The Death Mage Who Doesn't Want a Fourth Time

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 5

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Tập 11: Công quốc Alcrem II - Ngoại truyện 41: Những tên quý tộc hoang mang và Urðr hoài niệm

Ngoại truyện 41: Những tên quý tộc hoang mang và Urðr hoài niệm

Tin tức về sự cố tại thủ phủ Công tước bang Alcrem – nơi tà thần Forzajibal hồi sinh – nhanh chóng lan rộng khắp các công quốc thuộc Vương quốc Orbaume, và thậm chí bay sang tận quốc gia thù địch là Đế quốc Amid.

Cú sốc từ việc một tà thần trỗi dậy rồi bị tiêu diệt ngay sau đó lớn đến mức nó che mờ hoàn toàn vụ án “Qủy lột mặt” đang gây rúng động bang Alcrem bấy lâu. Dù vẫn có kẻ hoài nghi liệu tà thần có thực sự hồi sinh hay không, nhưng đứng trước quy mô của sự việc, chẳng ai còn tâm trí để thắc mắc liệu có sự thật nào khác bị che giấu đằng sau hay không.

Chính vì thế, ngoại trừ Công tước Alcrem và những thuộc hạ thân tín, chẳng ai biết được chân tướng sự việc. Hầu hết mọi người đều tin sái cổ vào màn kịch mà nhóm Vandalieu đã dựng lên.

Điều này đúng với cả Hầu tước Urgen Tercatanis – vị Thủ tướng nổi tiếng sắc sảo của Vương quốc Orbaume, và Hầu tước Fatherick Dolmad – ngài Thống chế đại nguyên soái.

Tại vương thành nằm trong vùng cai quản của vương thất Orbaume, các lãnh đạo tối cao của vương quốc, bao gồm Tercatanis và Dolmad, đang tổ chức một cuộc họp không chính thức, dù vắng mặt quốc vương hiện tại là Công tước Corbitt.

Urgen Tercatanis, một ông lão với gương mặt lúc nào cũng có vẻ cáu kỉnh, đang vừa đọc vừa đối chiếu bản báo cáo do nhà Alcrem gửi đến với những thông tin từ mạng lưới gián điệp mà ông bí mật cài cắm.

“Một tà thần cao hơn trăm mét, và một hóa thân của vị thần còn khổng lồ hơn thế nữa… Thật khó tin là Alcrem vẫn còn trụ vững được.” Ông lẩm bẩm. “Tường thành Alcrem vốn để ngăn chặn lũ quái vật bạo động, nhưng trước mặt một tà thần thì chúng chẳng khác gì tờ giấy. Quân đội của họ cũng chẳng thể gọi là mạnh, ngoại trừ Ngũ đại hiệp sĩ Alcrem và các hiệp sĩ trực thuộc. Vậy mà họ lại hạ được tà thần mà không có một người dân nào thiệt mạng… Thật xuất sắc.”

“Không hẳn đâu. Đúng là bên trong thành phố không có thiệt hại về người và của, nhưng khu vực ngoại vi thì tổn thất nặng nề đấy.” Một người đàn ông trung niên mập mạp với hàng ria mép trông như râu cá trê lên tiếng phản bác.

Đó chính là Fatherick Dolmad.

“Đền thờ Borgadon tại ‘Thánh địa Hoang vu’ đã bị phá hủy hoàn toàn, không một ai trong đền sống sót. Tàn tích của ngôi đền bị nuốt chửng bởi một hố sụt khổng lồ, ngay cả thi thể của những người tử nạn cũng không thể thu hồi.” Dolmad tiếp tục. “Và ‘Phá sơn hiệp sĩ’ Goldie cũng đã tử trận. Người kế nhiệm là con trai hắn cũng mất mạng, nên chẳng biết đến bao giờ vị trí trống trong Ngũ đại hiệp sĩ mới được lấp đầy.”

Dolmad trông chẳng giống một quân nhân chút nào, nhưng ẩn sau gương mặt có vẻ thân thiện kia là một cái đầu đang bình thản tính toán những tổn thất của nhà Alcrem.

Tuy ông ta tính toán thiệt hại như vậy… nhưng thực tế, đền thờ Borgadon ở ‘Thánh địa Hoang vu’ vốn là sào huyệt trá hình của Zerzoregin. Những người ở đó, bao gồm cả Goldie và con trai hắn, đều là những Mimic Human giả dạng nhân loại. Nhờ đó, ngài Công tước đã thanh trừng được những kẻ phản bội, và cái gọi là “tổn thất” kia thực chất lại là một món hời.

Chưa kể, nếu vụ việc Mimic Human bị bại lộ, uy tín của nhà Công tước chắc chắn sẽ chạm đáy. Các quý tộc dưới quyền sẽ mất niềm tin vào sự cai trị của Công tước Alcrem, và các công tước khác có thể lợi dụng điều đó để kích động một cuộc đảo chính.

