Chương 325: Phòng 203, Phòng Nguyền Rủa – ‘Một Khởi Đầu Mới’ Re (5)
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 683,615
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Hành Lang
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Sau khi trao đổi thông tin với nhau một lúc, mọi người tản ra để tự dành thời gian cho bản thân. Lượng thông tin dồn đến một lúc quá nhiều, ai cũng cần thời gian để sắp xếp lại đầu óc.
Đến tối, khi tất cả tập trung lại, Noona viết một hàng chữ lớn lên bảng trắng.
Tại sao chúng ta bị buộc phải trốn thoát?
“Giờ thì nói ra các vấn đề quan trọng mà từng người đang nghĩ đi. Để tham khảo nhé, đây là thứ chị thấy quan trọng nhất.”
Mọi người đều gật đầu, quả thật đây là vấn đề then chốt.
Rồi Jinchul-hyung bước lên viết mục số 2:
Mục đích của Tù Nhân là gì?
“Em vừa nói chuyện với Songee lúc nãy, và em muốn bàn về phần này.”
Đây chính là cuộc nói chuyện mà bọn tôi đã có ngay khi vừa bước ra khỏi căn phòng. Mục đích của Adravita, kẻ có thái độ hợp tác một cách đáng ngờ là gì?
Tiếp theo, Ahri viết mục số 3:
Thần Nhân, nhân loại nguyên thủy và chúng ta rốt cuộc là gì?
“Em cảm thấy phần này quan trọng trong khi nói chuyện với Miro.”
Tôi cũng đang suy nghĩ về vấn đề này. Vì Ahri đã viết ra giúp tôi rồi, nên khỏi phải bổ sung thêm đề mục riêng.
Thế là chúng tôi bắt đầu thảo luận theo thứ tự.
1. Tại sao chúng ta bị buộc phải trốn thoát?
Người mở lời là Eunsol-noona, cũng là người đã chọn chủ đề:
“Khác với ‘phá giải căn phòng’, khi đó căn phòng sẽ biến mất, thì ‘trốn thoát’ thường là quyết định cá nhân, đúng chứ? Dù Jinchul có đáp ứng điều kiện để trốn thoát, thì chị cũng không trốn thoát theo.”
“Cơ chế đó là thứ mà Tù Nhân của Phòng 104 muốn lợi dụng.”
“Và em cũng từng phản công bằng Nút Trốn Thoát, Kain nhỉ. Nhưng tại sao lần này tất cả lại trốn thoát cùng lúc?”
Đã từng có trường hợp tương tự trước kia.
“Là Phòng 102 đúng không? Khi ‘Lee Sehyun’ đột nhiên tự sát ngay trước mắt trong ‘Dinh Thự Kinh Hoàng’, chúng ta cũng đồng loạt bị đẩy ra. Tình huống lần này khá giống với khi đó.”
“Giống với khi đó à… Lúc đó, Địch Thủ cảm thấy bị chúng ta đe dọa nên đã lặn mất tăm trước khi làm bất cứ điều gì. Có phải vì thế mà chúng ta đồng thời đạt được điều kiện trốn thoát thoát?”
“Có lẽ là vậy.”
“Vậy điều kiện trốn thoát của Phòng 203 là gì?”
Mọi ánh mắt lập tức quay sang Miro và Ahri.
Ai cũng nghĩ đến điều tương tự.
Nếu thực thể được triệu hồi ra chết, thì cơ thể gốc cũng sẽ chết theo. Ở lần thứ hai, bản Ahri mà Miro gọi ra bằng Thời Gian Vay Mượn đã chết khi bảo vệ Miro.
Đáng ra lúc đó thân thể gốc của Ahri cũng phải chết, nhưng ở Phòng 203, cơ thể thật của Ahri đang bị AI điều khiển.
“Có phải cái chết của Ahri ở dãy núi chính là điều kiện trốn thoát?”
“Khả năng cao là như vậy. Chẳng có giả thuyết nào khác hợp lý hơn.”
