The Death Mage Who Doesn't Want a Fourth Time

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 402

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Tập 10: Công quốc Alcrem - Chương 238: Những kẻ tái sinh hội tụ trước Ma vương

Chương 238: Những kẻ tái sinh hội tụ trước Ma vương

Khi cái xác của Mountain Giant bị Thunder Dragon và dàn Giant Zombie quăng thẳng vào giữa chiến trường, cả phe Kanako lẫn phe Gordon Bobby đều đồng loạt lùi lại, tạo ra một khoảng cách nhất định giữa đôi bên.

Thế nhưng, họ chẳng hề lãng phí lấy một giây để trừng mắt nhìn nhau qua cái xác khổng lồ ấy; cuộc chiến tái diễn ngay lập tức.

“Tao nghiền nát tụi bây luôn! ‘Titan Foot!’”

Doug gầm lên, kích hoạt năng lượng từ 【 Hecatoncheir 】.

Ngay từ kiếp trước ở Origin, anh đã là một binh sĩ thực chiến đáng gờm nhờ năng lực 【 Telekinesis 】. Nhưng sau khi đến Lambda, làm quen với hệ thống Chỉ số (Status) và học cách sử dụng — cũng như tự sáng tạo — các Võ kỹ (Martial Skills), Doug đã lột xác thành một chiến binh còn khủng khiếp hơn gấp bội.

Một trong những thành quả đó là các Võ kỹ chuyên dụng dành riêng cho 【 Hecatoncheir 】, dựa trên nền tảng của 【 Võ thuật 】. Ở kiếp trước, niệm lực của anh đủ sức quét sạch cả dàn xe tăng quân đội, nhưng giờ đây, nó đã trở thành một thứ vũ khí chết chóc với uy lực vượt xa cả một gã khổng lồ Titan.

“ 【 Thánh Thiết Lũy (Divine Iron Wall) 】!”

Gã hộ vệ tộc Titan thuộc đoàn mạo hiểm giả Flame Blades — hay đúng hơn là Anh linh đang chiếm hữu cơ thể đó — hét lớn. Với một tiếng gầm đầy nội lực, gã dùng chiếc khiên mạ Orichalcum chặn đứng cú nện từ niệm lực của Doug.

Cùng lúc đó, các Anh linh khác lách qua gã, lao thẳng về phía nhóm của Doug.

“ 【 Flash of Lightning 】!”

Kẻ đang điều khiển thân xác tên kiếm sĩ thủ lĩnh Flame Blades vung kiếm. Nhưng đòn tấn công của hắn đã bị chặn lại bởi một rào chắn trong suốt.

“Không thể nào! Một kết giới phòng thủ mà ngay cả ta — kẻ được mệnh danh là ‘Lightning Blade’ lừng lẫy — cũng không thể phá vỡ sao?!”

Melissa nhếch mép cười khinh bỉ trước vẻ mặt sốc nặng của gã Anh linh. Năng lực 【 Aegis 】 của cô cho phép tạo ra những rào chắn cực mạnh; ở kiếp trước, cô từng tin rằng nó gần như bất khả xâm phạm.

Dù chưa bao giờ được đem ra thử nghiệm với vũ khí hạt nhân chiến thuật, nhưng nó đã từng hứng trọn hỏa lực từ xe tăng và tên lửa mà chẳng hề hấn gì. Ngay cả năng lực của những cá nhân khác, như 【 Hecatoncheir 】 của Doug, cũng không tài nào xuyên thủng được.

Ngoại lệ duy nhất là 【 Bỏ qua phòng thủ (Ignore Defense) 】 của Amemiya Hiroto… nhưng rồi luồng Mana thuộc tính tử cuồng bạo của Pluto đã khiến cô hoàn toàn mất niềm tin vào năng lực của mình.

Và tại thế giới Lambda này, tồn tại những loại vật liệu mà kết giới không thể chống đỡ. Khả năng phòng ngự của 【 Aegis 】 không còn là vô địch thiên hạ nữa. Những tạo vật (Artifact) làm từ Orichalcum chính là loại vũ khí có thể xuyên thấu 【 Aegis 】. Tuy nhiên…

“Thanh kiếm đó chỉ được mạ một lớp Orichalcum thôi phải không? Có vẻ ông đang xem thường tôi quá đấy. Thật khó chịu làm sao” Melissa nói.

【 Aegis 】 của cô vẫn dư sức đánh bật những món đồ giả mạo hoặc hàng thứ cấp chỉ có một lớp phủ mỏng.

Gã Anh linh tặc lưỡi đầy bực dọc: “Khi cô dùng cái gậy đó để ‘Biến thân’ (Transformation), sức mạnh kết giới sẽ tăng lên phải không?!”

“Đúng là thế, nhưng đừng có nhắc đến chuyện đó!” Melissa gắt lên từ phía sau rào chắn.

Việc biến thân giúp cô tăng các giá trị Thuộc tính, khả năng sử dụng ma pháp… cũng như độ cứng của 【 Aegis 】 và tốc độ triển khai nó. Đó là một trạng thái vô cùng có lợi, nhưng cô vẫn chưa thể chấp nhận sự thật (đầy xấu hổ) đó ngay được.

Nhưng trước khi cô kịp làm gì thêm—

“Cứ để lớp kết giới của con mụ đó cho ta!”

Nữ cung thủ của nhóm Flame Blades hét lên, bắn ra một mũi tên có đầu hắc ám. Mũi tên xuyên qua kết giới của Melissa dễ như xuyên qua một tờ giấy.

May thay, 【 Hecatoncheir 】 của Doug đã kịp gạt mũi tên đi trước khi nó chạm vào cô.

“Lùi lại đi Melissa! Ả ta đang dùng trang bị của Ma Vương đấy!” Doug cảnh báo.

Nữ cung thủ cười lớn: “Chính xác! Đích thân Thống lĩnh đã mang theo trang bị Ma Vương vốn được ban tặng cho một trong các Giáo hội đấy!”

