The Death Mage Who Doesn't Want a Fourth Time

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19531

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14200

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2384

Tập 11: Công quốc Alcrem II - Ngoại truyện 40: Nghi ngờ của thần luân hồi (Origin)

Ngoại truyện 40: Nghi ngờ của thần luân hồi (Origin)

Sumida Shiro... người được biết đến ở Origin với danh hiệu ‘Druid’ Joseph Smith, từng tin rằng đôi mắt mình hoàn toàn bình thường. Quả thực, các đợt kiểm tra thể chất chẳng cho thấy vấn đề gì, và thị lực của anh vẫn rất tốt.

Anh cũng nghĩ rằng tinh thần mình dạo gần đây đang hồi phục nhanh chóng. Dù thỉnh thoảng những cơn ác mộng vẫn ập đến, kèm theo chứng khó ngủ, những đoạn hồi ức đứt quãng hay ảo giác thính giác và thị giác, nhưng tần suất của chúng đã giảm đi rõ rệt kể từ đầu năm nay.

Vị bác sĩ tâm lý vẫn chưa chịu tuyên bố anh đã khỏi bệnh, có lẽ là do những mô tả của anh về các giấc mơ lạ thường hiện ra thay thế cho cơn ác mộng cũ. Dẫu vậy, anh tin rằng mình đang trên lộ trình hồi phục tốt.

Hôm nay, anh được chào đón vào nhà của gia đình Amemiya – những người anh đã lâu không gặp.

“Lâu rồi không gặp, Joseph. Anh đến chơi tôi mừng lắm” Hiroto lên tiếng.

“Sumida-sensei... À không, giờ gọi thế thì không phải lắm nhỉ. Joseph-kun, cảm ơn anh rất nhiều vì đã đến” Narumi tiếp lời.

Đã hơn nửa năm Joseph mới gặp lại cặp đôi này, nhưng trông họ chẳng thay đổi là bao.

“R-rất vui được gặp chú, Joseph-san! Cháu tên là Amemiya Hiroshi ạ!” Cậu con trai cả chào hỏi, gọi thẳng tên Joseph dù đây là lần đầu họ gặp mặt.

“Này! Con phải gọi là Smith-san mới đúng chứ?” Narumi nhẹ nhàng nhắc nhở.

“Không sao đâu, đừng bận tâm chuyện đó. Trẻ con cứ nên hoạt bát, vui vẻ là tốt nhất” Joseph xua tay.

Narumi và Hiroshi trông hệt như một cặp mẹ con bình thường bao người khác.

Và rồi, trên tay Narumi là cô con gái nhỏ, bé Mei mới một tuổi... Nếu Joseph nhớ không lầm, khoảng hai tháng nữa con bé sẽ tròn hai tuổi. Chồng của Narumi, Hiroto, đang đứng bên phải, âu yếm nhìn vợ con, còn ở phía bên trái cô ấy là... một thực thể đầy bí ẩn.

Nhìn từ xa, nó đơn thuần trông như một kẻ mặc áo choàng và đeo chiếc mặt nạ quái dị. Nhưng Joseph đang đứng cách đó chỉ khoảng một mét, anh có thể khẳng định chắc chắn rằng bốn con mắt trên gương mặt kia và cái miệng kéo dài tận mang tai ấy hoàn toàn là thật.

“Meh-kun, chào chú đi con” nó cất tiếng.

“Cháu là Meh. Cháu một tuổi ạ!” Mei bập bẹ.

“Ngoan lắm Mei, chào chú Smith giỏi quá. Con làm tốt lắm” Narumi đầy tự hào.

“Phải rồi, giỏi lắm, Meh-kun” thực thể bí ẩn kia lặp lại.

Thứ đó... trông giống hệt sinh vật kỳ bí trong những giấc mơ của mình, kẻ đã vỗ về, ôm ấp và dẫn dắt mình! Joseph sững sờ nhận ra.

Thực thể bí ẩn ấy... Banda, trông rất quen thuộc với anh. Đó là bởi Joseph đã gặp Vandalieu trong những giấc mơ, và Vandalieu đã trao cho anh một mảnh linh hồn của cậu ta.

Banda cũng được tạo ra từ một phần linh hồn của Vandalieu; thế nên việc Joseph cảm thấy thân thuộc với nó cũng là điều tự nhiên.