Nếu Ahri, được Thời Gian Vay Mượn triệu hồi mà chết, thì Ahri ở phía rặng núi cũng sẽ chết theo, và khi đó thì mọi người đều sẽ trốn thoát.
Điều này tự nó đã là một phát hiện cực kỳ quan trọng. Tức là chúng tôi đã tìm ra cách thoát khỏi Phòng 203 bất cứ lúc nào.
Noona uống cạn cốc cà phê rồi nói tiếp:
“Lý do triisb thoát thì chắc ai cũng đoán được rồi. Chị cảm thấy ngay khi nghe chuyện của Miro. Nhưng tại sao lại là ‘trốn thoát’ chứ không phải ‘phá giải căn phòng’?”
“Còn chuyện gì nữa sao?”
“Đó! Đó là điều chị muốn bàn. Chúng ta vẫn chưa hiểu hết kịch bản Phòng 203, nhưng đã xác nhận được một điều: dù chúng ta có giết Ahri ở rặng núi, Phòng 203 vẫn chưa kết thúc. Vẫn còn gì đó phía sau.”
Chúng tôi chuyển sang chủ đề thứ 2.
2. Tại sao Tù Nhân của Phòng 203 lại giúp chúng tôi? Mục đích của Tù Nhân là gì?
Jinchul-hyung chia sẻ ý kiến trước:
“Đây không phải lần đầu Tù Nhân hợp tác với chúng ta. Kẻ Nuốt Chửng ở Phòng 103 còn giúp Songee thẳng tay quét sạch lũ Athanasia cơ mà?”
Ông gật đầu:
“Rồi Tinh Vân Long ở Phòng 102 cũng giúp Kain vào phút cuối. Hải Thần ở Phòng 202 cũng kiểu kiểu vậy.”
Noona hơi nghiêng đầu:
“Kẻ Nuốt Chửng và Tinh Vân Long thì đúng, nhưng Hải Thần ở Phòng 202 thì có hơi mơ hồ nhỉ?”
Khó mà nói Hải Thần đứng về phía chúng tôi cho được. Đúng hơn là nó lợi dụng chúng tôi để đạt được cái kết mà nó muốn.
Thực ra, nếu đứng từ góc độ đó, thì Tinh Vân Long của Phòng 102 cũng có phần mơ hồ luôn.
“Em nghĩ Tinh Vân Long cũng hơi mơ hồ đó. Em không biết mọi người còn nhớ không, nhưng tiến độ của Phòng 102 bị Khách Sạn chỉ trích khá nhiều đấy? Nó gần như là sử dụng sức mạnh ‘Giáng Lâm’ để cưỡng ép phá giải một kịch bản đã thất bại hoàn toàn, sau khi mắc vài sai lầm.”
“À, chị nhớ rồi.”
“Nếu mà nó có tiến độ bình thường như Khách Sạn muốn, thì Tinh Vân Long từ đầu đã chẳng xuất hiện cơ. Nên phải nói nó thuộc về phe nào thì cũng hơi mơ hồ.”
Có lẽ anh ấy cảm giác được cuộc nói chuyện đang đi về hướng các Tù Nhân của mấy phòng khác, nên Jinchul-hyung hắng giọng, kéo mọi thứ về đúng chủ đề:
“E hèm! Quay lại Phòng 203 thôi. Rõ ràng Adravita trong Phòng 203 là Tù Nhân hợp tác với chúng ta nhiều nhất kể từ Kẻ Nuốt Chửng trong Phòng 103.”
Adravita đã đánh thức tôi ngay từ đầu, rồi giải thích rằng xuất phát điểm của Phòng 203 là một “tàu khai phá hành tinh”.
Khi chúng tôi trốn thoát mà không thu hoạch được gì vì Ahri ở rặng núi đã chết đột ngột do Thời Gian Vay Mượn, thì nó còn cho Miro thấy một “thiết bị máy móc không rõ”.
“Vậy tại sao nó lại giúp chúng ta như thế này? Nếu căn phòng biến mất, chẳng phải nó cũng biến mất sao?”
Songee tiếp lời:
“Đây là kết luận em rút ra trong lúc nói chuyện với Jinchul-oppa khi nãy. Nhưng bọn em nghĩ Adravita muốn chết.”
