Chương 7
"Kết thúc rồi, Arita – không, phải gọi là Silver Crow mới đúng."
Đó là những lời đầu tiên Seiji Nomi thốt ra trong cuộc chạm trán chính thức của cả hai.
Nếu coi hướng Bắc là phía trên, trường Trung học Umesato có hình dáng như một chữ H nằm ngang với cổng chính nằm ở phía Đông. Kẹp giữa "thanh ngang" — chính là dãy Nhà thể chất nối liền khối Phòng học chuyên dụng phía Bắc và khối Phòng học chung phía Nam — là hai khoảng không gian: phía Đông gọi là "sân trước", còn phía Tây là "sân trong".
Khu sân trong này được bao quanh bởi những hàng cây long não và sồi cổ thụ, khiến nơi đây luôn âm u, mờ tối ngay cả giữa ban ngày. Vì không có ghế băng hay thảm cỏ nên chẳng mấy khi có học sinh bén mảng tới, và quan trọng nhất, nơi này hoàn toàn nằm ngoài tầm mắt của các camera an ninh xã hội.
Ngay sau tiết một ngày thứ Hai, Haruyuki nhận được tin nhắn từ Nomi, hẹn gặp tại sân trong này. Cuối dòng tin nhắn ngắn ngủi là một chữ “một mình” bé xíu. Cậu bất giác liếc nhìn lưng Takumu — người đang ngồi ở dãy bên phải phía trên mình.
Rốt cuộc, Haruyuki vẫn không thể mở lời với Takumu về sự cố phòng tắm ngày hôm qua. Cậu có thể kể đoạn mình bị dính virus rồi xông nhầm vào bên nữ, nhưng nếu muốn giải thích làm sao mình thoát ra được, cậu buộc phải nhắc đến việc đã đụng mặt Chiyuri. Thế nhưng chính cô nàng đã cấm tiệt cậu hé môi, nên để giữ bí mật đó, dù kể thế nào cậu cũng buộc phải nói dối.
Mà Haruyuki thì tuyệt đối không muốn lừa dối Takumu. Nhưng cậu cũng thừa hiểu Chiyuri không muốn phải xấu hổ thêm chút nào nữa. Giữa lúc đang vò đầu bứt tai vì kẹt giữa hai người bạn thân, thì chính kẻ chủ mưu lại chủ động tìm đến. Đâm lao thì phải theo lao, Haruyuki quyết định sẽ gặp mặt Nomi trước rồi mới báo cáo lại với Takumu sau. Hơn nữa, tin nhắn nhấn mạnh phải đi một mình... Nếu đi cùng Taku, chắc chắn Nomi sẽ không lộ diện.
Đến giờ hẹn — giờ nghỉ giải lao 20 phút giữa tiết hai và tiết ba — Haruyuki bật dậy khỏi chỗ và lao ra hành lang. Cậu chạy xuống cầu thang, vơ vội đôi giày trong tủ, băng qua con đường rải sỏi cạnh nhà thể chất rồi bước vào sân trong.
Nơi này chẳng để lại cho cậu kỷ niệm đẹp đẽ gì. Vì không có camera giám sát nên đám bắt nạt thường xuyên lôi cậu ra đây. Ký ức của cậu chỉ toàn là những lần bị xô đẩy, ngã dập mông trên đám lá mục ẩm ướt.
Nhưng đó là chuyện quá khứ rồi. Mình bây giờ đã khác. — Cậu tự nhủ, bước về phía cây sồi Mông Cổ to lớn nằm giữa lùm cây âm u. Tiếng lá khô lạo xạo vang lên, một bóng người xuất hiện từ phía bên kia gốc sồi, đối diện với cậu.
Cứ ngỡ mình là người đến sớm nhất, Haruyuki thoáng giật mình và lùi lại nửa bước. Khi đối mặt trực diện thế này, cậu mới thấy Seiji Nomi thực sự nhỏ con. Ngay cả so với Haruyuki — vốn đã thấp hơn mức trung bình của lớp — Nomi vẫn thấp hơn cậu tới 10 phân. Tay chân, thân mình và cái cổ đang đeo chiếc Neurolinker màu xám đậm của hắn đều mảnh khảnh như một đứa trẻ. Có lẽ hắn chỉ nhẹ bằng nửa Haruyuki; khuôn mặt thì thanh tú tới mức dễ bị lầm là con gái. Dù đã ghi nhớ mặt hắn qua ảnh Takumu gửi, Haruyuki vẫn thoáng nghi ngờ: Liệu kẻ trông như thiên thần này có thực sự là người đã giăng cái bẫy tàn độc đó không?
