Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Chương 301-400 - Chương 323: Phòng 203, Phòng Nguyền Rủa – ‘Một Khởi Đầu Mới’ Re (4)

Chương 323: Phòng 203, Phòng Nguyền Rủa – ‘Một Khởi Đầu Mới’ Re (4)

- Kim Ahri

Bên trong chiếc kén bị xẻ đôi, một sinh vật gớm ghiếc hiện lên thấy rõ.

Làn da đỏ au, không có một sợi lông. Cơ thể thì lớn, nhưng tứ chi lại ngắn ngủn, và thứ duy nhất nó có thể làm là há miệng khóc oe oe.

Đó là một đứa trẻ loài người. Một bào thai chưa phát triển hoàn chỉnh. Lúc đầu, tôi tưởng đó là một trong những con người nguyên thủy được cho là xuất hiện nhiều trong thế giới này.

Nhưng khi nhớ lại thông tin từ đồng đội, tôi thấy có gì đó không ổn. Bởi vì quá trình sinh sản của bộ tộc nguyên thủy trong Phòng 203 chẳng khác gì con người bình thường. Họ giao phối với nhau, mang thai rồi sinh con.

Không hề cần tới một thứ kiểu “nhà máy sản xuất người” như thế này.

…Và những kẻ không như vậy,“Thần Nhân”, liền hiện lên trong đầu tôi.

Theo thông tin Jinchul lấy được trong lần thử đầu tiên, Thần Nhân không thể tạo ra hậu duệ giống họ khi kết đôi với người nguyên thủy.

Dù có cưới nhau, có mang thai rồi sinh con, thì đứa trẻ sinh ra cũng chỉ là người nguyên thủy, không phải Thần Nhân. Nếu không thể tăng số lượng bằng giao phối, vậy tức là phải có một “phương thức sản xuất” khác.

Chẳng lẽ Thần Nhân được tạo ra từ những cái kén ở khắp nơi thế này?

Đúng lúc đó, bầy ong, nhận ra chiếc kén bị phá, bắt đầu bay lao tới, cọ cánh phành phạch.

Từ nãy tới giờ, kỳ lạ là chúng vẫn không tỏ thái độ thù địch với tôi và Miro, nhưng việc phá hỏng chiếc kén thì rõ ràng đã vượt qua giới hạn. Chẳng khác gì đột nhập vào tổ ong và làm hại ấu trùng.

Một con ong khổng lồ lao tới, cái miệng nhọn hoắt mở ra theo chiều ngang. Tôi lập tức lao về phía trước và nấp sau một chiếc kén khác.

Quả nhiên, lũ quái vật lập tức đổi hướng tấn công, trông muốn bảo vệ các kén cho bằng được.

- Xoẹt!

Tôi vung một lưỡi đao khí về phía đôi cánh của nó. Thân thể chúng có vẻ cứng cáp, nhưng tôi nhắm vào đôi cánh mỏng và trong suốt, và phán đoán của tôi đã đúng.

Trong chớp mắt, đôi cánh bị xé nát, và con quái khổng lồ rơi thẳng xuống nền phòng ấp. Nếu cứ thế này thì ba bốn con chắc tôi vẫn dễ dàng xử lý được.

- Bzzzt!

Trần phòng ấp mở ra và hơn 10 con ong nữa tràn vào. Lúc này tôi cảm nhận được mùi tử vong.

***

- Miro

Tôi cuộn tròn cơ thể lại. Tôi chui vào giữa bức tường thịt nhúc nhích bên ngoài và những chiếc kén, ngồi thụp xuống, hai tay ôm đầu.

Nếu bạn lật một tảng đá lớn ở chỗ tối ẩm sau sân trường hay sau nhà cũ nào đó, bạn sẽ thấy mấy con cuốn chiếu cuộn tròn lại mà giãy giụa. Tư thế của tôi bây giờ giống y hệt như con cuốn chiếu đó.

Tôi nhớ lại một câu chuyện buồn cười nghe được hồi nhỏ.

Khi kẻ săn mồi xuất hiện, những loài động vật có trí thông minh thấp không chạy trốn mà chỉ vùi đầu xuống đất.

Câu chuyện kể rằng chúng tưởng rằng miễn là chúng không nhìn thấy kẻ săn mồi thì cũng sẽ được an toàn.

Dù sao đi nữa, ngay cả động vật thì làm sao ngốc đến mức đó được? Rõ ràng là tôi đã bị lừa.

…Tôi đã nghĩ vậy, nhưng có lẽ câu chuyện đó lại chân thật một cách bất ngờ.

Có thể không phải là vấn đề về trí tuệ, mà là vì chúng quá hoảng sợ trước sự hiện diện của kẻ săn mồi đến mức không thể chịu nổi? Đó chính xác là trạng thái của tôi lúc này.