Ống tên ả đeo vốn là một mảnh trang bị của Ma Vương, được chế tạo từ tủy xương của hắn. Chức năng của nó rất đơn giản: tẩm lên đầu mũi tên loại máu được tạo ra từ tủy xương Ma Vương — biến chúng thành những “Mũi tên Ma Vương” thực thụ. Nói cách khác, nó tạo ra những đầu tên mang theo mảnh vỡ của Ma Vương.

“Ngay bây giờ!” Nữ cung thủ hét lên.

Khi lớp 【 Aegis 】 bị vỡ tan như thủy tinh, gã kiếm sĩ lại một lần nữa lao vào tấn công.

Kanako, người nãy giờ vẫn đang hỗ trợ Thunder Dragon Zombie và Kimberley (đang ẩn nấp bên trong nó), đã nhận ra tình thế ngặt nghèo của Doug và Melissa.

“ 【 Mercury Wall Swarm 】!” Cô niệm một câu chú về phía họ.

Gã kiếm sĩ khịt mũi khinh bỉ: “Trò trẻ con gì đây?”

Những bức tường thủy ngân do Kanako triệu hồi tuy nhiều nhưng cái nào cái nấy đều nhỏ và mỏng dính. Chúng chắc chắn không đủ sức để ngăn cản một Anh linh từng được ca tụng là ‘Lightning Blade’.

Với nụ cười tự mãn, gã kiếm sĩ định chém bay cả Doug, Melissa lẫn bức tường thủy ngân trước mặt. Thế nhưng, hình ảnh phản chiếu khuôn mặt của Kanako với cái lưỡi thè ra trêu chọc hiện lên trên bề mặt bạc của bức tường, và ‘Lightning Blade’ đã lỡ chạm mắt với cô.

Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ tâm trí gã bị xâm chiếm bởi những hình ảnh đầy uế tạp!

Đầu óc rơi vào hỗn loạn, ‘Lightning Blade’ thét lên đau đớn.

Những hình vẽ trên mái nhà tại Talosheim, những khối đá nguyên khối ở lãnh thổ cũ của tộc Scylla — Kanako đã dùng kỹ năng 【 Venus 】 để khắc sâu vào tâm trí gã Anh linh những ký ức của chính cô khi nhìn thấy những vật thể thấm đẫm hiệu ứng kỹ năng 【 Xâm chiếm tâm trí 】 của Vandalieu.

Giây tiếp theo, 【 Hecatoncheir 】 của Doug nện thẳng vào người gã, hất văng gã ra sau như một quả bóng.

“Nhờ có Van-sama mà 【 Venus 】 của tôi đã dễ dàng biến thành một món vũ khí tâm lý luôn! Mà công nhận mình ứng biến dùng tường thủy ngân làm gương cũng đỉnh thật đấy chứ!” Kanako hớn hở tự mãn.

Thế nhưng, cô bỗng chớp mắt ngơ ngác khi thấy gã kiếm sĩ kia vẫn loạng choạng đứng dậy được.

“Ôi chu choa. Anh gây sát thương ít hơn tôi tưởng đấy” cô nhận xét.

“Trong tình trạng hiện tại, vừa phải cầm chân gã hộ vệ khiên kia vừa đánh trả thì đó là giới hạn của tôi rồi!” Doug đáp, trán lấm tấm mồ hôi.

Năng lực 【 Hecatoncheir 】 của anh có thể tấn công nhiều mục tiêu cùng lúc miễn là chúng nằm trong tầm nhận biết. Mật danh của anh được đặt theo tên người khổng lồ trăm tay trong thần thoại không phải là không có lý do.

Tuy nhiên, anh không thể dồn toàn lực vào mọi mục tiêu theo cách đó. Nếu coi tổng sức mạnh của 【 Hecatoncheir 】 là 100 đơn vị, Doug sẽ phải chia nhỏ 100 đơn vị đó cho các mục tiêu của mình. Hiện tại, anh đang dùng tới 70 đơn vị để áp chế gã hộ vệ khiên, và chỉ còn 30 đơn vị để đấm gã kiếm sĩ.

“Dù có mục nát đến đâu thì bọn chúng vẫn là Anh linh. Chắc chắn lượng Vitality (Sinh mệnh lực) của chúng lớn hơn nhiều so với vẻ bề ngoài đấy” Melissa lên tiếng.

Quả thực, có lẽ nhờ lượng Vitality khổng lồ đó mà gã kiếm sĩ trông không có vẻ gì là bị trọng thương. Mặt gã trắng bệch ra, nhưng đó có vẻ là do dư chấn tinh thần hơn là vết thương thể xác.

“Con mụ tà ác kia, dám làm chuyện kinh tởm đó trong khi đang mặc bộ đồ quái gở này!” ‘Lightning Blade’ rít lên đầy thù hận, gã biến cú sốc bị tấn công tâm trí thành cơn giận dữ và sát khí ngùn ngụt.

“Tại ngươi lơ là thôi, đồ ngu! Cứ coi con mụ đó là kẻ sử dụng Ma nhãn hay tộc Medusa đi!” Nữ cung thủ quát lên quở trách đồng đội.

“Ta biết rồi!”

Có vẻ như tôn ti trật tự giữa các Anh linh này hoàn toàn khác so với chủ nhân gốc của những cái xác mà họ đang chiếm hữu.

“Ra là thế giới này cũng có Medusa à. Không biết tộc Lamia khi tăng Rank thì có tiến hóa thành Medusa không nhỉ?” Kanako lẩm bẩm.

“Cô định lờ luôn việc mình vừa bị gọi là ‘con mụ tà ác’ đấy à?” Phân thân của Vandalieu đang giáng linh trên người cô cất tiếng hỏi.

“Chà, hắn là thuộc hạ của Hajime mà. Bọn họ có ấn tượng xấu nhất về tôi cũng là chuyện thường thôi” Kanako thản nhiên. “À mà, nếu tôi nhìn trông thảm hại hơn một chút thì liệu có dễ thương hơn không nhỉ?”

“Không đâu, nếu phải chọn thì cái phần ‘bộ đồ quái gở’ khiến ta thấy bực hơn đấy” phân thân của Vandalieu đáp lời.