Nomi khẽ cúi chào, mái tóc cắt bằng mềm mại đung đưa. Một nụ cười nở trên đôi môi nhỏ nhắn, lan dần lên đôi mắt to tròn tuyệt đẹp với hàng mi dài cong vút.
"Kết thúc rồi, Arita – không, phải gọi là Silver Crow mới đúng."
Seiji Nomi nói.
"Hả? Cái... cái gì kết thúc?" Bị tấn công bất ngờ, Haruyuki chỉ biết lắp bắp hỏi lại.
"Trận đấu ấy. Chiến thắng thuộc về tôi," Nomi nói, nụ cười vẫn nhảy múa trên gương mặt khi hắn khẽ nhún đôi vai gầy.
"Cậu nói gì... Chiến thắng..." Haruyuki hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại, rồi trừng mắt nhìn đối phương. "Chúng ta còn chưa đấu hiệp nào. Đó là vì cậu đã giở trò để không hiện tên trên danh sách đối thủ."
"Chẳng cần đấu đá gì nữa đâu. Chỉ cần có cái này là đủ." Nomi rút tay phải ra khỏi túi, điệu bộ thong dong thao tác trên màn hình ảo. Một hộp thoại xác nhận nhận tệp tin nhấp nháy hiện lên trong tầm mắt Haruyuki.
"Cứ yên tâm. Không có virus đâu."
"......" Không thể dễ dàng tin tưởng, Haruyuki nhìn Nomi đầy cảnh giác. Cậu thì thầm hỏi: "Làm thế nào cậu cài được lớp mặt nạ thị giác vào Neurolinker của tớ?"
"Chà! Cậu cũng nhìn ra được cơ à? Vậy coi như phần thưởng, tôi sẽ tiết lộ bí mật. Là bức ảnh đó! Bức ảnh! Mayuzumi Takumu đã chuyển tiếp nó cho cậu, đúng không?"
"B-Bức ảnh?" Vừa nghe thấy thế, Haruyuki mới muộn màng nhận ra. Bức ảnh chụp chung của đội kendo khối bảy. Lúc mở nó ra, cậu đã thoáng thắc mắc sao dung lượng của nó lại lớn khủng khiếp đến vậy.
"Tôi là người chèn các thẻ tên vào đó. Mà việc nhúng một chương trình can thiệp thị giác cùng với các thẻ tên thì dễ ợt, vì trình xem ảnh của Neurolinker và hệ thống hiển thị thông tin thực tế ảo (AR) dùng chung một nhân xử lý mà," Nomi giải thích với nụ cười đắc thắng. Nhưng Haruyuki, với chút kiến thức lập trình Neurolinker mới học được, thừa biết cái "việc dễ ợt" đó đòi hỏi kỹ năng cực cao.
Rất có thể Nomi, cũng giống như Kuroyukihime hay Hồng Vương Niko, là một Burst Linker lão luyện có ngoại hình và tuổi tâm hồn hoàn toàn lệch pha. Sẽ là sai lầm lớn nếu đánh giá thấp hắn chỉ vì hắn nhỏ tuổi hơn. Vừa tự nhắc nhở bản thân, cậu vừa rụt rè nhận tệp tin Nomi gửi — lần này cậu đã cẩn thận bật hết các trình quét virus lên. Đó là một đoạn video ngắn. Kiểm tra dung lượng và độ phân giải thấy không có gì bất thường, Haruyuki mím chặt môi, nhấn vào biểu tượng phát.
Một cửa sổ vuông hiện ra choán lấy tầm mắt. Hình ảnh khá rõ nét dù hơi nhiễu. Có vẻ như nó được quay từ một góc cao trong hành lang trường học.
Đây là tầng hầm vì hai bên tường không có cửa sổ. Hành lang không quá dài, phía cuối bức tường bên trái là một lối vào không cửa. Lối đi đó chia làm hai ngả trái phải, ngay điểm giao nhau là hai tấm biển: màu xanh nhạt cho nam và màu hồng cho nữ. Đây là—
Lối vào phòng tắm dưới hầm nhà thể chất.
Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, Haruyuki biết chắc mình sắp thấy gì. Dù vậy, da gà vẫn nổi khắp cánh tay và dọc sống lưng cậu.
Một giây sau, từ góc dưới bên phải, một nam sinh dáng người tròn trịa lọt vào khung hình. Mái tóc bù xù. Chiếc Neurolinker màu bạc. Khi đến trước cửa phòng tắm ở giữa màn hình, cậu thiếu niên đó liếc nhìn lại camera. Khuôn mặt bị bắt trọn góc chính diện không ai khác chính là Haruyuki.
Sau một thoáng do dự, Haruyuki trong video chạy lon ton vào lối đi bên phải — hướng có biển báo phòng tắm nữ.
"Trời ạ! Tôi đã rất ngạc nhiên đấy!" Giọng nói hớn hở của Nomi vang lên bên tai Haruyuki — người đang đứng ngây ra như phỗng, mặt không còn một giọt máu sau khi đoạn phim kết thúc. "Bình thường thì người ta phải nhận ra sai lầm ngay khi thấy bên trong toàn màu hồng và chạy ra chứ! Vậy mà cậu cứ ở lỳ trong đó. Tôi đã tự hỏi không biết mình nên làm gì tiếp theo đây."
Lời Nomi nói ẩn chứa điều gì đó bí ẩn, nhưng trước hết Haruyuki phải đối mặt với sự thật kinh hoàng là đoạn video này tồn tại. "Cậu...," Haruyuki thốt lên một cách khàn đặc. "Làm thế nào... Hành lang đó làm gì có chỗ nào để trốn..."
Nomi cười khì như thể chuyện đó buồn cười lắm, rồi lắc đầu. "Trẻ con thời nay... Tôi định nói thế đấy. Cậu không nghĩ rằng thiết bị di động trên thế giới này chỉ có mỗi Neurolinker thôi chứ? Người ta đã bán mấy thứ này từ ít nhất mười năm trước rồi." Hắn rút từ túi ra một thiết bị nhỏ gọn, thuôn dài, có ống kính ở mặt trước và nằm gọn trong lòng bàn tay. "Giờ thì nhắc đến máy ảnh kỹ thuật số là người ta chỉ nghĩ đến mấy cái SLR ống kính to đùng. Nhưng cái món đồ nhỏ này cũng đủ độ phân giải rồi. Sau cùng thì ai xem video mà chẳng nhận ra đó là cậu. Tôi đã đặt nó trên đỉnh kệ để đồ ngoài hành lang."
"Cậu... cậu làm tất cả chuyện này để đuổi tớ khỏi trường sao...?" Haruyuki hỏi một cách vô thức, mắt vẫn dán chặt vào cái máy ảnh trông như đồ chơi kia. "Cậu định ép tớ phải thôi học à?"
"Không, không, dĩ nhiên là không rồi!" Đôi mắt tròn xoe của hắn mở to hơn, hắn lắc đầu như muốn nói: Đừng có nực cười thế chứ! "Cậu thôi học thì tôi được ích lợi gì? Mọi công sức của tôi sẽ đổ sông đổ biển nếu cậu, trong cơn tuyệt vọng, liều mạng tấn công tôi ngoài đời thực. Tôi chỉ nghĩ là từ giờ trở đi ở trường..." — Nomi Seiji ngừng lại một nhịp, một nụ cười thiên thần nhưng đầy xảo quyệt và toan tính hiện rõ trên mặt — "...cậu, Arita, có thể trở thành một chú chó trung thành và mẫn cán của tôi. Một thú cưng ngoan ngoãn, hằng ngày mang điểm Burst về cho tôi xài."
"Tớ sẽ không để cậu làm thế đâu."
Tiếng nói xé tan bầu không khí nặng nề của sân trong.
Haruyuki giật mình thu người lại, còn Nomi với nụ cười vẫn thường trực, quay mặt về phía tiếng nói vừa phát ra.
Bước ra từ lùm cây rậm rạp là Chiyuri, đôi mắt mèo của cô đang bùng cháy ngọn lửa giận dữ. Không có Takumu đi cùng. Có vẻ cô đã bí mật bám theo Haruyuki và nghe thấy toàn bộ câu chuyện.