Nhưng tại sao mình lại thấy được nó? Mình đang tỉnh táo mà. Đây đâu phải mơ... Không lẽ, là ảo giác sao?!

Bản năng của Joseph không đủ sắc bén để lập tức thấu hiểu bản chất của Banda và chấp nhận những gì mình đang thấy; anh là một người thiên về tư duy logic.

“Ba ngày tới chúng tôi đành trông cậy cả vào anh để bảo vệ bọn trẻ” Hiroto nói. “Dù có vệ sĩ đi kèm, lại thêm sự hỗ trợ từ quân đội và cảnh sát, nhưng mà...”

“Tôi hiểu. Kẻ thù có thể là Eighth Guidance đúng không? Tôi sẽ không lơ là đâu” Joseph đáp.

Dù đang rất xao động trước sự hiện diện của Banda, anh vẫn được huấn luyện đủ tốt để kìm nén sự rối loạn tinh thần, vừa tiếp tục quan chuyện với nhà Amemiya, vừa không rời mắt khỏi Banda.

“Có vẻ mọi người ở Eighth Guidance thực sự rất mạnh đấy chứ” Banda lẩm bẩm một mình.

Vì Joseph không có phản ứng gì với sự hiện diện của mình, Banda mặc định rằng Joseph cũng không thể nhìn thấy nó, giống như bao người khác, kể cả ‘Titan’ Iwao.

Vandalieu – bản thể gốc của Banda – tuy dày dạn kinh nghiệm chiến trận, nhưng quân đội còn có mảng thu thập tình báo chuyên biệt, mà mảng đó thì cậu ta chưa từng qua đào tạo.

Amemiya và những người khác không nhìn thấy hay nghe thấy giọng nó sao? Nói cách khác... Quả nhiên mình đang bị ảo giác rồi, Joseph tự nhủ.

Vì nhà Amemiya không thấy Banda, Joseph kết luận rằng Banda chỉ là một ảo ảnh.

Và thế là, ba ngày chung sống kỳ lạ giữa Joseph và Banda trong cùng một mái nhà bắt đầu.

Tuy nhiên, sự hiểu lầm giữa cả hai đã được giải tỏa ngay trong ngày đầu tiên.

Khi Joseph đang quan sát Hiroshi học bài, Banda tiến lại gần và bắt đầu thì thầm vào tai cậu bé, dạy cậu cách giải các bài toán đố. Ngay khoảnh khắc Hiroshi nghe Banda giải thích và bắt đầu đặt bút giải bài, Joseph nhận ra rằng Banda không phải là ảo giác mà chỉ mình anh thấy.

“Ra là anh nhìn thấy tôi” Banda nói. “Bất ngờ thật đấy... Thôi được rồi, Hiroshi, nếu con nhớ công thức này, con sẽ giải được mấy bài đó thôi, thử lại xem nào.”

“Banda, giờ không phải lúc nói chuyện đó!” Hiroshi kêu lên. “Chú ơi, chú thấy được Banda sao?! Tuyệt thật đấy! Cháu chỉ thấy được Banda khi chú ấy chủ động hiện ra thôi!”

“Ph-phải. Chẳng lẽ cậu là năng lượng từ năng lực của ai đó sao? Nhà Amemiya có biết về cậu không?” Joseph kinh ngạc hỏi.

Banda lắc đầu: “Không, tôi không phải thứ được tạo ra từ năng lực của bất kỳ Braver nào. Và những người duy nhất biết về tôi là Amemiya Mei, còn gọi là Meh-kun, và Hiroshi. Chúng tôi đang giữ bí mật với bố mẹ bọn trẻ.”

“Vậy tại sao cậu lại ở trong căn nhà này?! Quả nhiên cậu là người của Eighth Guidance đúng không...?!”

“Không, không phải thế. Tôi chỉ là một phân thân được tách ra từ bản thể gốc để gắn liền với Meh-kun. Mục tiêu của tôi là để Meh-kun lớn lên khỏe mạnh và hạnh phúc. Chỉ vậy thôi.”

“Bản thể gốc?! Banda, chú chưa từng kể với cháu chuyện đó!” Hiroshi thốt lên. “Và thế nghĩa là chú chẳng thèm quan tâm đến cháu sao?!”

“Tất nhiên là có chứ. Con là gia đình của Meh-kun mà. Hạnh phúc của Meh-kun không thể trọn vẹn nếu thiếu đi niềm vui của người anh trai yêu quý” Banda bảo cậu bé.