“Dù sao thì thiết kế gốc cũng là do cậu làm mà… Nhưng tôi cũng đồng tình với gã đó” Melissa lầm bầm.

Thông thường, tiếng nói của các quyến thần (familiar spirits) chỉ có thể được nghe thấy bởi chính chủ thể mà họ giáng linh, nhưng các phân thân của Vandalieu đều là một phần của cùng một bản thể. Do đó, những người đang kích hoạt 【 Ma linh giáng trần 】 có thể nghe thấy cả những phân thân đang giáng trên người người khác.

“… Melissa, cô có muốn ta thêm bèo nhún, ren, băng đô tai thú với lông xù vào trang phục của cô không?” Phân thân Vandalieu hỏi.

“Không! Cậu mà làm thế là tôi mách Darcia-san đấy!” Melissa dọa.

Có vẻ năng lực nghe thấy các phân thân khác của Vandalieu không được họ dùng vào việc gì thực sự hữu ích cho lắm.

“Này, quan trọng hơn là, đằng kia có phải viện binh không?!” Doug hỏi với vẻ mặt hoảng hốt.

Niệm lực mà anh dùng lên gã hộ vệ khiên đã bị đánh bật. Nữ cung thủ thì đã phá nát những tấm gương thủy ngân của Kanako. Còn Gordon Bobby, gã ma pháp sư và ả trinh sát đã tiêu diệt xong lũ Thunder Dragon Zombie.

“Không ổn rồi. Nếu chúng áp sát được thì tôi chẳng làm gì được đâu” Kimberley nói rồi quay trở về bên cạnh nhóm Kanako, vì đám Dragon Zombie che chắn cho ông ta đã bị quét sạch. “Xác của chúng vẫn còn đó, cô có thể biến chúng thành Undead lần nữa không?”

“Làm thì được, nhưng khó đấy. Ông bảo là xác vẫn còn, nhưng chúng bị đánh tan tành cả rồi” Vandalieu đang giáng trên người nhóm Kanako trả lời, mắt nhìn về phía cái xác con Rồng và lũ Mountain Giant đã bị nhóm Gordon Bobby đánh cho nát bét. “Triệu hồi chúng dậy lúc này thì dù nhìn từ xa cũng lộ liễu là Zombie ngay.”

“… Ra vậy. Chúng ta vẫn đang trong tình huống phải bảo vệ danh tiếng cho cậu nhỉ. Nhưng dù có Kimberley ở đây, chiến đấu tiếp với bọn này cũng khoai đấy” Doug nói.

Thực sự, việc một mình đối đầu với các Anh linh là quá sức với họ.

Họ cũng là những người chuyển sinh như Hajime, và đã rèn luyện đáng kể sau khi đến thế giới này. Nhưng hoàn cảnh và mục tiêu của họ lại khác. Kanako, Doug và Melissa đã rời bỏ nhóm của Murakami để đầu quân cho Vandalieu. Trong quá trình đó, họ trở thành mạo hiểm giả — một nghề nghiệp tiện lợi — và tích lũy được không ít kinh nghiệm. Tuy nhiên, họ không dành toàn bộ thời gian để ‘cày cấp’ (Leveling) như Hajime.

Ngay cả sau khi được Vandalieu nhận vào Talosheim, họ cũng không tập trung hoàn toàn vào việc tăng cường sức mạnh chiến đấu. Họ bận rộn với đủ thứ việc như chế tạo pháo hoa, hay như trường hợp của Kanako là các hoạt động Idol.

Dẫu vậy, nhờ nhận được sự dẫn dắt và bảo hộ của Vandalieu, được trang bị phục trang biến hình, và thậm chí là được chuyển tộc thành các chủng tộc mới — Chaos Elf và Dark Human — sức mạnh của cả ba hiện giờ đã tương đương với mạo hiểm giả hạng A.

Vì thế, lẽ ra họ có thể dễ dàng đánh bại nhóm Gordon Bobby trước khi chúng sử dụng 【 Anh linh biến 】.

Nhưng một khi đã có 【 Anh linh biến 】 tham gia vào cuộc chơi, mọi chuyện lại khác. Trong số những thực thể phụng sự thần linh, Anh linh là những kẻ chuyên trách về chiến đấu. Nhiều người trong số họ vốn là những tín đồ phàm trần có năng lực chiến đấu xuất chúng, được thăng hoa sau khi chết chứ không phải do thần linh trực tiếp tạo ra. Đó là lý do họ được gọi là Anh linh để phân biệt với các quyến thần khác.

Theo đó, nhiều ma pháp sư và học giả đánh giá Anh linh sở hữu sức mạnh tương đương khoảng Rank 12 đến 14. Khả năng chiến đấu của họ ngang ngửa với các tà thần cấp thấp, hoặc thậm chí còn mạnh hơn.

Bình thường, Anh linh chịu đủ loại hạn chế khiến họ gần như không thể thi triển toàn bộ sức mạnh ở thế giới vật chất. Nhưng những hạn chế đó không áp dụng cho nhóm Gordon Bobby, vì chúng đã làm tê liệt các tín đồ rồi chiếm hữu hoàn toàn cơ thể của họ.

Dựa trên lời lẽ của chúng, có vẻ như việc duy trì sức mạnh này có giới hạn thời gian, nhưng Doug thấy thật khó để họ có thể trụ vững cho đến khi giới hạn đó kết thúc.

“Nếu được thì tôi muốn Vandalieu ‘hàng thật’ tới giúp chứ không phải mấy cái phân thân này đâu!” Doug than thở.

“Tiếc là ta vẫn cần thêm một chút thời gian nữa” phân thân của Vandalieu nói. “Nhưng ‘hãy cứ tin tưởng vào họ đi’.”

“‘Họ’?” Doug lặp lại đầy thắc mắc.

Trong lúc đó, ‘Lightning Blade’ và nữ cung thủ đã lùi lại để hội quân cùng Gordon Bobby và các Anh linh khác nhằm tái thiết lập đội hình. Họ giương vũ khí, lẩm nhẩm chú ngữ và chĩa những mũi tên vào nhóm Kanako.