Chiyuri bước tới, tiếng lá khô lạo xạo dưới chân, cô đứng đối mặt với Nomi ở khoảng cách cực gần.
"Chính tớ đã gọi Haru vào trong phòng tắm nữ," Chiyuri đanh thép tuyên bố. "Tớ sẽ làm chứng điều đó nếu cậu dám công khai đoạn video này. Cứ bảo là tớ chẳng may bị ngã trật khớp không đứng lên được đi? Khi đó Haru sẽ có lý do chính đáng để vào bên nữ giúp tớ. Nghĩa là cậu ấy sẽ chẳng bị đình chỉ hay đuổi học gì hết."
Haruyuki quên bẵng tình cảnh ngặt nghèo của mình, tròn mắt kinh ngạc. Cách giải thích của cô quả thực rất thuyết phục. Hơn nữa, nếu cậu thực sự đi nhìn trộm, chẳng ai lại hiên ngang đi vào từ cửa chính một cách lộ liễu như thế.
Thế nhưng.
Ngay cả khi Chiyuri dứt lời, nụ cười mỏng manh trên môi Nomi vẫn không hề biến mất.
Hắn thong thả cất chiếc máy ảnh nhỏ đi rồi vỗ tay chậm rãi, một điệu vỗ tay đầy mỉa mai. "Hay, hay lắm, Kurashima," hắn nói. "Đối với một kẻ mới tập tành gia tốc như cô thì phản ứng thế là khá đấy."
"Đừng có mà hù dọa. Đoạn video của cậu bây giờ vô tác dụng rồi."
"Hửm, chưa chắc đâu. Chẳng hạn như..." Nomi giơ một ngón tay lên đầy kịch tính. "Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ngay lúc này, một chiếc camera giấu kín bị phát hiện trong tủ đồ ở phòng tắm nữ? Cả trường chắc chắn sẽ loạn lên cho xem. Và nếu đoạn video này được tải lên mạng nội bộ ngay lúc người ta đang ráo riết truy tìm thủ phạm... tôi tự hỏi liệu cô còn có thể bao che cho Arita được nữa không, Kurashima?"
"......!" Haruyuki và Chiyuri đồng loạt hít một hơi lạnh. "Cậu không dám... Chẳng lẽ cậu định đi xa đến mức đó," cậu hổn hển, cổ họng khô khốc. Và đột nhiên, một ánh sáng đỏ bắt đầu nhấp nháy trước mắt cậu.
Dòng chữ Thông báo khẩn cấp bắt đầu chạy trên đỉnh tầm mắt với phông chữ Mincho đậm nét đầy phô trương, tiếng chuông vang dội bên tai khiến cậu không kịp trở tay. Khác với tiếng chuông báo tiết, âm thanh này mang sắc thái dồn dập, báo động. Theo sau đó là một giọng nữ tổng hợp.
"Đây là thông báo khẩn cấp từ ban giám hiệu trường Trung học Umesato. Kể từ thời điểm này, mọi lối ra vào các khu vực sau đây sẽ bị hạn chế. Đề nghị học sinh có mặt tại khu vực này khẩn trương rời đi. Xin nhắc lại..."
Một bản đồ 3D trong suốt của trường hiện ra. Một khu vực ở trung tâm được tô màu đỏ rực. Tầng hầm nhà thể chất và hành lang. Dĩ nhiên, cả phòng tắm nữ cũng nằm trong đó.
Ngay cả khi hình ảnh thu nhỏ lại thành một biểu tượng và cậu có thể nhìn thấy thế giới xung quanh, Haruyuki vẫn đứng trân trối nhìn vào khuôn mặt của kẻ thù.
"Có vẻ như cái máy ảnh cuối cùng cũng bị phát hiện rồi," cậu nhóc lớp bảy tươi cười nói, vẻ mặt không chút thay đổi. "Nhưng chuyện đó cũng thường thôi; chính tôi đã cài đặt để nó bắt đầu phát ra tiếng màn trập vào tầm này mà."
Giọng hắn gần như bị át đi bởi sự huyên náo đang bùng nổ từ dãy nhà phía Nam.
"Cậu...," Chiyuri lẩm bẩm, gần như không thành tiếng, cô loạng choạng lùi lại một bước. "Cậu điên rồi sao? Làm ra... làm ra chuyện tày đình thế này... tất cả chỉ vì một trò chơi thôi ư..."
