là kiểu người mà dù cô dốc toàn lực đánh cũng chẳng lay nổi một sợi lông mũi.

“Ta đang thấy lưng mỏi mỏi, đá cái thấy đỡ hẳn. Đá thêm cái nữa coi.”

“… Cháu mệt rồi.”

“Để ta cõng cho nhé?”

Trong khoảnh khắc, Thần Điểu Nương Nương Yu Songee thực sự cân nhắc việc mình có nên leo lên lưng ông lão không.

Cuộc leo núi kéo dài suốt đêm đã bào mòn thể lực của cô không ít.

“Không cần đâu. Cháu đâu phải con nít.”

“Không phải gì? Là con nít chứ còn gì nữa.”

Thay vì cãi nhau với Mooksung, Songee chú ý tới lý do vì sao mình được ban cho biệt hiệu “Thần Điểu Nương Nương”.

Trên vai cô, từ nãy đến giờ vẫn có một tồn tại phô trương sức nặng một cách kín đáo!

“Perro! Em—”

Chưa kịp nói hết câu, Pero đã bay vọt lên không trung.

“…”

“Ha! Thằng nhóc này lanh lẹ ghê. Nó thông minh tới cỡ nào chứ? Thấy chưa, chưa cần bảo chở đã tự hiểu mà bay đi rồi. Thế này thì chữ ‘Thần Điểu’ đúng là không uổng.”

“… Thật sự là ông—”

“Dừng lại.”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Mooksung quát khẽ, ngăn Songee lại.

Rồi chẳng bao lâu, từ bốn phía vang lên tiếng kim loại lạch cạch, những ngọn đuốc cũng lần lượt bùng sáng trong bóng tối.

“Ối chà! Hai vị là người quý phái sao? Trời tối quá, nãy bọn ta không nhận ra!”

Songee thở dài.

Một đế quốc đang sụp đổ—trị an đã tan nát từ lâu.

Thế giới thế này, đi đêm trên núi mà gặp chuyện gì cũng chẳng lạ.

Vì vậy, việc năm sáu tên sơn tặc xuất hiện cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Ngạc nhiên hơn là bọn sơn tặc này lại mặc giáp thép tấm được gia cố, còn cầm thương sắc bén.

“Ơ? Cô nương xinh đẹp kia là người thế nào? Đường núi hiểm trở, sao lại lên đây giờ này?”

“…”

“Có vẻ ngại ngùng nhỉ? Bọn ta cũng không phải người xấu. Không định vô lễ đâu, chỉ ghé một lát rồi—”

“Songee.”

Mooksung thản nhiên gọi, như thể mấy tên sơn tặc trước mặt thậm chí còn không tồn tại.

“Dạ?”

“Cháu có biết biệt hiệu của ta là gì không?”

“… Ông khoe cả chục lần rồi còn gì? Gì nhỉ? Thoát Hồn Lão Gia?”

“Trong tiểu thuyết võ hiệp, từ ‘Thoát Hồn’ thường gắn với hạng người nào cháu có biết không?”

“Cháu không biết.”

“Thường là sát thủ, thích khách—những cao thủ trong lĩnh vực kiểu đó.”

“Vậy à?”

“Nghĩa là về ám khí, ta đứng số một thiên hạ.”

“Ám khí?”

Ngay lúc đó, tên sơn tặc bị phớt lờ nãy giờ cau mặt.

“Ta nói nhẹ nhàng lịch sự vậy mà còn không hiểu à? Thoát Hồn Lão Gia cái quái gì, nghe buồn cười v—”

- ĐOÀNG!

Một tiếng nổ như sét đánh. Hắn chưa kịp nói hết câu đã ngã xuống.

Những tên sơn tặc còn lại cảm nhận được nguy hiểm, vừa quay người định chạy—

- ĐOÀNG! ĐOÀNG!

Chưa đầy một phút, trên núi chỉ còn lại một ông lão và một cô gái.

“Đúng là lũ ngu. Chẳng nghe câu ‘trên giang hồ, cẩn thận người già và phụ nữ’ bao giờ à?”

“Có câu đó thật hả?”

“Có chứ.”

“Ông ơi… thế này cũng gọi là ám khí à?”

“Tất nhiên. Không phải ám khí thì là cái gì hả nhóc?”

“Cháu tưởng ám khí là dao găm hay phi tiêu chứ?”

“Ta dám chắc đám mà dùng mấy thứ đó, chỉ cần bắn thử một phát là đổi sang cái này ngay. Đây là ám khí số một cổ kim.”

“Nghe cũng có lý.”

“Nhưng mà… ta ghen tị với thằng Kain ghê.”

“Dạ?”

Mooksung lẩm nhẩm, như đang đọc một bài thơ cổ.

“Thiên hạ rộng lớn, Đao Sơn Kiếm Lâm, cao thủ ẩn mình biết bao! Nhưng dưới bầu trời này, chỉ có ba người đạt được danh tiếng bất diệt.”

“…”

“Có kẻ chỉ với một thanh kiếm mà bình định thiên hạ. Thiên Hạ Kiếm, Lee Ja-seong. Có kẻ đứng đầu giáo phái, còn thống lĩnh nhiều dân chúng hơn bất kỳ vị vua nào. Giáo Chủ Bách Hỏa , Jo Won-hong.”

“…”

“Kẻ mang trên mình mọi bí mật của thế gian! Cười nhạo sinh tử, coi thân xác chỉ là xiềng xích! Người đó mang danh—Huyễn Ma Han Kain.”

“…”

“Nghe ngầu vãi không? Ta cũng muốn nhận cái thiết lập kiểu đó ghê.”

“Lúc anh Kain tỉnh lại, ông nhớ nói y nguyên mấy câu này trước mặt ảnh như vừa nãy nhé.”

“Tất nhiên rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Phòng này chơi dao ông ơi