Ngài Công tước đã ngăn chặn được kịch bản đó bằng cách thêu dệt nên câu chuyện Goldie đã hy sinh anh dũng trên chiến trường. Vì vậy, sự kiện này có thể coi là một trong những thắng lợi lớn nhất trong lịch sử nhà Alcrem.

“Tôi tin là những vấn đề đó sẽ sớm được giải quyết thôi. Alcrem vốn dĩ là một công quốc có thương mại phát triển. Nếu họ mở quốc khố và dùng đống tiền vàng đang chất đống ở đó, việc tái thiết đền thờ là nằm trong tầm tay. Còn vị trí mà ‘Phá sơn hiệp sĩ’ để lại, họ có thể dễ dàng lấp đầy bằng cách chiêu mộ một mạo hiểm giả hạng A hoặc lính đánh thuê có năng lực tương đương.” Thủ tướng Tercatanis nói.

Một quý tộc trung niên mảnh khảnh giữ chức Bộ trưởng Tài chính gật đầu đồng tình: “Được thế thì tốt quá, chúng ta sẽ đỡ phải gửi viện trợ. Tất nhiên, ta vẫn cần hỗ trợ một khoản kinh phí và điều chỉnh thuế cho họ trong một thời gian. Dù sao thì, nếu họ xây một ngôi đền rẻ tiền rồi tà thần lại hồi sinh lần nữa thì phiền phức lắm.”

“Phải. Xét thấy tà thần sẽ không chỉ dừng lại ở việc phá hủy Alcrem, chúng ta nên coi đó là mối đe dọa đối với toàn bộ Vương quốc Orbaume.” Một vị quý tộc khác tán thành.

“Vậy thì, điều tiếp theo chúng ta cần lo lắng là khoản tiền thưởng.” Người thứ ba lên tiếng. “Tuy nhiên… việc này có chút rắc rối.”

Nhóm quý tộc tinh hoa trong cuộc họp, tất cả đều mang tước hiệu từ Hầu tước trở lên, cùng nhìn xuống bản báo cáo bằng văn bản do nhà Công tước Alcrem gửi tới.

Việc ban thưởng cho những người có công trạng sẽ do nhà Công tước tự quyết định. Theo thông lệ, các Công tước khác và các quý tộc quan trọng sẽ không phản đối việc thăng chức, tăng lương, ban đất hay trao huân chương cho kỵ sĩ và binh lính, miễn là phần thưởng đó không quá lố bịch.

Do đó, việc phê duyệt những phần thưởng này thường chỉ là thủ tục sau khi việc ban thưởng đã hoàn tất, và việc thông báo trước là chuyện hiếm khi xảy ra.

Thế nhưng, trong báo cáo của Công tước lại có một dòng thông báo thế này: “Tước hiệu và phẩm hàm Bá tước danh dự sẽ được ban cho Dark Elf Darcia, người đã lập đại công trong việc đánh bại và tái phong ấn tà thần.”

“Theo luật, chúng ta phải phê duyệt việc ban phẩm hàm và tước vị Bá tước danh dự, nên việc từ chối yêu cầu này là có thể, nhưng… vẫn phải nói rằng, ban tước hàm Bá tước danh dự là một bước đi quá táo bạo.” Một vị quý tộc lẩm bẩm.

Tước vị danh dự là danh hiệu ban cho những thường dân lập được công trạng lớn. Tước vị này không thể kế thừa, và khi người nắm giữ qua đời, danh hiệu sẽ được trả lại cho vương quốc.

Tuy nhiên, một quý tộc danh dự sẽ có quyền hạn tương đương với một quý tộc thực thụ có cùng phẩm hàm, và được hưởng bổng lộc hàng năm. Lịch sử cũng ghi nhận nhiều trường hợp quý tộc danh dự lập thêm công trạng và được phong tước vị thực thụ.

Đó chính là lý do tại sao việc một phụ nữ Dark Elf trở thành Bá tước danh dự lại gây rắc rối đến vậy.

“Dark Elf sống tới cả ngàn năm… Ngay cả khi con cháu chúng ta đã về hưu, cô ta vẫn sẽ chễm chệ ở cái ghế đó.”

“Và mặc dù chúng ta không thể phản đối việc Công tước ban tước cho cô ta, nhưng một khi đã có danh hiệu đó, cô ta có quyền chất vấn các hành động của chúng ta bất cứ lúc nào. Thật phiền phức.”

“Đúng vậy, cô ta sẽ chẳng khác gì các Bá tước phục vụ dưới trướng Công tước Alcrem. Tầm ảnh hưởng có thể hạn chế, nhưng chúng ta không thể thẳng thừng từ chối lắng nghe những ý kiến phản đối của cô ta được.”

Nếu Darcia trở thành Bá tước danh dự, Thủ tướng Tercatanis và tất cả những người trong cuộc họp này đều sẽ phải đối xử với cô như một quý tộc.

