§ 33. Ngọn Lửa Xé Trời
"Nhớ lại sao... con nói vậy đúng không?" Selis lẩm bẩm lời tôi, như thể đang tự nói với chính mình. "Liệu điều đó có phải là sự thật không?"
Selis nhìn thẳng vào tôi với khuôn mặt vẫn bình thản hoàn toàn.
Tôi không thấy trong hắn một sự lo lắng nào. Rồi hắn vẫn ung dung tiếp tục nói:
"Ta chưa từng gặp em gái con. Và tất nhiên, lần đầu tiên nghe về việc con từng có một đứa em gái. Con hiểu điều này có nghĩa gì không?"
"Có thể là: ngươi đang nói dối ta."
"Hoặc những sự kiện mà con nhớ lại là sai lầm." Selis đáp, nheo mắt và thản nhiên ra hiệu về phía tôi. "Nữ thần sáng tạo, Militia, đã giăng một cái bẫy nhiều tầng lên trí nhớ của con—một trạng thái tinh thần mà khi con nhớ lại điều gì đó đã quên, nó lại có vẻ chân thực một cách nhầm lẫn. Đó là lý do tại sao cô ấy đã chuẩn bị những ký ức giả trong trường hợp con cố gắng nhớ lại mọi thứ."
Chắc chắn hắn ta không thể ngu ngốc đến mức tự bộc lộ sự thật.
Tuy nhiên cũng không loại trừ khả năng hắn quyết định nói thật, đoán rằng tôi sẽ không tin và buộc tôi phải rời mắt khỏi sự thật.
Dù sao đi nữa, điều đó hoàn toàn khả thi, miễn là vẫn tồn tại khả năng ký ức của tôi là sai.
"Nếu vậy, thì nữ thần vô danh Arkanа, người mà ngươi đã lập giao ước, hoàn toàn có thể là nữ thần sáng tạo Militia. Thật thú vị, không biết cô định sẽ làm gì đây?"
Selis nhìn về phía Arkanа.
"Tôi nỗ lực để cứu giúp người khác. Thần không cần gì hơn thế."
"Nhưng có thật vậy không?" – Arkanа chưa kịp trả lời, Selis đã tiếp: – "Con có nhắc đến đống lửa xét xử. Nếu con nhớ ra điều gì đó từ quá khứ xa xăm, thì có nghĩa là con đã thấy đống lửa trên mặt đất, đúng không?"
"Đúng vậy."
"Vậy ta sẽ cho con xem một điều rất thú vị. Hãy nhìn đây."
Selis sử dụng phép thuật <Gatom>. Nhìn công thức qua đôi mắt ma thuật, tôi truyền lại cho Sashа và những người khác qua <Lix>.
Nguyền Vương và U Minh Vương lập tức dịch chuyển, và ngay sau đó, chúng tôi cũng sử dụng <Gatom>.
Mọi thứ trước mắt đều phủ màu trắng tinh, và chúng tôi xuất hiện ở tầng giữa của Everastozzetta, trong một không gian rộng đến mức không nhìn thấy rìa của căn phòng phòng.
Trong phòng có các cột xếp hàng và những đống lửa trong chén sắt đặc biệt. Ở trung tâm, là ngọn lửa bạc nổi bật. Selis cùng những chúa tể quỷ khác đứng trước ngọn lửa đó.
"Đây – là đống lửa xét xử." – Hắn giơ tay và nói tiếp: – "Ngọn lửa, do Chúa mang đến, chỉ có ở trung tâm Everastozzetta. Bây giờ hãy nghĩ kỹ, tại sao nó lại ở trên mặt đất?"
Cả đống lửa xét xử lẫn căn phòng này đều giống y như trong giấc mơ của tôi.
"Vậy Everastoanzetta chỉ tồn tại trên bề mặt? Nhưng liệu lâu đài ở Dilheid, với vòng tròn ma thuật ba chiều như Delzogheid, có thể hoàn toàn che giấu bản thân khỏi con mắt ma thuật của lũ quỷ thời đó, và khỏi cả con không?"