Joseph định ngắt lời, nhưng Banda giơ một bàn tay lên ra hiệu bảo anh hãy đợi để nó nói nốt.

“Nếu ta nói theo cách đó, khi con lớn thêm một chút, con có thể sẽ nghĩ rằng con chỉ quan trọng vì con là anh của Mei, còn ta chẳng quan tâm gì đến cá nhân con, nhưng nghĩ vậy là sai lầm lớn đấy” Banda tiếp tục. “Con người ta từ khi sinh ra đã được đặt vào những vị trí khác nhau, và chúng sẽ theo ta suốt đời. Con là con trai trưởng của Amemiya Hiroto và Narumi, là anh trai của Meh-kun, những sự thật đó sẽ không thay đổi cho đến khi con nhắm mắt xuôi tay. Hãy cố gắng rèn luyện tâm trí để chấp nhận điều đó mà không phủ nhận, cũng đừng trở nên hoài nghi hay cay nghiệt với nó.”

“Ưm... Vâng, chắc là cháu cũng hiểu đại ý chú muốn nói rồi ạ. Có lẽ thế” Hiroshi trông có vẻ khá bối rối.

“Ngoan lắm” Banda xoa đầu cậu bé bằng một trong bốn cánh tay rồi quay lại phía Joseph. “Xin lỗi vì đã để anh phải đợi. Nếu được, tôi rất muốn anh lắng nghe những gì tôi sắp nói.”

“...Được thôi. Tôi không phản đối việc cậu tiếp tục giải thích. Cũng có vài điều tôi đã dần hiểu ra rồi” Joseph đáp.

Trong lúc Banda trò chuyện với Hiroshi, Joseph chợt nhớ ra một chi tiết – giọng nói của Banda hoàn toàn trùng khớp với giọng nói anh đã nghe thấy trong những giấc mơ.

Anh cũng đi đến kết luận rằng: khi Hiroshi và Mei bị bắt cóc, chính Banda là kẻ đã tàn sát lũ tội phạm.

Tình trạng của những cái xác đó khiến người ta khó lòng tin được đây là tác phẩm của con người; vì thế, việc hung thủ là một thực thể phi nhân loại cũng không có gì lạ.

“Nhưng có một điều tôi muốn nói trước” Joseph lên tiếng.

“Joseph-san, cháu biết ngoại hình của Banda có hơi... thế kia, nhưng chú ấy là người tốt! Thật đấy ạ!” Hiroshi vội vã đứng chắn giữa Joseph và Banda.

Có một điều Joseph cần phải nói ra, cũng là vì lợi ích của chính Hiroshi.

“Cảm ơn con, Hiroshi” Banda nói. “Vậy điều ông muốn nói là gì, Smith-san?”

“Tôi sẽ nói thẳng... Những lời cậu vừa giảng giải lúc nãy, chúng quá nặng về lý tính. Tôi biết cậu muốn giải thích cặn kẽ, nhưng cậu không nghĩ việc trực tiếp bày tỏ cảm xúc của mình cũng rất quan trọng sao?” Joseph góp ý.

“Tôi hiểu rồi. Ông nói đúng” Banda đồng tình. “Hiroshi, ta yêu con. Con có muốn chạm vào xúc tu của ta không?”

Nó lập tức tiếp thu lời khuyên của Joseph, vừa vươn xúc tu ra vừa ôm chầm lấy Hiroshi từ phía sau.

“Áaaa! Dừng lại đi!” Hiroshi hét lên, vừa bất ngờ vừa xấu hổ, cố gắng gạt đống xúc tu của Banda ra.

Có vẻ khác với em gái mình, cậu bé không hề thích mấy thứ ngọ nguậy cho lắm.

“Ngoe nguẩy, ngoe nguẩy” một giọng nói nhỏ xíu đầy phấn khích vang lên.

Bé Mei vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ trưa, đang lạch bạch chạy về phía Banda.

Chứng kiến cảnh tượng này, Joseph hiểu rằng Banda không phải là mối đe dọa đối với những ai không có ý đồ xấu với bọn trẻ.

Sau khi kết thúc việc học, Hiroshi bắt đầu bài “huấn luyện bí mật”... bài tậpvô tính ma pháp. Trong khi Mei lại thiu thiu ngủ tiếp, Banda và Joseph đã có những cuộc trao đổi sâu hơn.