Dù tước vị đó chưa đủ cao để bắt họ phải phục tùng vô điều kiện, nhưng họ sẽ phải trả lời mọi chất vấn chính thức từ cô, và nếu cô yêu cầu một cuộc hẹn chính thức, họ sẽ buộc phải gặp mặt.

Họ sẽ không còn có thể dùng vũ lực hay quyền uy để xua đuổi cô chỉ vì cô là thường dân được nữa.

“Các vị, vấn đề không nằm ở đó. Điểm mấu chốt là cô ta thuộc về những chủng tộc do Vida tạo ra, lại còn là một thánh nữ có khả năng triệu hồi quyến thần của nữ thần nữa.” Thủ tướng Tercatanis lên tiếng.

Vấn đề mà ông nhìn thấy là Darcia sẽ trở thành một biểu tượng tinh thần cho những tín đồ thờ phụng Vida và các thành viên thuộc các chủng tộc của bà.

Phần lớn quý tộc có mặt trong buổi họp này đều thuộc phe bảo thủ – những kẻ muốn Vương quốc Orbaume giữ nguyên trạng như hiện tại mà không có bất kỳ xáo trộn lớn nào. Họ chẳng hề mặn mà gì với sự trỗi dậy của các chủng tộc Vida.

Nhưng Bộ trưởng Ngoại giao lại đặt nghi vấn: “Chẳng phải Công tước Alcrem vốn luôn chịu ảnh hưởng mạnh mẽ từ phe hòa bình của giáo hội Alda sao, dù không đến mức cực đoan như bang Farzon? Có khi nào ngài ấy ban tước Bá tước danh dự cho cô nàng Dark Elf đó chỉ đơn thuần là để lấy lòng phe hòa bình không?”

Các quý tộc khác gật đầu, cho rằng giả thuyết này khá hợp lý.

Sức ảnh hưởng của phe hòa bình thuộc giáo hội Alda đã tăng trưởng thần tốc trong những năm gần đây nhờ hoạt động của tổ đội ‘Lam hỏa kiếm’ Heinz. Đây lại là một sự thay đổi khác mà Thủ tướng Tercatanis không hề hoan nghênh.

Không phải vì những người ngồi đây phản đối quan điểm thiện ác hay đức tin của phe hòa bình, mà bởi vì họ là nhân loại, và trên hết là vì họ là quý tộc… họ đang tận hưởng tất cả những đặc quyền đi kèm với thân phận đó.

Dẫu vậy, việc phe hòa bình của Alda trở nên phổ biến vẫn là sự thay đổi mà họ có thể nhượng bộ được. Sau cùng thì tôn chỉ của phe này là duy trì hệ thống hiện tại trong khi dần dần cải thiện đối xử với các chủng tộc Vida.

“Theo thông tin từ gián điệp, cô nàng Dark Elf tên Darcia này và đứa con trai Dhampir của cô ta ủng hộ chủ nghĩa Vida nguyên bản (Vida Fundamentalism), chứ không phải phe hòa bình.” Thủ tướng Tercatanis ném ra một gáo nước lạnh.

Những lời này là quá đủ để các quý tộc trong phòng hình dung ra một viễn cảnh mà họ tuyệt đối không thể chấp nhận.

“N-Nguyên bản sao?! Tôi chưa từng nghe thấy cái tên đó. Thứ tư tưởng đó bao hàm những gì chứ?!” Một quý tộc thốt lên đầy lo ngại, trong khi những người khác bắt đầu xì xào bàn tán.

“Tôi cũng chưa nghe qua, nhưng tôi có thể đoán được đại ý của nó.” Thống chế Dolmad vừa vuốt râu vừa bình thản nói. “Có lẽ đó là chủ trương muốn đối xử với các chủng tộc Vida ngang hàng với nhân loại. Lẽ dĩ nhiên, nó sẽ bao gồm Dark Elf, Beast-kin (Thú nhân), Titan, Drakonid và Dhampir, nhưng cũng sẽ bao gồm cả những tộc như Centaur, Harpy, Arachne, Scylla… và cả Ma cà rồng nữa. Tôi đoán rằng họ sẽ giải phóng các chủng tộc Vida khỏi những khu vực bị giam lỏng, yêu cầu chúng ta ban tước vị cho thủ lĩnh của họ, và đòi quyền tự do kinh doanh cũng như đi lại cho thành viên các tộc này.”

Căn phòng rơi vào im lặng trước những lời gây sốc của Thống chế Dolmad. Các chủng tộc Vida sở hữu tuổi thọ dài hơn nhân loại; lại còn có những Ma cà rồng được ban tặng thể chất phi thường, mana thâm hậu và sự bất tử. Nếu những chủng tộc như vậy trở thành quý tộc và can thiệp vào chính trị, không còn nghi ngờ gì nữa, họ sẽ tạo thành một thế lực khổng lồ thâu tóm Vương quốc Orbaume từ bên trong, biến nó thành một quốc gia lấy các chủng tộc Vida làm trung tâm.