Thật ra, khó mà tôi không nhận ra. Khi còn nhỏ, có thể tôi chưa thấy, nhưng khi đã trưởng thành thì chắc chắn không. Thật lạ nếu không chỉ tôi mà còn nhiều người khác cũng không biết về sự tồn tại của nó.
Những mâu thuẫn như vậy sẽ không xuất hiện nếu ký ức của tôi chỉ đơn giản bị niêm phong.
"Giả sử Arkanа thực sự là em gái của con. Nói cách khác, mọi việc diễn ra như sau: sau khi con buộc phải chia xa em gái trong quá khứ, cô bé đã trở thành nữ thần và sau đó hai người tái ngộ trong các tầng sâu. Ôi, câu chuyện thật cảm động, đến mức muốn rơi nước mắt." – Selis nói một cách khô khan, không hề tỏ ra bị xúc động bởi chuyện này. – "Con nghĩ trên đời này lại có những sự trùng hợp thuận tiện đến vậy sao? Các vị thần là các trật tự. Và chúng làm mọi thứ trở nên tất yếu. Liệu những gì con nhớ có khớp với thực tại hiện nay hay không?"
Thực sự, ở một số chỗ có gì đó không khớp.
Sau cuộc tuyển chọn đầu tiên, vị chỉ huy lâm thời đầu tiên và những phiến đá giao ước đã xuất hiện. Điều này phù hợp với những gì Selis kể lại gần đây và câu chuyện về quá khứ của những tầng hầm sâu thẳm, được khắc trên các tượng đài ở Everastoanzetta.
Những lòng đất sâu thẳm này xuất hiện khoảng 2.000 năm trước, có lẽ sau khi tôi tái sinh. Nếu không, chắc chắn tôi đã biết đến sự tồn tại của nó khi đang cố gắng tiêu diệt lũ rồng.
Vậy tại sao các viên đá giao ước đã tồn tại khi tôi còn là một đứa trẻ? Bộ ba giống rồng xâm nhập nhà tôi chắc chắn đã đưa các rồng "Azeptom" vào bản thân.
"Về cơ bản, điều này vẫn có thể giải thích. Nhưng ngươi không tưởng tượng nổi cần bao nhiêu phép màu mới xảy ra được."
Giả sử các viên đá giao ước đã ở trên mặt đất 2000 năm trước. Sự tồn tại của chúng được giữ bí mật và cuối cùng không ai biết, phép triệu hồi sử dụng các viên đá giao ước cũng không lan rộng trên mặt đất.
Arkanа vô tình trở thành nữ thần, và khi trở thành, vô tình từ bỏ tên của mình.
Rồi tình cờ tái ngộ với tôi và tình cờ lập giao ước. Có thể ở đây thật sự không thể thiếu phép màu.
"Phép màu tất nhiên xảy ra, nhưng điều này có thể chỉ là một phần kế hoạch của các vị thần."
"Vậy thì sao?"
"Ta biết quá khứ mà con đã quên. Và có thể lấp đầy khoảng trống trong ký ức của con. Bằng cách mà ta không thể nói dối con."
Selis vẽ vòng tròn ma thuật <Zekta>.
"Con có muốn biết về quá khứ của mình không?"
"Không phải không có lý do, đúng không?"
Selis giơ tay, và trên đống lửa xét xử xuất hiện vòng tròn ma thuật.
Đó là phép <Rimnet>. Trong ngọn lửa xuất hiện hình ảnh Ziordal từ xa. Có thể thấy thành phố Ziorheize và nhà thờ lớn, nhỏ như hạt đậu.
"Các hiệp sĩ ẩn mình trong giáo đoàn của ta báo rằng tiếng hát của thần rồng đã trở nên lớn hơn."
Selis búng tay, và giờ đây từ <Rimnet> cũng vang lên âm thanh.
Chúng tôi nghe thấy tiếng hát của thần rồng vẫn luôn vang vọng trong Ziordal. Giai điệu vốn nhỏ như tiếng suối róc rách, giờ đây lại dội vang khắp cả đất nước.