Tôi nghĩ là tôi hiểu được ý em ấy, vì tôi đã bàn chuyện này với Hyung trong căn phòng.
“Nó muốn kết thúc tất cả vì đã ở trong Phòng Nguyền Rủa quá lâu?”
“Đó là kết luận của em và Jinchul-oppa.”
Căn phòng lập tức im lặng.
Nếu Adravita thật sự khao khát được chết vì phải chịu giày vò, thì tôi cũng đoán được là tại sao. Lí do chẳng phải đang hiện ra trên Cửa Sổ Hệ Thống của tôi mà?
Ngày 683,615
Một lần Phòng 203 khởi đầu thì tương đương 1872 năm trôi qua. Chúng tôi chỉ không cảm nhận được vì đang ngủ đông. Chúng tôi đã hai lần vào Phòng 203, tức là với Adravita mà nói, 3744 năm đã trôi qua.
Nhưng chỉ thế thôi sao?
Không. Còn những người chơi đến Khách Sạn khai phá trước chúng tôi? Chắc hẳn giữa những người đó phải có người đã từng thách thức Phòng 203.
Nếu mỗi lần họ vào phòng đều kéo dài 1872 năm, thì thời gian mà Adravita mắc kẹt ở đây thật sự là đáng sợ. Nó phải tính bằng nhiều kỷ nguyên.
Tôi tự hỏi không biết những người của Cục Quản Trị nghĩ sao, tôi quay sang nhìn Ông, và Ông mang nét mặt có phần mơ hồ.
“Em không rõ lắm. Em biết có những thực thể thần thánh đã tồn tại cả trăm triệu năm. Nếu có những thực thể như vậy, thì em không nghĩ chỉ dành 1872 năm lặp đi lặp lại đã khiến chúng muốn chết.”
Ahri chỉ đơn giản trả lời:
“Thì cứ hỏi đi. Con Cú của anh chắc sẽ biết rõ hơn em và Ông.”
Liệu nó có trả lời không nếu tôi hỏi về tình trạng của Tù Nhân? Cứ thử hỏi xem sao.
Lời Khuyên: 3 → 2
Adravita có thật sự muốn chết không?
Ngay cả các Đấng Vĩ Đại cũng có thể suy sụp tâm trí, vì trong sâu thẳm họ vẫn có khía cạnh giống phàm nhân.
Câu trả lời mơ hồ như mọi khi. Khi tôi truyền đạt lại nội dung, Ahri chỉ bật cười trống rỗng.
“Nó là câu trả lời ở mức độ ‘có thể’ thôi. Con Cú cũng không biết rõ luôn à?”
“Có thể…”
Nếu nội dung của câu hỏi là về trạng thái tinh thần của một tồn tại thần thánh, thì ngay cả Con Cú cũng không thể biết rõ được.
Nghe tới đó thì Noona thì cho thấy vẻ mặt tràn đầy hi vọng:
“Có thể mắc bệnh tâm thần! Câu này cảm giác là có ý gì đó đấy!”
“Cảm giác ạ?”
“Tù Nhân là một vị thần mắc tâm bệnh sao? Đây là tình huống mà chị có thể chủ động dùng sáo mà?”
Nói vậy cũng có lý. Di Sản của Noona, Sáo An Tịnh, là món đồ có thể tác động tới cả các vị thần.
Songee cho ý kiến có phần lạnh nhạt:
“Cứ cho là Adravita, à thì, mắc chứng trầm cảm hay gì đó vì đã dành quá nhiều thời gian ở Phòng 203 đi. Có thể Sáo An Tịnh sẽ chữa được đi?”
“Thì đó là ý chị mà!”
“Chúng ta có cần phải chữa trị không?”
“Hả?”
“Nếu lí do nó giúp chúng ta vì nó muốn được chết, chúng ta đâu cần phải loại trừ đi ý định muốn chết đó mà, phải không?”
“…Ờ ha.”