Kết quả sẽ là một quốc gia của các chủng tộc Vida còn độc tài hơn cả vương quốc do ‘Vua Đánh Thuê’ Veld huyền thoại lập nên.

“Nếu có thể, tôi cũng muốn ngăn cản Công tước Alcrem, nhưng chúng ta không có lý do gì để can thiệp vào lựa chọn của ngài ấy cả. Hơn nữa, Công tước buộc phải ban thưởng cho công trạng của vị anh hùng đã hạ gục tà thần. Nghe nói cô nàng Dark Elf đó cũng đã từng cứu một thành phố khác trước khi vụ việc này xảy ra.” Thống chế Dolmad tiếp tục.

Ý đồ của Công tước Takkard Alcrem vẫn còn là một ẩn số, nhưng có lẽ ngài ấy không có lựa chọn nào khác ngoài việc ban thưởng cho Darcia, bởi thành tích của cô lớn đến mức không thể làm ngơ.

“Với việc mất đi Goldie, người dân cũng sẽ khao khát một người hùng mới… Tốt nhất là Công tước nên bổ nhiệm cô ta vào Ngũ đại hiệp sĩ Alcrem. Như vậy, tầm ảnh hưởng của cô ta sẽ bị giới hạn trong phạm vi bang Alcrem.” Thống chế Dolmad nói, nhưng ngay sau đó lại lắc đầu như thể vừa nghĩ lại.

Vị Bộ trưởng Tài chính, người vẫn đang mải miết đọc báo cáo, dường như cũng đồng tình rằng đó là một ý tồi. “Ngoài cô nàng Dark Elf và các hiệp sĩ, những kẻ lập công lớn còn có… một Arachne, một Scylla, một Ghoul… và một con quái vật bán nhân gọi là Empusa, những kẻ vốn ở trong thành phố với tư cách là linh thú của đứa trẻ Dhampir. Chúng ta không thể ban thưởng hay phong tước cho linh thú được. Ngoài ra còn có Hội trưởng Hội thuần thú sư và một tổ đội mạo hiểm giả hạng E do một kẻ tên Arthur dẫn đầu, nhưng đóng góp của họ chưa đủ tầm để trở thành anh hùng.”

Nếu có thể, phương án tối ưu nhất là cân bằng lại tước hiệu của Darcia bằng cách nhân danh nhà vua ban thưởng cho một ai đó thuộc phe hòa bình của Alda và biến người đó thành anh hùng. Nhưng Bộ trưởng Tài chính thở dài khi nhận ra điều đó là không thể.

“Thật tình. Những cá nhân trẻ tuổi triển vọng vốn tăng lên gần đây đâu hết rồi? Những… anh hùng tiềm năng ấy. Lẽ ra phải có ít nhất mười đứa như vậy ở Alcrem chứ.”

“Không, quan trọng hơn là Randolf ‘Chân Lý’ đã ở đâu và làm gì? Sự hồi sinh của một tà thần chính xác là loại sự cố mà một mạo hiểm giả hạng S phải ra tay giải quyết chứ, phải không?”

Sau khi nhận ra không thể tránh khỏi sự xuất hiện của một nhân vật rắc rối mới tại bang Alcrem, các quý tộc bắt đầu trút giận lên đầu Randolf.

Quả thực, những lời tán dương vốn dành cho các “anh hùng tiềm năng” giờ đây đều đổ dồn vào Darcia và những người khác. Các anh hùng tiềm năng đơn giản là đã vô tình rời khỏi Alcrem trước khi tà thần hồi sinh; không phải họ bỏ chạy vì sợ hãi. Nhưng việc người dân tôn vinh những người đã trực tiếp chiến đấu thay vì những kẻ vắng mặt là điều hết sức tự nhiên.

“Nếu những kẻ được gọi là anh hùng tiềm năng đó thực sự nhận được sự bảo hộ từ các vị thần, thì đáng lẽ họ phải nhận ra điềm báo về sự hồi sinh của tà thần và tập trung về Alcrem chứ.” Một quý tộc cay cú nói, mà không hề biết rằng các anh hùng đó rời đi chính là vì tuân theo Thần dụ của các vị thần.

“Các vị, than vãn về những chuyện đã rồi cũng chẳng ích gì. Ít nhất hãy cảm thấy may mắn vì người nhận tước hiệu không phải là đứa con trai của cô ta.” Thủ tướng Tercatanis nói, cố gắng kết thúc chủ đề này.

Đúng vậy, tình hình hiện tại vẫn khả quan hơn việc một Dhampir trở thành quý tộc danh dự – một chủng tộc có tuổi thọ còn dài hơn cả Dark Elf và sự hiện diện của nó sẽ càng kích động những kẻ theo chủ nghĩa Alda cực đoan.

Thế nhưng, thay vì đồng tình, nhiều quý tộc lại bật cười.