Ahri đang đánh cược mạng sống để chiến đấu với lũ quái vật, còn tôi thì co ro một mình ở nơi này.

Mình sợ. Sợ quá.

Tại sao chỉ có mình mình bị rơi vào một nơi kỳ quái như thế này?

Thà để mình bắt đầu ở giữa bộ tộc nguyên thủy, bị coi thường như Seungyub cũng được!

“Vì sao... vì sao mỗi mình phải ở nơi như thế này—”

Ngay lúc nước mắt sắp tuôn ra lần nữa, những cánh tay mềm mại nhưng mạnh mẽ ôm lấy đầu tôi.

“Tôi ở đây với cậu mà.”

Lúc đó tôi mới nhận ra xung quanh đã trở nên yên tĩnh. Xác của hơn 10 con ong nằm la liệt trên sàn, và Ahri—

“A-Ahri! Tay cậu!”

“Tay tôi làm sao?”

“C-cánh tay cậu biến mất rồi!!”

“Chuyện đó xảy ra khi chiến đấu là bình thường.”

“Sao mà bình thường được—”

“Không có thời gian nữa đâu. Nghe tôi nói thật kỹ nhé. Tôi sẽ quên hết toàn bộ thông tin tìm được ở đây, nên Miro phải nhớ.”

Khi triệu hồi kết thúc, Ahri sẽ mất hết ký ức.

“Tớ đang nghe đây!”

“Nơi này là nơi Thần Nhân được tạo ra.”

“Thần Nhân?”

“Thần Nhân được cho là hạ phàm từ trên trời xuống, đúng không? Có vẻ như họ tạo ra Thần Nhân tại đây, rồi bầy ong vận chuyển họ tới các bộ lạc trên lục địa.”

“T… tại sao lại làm vậy?”

“Tôi cũng không biết. Quan trọng hơn, mau chui vào cái kén tôi đã xé.”

“Vào trong kén?”

“Tại sao cậu nghĩ mấy con quái không làm hại chúng ta cho đến giờ? Tôi đã nghi ngờ, nhưng giờ mới biết. Là vì trong căn phòng này, chúng coi chúng ta là Thần Nhân.”

Tôi hiểu rồi. Danh tính mà Phòng 203 gán cho chúng tôi là “Thần Nhân”, và đây là phòng ấp để tạo ra Thần Nhân. Tôi hiểu tại sao bầy ong, những công nhân của phòng ấp, lại không tấn công chúng tôi cho đến khi Ahri phá vỡ chiếc kén.

Nếu vậy, lời Ahri bảo tôi chui vào chiếc kén bị xé cũng hợp lý.

Hãy nhớ lại những gì đã diễn ra ở phòng ấp cho tới giờ.

Khi Thần Nhân bên trong trưởng thành đủ để điều khiển cơ thể, họ bắt đầu cựa quậy, ra hiệu để bầy ong mang cả chiếc kén ra ngoài.

Để trốn thoát khỏi đây, chúng tôi phải lợi dụng quá trình đó. Nếu tôi chui vào chiếc kén và cựa quậy, chẳng phải lũ ong sẽ xem nó như một kén hoàn chỉnh và đưa tôi ra bên ngoài sao?

“Ý cậu là tớ chui vào kén rồi lắc lắc cơ thể? Để lũ quái sẽ gửi tớ ra ngoài?”

Khóe môi Ahri cong nhẹ thành nụ cười.

“Cậu đúng là thông minh đó. Miro, làm như vậy đi. Sẽ có một con ong khác đến đưa Miro ra. Giờ thì... tôi không cần thiết nữa.”

Đầu Ahri mềm oặt ra và gục xuống vai tôi. Máu đỏ tươi từ miệng cô ấy bắt đầu thấm vào người tôi.

“A-Ahri!”

“...Không sao. Đừng lo, ra khỏi đây rồi chúng ta sẽ lại gặp nhau.”

“Đau lắm đúng không? Để tớ hủy triệu hồi đi—”

“Không, cứ để vậy đi. Chúng ta cần kiểm tra một chuyện.”

“Kiểm tra?”

“Nếu tôi chết... sẽ xảy ra chuyện gì với cơ thể thật của người tham gia đang bị phong ấn...”

Ahri năn nỉ tôi đừng hủy triệu hồi, nói rằng cậu ấy cần biết cái chết của bản thân khi bị triệu hồi sẽ ảnh hưởng gì đến cơ thể thật đang bị phong ấn trong rặng núi.

Cơ thể Ahri đang tựa vào tôi ngày càng lạnh đi.

…Khoảnh khắc này thực sự đau đớn.

“Đừng... phí... thời gian... Mau vào... kén...”

“…”

“Miro thứ hai... con còn phải... nuôi dạy... cho đàng hoàng...”