Nếu Tù Nhân giúp chúng tôi vì nó đã phát điên, chúng tôi không cần phải chữa trị trạng thái điên loạn đó. Đó là một thái độ có phần bi quan, nhưng là thái độ đúng đắn.
Trong khi Noona có phần hơi thất vọng, Ahri bắt đầu nhắc đến chủ đề thứ 3.
3. Thần Nhân, người nguyên thủy, và chúng ta là ai?
“Mọi người đã nghĩ về chuyện này chưa? Khi em kết hợp thông tin Kain thu được trên tàu và thứ Miro thấy trong cái ‘phòng ấp’, em đã hiểu ra một chút gì đó theo cách của mình.”
Và thế là Ahri bắt đầu giải thích một tràng dài
“Trước hết, danh tính của các Thần Nhân. Theo thông tin Kain thu được trên tàu, trên đó có các thành viên phi hành đoàn. Vai trò của họ là gì? Ít nhất cũng không phải là vận hành con tàu.”
Vì các thành viên phi hành đoàn đều đang ngủ đông trong khi con tàu đang bay, nên họ không thể đóng vai trò vận hành được. AI mới là thứ điều khiển con tàu.
Tôi đưa ra một suy đoán:
“Bọn họ có lẽ là những người sẽ tỉnh dậy sau khi tàu đến đích để rồi khai phá hành tinh. Lí do họ là ‘nhân loại cải tiến’ để khiến cho việc khai phá hành tinh dễ hơn.”
Ahri gật đầu:
“Em nghĩ ‘Thần Nhân’ chính là những con người cải tiến giống thành viên phi hành đoàn này.”
“Nhân loại cải tiến… Liệu siêu năng lực của họ là do bối cảnh đã thiết lập họ là những siêu nhân sao?”
“Chắc là vậy rồi. Và nếu nhìn với góc độ đó… chân tướng của những cái kén trong ‘trại ấp’ mà Miro tìm ra cũng rõ ràng rồi.”
Ông vỗ đùi:
“Bộ kit nuôi người!”
“Đúng rồi đấy ạ. Là tử cung nhân tạo để sản xuất ra nhân loại cải tiến.”
Ngay khi chủ đề thực sự khó hiểu về khoa học viễn tưởng chuẩn bị được đặt lên bàn, Elena hỏi:
“Chúng ta cũng là Thần Nhân mà, phải không? Vậy có phải chúng ta … được tạo ra trong mấy cái kén nhân tạo đó không?”
“Đó là một câu hỏi hay, nhưng em nghĩ Adravita đã trả lời phần này.”
Tôi nghĩ mình đã hiểu ý em ấy, nên nói thay:
“Chúng ta là chính các thành viên phi hành đoàn sao?”
“Đúng thế. Đó chính là danh tính của chúng ta trong Phòng 203. Chúng ta chính là các thành viên phi hành đoàn đã đặt chân lên hành tinh này trên con tàu 1872 năm trước.”
Ahri nói vậy rồi viết lên bảng trắng:
Thần Nhân: Nhân loại cải tiến được tạo ra từ ‘bộ nuôi người’.
Chúng ta: Thành viên phi hành đoàn đến hành tinh này 1872 năm trước.
Giả thuyết này là đúng hay sai vẫn còn phải xem xét, nhưng nghe qua thì cũng khả thi. Vậy mà vẫn còn thiếu một mảnh ghép quan trọng.
“Vậy người nguyên thủy là cái quái gì?”
“…Em không chắc.”
“Hả?”
“Em không chắc. Liệu bọn họ thậm chí có phải là người hay không nữa? Em nghĩ có vài chứng cứ ủng hộ việc người nguyên thủy có khi không phải là con người…”
Bác sĩ gật đầu và xác minh sự thật rằng cấu trúc cơ thể của bọn họ có hơi khác với con người.
Elena cũng nói rằng “Elena điên”, người đã biến đổi nhân loại nguyên thủy trong trạng thái cuồng loạn, cũng coi những người nguyên thủy đó như các sinh vật không phải nhân loại.