Các vệ sĩ khác đang tuần tra bên ngoài phòng của bọn trẻ, vả lại ngay từ đầu họ vốn dĩ không nghe thấy giọng của Banda. Joseph đã nói khéo với họ rằng sự huyên náo lúc nãy chỉ là bọn trẻ đang đùa nghịch thôi.

Khác với họ, Joseph có thể nhìn và nghe thấy Banda. Một giả thuyết được đặt ra là nhờ vào năng lực 【 Druid 】 của anh.

Thông thường, đó là năng lực điều khiển thực vật, nhưng có lẽ vì sức mạnh của nó tương đồng với sinh mệnh ma pháp, nên Joseph có thể nhìn thấy aura của các sinh vật sống.

Khả năng cao là điều này cho phép anh nhìn thấy Banda – vốn là một phần linh hồn của Mei – như một phần aura của con bé.

Banda cũng thì thầm vào tai Joseph, kể cho anh nghe về tình hình ở Origin mà nó biết được qua chỗ Kanako và những người khác.

“Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này... Thật khó tin khi Rikudou lại là kẻ giật dây đằng sau vụ Eighth Guidance ở Hexagon thuộc Liên Bang” Joseph thì thầm đáp lại. “À không, đợi đã, thực ra cũng chẳng khó tin chút nào.”

Banda cần phải giải thích tình hình cho Joseph để anh giữ kín sự hiện diện của nó, đồng thời muốn Joseph phải cảnh giác với Rikudou.

Tuy nhiên, Banda không hề tiết lộ về Lambda hay thân phận thực sự của mình. Giải thích về sự tồn tại của Lambda sẽ là một lượng thông tin quá tải, và nó cũng không biết liệu Joseph có tin hay không. Hơn nữa, nếu lộ danh tính thật, Joseph có thể sẽ nảy sinh nghi ngờ về mối quan hệ giữa nó với Eighth Guidance cũng như sự xung đột với các Braver.

“Dù sao thì, cậu chẳng có lý do gì để lừa tôi cả. Và nếu Rikudou thực sự đang kiểm soát tâm trí của ‘Metamorph’ và thao túng cô ấy, thì mọi bằng chứng ngoại phạm của hắn đều vô giá trị. Hắn có thể dùng 【 Metamorph 】 làm thế thân trong khi bản thân lại ở một nơi khác vào cùng thời điểm” Joseph vẫn tiếp tục thì thầm. “Tôi sẽ tin cậu chuyện này, và tin rằng cậu đúng như những gì cậu đã nói.”

Những gì Banda mô tả thật đáng kinh ngạc, và dù Joseph nghi ngờ rằng nó vẫn chưa nói hết mọi chuyện, anh vẫn quyết định chấp nhận đó là sự thật.

Nhân tiện, sở dĩ Joseph và Banda phải thì thầm là vì trong dinh thự Amemiya có lắp đặt các hệ thống báo động hiếm hoi tích hợp cảm biến có thể phát hiện tử mana – một biện pháp an ninh nhằm chống lại sự xâm nhập từ tàn dư của Eighth Guidance. Do đó, hiện tại Banda không thể dùng ma pháp thuộc tính chết để triệt tiêu âm thanh giọng nói của mình.

“...Dù tôi tự nói ra thì hơi lạ, nhưng ông chắc chắn là mình ổn khi tin tôi chứ? Chẳng có bằng chứng nào chứng minh tôi không phải là thành viên của Eighth Guidance đâu, ông biết đấy?” Banda hỏi.

“Chà, đúng là vậy, nhưng... nếu tôi bắt đầu nghi ngờ cậu thì sẽ chẳng bao giờ có hồi kết. Vả lại nếu cậu thuộc về Eighth Guidance, cậu sẽ không đời nào giúp tôi... và ngay cả khi Mei-chan rất bám cậu, tôi không nghĩ Hiroshi-kun lại thích cậu đến thế nếu cậu là kẻ xấu đâu” Joseph nói, mắt quan sát Hiroshi đang dùng 【 Niệm lực 】 để xếp các khối gỗ nhằm luyện tập khả năng kiểm soát ma pháp.

Sự tồn tại của vô tính ma pháp vẫn chưa được ghi nhận ở thế giới này, vì vậy không có cảm biến nào có thể phát hiện ra loại Mana này. Nhờ đó, Hiroshi có thể tự do luyện tập bao nhiêu tùy thích.