Thế nhưng, một thứ mà nãy giờ chẳng ai mảy may để tâm đến đột ngột cử động và bắt đầu lồm cồm bò dậy.

Đó chính là cái xác của Mountain Giant vốn bị lũ Dragon và Giant Zombie quăng vào đây lúc trước.

Khi gã khổng lồ rống lên và cố đứng cho vững trên đôi chân mình, ‘Lightning Blade’ tặc lưỡi đầy bực dọc:

“Lại thêm một con Undead rác rưởi làm vội à! Tao sẽ biến mày thành cái xác chết thêm lần nữa!” gã lầm bầm.

“Này, đợi đã!” Gordon Bobby hét lên định ngăn cản.

“Đừng có ra lệnh cho ta! 【 Phi lôi trảm (Flying Lightning Blade) 】!”

‘Lightning Blade’ gầm lên, chẳng thèm đếm xỉa đến lời cảnh báo của Gordon Bobby. Gã tin chắc rằng sóng xung kích tung ra từ Võ kỹ của mình sẽ chẻ đôi gã khổng lồ trước khi nó kịp đứng thẳng dậy, khiến nó phải đổ gục xuống đất một lần nữa.

Quả thực, gã khổng lồ rên rỉ khi sóng xung kích để lại một vết thương sâu hoắm trên thân mình. ‘Lightning Blade’ nở một nụ cười thỏa mãn… nhưng rồi ngay lập tức, một làn sương máu phun ra từ chính cơ thể gã.

“T-Tại sao ta lại bị thương?! Ta bị tấn công từ lúc nào?! Kẻ nào đã đánh lén ta?!” Gã hét lên, máu tươi trào ra từ khóe miệng.

“Đồ ngu xuẩn! Là lũ khốn đó đấy!”

Đúng như vậy, thứ đang cố đứng dậy kia chẳng phải xác chết của một gã khổng lồ nào cả. Đó là Legion, thực thể đã nuốt chửng, hấp thụ cái xác của Mountain Giant và biến chính mình thành nó.

Dù phần lưng vẫn bình thường, nhưng những sợi cơ ở mặt trước cơ thể gã khổng lồ này đều bị phơi ra lộ liễu, và bám trên đó là mấy cái đầu bằng thịt mang hình dáng con người.

“Gọi là ‘lũ khốn’ thì khiếm nhã quá đấy. Như các ngươi thấy đấy, bọn ta chỉ là một gã Mountain Giant vừa mới đột biến nhẹ một chút thôi mà” một trong những cái đầu lên tiếng.

“Nếu để hình dạng bình thường, người ta sẽ nhận ra sự đặc biệt của bọn ta ngay cả từ đằng xa, nên hôm nay bọn ta mới thử cải trang thành gã khổng lồ xem sao” cái đầu thứ hai tiếp lời.

“Thực ra bọn ta có dùng bộ xương thật của gã Mountain Giant này đấy” cái đầu thứ ba bổ sung.

Cái đầu thứ tư thì cười khoái trá: “Giữ kẽ vẻ bề ngoài cực nhọc lắm chứ đùa!”

Dù các nhân cách của Legion đã tách ra để giăng bẫy quanh thành phố, nhưng hầu hết các Anh linh đều đã lọt vào hầm ngục của Gufadgarn, nên họ không cần phải canh chừng ở đó nữa. Vì thế, họ đã tập hợp lại cùng Isis và đến đây tiếp ứng.

“K-Khổng lồ cái nỗi gì! Làm gì có gã khổng lồ nào đột biến thành cái hình thù gớm ghiếc như thế kia chứ!” Gordon Bobby gào lên.

Nhóm Kanako bất giác gật đầu lia lịa đồng tình. Nhưng Legion có vẻ không nghĩ vậy.

“Nhờ Kanako dạy nhảy mà giờ bọn ta có thể điều khiển được cả những bộ xương không phải của mình đấy.”

“Jack nói đúng đó. Bọn ta sẽ nhảy cho các ngươi xem đến khi nào chán thì thôi!”

“Đừng có nương tay. Cứ việc dùng khiên mà đỡ, dùng kiếm mà chém, dùng giáo mà đâm vào điệu nhảy của bọn ta đi. Ta sẽ trả lại tất thảy không thiếu một li. Giống như cú xung kích vừa nãy của ngươi vậy.”

“Nhảy nào!”

Legion tung ra một cú 【 Xung kích (Charge) 】 toàn lực về phía nhóm Gordon Bobby. Các Anh linh chạy tán loạn để né tránh, không dám đánh trả vì sợ kỹ năng 【 Phản đòn (Counter) 】 của Ereshkigal, và thế là bị Legion lùa cho chạy trối chết.

“N-Nhanh quá! Sao cái thân hình đồ sộ đó mà lại nhanh đến thế này?!” Một Anh linh thét lên, mắt trợn trừng kinh hãi.

Ngay cả Doug cũng phải kinh ngạc: “Đ-Đây là thành quả từ lớp dạy nhảy của Kanako đấy à?! C-Có khi mình cũng nên đi học một khóa xem sao.”

Gã khổng lồ cao hơn mười mét nghiền nát mặt đất dưới chân sau mỗi bước chạy và tung ra những cú đá khiến bùn đất bắn tung tóe. Những chuyển động ấy vừa mang sức mạnh bạo liệt, vừa linh hoạt và đầy sinh khí.

Đó chính là sức mạnh của vũ đạo — hoặc có lẽ là không phải vậy.

“Kể cả không có khiêu vũ, thì đó là vì họ đang sử dụng bộ xương của gã khổng lồ đấy. Từ trước đến nay Legion chỉ có phần thịt, nên dù có sức mạnh cơ bắp cực lớn, họ cũng không thể phát huy hết được vì không có xương để nâng đỡ” Melissa giải thích.

“À thì, họ cũng đã luyện tập với mấy bộ xương giả mà Van tặng, nên chắc là mấy bài học đó cũng có chút hiệu quả đấy chứ” Kanako nói.