Bên cạnh đó, thêm việc bọn họ thân thiện quá mức cần thiết với Songee, phản ứng lại với Phước Lành của em ấy, thậm chí là cả AI ở rặng núi cũng coi những người nguyên thủy đó không phải là con người, thì đáp án hiện ra.
Khả năng lớn họ không phải con người.
“Vậy những người nguyên thủy đó là một nhóm sinh vật tách biệt với những người trên con tàu ban đầu sao?”
Không ai trả lời được.
Thế nhưng, bác sĩ bày tỏ một góc nhìn đầy nghi hoặc.
“Ngoại hình của họ lại trông giống người quá đấy? Bọn họ không có vẻ là những sinh vật ngoại lai, tiến hóa trong một môi trường hoàn toàn tách biệt…”
“Vậy thì bọn họ là gì mới được ạ?”
“Anh không biết.”
Có vẻ chúng tôi cần phải xem xét chuyện này thêm. Tôi dùng Lời Khuyên thứ hai chỉ để chắc chắn, nhưng quả nhiên câu trả lời nhận về cũng rất mơ hồ.
Lời Khuyên: 2 → 1
Người nguyên thủy trong Phòng 203 có phải là người hay không? Nếu không thì bọn họ là cái gì?
Tuỳ định nghĩa của ngươi thế nào là “con người”.
Khi tôi nói lại, mọi người ôm đầu, vài người than phiền.
“Nó cứ nói đơn giản thì tốt biết mấy! Sao Hậu Thuẫn Giả của Kain chả thân thiện gì hết vậy?”
Câu hỏi của Miro là một câu tôi nghe chừng 3000 lần rồi.
“Có lẽ nó cũng phải chịu một vài hạn chế gì đó. Nhưng công nhận là có hơi phiền phức thật.”
Bác sĩ cẩn thận đưa ra một ý kiến.
“Anh nghĩ là nó đã đưa ra một câu trả lời có nghĩa theo cách riêng của nó. Nếu bọn họ là những sinh vật chỉ mô phỏng lại con người ở mức độ bề mặt, thì nó sẽ trả lời rằng bọn họ không phải con người.”
Ahri gật đầu,
“Nếu chúng ta định nghĩa con người theo hướng vô cùng ‘rộng’ đi, thì có vẻ là những người nguyên thủy mang một đặc tính gì đó khiến họ được coi là con người?”
Trong khi màn thảo luận về 3 chủ đề đang dần đi tới hồi kết, Seungyub, người hiếm khi nói gì, lại chủ động đưa ra một ý kiến:
“Thôi mọi người cứ nghĩ đơn giản đi.”
“Đơn giản? Bối cảnh của Phòng 203 thôi đã đủ khó để mọi người muốn nổ tung đầu rồi đây.”
“Không, chị Ahri ơi. Ý em là đừng đào sâu về bối cảnh quá. Hay là mình nghĩ nó theo kiểu chơi game ấy?”
“Như chơi game?”
“Thường khi em chơi game là em toàn skip cốt truyện.”
“…”
Trong thoáng chốc, mọi người câm nín và nhìn Seungyub như thể cậu ta đang nói cái quái gì vậy.
“Nghe này! Đích đến cuối cùng chúng ta cần tới ở đâu? Là dãy núi, đúng không? Vì Ahri-noona bị phong ấn ở đó!”
Ahri giật mình trước thái độ cương quyết hiếm gặp đó.
“T-thế à?”
“Vì sao hiện giờ chúng ta không lên đó được? Vì bọn robot ở đó rất đông và mạnh! Đúng chứ?”
Lần này ông em nhấn mạnh sự nguy hiểm của bọn robot trong khi nhìn vào tôi. Thực ra, đây đúng là vấn đề lớn.
Không giống với lần đầu tiên, Phước Lành của mọi người đã quay trở lại, và chúng tôi còn có thêm một đồng đội mới, nhưng đám robot bố trí khắp dãy núi vẫn là một rào cản lớn. Chuyện này xảy ra là vì nhiều Di Sản lẫn năng lực của bọn tôi đều vô dụng trước đám robot đó.
Hóa Thần Chi Thư của tôi, hay Đa Quan Điểm của Songee đều vô dụng trước bọn robot đó.