“Thưa Thủ tướng Tercatanis, chuyện đó không bao giờ xảy ra đâu. Xét việc thằng bé đó thu phục được nhiều quái vật chủng tộc mới, chưa nói đến Arachne và Scylla, và việc nó phát minh ra Ma cụ gọi là ‘Trang bị Biến thân’, có khả năng nó cũng tài năng như mẹ mình đấy. Nhưng nó vẫn còn là một đứa trẻ vị thành niên.”

“Tôi cũng thấy việc này có mùi nghi vấn. Ngay cả khi là một Dhampir, thằng bé đó vẫn còn quá nhỏ. Tôi không tin nó có thể tự mình đạt được những thành tựu như lời đồn.”

“Tôi hiểu rồi. Nghĩa là có kẻ đứng sau nó… một thuần thú sư hoặc một giả kim thuật sư thuộc tộc Dark Elf hay một chủng tộc Vida nào đó, mượn danh nghĩa thằng bé để che giấu thành tích của chính mình.”

“Nếu đứa trẻ Dhampir đó là một giả kim thuật sư xuất sắc, thì nó cũng phải là một pháp sư tài ba. Tôi luôn thấy lạ khi nó chẳng đạt được thành tựu gì với tư cách pháp sư, giờ thì mọi chuyện đã sáng tỏ.”

“Tuy nhiên, có vẻ năng lực chiến đấu cá nhân của nó cũng khá đáng nể. Nghe nói nó đã giết một nhóm côn đồ thuộc phe cực đoan của Alda khi chúng tấn công nó ở ngoại vi thành phố Morksi. Tất nhiên, tôi chắc rằng diễn biến trận chiến đó đã bị thổi phồng lên, nên đây không phải là bằng chứng đáng tin cậy cho lắm.”

Các quý tộc đều nghi ngờ năng lực và thành tích của cậu bé Dhampir Vandalieu. Họ không tận mắt nhìn thấy nhóm của Vandalieu nên hoàn toàn phụ thuộc vào báo cáo. Vì vậy, họ đang tự tìm kiếm những câu trả lời phù hợp với “lẽ thường” – những kiến thức mà họ đã tích lũy cả đời.

Quả thực, không có báo cáo nào nói rằng Vandalieu đã tham gia vào trận chiến chống lại tà thần, nhưng…

“Không, tôi nghĩ ngài Thủ tướng nói cũng có lý đấy chứ. Nếu thằng bé Dhampir đó mà có được tước vị danh dự, rất có thể nó sẽ trở thành con rối không chỉ của mẹ mình mà còn của những kẻ có máu mặt trong các chủng tộc Vida, rồi bắt tay với phe hòa bình của Alda. Khi đó, phong trào đòi cải thiện vị thế xã hội của các chủng tộc Vida sẽ càng có thêm đà tiến tới.” Bộ trưởng Tài chính nói đùa.

Thủ tướng Tercatanis không hề tỏ ra khó chịu. “Thật may là câu đùa nhạt nhẽo của tôi đã giúp giải tỏa bầu không khí căng thẳng.”

Các quý tộc cười khẽ.

Thống chế Dolmad cũng cười theo, nhưng trong đầu ông đang phân tích ẩn ý đằng sau lời nói của Thủ tướng.

Có lẽ Thủ tướng nói vậy là để dò xét xem những người có mặt ở đây biết được bao nhiêu về thằng bé Dhampir… Vandalieu.

Nhờ chức vụ của mình, Thống chế Dolmad có mối quan hệ sâu rộng với tất cả các đội quân dưới trướng các nhà Công tước. Thông qua những mối liên hệ này, ông có thể thu thập thông tin chẳng kém gì một tổ chức tình báo tầm cỡ.

Ông đã dùng mạng lưới đó để điều tra về vụ tà thần hồi sinh, và ông nhận ra có điều gì đó rất kỳ lạ. Hóa thân của Borgadon được cho là xuất hiện để tái phong ấn tà thần. Nhưng trước khi nó xuất hiện, tà thần dường như đã chiến đấu với một kẻ nào khác.

Lúc đầu, ông nghĩ rằng Randolf ‘Chân lý’ đã tức tốc đến hiện trường trước khi hóa thân của Borgadon xuất hiện, nhưng có quá nhiều điểm bất hợp lý trong giả thuyết này.

Nếu ông ta thực sự có mặt ở đó, chắc chắn ông ta đã phải liên lạc với Công tước Alcrem để ngăn chặn những cuộc điều tra và khám nghiệm hiện trường không cần thiết sau đó. Thế nhưng, tên của ông ta hoàn toàn vắng bóng trong báo cáo của nhà Công tước, điều đó đồng nghĩa với việc kẻ đã chiến đấu với tà thần không phải là Randolf.

Thống chế Dolmad đã rà soát lại thông tin để tìm ra danh tính thực sự của kẻ đó, và tầm mắt ông dừng lại ở cái tên Vandalieu.

Trong quá khứ, Thống chế Dolmad từng nghe phong thanh thông tin về Vandalieu, nhưng khi ấy ông đã gạt đi vì cho rằng đó là tin giả do Đế quốc Amid tung ra… Có lẽ ông đã quá vội vàng.