“Nhưng nếu vậy, cậu hẳn phải là ‘Undead’ đã từ cõi chết trở về thế giới này” Joseph đoán về thân phận của Banda. “Nếu là vậy, tại sao cậu lại giúp tôi? Dù khi đó tôi không có mặt... nhưng dù vậy, tôi cũng không phải là người mà cậu nên coi là đồng minh.”

Joseph đã đoán đúng một phần, nhưng Banda không đính chính cũng chẳng phủ nhận.

“Chỉ là tình cờ thôi. Tôi đâu có tự giới thiệu bản thân trong giấc mơ của ông, đúng không?” Banda vừa nói vừa vươn một sợi xúc tu ra.

“Cậu không nói, nhưng... cậu vẫn chưa kể chuyện này cho nhà Amemiya sao?”

“Ông nghĩ tôi có thể sao?”

“Sẽ rất khó khăn đấy. Có lẽ nếu Narumi-san biết thì còn ổn, nhưng tiết lộ cho Hiroto thì sẽ rất nguy hiểm. Cậu ta luôn mô tả thuộc tính tử vong với các đồng đội của mình như một loại sức mạnh cấm kỵ không nên tồn tại. Không thể biết được cậu ta sẽ làm gì nếu biết về cậu... về Mei-chan.”

Joseph coi Amemiya Hiroto là một người đức độ. Về mặt tinh thần, Amemiya dường như mạnh mẽ và ổn định hơn Joseph nhiều. Nhưng thật khó có thể tưởng tượng cậu ta sẽ vẫn là một người cha tốt nếu biết con gái mình sở hữu mana thuộc tính tử vong.

“Nhưng nếu có cách để xóa bỏ mana thuộc tính tử vong, chắc chắn cậu ta sẽ tìm mọi cách để tước bỏ nó khỏi cơ thể con gái mình. Nếu sự thực về việc con gái cậu ta có thiên hướng thuộc tính tử bị bại lộ... và nếu sự hiện diện của cậu bị phát hiện, chắc chắn con bé sẽ bị đẩy vào tình cảnh tương tự như ‘Undead’ và ‘Pluto’ thôi” Joseph nói.

“Phiền phức thật đấy nhỉ? Nếu Amemiya Hiroto không phải là cha của Meh-kun, mọi chuyện đã đơn giản hơn nhiều rồi” Banda cảm thán.

“...Cậu không thể làm gì đó với Rikudou sao? Nếu hắn là kẻ đứng sau giật dây, có lẽ chúng ta có thể thuyết phục Amemiya rằng chính những kẻ sử dụng thuộc tính tử vong là nguyên nhân gây ra đau khổ cho người khác, chứ không phải bản thân thuộc tính đó.”

Joseph cảm thấy biết ơn vì Banda đang cố gắng duy trì một môi trường gia đình tốt đẹp cho Mei, đồng thời anh cũng là bạn của Amemiya. Vì vậy, anh đề xuất vạch trần tội ác của Rikudou cho Amemiya biết, để chuyện giữa Banda và Amemiya có thể được giải quyết một cách hòa bình.

Vì cả Banda và Joseph đều không biết rằng những người chuyển sinh khác cùng các nhân vật có tầm ảnh hưởng trong giới chính trị và kinh doanh cũng đang cấu kết với Rikudou, nên đây có vẻ là kế hoạch thực tế nhất để đối phó với Amemiya.

“Nhưng liệu chuyện đó có khả thi không?” Banda đặt câu hỏi.

“Tôi nghĩ một mình tôi thì khó lòng làm được. Nhưng nếu chúng ta có thể giúp ‘Metamorph’ Shihouin Mari lấy lại tâm trí và bảo đảm an toàn cho cô ấy, đó sẽ là bằng chứng đanh thép không thể chối cãi cho những việc Rikudou đã làm” Joseph khẳng định.

Với công chúng, Shihouin Mari được cho là đã chết sau khi buồng giam của cô bị phá hủy bởi một quả bom do tổ chức Eighth Guidance cài đặt. Nếu có thể chứng minh được cô ta vẫn còn sống, đang biến hình thành Rikudou và đóng vai kẻ thế thân cho hắn, thì sự nghiệp của Rikudou coi như chấm dứt.

Hơn nữa, nếu sau khi lấy lại lý trí, Mari vẫn giữ được ký ức trong thời gian làm thế thân, lời khai của cô ấy sẽ trở thành một bằng chứng vô giá.