Thực tế, tốc độ và sức mạnh của Legion không hẳn đến từ việc nhảy múa, mà là nhờ họ đã có một bộ khung xương — những cột trụ nâng đỡ giúp tập trung lực phát ra từ cơ bắp.

Legion gầm lên khi tung một cú đá về phía gã hộ vệ tộc Titan.

Không kịp né tránh, gã hộ vệ lập tức đưa khiên lên phòng thủ. Gã rên lên khi cú đòn giáng xuống; nhờ đã kích hoạt 【 Anh linh biến 】, gã vẫn có thể trụ vững dù đối thủ có khối lượng và sức mạnh cơ bắp vượt trội hơn hẳn.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, gã hét lên thảm thiết khi lực chấn động từ cú đỡ khiên bị phản đòn, hất văng gã bay thẳng vào rừng sâu.

Tuy nhiên, Legion cũng không phải là không hề hấn gì.

“… Bọn ta lỡ làm gãy xương mất rồi.”

“Ừ, mấy cái ở chân ấy. Xương của lũ quái vật Rank 8 đúng là giòn quá mà.”

Bộ xương của Mountain Giant, vốn không chịu nổi phản lực kinh hồn, đã bắt đầu rạn gãy. Vì Legion chỉ đang "mượn" bộ xương này nên họ chẳng cảm thấy đau đớn gì, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc kỹ năng 【 Tái tạo cấp tốc 】 không có tác dụng với chúng.

Các Anh linh cũng nhận ra điều đó và lập tức thay đổi chiến thuật.

“Chờ xương chúng gãy hết là chúng khỏi nhúc nhích, ráng trụ đi!”

“Mau triệu hồi lũ quyến thuộc ra đây! Trong lúc đó ta sẽ làm thịt mấy đứa kia!”

Thế nhưng, Doug và những người khác đã nhanh chóng yểm trợ cho Legion.

“Đừng hòng! Thịt gã ma pháp sư trước đi!” Doug hét lớn.

Giữa cuộc hỗn chiến, gã ‘Lightning Blade’ — kẻ đang nằm thoi thóp vì vết thương quá nặng — đã bị Legion giẫm nát bấy. Khi cơ thể vật lý bị phá hủy hoàn toàn, linh hồn gã hóa thành một khối cầu ánh sáng, toan bay ngược về Thần giới.

Nhưng trước khi kịp thăng thiên, một thứ gì đó đã ngăn cản linh hồn gã rời đi.

“Trước khi đi, chủ nhân nhà bọn ta có lời muốn chào hỏi ông, nên là vui lòng đợi một chút nhé… Đùa thôi!”

“Cha ơi, thả nó ra đi!”

Và thế là, linh hồn kia bị lôi tuột vào trong một thứ gì đó rồi biến mất không sủi tăm.

------------------------------------

Quay ngược thời gian lại một chút, ở một khoảng cách không xa nhóm Kanako, Vandalieu vẫn đang tiếp tục cuộc huyết chiến với Hajime Fitun.

Hajime Fitun — kẻ đã giải phóng toàn bộ sức mạnh của một thần linh thông qua 【 Thần biến 】 — cười một cách đắc thắng: “Ta biết hết đấy nhé! Mấy đòn này, đòn này, hay cả đòn này nữa… chẳng hề gây ra vết thương chí mạng nào cho ngươi cả!”

Những đường kiếm của hắn đang hoàn toàn áp đảo Vandalieu. Mỗi khi hắn vung cặp song kiếm Orichalcum trên tay, vết thương trên người Vandalieu lại nhiều thêm. Chúng chém nát lớp giáp kim loại lỏng bên dưới lớp áo, xuyên qua lớp vỏ ngoài của Ma Vương, và thậm chí là chẻ đôi cả xương Ma Vương.

Vandalieu định dùng móng vuốt để chặn lưỡi kiếm nhưng chúng đều bị chém bay cùng với ngón tay. Lưỡi kiếm lướt qua chân, xẻ thịt cánh tay. Máu không ngừng tuôn ra từ vai cậu.

Qua mỗi đòn đánh, Hajime Fitun đều cảm nhận được chính xác nỗi đau mà hắn gây ra cho Vandalieu nhờ lời nguyền 【 Curse of Consequence of Action (Nghiệp quật) 】 . Nhưng thay vì chùn bước vì đau đớn, hắn lại dùng nó như một "thanh đo" để tính toán mức độ sát thương mà mình gây ra.

Theo thanh đo đó, những vết thương nãy giờ vẫn chưa thấm tháp gì với Vandalieu.

“Vậy thì… thử chiêu này xem! 【 Tử lôi viên nguyệt (Purple Lightning Full Moon) 】!, 【 Liên hoàn trảm (Consecutive Blade Slash) 】!, 【 Đoạn đầu trảm (Guillotine Slash) 】!’” Hajime Fitun gào lên.

“ 【 Cương thể (Steel Form) 】, 【 Tiên thiệt (Whip Tongue) 】, 【 Tốc tiên kích (Swift Whip Strike) 】, 【 Tử đạn (Death Bullet) 】” Vandalieu lầm bầm đáp trả.

Hajime Fitun kích hoạt liên hoàn Võ kỹ, đẩy cường độ tấn công lên đến đỉnh điểm. Mỗi nhát kiếm đều nhắm thẳng vào những điểm yếu chí mạng trên cơ thể người. Đáp lại, Vandalieu cố gắng chống trả bằng cách tăng cường phòng thủ với 【 Giáp thuật (Armor Technique) 】, dùng chiếc lưỡi dài và các xúc tu Ma Vương để triển khai 【 Võ thuật 】, đồng thời bắn ra ma pháp thuộc tính tử từ đầu ngón tay.

Thế nhưng, lưỡi và xúc tu của cậu bị chém thành từng mảnh, những viên 【 Tử đạn 】 bị gạt phăng, và lưỡi kiếm của kẻ thù lại một lần nữa đâm thấu vào cơ thể cậu.

“Mấy cái lưỡi với xúc tu đó ngươi muốn mọc ra bao nhiêu chẳng được, nên nỗi đau truyền lại cho ta chẳng bõ bèn gì!” Hajime Fitun đắc ý. “Nhưng còn chiêu này thì sao…!”