Ngay sau đó, ngọn lửa bùng lên từ Nhà thờ Ziordal.
Ngọn lửa rực cháy ấy vẫn vậy. Nó đã lớn hơn rất nhiều so với trận chiến với Golroana và đang lao lên với tốc độ đáng kể.
Một ngọn lửa thanh tẩy xuyên thấu bầu trời. Ngọn lửa dữ dội, ngân nga ấy đã làm tan chảy và xé toạc một lỗ hổng trên vòm trời, rồi tiếp tục xuyên thấu lên cao hơn nữa mà không hề mất đi sức mạnh của mình.
"Ở hướng đó chẳng phải là..." – Sasha kinh ngạc thốt lên.
"Midhaze." – Misha lẩm bẩm.
Ngọn lửa đang hát lắng xuống. Từ vòm trời bị phá vỡ, vô số mảnh đất đá rơi xuống các tầng sâu dưới lòng đất.
"Có vẻ như loạt đạn đầu tiên đã phá vỡ được rào chắn bao quanh khu vực ngầm của thành phố. Tầm nhìn bị hạn chế do tiếng hát của thần rồng, nhưng ngay cả ngọn lửa âm nhạc đó cũng đã làm suy yếu rào chắn mà các người dựng lên khoảng một nửa."
Rào chắn bao quanh khu ngục dưới lòng đất của Midheys không hề mong manh. Nhưng nếu không có tôi ở trong thành phố, nó sẽ không thể trụ lâu trước ngọn lửa hát mạnh đến mức này.
"Vậy là còn một phát nữa sao? Phát thứ ba thì rào chắn sẽ không chịu nổi."
"Tiếng hát của thần rồng vang lớn như vậy, có lẽ để phong tỏa phép thuật <Gatom>, không cho ai tiếp cận kẻ bắn ngọn lửa đang hát."
Hắn nói đúng. Với âm lượng như thế, không chỉ không thể dùng <Gatom>, mà ngay cả việc quan sát tình hình bằng ma nhãn cũng không thể.
"Bây giờ khi con đã biết, ta có một đề nghị cho con, Anos. Ta định sử dụng một phép thuật sẽ phá hủy toàn bộ Ziorheize, bởi rất có thể vị giáo chủ đứng sau phát bắn này."
"Dù bắn từ Ziorheize, cũng chưa chắc bản thân hắn ở đó."
"Một ý kiến hợp lý, và đó là lý do tại sao ta sẽ không phá hủy nhà thờ, mà là toàn bộ thành phố. Conhiểu tại sao không? Đại tư tế sẽ không còn lý do gì để chiến đấu nếu ông ta mất đi đất nước mà ông ta có nhiệm vụ bảo vệ và những tín đồ mà ông ta có nhiệm vụ cứu rỗi. Và nếu chúng ta không thể phá hủy Ziorhaize, thì chúng ta cũng có thể phá hủy toàn bộ Ziordal," Selis nói, vẻ mặt như thể ông ta đang nói điều hiển nhiên. "Bằng cách đó, chúng ta có thể dễ dàng bảo vệ Dilheid. Ta không yêu cầu con tự tay làm bẩn tay mình—con chỉ cần cho phép ta tiêu diệt kẻ thù của Dilheid. Tất nhiên, ta sẽ đợi cho đến khi thuộc hạ của con rời khỏi khu vực chiến sự, và sau đó ta sẽ kể cho con nghe về quá khứ của con mà không hề nói dối."
Selis thêm một điều kiện vào <Zekta>.
"Nếu con ký: kẻ thù của Dilheid sẽ bị tiêu diệt, đất nước được bảo vệ, và con sẽ biết điều mình đã quên. Khi đó con cũng không cần thần dấu vết nữa."
"Đúng, đó sẽ là một lựa chọn khôn ngoan."
Selis nheo mắt.
"Nhưng còn lâu mới là hoàn hảo."