“A-Ai nuôi ai cơ chứ!?”

Tôi cố gắng đứng lên, lách qua đống xác ong để đến chiếc kén bị rách mà Ahri chỉ.

“Hự!”

Vừa nhìn vào trong, toàn thân tôi nổi hết da gà. Là bởi vì có thi thể của một đứa trẻ đã biến thành một cục thịt đỏ lòm chỉ trong thời gian ngắn.

Kén là nơi tạo ra “Thần Nhân”, và Ahri đã xé nó. Việc đứa trẻ chưa hoàn chỉnh bên trong chết sớm cũng chẳng có gì lạ.

Không sao nữa rồi. Mình không muốn co ro như một con bọ nữa. Vì Ahri đã bảo mình phải vào trong chiếc kén!

“Xin lỗi nhé, bé con! Nhưng người sống phải sống chứ! Chị phải sống hôm nay!”

Tôi kéo thi thể đứa trẻ ra ngoài, rồi chui vào trong chiếc kén bị rách và cuộn tròn lại lần nữa. Cảm giác nhớp nháp, tanh tưởi của lớp thịt đang nhúc nhích ôm lấy cơ thể tôi.

Nơi này đầy rẫy những thứ kinh tởm đến mức không thể diễn tả bằng lời… Nhưng giờ tôi chịu đựng được.

- Bzzt!

Tôi nghe tiếng một con quái vật bay tới từ xa.

Giờ mình có thể trốn thoát khỏi nơi chết tiệt này rồi!

- Ầm!

“Hả?”

Vừa rồi, cả thế giới rung chuyển. Tôi không diễn tả cảm giác này bằng lời được, nhưng tôi chắc chắn.

Rung động này hoàn toàn khác với bất kỳ rung chấn nào trong phòng ấp tới giờ. Đây là rung động của toàn thế giới!

Một lực lượng vô danh xé toạc phần trên của cái kén.

Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, và đúng lúc đó cửa trần nơi bầy ong ra vào phòng ấp bị xé tung, và ngay khi bầu trời trong xanh hiện ra—

Vị thần của bầu trời nhìn xuống tôi.

Mình quá nhỏ bé, yếu ớt.

Làm sao con người sánh được với sinh vật vĩ đại đó?

Tôi biết ngay khi nhìn thấy nó.

Khoảng cách giữa tôi và sinh vật đó có thể còn lớn hơn khoảng cách giữa một con gà con và loài người.

Tôi trở thành một ngọn nến trước mặt mặt trời.

[Ngươi đúng là một ngọn nến. Nhưng ngươi cũng là một ngọn lửa không thể tắt kể cả khi đứng giữa đại dương.]

Tôi nghe thấy một giọng nói kỳ lạ. Trong một không gian thần bí tràn ngập sợ hãi và hoan lạc, quái dị và mỹ lệ, tôi cảm nhận được một thực thể đeo mặt nạ đưa tay ra, ban cho tôi sự che chở.

Sinh vật trên bầu trời không còn giống thần thánh nữa. Nó chỉ như một con cá voi khổng lồ mạnh hơn loài người đôi chút.

“Ngươi là ai?”

[Phần □□□□□của □□□nh đã bị p□□hy. Ngươi □□□□□gì?]

“Cái gì?”

Ngươi nói cái gì vậy? Sao nhiều chỗ nghe như tiếng rè thế?

Có lẽ vì tôi không hiểu, con cá voi bầu trời không nói với tôi thêm nữa.

Thay vào đó, một lực lượng vô hình nhấc cả cái kén lên, mang tôi đi với tốc độ kinh hoàng!

Nhanh! Nhanh quá!

“Uwaaaaa!!”

Ngay khi tôi lấy lại được một chút cảm giác, cơ thể tôi bị bắn khỏi chiếc kén.

Trước mắt tôi là một cỗ máy khổng lồ, tôi hoàn toàn không biết nó là gì. Ở mặt trước của nó là những dòng chữ khổng lồ, nhìn từ xa cũng đọc được:

“...Niềm Kiêu Hãnh của Nhân Loại?”

Ngay lúc đó, một thông báo hiện ra trước mắt tôi.

Bạn đã trốn thoát!

Đó là ký ức cuối cùng còn sót lại trong tôi.

***

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 683,615

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 2, Hành Lang

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

“…”

“…”

“…”

Cả hành lang chìm trong im lặng. Những tưởng sau khi trốn thoát được khỏi Phòng Nguyền Rủa, mọi người phải chúc mừng nhau vài câu lấy vui, nhưng tình huống kỳ lạ đến mức chẳng ai vui nổi.

Thực tế mà nói, chúng tôi bị “buộc phải trốn thoát” một cách quá đột ngột và vô lý.

“Sao bầu không khí lại như vậy? Chẳng phải chúng ta tìm ra được khối lượng thông tin lớn à?”