Mũi kiếm cong đâm sâu vào mạn sườn Vandalieu, nghiền nát nội tạng bên trong. Lưỡi kiếm thứ hai cứa vào cổ. Đòn thứ ba lách qua hai tay, đâm xuyên qua lồng ngực gầy gò của cậu.

Nhưng nỗi đau dội lại cho Hajime Fitun vẫn không quá lớn. Vandalieu lúc này trông như một huyết nhân, máu phun ra tung tóe lên cả người Hajime Fitun và hóa thành một loại độc chất. Ngay cả kỹ năng 【 Kháng hiệu ứng trạng thái 】 của hắn cũng không thể hóa giải hoàn toàn; hắn cảm thấy da thịt mình đang bỏng rát như bị thiêu đốt.

Nhưng chỉ có thế thôi.

“Ngay cả thế này mà vẫn chưa ăn thua sao! Ta hiểu rồi. Ngay cả khi bị kẻ chuyển sinh mang tên ‘Death Scythe’ dùng năng lực lên người, ngươi cũng không chết cơ mà! Dù có bị chém đứt nửa cột sống, dù có bị đâm thủng tim hay nội tạng nát bét, thì với ngươi đó cũng chỉ là vết thương vặt có thể hồi phục ngay lập tức chứ gì?! Nhưng mà—”

Hajime Fitun bỗng khựng lại, thốt lên kinh ngạc.

Dù máu vẫn đang phun ra từ chiếc lưỡi bị chém đứt, Vandalieu đã kịp đưa hai tay áp chặt vào hai bên thanh kiếm đang cắm trong ngực mình, kẹp lấy lưỡi kiếm bằng lòng bàn tay. Và rồi, cậu định bẻ gãy nó.

Kiếm của Hajime Fitun làm từ Orichalcum, nhưng xương, da và vỏ ngoài của Vandalieu đều là những mảnh vỡ của Ma Vương. Vì thế, Vandalieu bẻ gãy chúng là điều hoàn toàn khả thi.

Dĩ nhiên, Hajime Fitun định dùng thanh kiếm còn lại để chém Vandalieu. Nhưng cơ thể hắn bỗng không nhúc nhích nổi.

“Cái này là… ngươi làm đông máu lại sao?!” Hajime Fitun lẩm bẩm.

Máu của Vandalieu — dòng máu Ma Vương — đã nhuộm đỏ rực cả giáp trụ và quần áo của Hajime Fitun. Nó đông cứng lại trong nháy mắt, khóa chặt mọi chuyển động của hắn.

Tận dụng thời cơ đó, Vandalieu đã bẻ gãy thành công thanh kiếm cong. Lưỡi kiếm gãy đôi với một tiếng rắc khô khốc, thật khó tin khi đó lại là vũ khí làm từ Orichalcum.

“To gan thật, dám làm thế này với vũ khí yêu quý của ta à! … Đùa đấy! Kích hoạt Trang bị Ma Vương!” Hajime Fitun hét lớn.

Trước sự kinh ngạc của Vandalieu, một lưỡi kiếm đen tuyền hiện ra ngay vị trí phần kiếm bị gãy.

“ 【 Lôi thể 】!, 【 Hắc dạ viên nguyệt 】!” Hajime Fitun gầm lên.

Ma pháp của hắn giải phóng sấm sét từ toàn bộ cơ thể, phá tan sự kìm kẹp từ dòng máu đông của Ma Vương. Ngay lập tức, hắn tung ra Võ kỹ với thanh kiếm cong Orichalcum… thứ vốn là một mảnh trang bị Ma Vương đã được phong ấn và bao phủ bởi lớp lưỡi kiếm Orichalcum bên ngoài.

Nhát chém nhắm thẳng vào phần đầu đang không có sự phòng bị của Vandalieu. Nó chém đứt mái tóc, xuyên qua hộp sọ làm từ xương Ma Vương, và chẻ đôi con mắt Ma Vương vừa mới mọc ra trên trán cậu.

Hajime Fitun cười vang đầy đắc thắng: “KẾT THÚC RỒI!”

Thông qua hiệu ứng của lời nguyền, hắn cảm nhận được một nỗi đau khủng khiếp ở đầu mình, đau đến mức không thể chịu đựng nổi. Đó là một nỗi đau chưa từng thấy, cảm giác như thể nó đang bóp méo cả linh hồn hắn. Cảm nhận nỗi đau này, hắn tin chắc rằng mình đã tung ra một đòn chí tử đoạt mạng Vandalieu.

Hắn lùi lại một khoảng để giữ khoảng cách với Vandalieu đang đứng loạng choạng, nhằm tránh bị máu bắn lên người lần nữa.

Nhờ cú lùi đó, lời cảnh báo đã đến kịp lúc.

“Bay sang phải mau!” Một giọng nói quen thuộc vang lên — giọng của kẻ mà Hajime Fitun căm ghét tột cùng.

Theo phản xạ, Hajime Fitun tuân lệnh — một lựa chọn dựa trên kỹ năng 【 Trực giác 】của hắn.

Ba tia sáng xé toạc không gian nơi hắn vừa đứng trước đó vài giây. Vandalieu đã bắn chúng từ cây trượng Gyubarzo và từ những con mắt Ma Vương mọc ra trong lòng bàn tay.

Hajime Fitun cứ ngỡ đó là nỗ lực cuối cùng của Vandalieu định kéo mình chết chùm, nhưng ngay sau đó, Vandalieu lại tiếp tục bắn một loạt đạn 【 Tử đạn 】 về phía hắn.

“Vẫn chưa chết sao?!” Hắn hét lên.

Dù đã gạt phăng những viên đạn bằng trang bị Ma Vương, hắn vẫn không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy Vandalieu — kẻ đang mang một vết thương sâu hoắm ngay giữa mặt.

“… Ngươi quên là hiện tại ta không dùng đến não à?” Vandalieu thản nhiên nói.