Tôi dùng ma nhãn nhìn ra ngoài lâu đài, tìm nơi mà tiếng hát của thần rồng không với tới và ít nhất vẫn có thể miễn cưỡng dịch chuyển bằng <Gatom>.
"Chúng ta sẽ tuân theo <Zekta>, Selis. Ta không định phá hủy Ziordal, nên hãy buông tha đất nước đó và Rivershnedd."
"Nhưng chỉ trong hôm nay thôi. Con vẫn có thể đổi ý."
"Không bao giờ." – tôi dứt khoát nói và vẽ vòng tròn ma thuật <Gatom>.
Đây sẽ không phải là một lần dịch chuyển dễ dàng. Tôi nắm tay Misha và các thuộc hạ khác.
"Shin, Eldmeid, trông chừng bọn chúng. <Zekta> chỉ ràng buộc Selis. Nếu để chúng rời mắt, chúng sẽ có hàng tá cách tấn công Ziorheize."
"Tuân lệnh."
Shin bước lên vài bước và rút từ vòng tròn ma thuật và lấy ra hai thanh kiếm, Kẻ Cướp Đoạt Giliyonojes và Kẻ Xé Rách Deltroz.
Bình thản nhìn cảnh đó, Selis nói:
"Chỉ có hai người các ngươi thôi sao? Vì ma thuật <Zekta> nên hiện giờ ta không thể bắn vào Ziorheize, nhưng hợp đồng đó không liên quan gì đến họ. Con không nghĩ rằng chính mình nên ở lại đây, còn giao cho thuộc hạ đi ngăn chặn ngọn lửa đang hát sao?" – Selis mỉm cười như thể xuất phát từ ý tốt. – "Nếu không, con có thể sẽ hối hận."
"Đừng đánh giá thấp họ. Shin là cánh tay phải của ta, và ngay cả khi ngươi có sức mạnh hủy diệt cả một quốc gia, ngươi cũng không thể sánh với hắn." – tôi liếc nhìn vị Âm Tử Vương đang cười phía sau. – "Còn hắn, Âm Tử Vương, thì khó tiêu diệt hơn nhiều so với vẻ ngoài."
Eldmeid vẫy tay như thể phủ nhận lời tôi.
"Khi Âm Tử Vương còn là kẻ thù của ta, ta có cả sức mạnh lẫn cơ hội để tiêu diệt hắn. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn đứng ở đây với vẻ bình thản. Tốt nhất là ngươi đừng để bị hắn lừa."
Eldmeid gõ cây gậy xuống sàn như phát tín hiệu, và ngay khoảnh khắc đó Shin truyền ma lực vào những thanh ma kiếm. Sự chú ý của Selis cùng hai vị vua kia lập tức chuyển sang hắn.
"Đừng cử động, nếu không đầu các ngươi sẽ rơi khỏi cổ."
Ngay khi Shin nói xong, chúng tôi đã rời khỏi căn phòng ấy, dịch chuyển đến gần Ziordal.
"Dù chúng có là cánh tay phải của Ma Vương hay là Âm Tử Vương đi nữa, nếu nghĩ rằng chỉ hai người họ có thể chặn ba chúng ta thì đúng là ngạo mạn tột độ."
Vua U Minh Vương Idjes chĩa ngọn giáo về phía Shin, người đang cầm sẵn hai thanh ma kiếm, chuẩn bị giao chiến.
"Xem đây... Jiste... Ta sẽ không tha thứ cho kẻ dám làm ngươi bị thương!.."
Nguyền Vương Kaihiram rút từ vòng tròn ma thuật cây ma cung Netroavs và đặt cùng lúc ba mũi tên lên dây cung.
"Chà chà."
Thở dài đầy thất vọng, Selis giơ tay lên và vẽ một vòng tròn ma thuật nhiều tầng. Chỉ riêng việc tạo công thức đã khiến không khí rung chuyển, và toàn bộ Everastozzetta cũng run lên. Khi khu vực xung quanh nổ lách tách bởi tia điện tím, trước mặt Selis xuất hiện một vòng tròn ma thuật hình cầu.