"Tôi cũng muốn hỏi cô một câu đấy, Kurashima. Cô thực sự nghĩ Brain Burst chỉ là 'một trò chơi' thôi sao?"
Haruyuki sững sờ chứng kiến gương mặt tươi cười rạng rỡ của Nomi bỗng chốc thay đổi hoàn toàn. Khóe miệng hắn hếch lên sắc lẹm, đôi mắt híp lại tỏa ra những tia nhìn lạnh lẽo. Hắn đưa lưỡi liếm môi dưới, một cử chỉ đầy vẻ giễu cợt và khinh miệt.
Chiyuri run rẩy khắp người, và bàn tay phải của Nomi lao ra như một con rắn, chộp lấy chiếc ruy băng xanh trên ngực áo cô. Hắn nắm chặt lấy nó, thô bạo giật mạnh cô về phía mình.
"Á?!" Chiyuri thốt lên một tiếng khe khẽ, bị kéo sát đến mức mũi cô suýt chạm vào mũi Nomi.
"Làm ơn đừng bao giờ nói chuyện vô lễ với tôi như thế nữa." Giọng nói lạnh lùng của hắn vừa mang nét trẻ con, vừa chứa đựng một sự quyết đoán đến tàn nhẫn. "Cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phục tùng tôi. Nếu cô muốn cứu Arita... Có điều, mới ở cấp một thì cô chẳng kiếm nổi bao nhiêu điểm cho tôi đâu, Kurashima."
Bất ngờ và nhanh gọn, Nomi lướt ra sau lưng Chiyuri, cánh tay trái siết chặt lấy người cô dưới ngực. Hắn tựa cằm lên vai cô và thì thầm trực tiếp vào tai. "Thay vì làm chó săn, tôi sẽ biến cô thành một chú chó cảnh đáng yêu. Khi tôi đấu quyết chiến, cô phải có mặt ở hàng ghế khán giả (Gallery) để hầu hạ tôi. Hê hê... một thú cưng cho riêng mình, ngay cả Lục Vương cũng chẳng có được diễm phúc đó. Ồ, đừng lo. Tôi không định bắt cô làm gì ngoài đời thực đâu. Ít nhất là vào lúc này."
Cứ mỗi lời thốt ra từ miệng Nomi, thái dương Haruyuki lại giật lên bần bật. Cậu không nhận ra ngay rằng cái âm thanh ken két kỳ lạ đó chính là tiếng nghiến răng của chính mình.
"Thằng... khốn," Haruyuki gầm lên, định bước tới.
"Ai cho phép mày cử động hả, con chó — ý tôi là, Arita." Hắn quăng ra những lời khinh miệt cùng một điệu cười lạnh lẽo. "Tôi đã bảo ngay từ đầu rồi, kết thúc rồi. Cậu không còn lựa chọn nào khác đâu. Làm ơn hãy ngoan ngoãn mà ngồi yên đó một lát." Vừa nói, Nomi vừa rút một thứ gì đó dài và mỏng từ túi áo blazer. Haruyuki không cần nhìn kỹ cũng biết đó là một sợi cáp XSB. Và đích đến của nó là đâu.
Tay trái siết chặt lấy Chiyuri từ phía sau, Nomi đưa đầu cắm nhỏ về phía cổ cô. Một lớp nước mắt bắt đầu dâng đầy trong đôi mắt mở to của Chiyuri.
Và rồi khi nhìn thấy hàm răng trắng muốt của cô đang lập bập vì sợ hãi, Haruyuki cảm thấy một thứ gì đó trong mình vỡ òa ra.
"Thằng khốnnnnnnnn!!"
Trước khi kịp nhận ra mình là người đang hét, Haruyuki đã đạp mạnh lên nền đất ẩm ướt. Cậu nắm chặt tay thành một quả đấm vụng về rồi lao thẳng vào Nomi. Trong khoảnh khắc đó, cậu không hề ý thức được mình đang làm gì.