Đối với cậu, não bộ chẳng phải là điểm yếu chí mạng. Nó chẳng qua chỉ là một khối mô màu xám mà thôi. Có bị phá hủy cũng chẳng có vấn đề gì hết.

Cậu chỉ đơn giản là khuếch đại nỗi đau lên gấp nhiều lần ngay khi Hajime Fitun tung đòn, khiến hắn lầm tưởng rằng mình đã hạ gục được cậu mà lơ là cảnh giác.

Ngay cả sau khi đòn đánh lén thất bại, Vandalieu vẫn không ngừng bắn ra các tia 【 Tử đạn 】, nhưng rồi nhịp niệm chú của cậu đột ngột khựng lại.

“Ra là năng lực kiểu đó sao” Vandalieu lẩm bẩm. “ 【 Xác định sự sống (Detect Life 】, 【 Loa toàn phi đạn (Screw Projectile) 】.”

Không phải ma pháp bị chặn đứng, mà chúng bị tung ra chậm hơn bình thường, cứ như thể thời gian thi triển đã bị kéo dài ra vậy. Nhận ra điều này, thay vì bắn 【 Tử đạn 】 từ đầu ngón tay, Vandalieu tạo ra những chiếc sừng Ma Vương kích cỡ bằng dao ném ngay trên tay rồi phóng thẳng về phía có tín hiệu sự sống mà cậu vừa dò quét được.

Tại nơi vốn dĩ chỉ có cỏ cao quá đầu người, không gian bỗng méo mó và hai gã thanh niên — với gương mặt vẫn còn nét thiếu niên — lộ diện.

Một đứa tặc lưỡi: “Hắn phát hiện ra rồi!”

“Né đi, đừng có đỡ! Phải né bằng được!” đứa còn lại hét lên.

Cả hai lăn lộn trên thảm cỏ để tránh những vật thể vừa phóng tới.

“Lũ khốn Murakami và Hazamada! Tao sẽ giết…”

Hajime Fitun nén lại sát khí bản năng ngay khi nhìn thấy hai kẻ từng là đồng đội đã phản bội mình. “Tụi mày đến đây làm gì? Định cản đường tao à?” hắn hỏi, mắt vẫn không rời khỏi Vandalieu.

“Cản đường? Bọn này chẳng rảnh làm việc đó. Chỉ là bọn này nghĩ nên phụ ông một tay để kết liễu Vandalieu thôi” một trong hai đứa đáp.

Đó là ‘Chronos’ Murakami Junpei — kẻ vừa làm chậm tốc độ niệm chú của Vandalieu, và ‘Odin’ Hazamada Akira — kẻ đã nhìn thấy trước tương lai vài giây để cảnh báo Hajime Fitun về đòn tấn công của Vandalieu.

Cả hai đều đang vã mồ hôi hột trước luồng sát khí đặc quánh tỏa ra từ cả Vandalieu lẫn Hajime Fitun.

Dù các Chỉ số thuộc tính của họ đã được gia tăng nhờ các quyến thuộc tạo ra từ Mana của Rodcorte — ẩn trong những chiếc nhẫn họ đang đeo để ngăn Vandalieu tiêu hủy trước khi kịp giáng linh — nhưng bấy nhiêu vẫn là chưa đủ để đối đầu với Vandalieu hay Hajime Fitun.

“Mình đã rèn luyện để mạnh ngang mạo hiểm giả hạng B, nhưng mà… vẫn chẳng thấm vào đâu. Nghĩ đến chuyện nếu không có mấy năng lực ‘ăn gian’ này thì sẽ ra sao mà mình phát rùng mình. Làm ơn đi, đừng có bảo là sau khi giết tụi này xong ông vẫn muốn đấu tay đôi đấy” Murakami thầm cầu nguyện.

“Này, gã thần đang chiếm xác Hajime kia. Ông biết mục tiêu của bọn này là gì rồi đúng không? Rodcorte đã nới lỏng điều kiện; bất kể ai giết được Vandalieu thì lão cũng sẽ ban thưởng cho bọn này hết. Không như Hajime, ông chẳng có tư thù gì với bọn này cả. Ông có thể mượn sức mạnh của bọn này để giết Vandalieu. Thấy sao?” Murakami đề nghị với Hajime Fitun.

“Ồ? Vậy ra bọn mày khác với lũ ‘lẳng lơ’ bên kia hả?” Hajime Fitun mỉa mai bằng giọng hằn học, ám chỉ nhóm Kanako.

“… Nếu các anh thề rằng sẽ không nhắm vào tôi hay những người liên quan đến tôi nữa, rồi trốn sang đại lục khác hay đâu đó đại loại vậy, tôi sẽ để các anh đi, biết không?” Vandalieu thở dài, vẻ ngán ngẩm lộ rõ trên khuôn mặt vô cảm. “Não tôi đang bị thương, tim thì bị đâm thủng, đầu cũng bị chém đứt phân nửa rồi. Tôi nghĩ chấp nhận lời đề nghị của tôi sẽ là quyết định sáng suốt hơn là cố giết tôi đấy” cậu nói tiếp, ngón tay lướt qua khuôn mặt vừa mới tái tạo xong, không để lại lấy một vết sẹo.

Nếu Murakami và đồng bọn chịu giữ khoảng cách và không bao giờ dính dáng đến cậu nữa, giống như cách Mao Smith đã làm, Vandalieu sẽ để họ yên. Đó là chút nghĩa cũ cuối cùng mà cậu dành cho người từng là giáo viên chủ nhiệm và những kẻ cùng cảnh ngộ chuyển sinh.

Tất nhiên, ngay cả khi đang nói, Vandalieu cũng chẳng tin rằng nhóm Murakami sẽ thực sự rời đi. Cậu chỉ đang câu giờ để dùng ma pháp dò tìm tín hiệu sự sống và trò chuyện với các tử linh quanh đây.

“Giả sử sự hiện diện lẫn trong không khí kia là ‘Sylphid’, vậy thì ‘Super Sense’ đâu rồi? Cô ta che giấu hành tung quá giỏi… hay là đang hành động riêng lẻ với bọn này?” Vandalieu thầm nghĩ. “Thôi kệ, nếu giết xong lũ này mà vẫn còn thời gian, mình sẽ hỏi chúng trước khi nuốt chửng linh hồn.”