Nếu thông tin đó là thực, và Vandalieu từng xuất hiện ở Đế quốc Amid với Vandalieu ở bang Alcrem là cùng một người, thì chẳng phải cậu ta đã từng lộ diện ở một thành phố thuộc bang Hartner vào khoảng bốn… không, năm năm trước sao? Tại sao sau ngần ấy thời gian, cậu ta lại đột ngột xuất hiện ở bang Alcrem vào lúc này?

Có vẻ ngài Thủ tướng nắm giữ thông tin chi tiết hơn về đứa trẻ Dhampir tên Vandalieu này. Ta cũng phải tìm hiểu thêm về nó mới được. Thống chế Dolmad thầm hạ quyết tâm. Dù sao thì, việc không rõ kẻ đó sẽ là quân bài tẩy bất ngờ hay là một kẻ thù cần phải tiêu diệt ngay lập tức là một điều quá đỗi nguy hiểm.

-------------------------------------------------

Trong khi đó, Rudel Sauron – người vừa kế vị tước hiệu Công tước bang Sauron – đang nghiến răng đọc bản báo cáo vừa nhận được.

“Hủy bỏ mọi kế hoạch ngay lập tức!” Ông ta gào lên. “Hủy bỏ kế hoạch mời nữ Dark Elf Darcia và con trai cô ta từ Công quốc Alcrem về đây!”

“R-Rõ thưa ngài! Tôi sẽ báo lại cho người đứng đầu Giáo hội Vida ngay!” Viên quản gia với gương mặt tái mét phục vụ nhà Công tước vội vã đáp lời.

“Thông báo cho toàn bộ chỉ huy các đoàn kỵ sĩ trong thủ phủ và các pháp sư trưởng hoàng gia rằng chúng ta sẽ có một cuộc họp khẩn!” Rudel tiếp tục ra lệnh. “Và gửi sứ giả đến nhà Công tước Alcrem và Công tước Hartner -”

“Xin chờ một chút.” Người vừa mang bản báo cáo tới, đồng thời là thủ lĩnh mạng lưới tình báo của Rudel, lên tiếng ngắt lời. “Có lẽ việc gửi sứ giả đến nhà Hartner nên đợi sau cuộc họp thì hơn.”

“Chuyện đó… Phải, ngươi nói đúng.” Rudel dường như đã bình tĩnh lại đôi chút. “Báo cho các thủ lĩnh kỵ sĩ và pháp sư trưởng về cuộc họp quan trọng này. Trông cậy cả vào ông.” Ông ta lặp lại mệnh lệnh với viên quản gia bằng giọng thấp hơn, rồi buông một tiếng thở dài nặng nề.

Ngay khi viên quản gia rời khỏi phòng, Rudel đưa tay ôm lấy đầu.

“… Nữ tư tế Dark Elf có khả năng triệu hồi quyến thần của Vida… Không ngờ con trai cô ta lại có liên hệ với thủ lĩnh tộc Scylla tại vùng lãnh thổ Scylla.” Ông ta thì thầm bằng giọng khàn đục.

“Vâng, tôi cũng rất ngạc nhiên khi thấy cái tên quen thuộc này xuất hiện ở một nơi không ngờ tới.” Thủ lĩnh tình báo đáp lời.

Bản báo cáo là sự kết hợp giữa thông tin mà gián điệp thu thập được ở Alcrem và những ghi chú riêng của ông ta.

Trong đó có cả tên và bản vẽ phác thảo gương mặt của cô gái tộc Scylla đi cùng Vandalieu. Đó chính là Privel, một trong những cô con gái của Periveil – vị thủ lĩnh có tầm ảnh hưởng nhất tại vùng lãnh thổ Scylla.

“Tôi đã cân nhắc khả năng đây chỉ là người giống người, nhưng… tôi e rằng mọi chuyện không đơn thuần là trùng hợp.” Thủ lĩnh tình báo nhận định.

“Chính xác. Nhưng nếu báo cáo này là thật, có khi chúng ta vẫn đang dẫm phải đuôi hổ mà không biết.” Rudel nói.

Nếu Vandalieu có quan hệ với Periveil – mẹ của Privel – thì chắc chắn mẹ cậu ta, Darcia, cũng có liên hệ với tộc Scylla.

Và điều đó đồng nghĩa với việc họ có liên kết với lực lượng kháng chiến hiện vẫn đang chiếm đóng lãnh thổ Scylla cũ. Rudel vốn đã từ chối công nhận công trạng của họ; thực tế, ông ta còn quy chụp họ cấu kết với Đế quốc Amid và công bố với dư luận rằng họ đã tử nạn cùng với vị lãnh đạo mang danh ‘Thánh nữ Giải phóng’ để chôn vùi sự thật.