Dùng nắm đấm thực sự để khuất phục đối thủ, dùng bạo lực trong thế giới thực để chà đạp lòng tự trọng và bắt kẻ khác phục tùng ý chí của mình — đây chính là loại hành vi thấp kém nhất, thứ đã từng biến cuộc đời Haruyuki thành địa ngục trong quá khứ. Nhưng giờ đây, mọi lý trí và sự tự tôn đều đã bay sạch khỏi đầu. Thứ duy nhất tồn tại là bản năng muốn nghiền nát gã thiếu niên tên Nomi, kẻ nhỏ bé hơn cậu rất nhiều kia.
Nomi vẫn giữ nụ cười mỏng dính trên môi ngay cả khi nhìn thấy thân hình đồ sộ của Haruyuki đang lao tới. Hắn đẩy mạnh Chiyuri ra khiến cô ngã nhào xuống đất, rồi hơi cúi người, khẽ mở miệng. Ngay lập tức, Haruyuki hiểu đối phương định làm gì. Gia tốc. Và không phải theo cách thông thường. Gia tốc vật lý, đưa ý thức vào cơ thể thực và khiến nó nhanh hơn gấp mười lần.
Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, Haruyuki theo bản năng thét lên khẩu lệnh mà cậu chưa từng dùng một lần nào — cậu thực hiện nó cùng lúc với Nomi.
"Physical Burst!!"
Vùùùùù. Cao độ của mọi âm thanh xung quanh đột ngột hạ thấp. Màu nắng trở nên xám xịt, và mật độ không khí tăng lên đậm đặc. Cảm giác như đang đứng trong một thứ chất lỏng không màu, trong suốt nhưng vô cùng dính nhớp. Chỉ một bước tiến về phía trước cũng tốn một khoảng thời gian dài dằng dặc.
Đây không phải gia tốc, đây là giảm tốc mới đúng — Cậu nghĩ thế trước khi gạt phắt ý nghĩ đó đi. Khẩu lệnh này tăng tốc khả năng nhận thức lên gấp mười lần trong khi ý thức vẫn ở lại thế giới thực. Nghĩa là, tốc độ của chính cơ thể cậu và mọi thứ xung quanh đều giảm xuống chỉ còn một phần mười.
Nomi, chỉ cách cậu vỏn vẹn một mét, cũng đang chuyển động với tốc độ chậm chạp đến lờ đờ. Nụ cười lạnh lẽo vẫn dán chặt trên môi, hắn vung nắm đấm phải lên. Khi nắm đấm đã lên ngang vai, hắn từ từ đẩy nó về phía trước. Quỹ đạo của cú đấm này, thứ mà bình thường sẽ không thể nhìn thấy, nay có thể được dự đoán một cách rõ ràng.
Haruyuki cố gắng lách người sang phải trong bầu không khí nặng như chì. Đồng thời, cậu bắt đầu vung nắm đấm trái từ dưới lên. Mục tiêu của cậu là phản đòn: thụi một cú vào bụng Nomi ngay khi né được đòn tấn công của hắn.
Làm thế này có thực sự ổn không? Suy nghĩ đó khẽ gợn lên trên bề mặt tâm trí cậu. Mình không thể để chuyện này xảy ra; không thể để Nomi đắc thắng được. Ý mình là, không chỉ vì bản thân mình. Hắn đã dám đe dọa và làm Chiyuri sợ hãi, rồi còn nói gì cơ? Cô ấy sẽ là chó cảnh của hắn sao?
Không đời nào. Tuyệt đối không.
Haruyuki dành thời gian để căn chỉnh mục tiêu, điểm mà nắm đấm của cậu sẽ chạm vào: mạn sườn phải của Nomi.
Chính vì quá tập trung vào đó, cậu đã chậm trễ trong việc nhận ra một điều. Cú đấm thẳng tay phải của Nomi chỉ di chuyển một chút rồi khựng lại hoàn toàn, thay vào đó là một cú móc trái đầy uy lực.
Đòn nhử sao?! Cậu vội vàng trụ vững chân phải và cố gắng lách sang trái. Nhưng trọng tâm vốn đã nghiêng sang phải của cậu không dễ gì mà thu về ngay lập tức được.
Nắm đấm trái của Nomi áp sát mặt cậu với một tiếng rền trầm đục. Cùng lúc đó, hắn xoay người lại, khiến mạn sườn phải mà Haruyuki đang nhắm tới lướt đi mất.