Sau đó Selis cùng hai tên chúa tể quỷ và Shin nhìn nhau bằng ánh mắt thù địch, và một khoảnh khắc căng thẳng thực sự bao trùm.
"Ha-ha-ha, ta đâu ngờ rằng ở các tầng sâu dưới lòng đất lại có cuộc hội ngộ thế này!" – Eldmeid thản nhiên bước tới, đối diện với những kẻ đã sẵn sàng vũ khí và ma pháp. – "Thật gợi nhớ quá khứ. U Minh Vương, ngươi vẫn cứng đầu như xưa. Vua Nguyền Hồn thì còn điên hơn trước. Cuộc trò chuyện chắc chắn sẽ náo nhiệt hơn nếu tên ngốc ám ảnh nghiên cứu – Hồng Bia Vương – kia cũng ở đây. Nhưng thôi, chúng ta có kẻ thay thế rồi."
Eldmeid gõ gậy xuống đất và chống cả hai tay lên đó.
"Này, Selis Voldigoad, ngươi là kẻ thù tiềm năng của Ma Vương đúng không? Người mà Âm Tử Vương tìm kiếm bấy lâu? À ra vậy, hóa ra chính là ngươi."
Âm Tử Vương nở một nụ cười đầy ẩn ý, như thể hắn biết điều gì đó về Selis.
"Ngươi muốn nói điều gì?"
"Không không, có lẽ ta nên im lặng thì hơn. Nhưng e rằng nếu cứ thế này ta sẽ lỡ miệng mất. Ba đấu hai; kẻ địch có thể hủy diệt cả một quốc gia – tình hình rõ ràng không có lợi cho chúng ta. Nếu ngươi cho bọn ta chút thời gian, ta sẵn sàng ký <Zekta> với điều kiện không tiết lộ bí mật của ngươi cho ai." – Eldmeid nói đầy hứng khởi. – "Hiểu không, ta sẽ chết vì buồn chán nếu kế hoạch của ngươi sụp đổ ngay tại đây. Ta đã chờ đợi một đối thủ như ngươi lâu lắm rồi, nên sẽ rất khó coi nếu ngươi thậm chí còn không hành xử xứng đáng với điều đó."
"Ngươi thú vị đấy." – Selis vẫn bình thản mỉm cười đáp lại. – "Dĩ nhiên ta có những điều cần che giấu. Những thứ trẻ con không cần biết. Nhưng biết đâu đấy, chưa chắc ngươi thực sự biết bí mật của ta."
"Đúng, đúng, hoàn toàn đúng! Nhưng nếu lỡ như ta biết thì sao? Ta vốn là kẻ lắm mồm mà. Vậy nên tốt nhất là bịt miệng ta càng sớm càng tốt, bởi một điều bất ngờ có thể phá hỏng kế hoạch của ngươi." – Eldmeid nhe răng cười với Selis, người vẫn giữ nụ cười mỏng trên môi. – "Mười phút. Nếu ngươi chờ mười phút, ta sẽ đồng ý ký <Zekta> buộc ta giữ bí mật đó đến hết đời." – Vua Cái Chết Âm Ỉ nói với giọng đầy khiêu khích.
Không biết hắn thực sự biết điều gì hay chỉ đang nói dối, nhưng nếu là vế đầu thì hẳn hắn đang cố lợi dụng điều đó.
Câu giờ khi đối đầu với kẻ mạnh, đổi lại bằng thông tin. Khó mà gọi đó là nổi loạn chống lại tôi, nhưng việc nuôi dưỡng đối thủ của tôi như thế cũng là một canh bạc lớn.
"Và tốt hơn hết là ngươi nên khiến ta ký <Zekta>. – Âm Tử Vương cười nham hiểm khuyên hắn.
Note của bác Shu: Âm Tử Vương chủ động tìm cách tự làm cho mình im lặng... Vấn đề là có khả năng đây không phải là lời nói dối.
Note của người dịch: nếu có dịch sai đoạn nào thì anh em nhớ báo tôi nhá.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