Trên hết, ông ta đã nhiều lần cử lính đánh thuê và mạo hiểm giả tiến vào lãnh thổ Scylla cũ nhằm chiếm quyền kiểm soát. Tất nhiên, mọi nỗ lực đều thất bại thảm hại, nên hiện tại ông ta vẫn đang thăm dò và quan sát khu vực này trong khi tập hợp lực lượng để lên kế hoạch thu hồi vùng đất.

Sự thật là Rudel đã từng hy vọng Darcia sẽ chiến đấu cùng binh sĩ của mình để hỗ trợ nhiệm vụ đó.

“Ta đã suýt chút nữa thỉnh cầu con hổ giúp ta đánh chiếm lãnh địa của chính nó… Nhưng liệu Vida có chấp nhận một đội quân Undead không? Đúng là đã có tiền lệ về ‘Anh hùng sa ngã’, nhưng hoàn cảnh của hắn khác hẳn với chúng ta.” Rudel lẩm bẩm.

“Về việc đó tôi không dám khẳng định. Sau tất cả, không một gián điệp nào được cử đi sâu vào lãnh thổ Scylla cũ trở về cả.” Thủ lĩnh tình báo nói. “Tuy nhiên, phía Giáo hội Alda cho biết, trong số những vị thần coi Vida là thủ lĩnh, có cả những tà thần từng bị Zakkart thuyết phục gia nhập phe họ.”

“Ta hiểu rồi… Sau cuộc họp, ta sẽ gửi yêu cầu tới nhà Công tước Hartner để chia sẻ bất cứ thông tin nào họ có về Vandalieu… Ngoài ra, ta cần phải thăm dò xem nhà Công tước Alcrem thực sự biết được bao nhiêu, và ý đồ của bọn họ là gì.” Rudel trầm ngâm.

Công tước Alcrem định ban tước hiệu Bá tước danh dự cho Darcia. Ông ta biết được bao nhiêu về Vandalieu và tộc Scylla… về các chủng tộc Vida?

Trong trường hợp xấu nhất, nếu Công tước Alcrem biết tuốt mọi chuyện mà vẫn chọn đứng về phía các chủng tộc Vida…

Điều đó đồng nghĩa với việc bang Sauron sẽ bị kẹp giữa hai gọng kìm – từ lãnh thổ Scylla cũ ở phía Đông Nam và bang Alcrem ở phía Đông. Phía Bắc là núi đá hiểm trở, phía Tây là quốc gia thù địch, niềm hy vọng duy nhất là bang Hartner ở phía Nam, nhưng Rudel không biết ta có thể trông chờ được gì ở Công tước Hartner.

“Ta cũng cần liên lạc với Thống chế Dolmad… Không, chính vì nghe lời lão già râu cá trê đó mà ta mới rơi vào tình cảnh khốn đốn này! Liệu có quá nguy hiểm nếu bất cẩn tiết lộ thông tin cho lão không? Nhưng nếu không dựa vào bang Hartner được thì… Chết tiệt. Cả quốc vương hiện tại là Công tước Corbitt cũng vô dụng! Ta phải làm gì bây giờ?!” Rudel gào lên.

Thủ lĩnh tình báo chọn cách giữ im lặng, đợi cho đến khi ông ta bình tĩnh lại.

------------------------------------------

Tôi là Katie Hartner. Một cô bé sắp tròn năm tuổi. Trong tương lai, tôi sẽ trở thành một công cụ hoàn hảo để phục vụ cho một cuộc hôn nhân chính trị.

“Việc ngươi nghe thấy tin nhắn này có nghĩa là nhân cách và ký ức tiền kiếp của ngươi đã trở lại.”

Cha tôi là Công tước đương nhiệm của Công quốc Hartner, Lucas Hartner. Mẹ là chính thất của ông, còn tôi là trưởng nữ, nên tương lai chồng tôi hẳn sẽ là người kế vị của một nhà Công tước khác, hoặc ít nhất cũng là một quý tộc mang tước Hầu trở lên.

“Tin nhắn này sẽ tự động phát khi ngươi tìm lại được chính mình và ký ức từ kiếp trước.”

Dù mới bốn tuổi nhưng tôi đã phải học đọc, học viết và các quy tắc lễ nghi cơ bản. Thế nhưng, có vẻ tôi của trước đây lại thích chơi trò đóng vai hiệp sĩ hoặc mạo hiểm giả hơn. Và hôm nay, tôi sẽ… Thôi, thôi được rồi, tôi đầu hàng.

“Chỉ cần im lặng và nghe thôi chứ gì?” Katie Hartner – người ở kiếp trước mang mật danh ‘Urðr’ Kei Mackenzie – bực dọc thốt lên thành tiếng.

Cô bé chống cằm, lắng nghe tin nhắn từ Rodcorte đang vang lên trong đầu.

Nội dung tin nhắn thông báo rằng ông ta đã điều chỉnh Status (Chỉ số) cho cô, cô có thể nhận được năm cấp độ cho các kỹ năng chủ động tùy chọn, và rằng Công quốc Hartner có nợ nần với Vandalieu nên cô cần chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc tấn công từ hắn ta.