Akira, người đang nhìn vào tương lai, khẽ gật đầu. Murakami thấy vậy liền đáp trả:

“Một cuộc chiến chia rẽ các vị thần sắp bắt đầu, mà cậu nghĩ bọn này sẽ an toàn chỉ bằng việc tháo chạy khỏi đại lục sao? Cuối cùng thì bọn này cũng sẽ bị lôi vào cuộc chiến chống lại Ma Vương trong một hoàn cảnh thảm hại hơn bây giờ thôi” hắn nói. “Nếu đã vậy, có lẽ đi liếm chân cậu để cầu xin tha mạng như lũ phản bội kia thì tốt hơn, nhưng… điều đó là không thể. Ngay từ trong bản chất, bọn này chưa bao giờ hợp được với cậu.”

Dù Vandalieu có tha thứ cho tất cả những gì đã xảy ra ở kiếp trước và kiếp trước nữa, Murakami cũng sẽ không bao giờ chấp nhận cách làm của cậu. Đó là điều hắn đã quyết sau khi biết về những việc Vandalieu đã làm. Ngay cả khi có thể đầu quân cho Talosheim ngay lúc này, hắn cũng chẳng thể tưởng tượng nổi cảnh mình trở thành một công dân lương thiện; hắn sẽ không bao giờ ngừng việc chà đạp kẻ khác để trục lợi cho bản thân.

Ngay cả việc Vandalieu và đồng đội đang làm để bảo vệ thành phố Morksi, Murakami cũng thấy thật ngu ngẩn.

“Nếu hắn chiến đấu mà không màng đến an nguy của cái thành phố này, thì bọn mình đã chẳng có lấy một cơ hội để can thiệp” hắn nghĩ.

Chính vì thế, Murakami hiểu rằng kết cục bị tiêu diệt là điều không thể tránh khỏi, ngay cả khi hắn phục tùng Vandalieu. Hoặc là hắn sẽ phản bội cậu, hoặc là Vandalieu sẽ trừ khử hắn trước khi điều đó kịp xảy ra. Trường hợp tốt nhất là hắn sẽ tự mình rời bỏ Talosheim.

“Đó là lý do mà những người khác không thể làm như lũ phản bội lẳng lơ kia đâu” Murakami nói. “Vậy nên thế đấy, gã thần kia. Ông có thể tận dụng kẻ thù của kẻ thù mà. Không thấy chúng ta nên lợi dụng sức mạnh của nhau cho đến khi tên Ma Vương này chết hẳn sao?”

“Đúng là thế thật” Hajime Fitun nghĩ thầm.

Không phải vì hắn vừa được cứu khỏi tình thế hiểm nghèo, mà là vì hai kẻ này chắc chắn sẽ có ích. Mục tiêu của hắn không phải là một cuộc đấu tay đôi vì danh dự như mấy gã hiệp sĩ. Mục tiêu của hắn là tận hưởng một cuộc chiến sinh tử không quy tắc. Việc nhóm Murakami gia nhập chẳng thay đổi được gì cả.

… Đó là nếu hắn có thể kiềm chế được lòng căm thù và thôi thúc muốn giết sạch bọn chúng. Cuộc chiến kéo dài trong khi phải chịu đựng nỗi đau tột cùng từ lời nguyền 【 Nghiệp quật (Curse of Consequence of Action) 】 đang dần bào mòn tâm trí của Fitun — thứ vốn đang đè nén ý thức của Hajime.

“Được thôi. Chúng ta sẽ hợp lực cho đến khi giết được tên này” Hajime Fitun tuyên bố.

Vậy là, hắn đã quyết định bắt tay với nhóm mạo hiểm giả này trước khi tái đấu với Ma Vương.

Kẻ cảm thấy hài lòng nhất về điều này lại chính là Ma Vương Vandalieu.

“Tốt lắm” cậu nói. “Ban đầu tôi khá bực về kế hoạch lợi dụng rồi hủy hoại chính tín đồ của các người, một phương thức mà tôi chỉ nghĩ lũ tàn dư quân đội Ma Vương mới dùng… nhưng cái cách anh gọi Kanako và những người khác là ‘lẳng lơ’ rồi bảo họ liếm chân tôi, nó đã khiến tôi cảm thấy một luồng sát khí mà đến chính bản thân tôi cũng phải ngạc nhiên đấy.”

“Thế thì cậu định làm gì? Thổi bay bọn này cùng với cả cánh đồng và khu rừng này luôn à?” Murakami thách thức.

“ 【 Space Wall 】” Vandalieu lầm bầm đáp lại.

Cậu thi triển một loại 【 Tử linh ma pháp (Dead Spirit Magic) 】, sử dụng các tử linh đã biến thành Ghost thuộc tính không gian sau khi bị Gufadgarn giam giữ hàng thập kỷ trong Thử thách của Zakkart. Ma pháp này dựng lên một bức tường không gian hình cầu bao quanh Vandalieu làm tâm điểm, cô lập hoàn toàn không gian bên trong với thế giới bên ngoài.

“Akira?!” Murakami hét lên.

Akira tặc lưỡi: “Tôi không nhìn thấy nó! Nhưng hắn chỉ dựng lên một bức tường mỏng dính thôi — Chết tiệt! Dùng 【 Chronos 】 trì hoãn hắn mau! Hajime, làm bất cứ thứ gì có thể để dựng kết giới ma pháp đi!” Akira gào lên khi nhìn thấy tương lai vài giây tới.

“ 【 Khát máu (Bloodlust) 】. Tôi sẽ nuốt chửng và kết thúc mạng sống của các người tại đây” Vandalieu nói.

Dòng máu cậu đã đổ ra nãy giờ, cùng với chiếc lưỡi và những ngón tay bị Hajime Fitun chém đứt, bỗng chốc biến thành một làn sương đỏ chứa đầy những vi sinh vật ăn thịt và lao vào tấn công những kẻ chuyển sinh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!