Mọi nỗ lực điều chỉnh quỹ đạo đều vô vọng, nắm đấm của Haruyuki chỉ sượt qua áo khoác của Nomi. Và rồi cậu cảm nhận được nắm đấm của đối phương chạm vào bên hàm phải của mình.
Cái gì? Cú đấm này chẳng đau chút nào. Ý nghĩ đó thoáng qua ngay trước khi lực tác động xuyên qua lớp mỡ dày quanh cổ Haruyuki và ăn sâu vào xương hàm dưới. Tại đó, nó truyền tải toàn bộ khối lượng và sự tàn nhẫn thực sự vào các dây thần kinh.
Haruyuki cảm nhận được các mô mềm bị phá hủy và các mao mạch vỡ tung với tốc độ chậm bằng một phần mười bình thường. Sức nóng và áp lực đập mạnh vào người cậu, một vụ nổ chậm chạp, và cậu bắt đầu ngã nhào sang trái.
Ở góc nhìn đang nghiêng đi, cậu thấy Nomi nương theo đà của cú đấm, xoay người và vung chân phải lên, tất cả đều mang một sức mạnh căng tràn. Trong cơn tuyệt vọng, Haruyuki trố mắt nhìn Nomi tung ra một cú đá xoay sau — chuyển động đẹp mắt cứ như một thước phim hành động đang được phát chậm từng khung hình một.
Gót chân phải vươn dài của hắn cắm thẳng vào mạn sườn phải của Haruyuki, lún sâu vào bên trong, sâu đến mức đáng sợ.
Trong vài giây, Haruyuki nếm trải một cơn đau vượt xa mọi tưởng tượng, cứ như một cây cột khổng lồ đang từ từ đâm xuyên vào bụng mình, trong khi cơ thể cậu nhẹ nhàng bay lên không trung. Từ khóe mắt, cậu thấy gương mặt nhăn nhó vì đau đớn của Chiyuri đang nhòe đi vì nước mắt. Chúng trào ra mà cậu không hề hay biết.
Phải mất thêm khoảng bảy giây nữa cậu mới tiếp đất bằng lưng.
Tất cả những gì Haruyuki có thể làm trong ba mươi giây còn lại của hiệu lực Physical Burst là lăn lộn một cách thảm hại và chịu đựng cơn đau thấu tận tâm can.
Vúttttt. Cao độ của âm thanh môi trường trở lại bình thường, bầu không khí đặc quánh loãng dần thành chất khí.
"Hộc... hự!" Cậu thở dốc điên cuồng khi ý thức gia tốc trở về tốc độ bình thường, thấy mình đang cuộn tròn như một quả bóng, ôm lấy cái bụng đau quặn. Trong cơn nôn khan liên tục, Haruyuki thấy đôi giày của Nomi tiến lại gần, tiếng cỏ khô lạo xạo dưới chân hắn.
"Chà, thật là, Arita ạ. Nếu cậu chịu động não dù chỉ một giây thôi, cậu sẽ nhận ra rằng thắng một trận chiến trong trạng thái gia tốc vật lý hoàn toàn phụ thuộc vào việc đọc ý đồ đối phương và dùng đòn nhử, đúng không? Mà cậu thì đã bao giờ thực sự đánh nhau với ai đâu? Trong trường hợp đó, tôi thấy mình chẳng cần dùng đến khẩu lệnh làm gì. Thế là tôi vừa phí mất năm điểm rồi đấy." Hắn dừng lại ngay trước mặt Haruyuki, đặt chân phải lên vai cậu rồi đá mạnh một phát vào bụng.
"Ba phút nữa là vào tiết mới à? Chà, tôi đồ rằng chúng ta vẫn còn thời gian. Tôi sẽ đáp ứng yêu cầu của cậu và trở thành đối thủ của cậu đây, Arita."
"Đối... thủ...?" Haruyuki rên rỉ, chịu đựng cơn đau âm ỉ đang dần dịu bớt. Thế này là quá đủ rồi. Còn chuyện gì nữa đây?
Câu trả lời cho câu hỏi thầm lặng của cậu không đến bằng lời nói, mà bằng ánh sáng lấp lánh của một đầu cắm XSB đang tiến lại gần.
Nomi cúi xuống, giẫm chân trái lên lưng Haruyuki, cắm phập đầu nối vào Neurolinker của cậu rồi hét lên:
"Burst Link!!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