“Ờ, đúng đó.”
“Còn cái thiết bị máy móc mà Tù Nhân đã cho Miro xem ở khúc cuối! Chắc hẳn nó phải là một bộ phận của con tàu vũ trụ chứ ạ?”
Vì nó có dòng chữ “Niềm Kiêu Hãnh Của Nhân Loại” ghi ở trên đó, nên chắc hẳn nó cũng phải liên quan tới con tàu.
“Thế thôi! Chốt thế nhé!”
“Chốt?”
“Chốt vậy rồi mà chị?”
Seungyub kêu lên chắc nịch
“Thì lấy cái bộ phận đó, rồi xông thẳng lên dãy núi.”
“Tại sao cơ?”
“Ai dà! Chị Ahri này, tại sao chị nghĩ bộ phận đó lại nằm ở vị trí đó? Trong game, thì thứ đó khác gì chìa khóa để vào khu vực trùm cuối một cách an toàn đâu?”
“Ế? Tại sao cơ?”
“Ah~ Khó chịu quá đi mất! Tù Nhân cho chúng ta thấy nó là bởi đấy là một vật phẩm vô cùng quan trọng mà~?”
“Em đang nói gì vậy trời!?”
“…”
Trong khi mọi người đều đần ra một lúc, Eunsol-noona, người đã nghĩ một lúc lâu, mỉm cười xâu chuỗi lại:
“Chị đã nghĩ về ý tưởng của Seungyub, và nó cũng có phần khả thi. Nghĩ kiểu này đi nhé. Có khi nó là một bộ phận quan trọng của con tàu vũ trụ thật, và AI ở trên rặng núi sẽ không muốn bộ phận đó bị phá hủy.”
Chỉ lúc đó tôi mới hiểu ra một chút.
“Nếu chúng ta đi tới rặng núi mang theo thứ đó, thì đám robot sẽ không dám tấn công ạ?”
“Là vậy đó. Nếu bọn robot mà liều lĩnh tấn công, thì bộ phận đó sẽ bị phá hủy.”
Nghe “cách hiểu” của chị tôi thì tôi cũng ngộ ra đôi chút. Cảm giác rằng đó cũng là một cách tiến triển tương đối hợp lý, nên tôi đã hỏi.
Lời Khuyên: 1 → 0
Ngài nghĩ kế hoạch dùng bộ phận con tàu để tiến vào dãy núi có ổn không?
Hãy nghĩ về cách để đến được nơi đó.
Sau đó, mọi người tiếp tục đưa ra các ý kiến khác nhau và lập kế hoạch cho lần thử thứ ba.
***
Khi cuộc họp kết thúc và chúng tôi chuẩn bị chia tay, nói rằng ngày mai hãy cố gắng hết sức mình, thì một nỗi bất an khó giải thích đổ ập lên tôi.
Tôi còn không thể giải thích cho chính mình xem nỗi bất an này đến từ đâu.
Đêm muộn, khi nằm trên giường, tôi mới hiểu ra vì sao:
Gần như toàn bộ thông tin cốt lõi mà chúng tôi dựa vào để phân tích Phòng 203 và đưa ra đối sách, kế hoạch đến từ đâu?
Từ Adravita.
Chúng tôi có rất nhiều thông tin do Adravita đã bón cho tận miệng, thay vì phải chạy vòng quanh và tự mình lục soát Phòng 203.
Có lẽ, chúng ta đã thành Tôn Ngộ Không tưởng thoát khỏi Phật Tổ… nhưng vẫn đang nằm trong lòng bàn tay?
Đương nhiên, nếu Adravita thật sự muốn chết, thì nó giúp chúng tôi là điều không cần bàn cãi. Nhưng nếu mọi phỏng đoán của chúng tôi—kể cả “Adravita muốn chết”—đều do chính nó dẫn dắt sắp đặt?
Tôi nghẹt thở. Vì cho dù đúng là như vậy thì tôi cũng không biết phải làm gì.
Đến tận khuya, tôi vẫn không tài nào ngủ nổi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