Chỉ có Ahri, người không hiểu chuyện gì đang xảy ra, là thắc mắc một mình. Vừa nghe Ahri nói, lập tức có người phản ứng dữ dội.

“Uwaaaah!”

Miro đột nhiên bật khóc rồi xông vào đè lấy Ahri. Hay đúng hơn là cô bé định ôm Ahri một cái thật chặt, nhưng cái ôm mạnh thế thì chẳng khác nào lấy thịt đè người.

“Miro, có chuyện gì ghê gớm lắm sao?”

“A-Ahri! Ta-tay cậu bị chặt mất rồi!”

“…Tay tôi đang ở đây mà.”

“Cậu đã bỏ tớ vào một cái kén!”

“Kén nào?”

“Cậu đã nói không có đứa trẻ nào trên đời thông minh như tớ!”

“…”

Khuôn mặt Ahri thực sự là vô cùng phức tạp.

Dựa vào tình hình, có vẻ Miro đã trải qua một cuộc hành trình kinh hoàng cùng Ahri được triệu hồi bởi Thời Gian Vay Mượn, nhưng Ahri lại không nhớ gì, tạo nên tình huống kỳ quặc.

“T-ta đi… ra bàn ngồi đã!”

***

Chúng tôi có một cuộc trò chuyện khá dài cho một chuyện xảy ra đột ngột như vậy.

Chỉ có tôi và Miro lên tiếng. Những người còn lại chẳng thể mở miệng vì họ bị “buộc trốn thoát” chỉ sau chưa đầy nửa ngày, kể từ lúc tỉnh giấc.

“Mọi người đã hiểu đại khái thông tin liên quan tới con tàu chưa?”

“…”

“Dù chỉ là giả thuyết, có vẻ vấn đề trong Phòng 203 xảy ra trong quá trình nhân loại — thứ đã đạt đến nền văn minh khoa học viễn tưởng — khai phá một ngoại hành tinh. Thứ đã mượn thân xác của Ahri là AI của con tàu vũ trụ.”

Noona thì thầm như thể chị ấy đau đầu:

“Vậy dấu tích nền văn minh cổ trong dãy núi là tàn tích được để lại sau quá trình con tàu khai phá hành tinh, nơi mà sau này trở thành sân chơi của Phòng 203?”

“Có lẽ vậy?”

“Còn cái máy mà Miro thấy lúc cuối cùng là gì?”

Ông nghiêng đầu:

“Không phải là tàn tích của con tàu sao?”

Noona khó hiểu:

“Con tàu không phải nằm trong dãy núi sao? AI cư trú trong người Ahri thì cũng nằm ở dãy núi mà?”

Tôi cũng rối.

AI nằm ở phía dãy núi, tức là con tàu cũng có vẻ là nên nằm ở phía đó. Nhưng vậy máy cái cỗ máy mà Miro đã thấy là gì?

Bác sĩ cẩn thận đưa ra ý kiến:

“Có thể đó là bộ phận cốt lõi của con tàu?”

“Con tàu ở phía dãy núi, còn chỉ riêng một bộ phận cốt lõi của nó thì lại nằm ở nơi mà Miro đã thấy?”

“Có thể chúng ta phải mang bộ phận cốt lõi đó về với dãy núi.”

“Chúng ta làm vậy rồi sẽ xảy ra chuyện gì?”

“Có thể ta sẽ sửa được con tàu chăng? Nếu chỉ có bộ phận cốt lõi còn bị thiếu đi, thì chứng tỏ con tàu ở dãy núi đang trong trạng thái hỏng hóc.”

Sửa tàu vũ trụ. Nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng tôi chưa chắc chắn.

Khi tôi định dùng Lời Khuyên để hỏi, Jinchul-hyung nãy giờ im lặng cuối cùng cũng mở miệng:

“Được rồi. Anh hiểu hết rồi. Nhưng anh muốn nói về cái thứ tên Adravita đó.”

Hành tung của Adravita, được cho là Tù Nhân, quả thật rất kỳ lạ.

“Tại sao nó lại đánh thức Kain lúc ban đầu?”

“Có lẽ nó không nhắm cụ thể vào em. Nó chỉ muốn gây náo động trên tàu, và AI đã chọn em rồi đánh thức.”

“Vậy cứ cho là nó định đánh thức bất kỳ ai trong số chúng ta. Nhưng rồi việc nó cho Miro thấy cỗ máy sau đó lại rất lạ. Chuyện này gần như…”

Ahri nói tiếp phần ông anh còn dang dở:

“Như thể nó tuyệt vọng muốn giúp chúng ta. Giống như nó cầu xin chúng ta giải quyết Phòng 203. Bởi nếu căn phòng được phá giải, thì nó cũng biến mất theo, đúng không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!