“Cuối cùng, nếu ngươi thành tâm cầu nguyện, ngươi có thể gửi lời nhắn cho ta. Chúng ta có thể trao đổi thông tin thông qua kỹ năng 【 Quyến thần giáng trần 】 . Sau khi nghe xong tin nhắn này, hãy thử một trong hai cách đó. Kỹ năng 【 Quyến thần giáng trần 】rất dễ gây chú ý, nên ta khuyên ngươi dùng cách đầu tiên.” Tin nhắn kết thúc.

Khi giọng nói của Rodcorte dứt hẳn, Katie chẳng làm theo cách nào cả. Cô bé nhìn trân trân lên trần phòng, suy ngẫm về tình cảnh của mình.

“… Phiền phức thật đấy. Kiếp trước làm anh hùng công lý là quá đủ rồi… vả lại những gì lão già này muốn mình làm cũng chẳng phải công lý gì cho cam.” Cô bé uể oải lẩm bẩm.

Bằng năng lực 【 Urðr 】 cho phép nhìn thấu quá khứ, cô tạo ra một hình ảnh ảo ảnh của chính mình năm phút trước.

Đó là một cô bé xinh xắn như búp bê. Con gái của một Công tước… thứ mà ở đất nước này người ta gọi là công chúa, và ngoại hình của cô hoàn toàn xứng với danh hiệu đó.

Nếu ở Trái Đất, có lẽ cô bé đã tiến xa trong một cuộc thi sắc đẹp nhí nào đó.

“Ông ta cho mình một cuộc đời mới với thân phận chẳng khác gì công chúa của một tiểu quốc, vả lại đáng lẽ mọi chuyện đã kết thúc sau khi mình chết trong vụ tấn công khủng bố đó ở Trái Đất rồi. Không phải là mình không biết ơn. Nhưng mình không muốn liều mạng chiến đấu với Vandalieu chỉ để trả thù cho tên ‘Gungnir’ Kaidou Kanata đó.” Cô tự nhủ.

Katie đã được Rodcorte kể về những sự kiện dẫn đến việc linh hồn của Kaidou Kanata bị tiêu diệt dưới tay Vandalieu.

Đó chính là lý do cô không mảy may có ý định báo thù cho hắn.

Điều khiến cô bận tâm hơn là mối quan hệ giữa Vandalieu và gia đình mình.

“Nhưng mà, Vandalieu hả… Mối thù của hắn với gia đình này chỉ là việc tổ tiên mình đã phản bội công chúa của Talosheim và những người đi theo cô ấy thôi phải không? Chỉ hy vọng cha chưa làm thêm điều gì quá đáng khác…” Katie thì thầm.

Cô đã biết về sự phản bội của nhà Hartner đối với Talosheim khi Rodcorte giải thích về bối cảnh dẫn đến sự sụp đổ của linh hồn Kanata.

Nếu chỉ có vậy, mối quan hệ này có lẽ vẫn có thể cứu vãn nếu Lucas – người đứng đầu gia tộc hiện tại – thừa nhận sai lầm của tổ tiên và đứng ra xin lỗi, phục hồi danh dự cho Công chúa Levia cùng những người đã bị phản bội. Kết quả có thể khiến Lucas phải từ chức Công tước, nhưng dù sao như vậy vẫn tốt hơn là bị giết sạch như Kanata.

Việc tìm lại ký ức tiền kiếp không có nghĩa là Katie quên đi những ký ức từ khi sinh ra ở thế giới này. Cô vẫn coi Lucas là cha và dành tình yêu thương cho ông.

“Dù mình có hỏi thì cha cũng chẳng đời nào giải thích mọi chuyện cho một đứa con gái chưa đầy năm tuổi. Với lại dạo này ông ấy cứ hay cáu kỉnh một cách lạ lùng. Nếu muốn dùng 【 Urðr 】 để điều tra, mình cần phải đến tận nơi sự việc xảy ra. Tùy vào cách mình đặt vấn đề, có lẽ ông ấy sẽ tạo điều kiện, nhưng… có khi mình sẽ tìm thấy gì đó nếu lẻn vào phòng làm việc của cha.” Katie tự thoại. “Mà nhắc mới nhớ, không biết những người khác thế nào rồi? Tanaka và Samejima đáng lẽ phải chuyển sinh cùng lúc với mình chứ nhỉ… Chắc lại phải cầu nguyện với Rodcorte để hỏi thôi.” Cô thở dài.

Cô bé muốn quay lại những ngày tháng chỉ cần lo học và ăn vặt, bày trò nghịch ngợm khiến ông nội đau đầu, và mơ ước trở thành một quân nhân đáng kính như cha thay vì làm một người vợ hiền như mẹ.

Nhưng ngay cả Katie, người sở hữu năng lực đặt theo tên nữ thần Urðr cai quản quá khứ, cũng không thể quay ngược thời gian.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!