Banda gật đầu, nhưng nó cũng chỉ ra một vấn đề khác: “Vấn đề là liệu tôi có thể xóa bỏ được hiệu ứng tẩy não trên người cô ta hay không. Và việc phân biệt đâu là cô ta, đâu là Rikudou thật cũng sẽ rất khó khăn.”

“Hử? Cậu không thể làm với cô ta giống như những gì cậu đã làm với tôi sao?” Joseph hỏi.

“Nếu tôi có khả năng thao túng tâm trí người khác, tôi đã điều khiển Amemiya Hiroto để cậu ta cảnh giác với Rikudou từ lâu rồi” Banda đáp lại.

“Cũng phải.”

Kế hoạch của Joseph sẽ chẳng đi đến đâu nếu Banda không thể cứu được Shihouin Mari.

Banda tự tin rằng mình có thể xóa bỏ những ảnh hưởng của việc tẩy não bằng ma pháp hay các mảnh vỡ của Ma vương, nhưng nó lại không chắc chắn về việc có thể hóa giải sự tẩy não đã hằn sâu trên người Mari suốt một thời gian dài hay không.

Tất nhiên, Vandalieu cũng đã trao cho Mari một mảnh linh hồn của mình trong những giấc mơ của cô ấy, nhưng... cả Banda lẫn Vandalieu đều không hề hay biết chuyện đó.

“Vậy chúng ta nên làm gì đây? Tôi nghĩ nếu chỉ dựa vào sức mình thì cũng có giới hạn thôi” Joseph nói.

“Ngoài ông ra, vẫn còn vài người khác mà tôi đã trao cho họ một mảnh linh hồn, nên là... nếu định mệnh mỉm cười, chúng ta có thể sẽ gặp được họ. Từ giờ cho đến lúc đó, hãy cứ giữ nguyên hiện trạng và quan sát tình hình đã. Đừng có hành động gì dại dột đấy” Banda dặn dò.

“Chúng ta cũng đâu còn lựa chọn nào khác... đúng không?” Joseph thở dài.

Nếu Joseph làm điều gì mạo hiểm dẫn đến việc bị Rikudou bắt giữ, và sự tồn tại của Banda bị bại lộ, Mei sẽ gặp nguy hiểm.

Và Banda cũng không có ý định dùng Joseph như một quân cờ thí. Sau tất cả, đó không phải là lý do mà Vandalieu trao cho Joseph mảnh linh hồn của mình.

Vừa lúc đó, Hiroshi tiến lại gần sau khi kết thúc bài tập 【 Niệm lực 】.

“Banda, cháu xếp xong đống khối gỗ rồi nè” cậu bé nói khẽ, biết chắc Banda đang ở quanh đây.

Quả thực, nơi Hiroshi vừa luyện tập giờ đã mọc lên một tòa lâu đài bằng gỗ.

“Làm tốt lắm. Cháu học nhanh hơn cả ta đấy, Hiroshi” Banda khen ngợi.

“Th-thật ạ?” Hiroshi đỏ mặt một chút.

“Thật mà” Banda nói. “Vậy tiếp theo, chúng ta thử xây kim tự tháp bằng quân bài nhé?”

Sắc mặt Hiroshi thay đổi 180 độ: “Cái đó khó lắm! Không có bài tập nào dễ hơn sao ạ?”

“Thì nói thật là ngay cả với người lớn cái đó cũng khó. Nhưng ta tin là cháu sẽ làm được thôi. Và khi cháu thành công, ta sẽ dạy cháu ma pháp tiếp theo” Banda khích lệ.

“Mừ... vâng ạ” Hiroshi miễn cưỡng đồng ý. “Nhưng chú nhớ phải chia cho cháu ít Mana của chú đấy nhé.”

“Được thôi, dĩ nhiên rồi” Banda đáp.

Dù vẻ mặt có vẻ không cam tâm cho lắm, nhưng thực ra Hiroshi cũng không hề khó chịu. Cậu bé dọn dẹp đống khối gỗ của Mei và bắt đầu thử xây kim tự tháp bằng bài.

“Không ngờ cậu còn có thể chia sẻ Mana cho người khác... Xem ra vô tính ma pháp cũng thâm sâu khôn lường thật” Joseph nhận xét.

“Chà, đó là vấn đề về luyện tập và lượng Mana sở hữu thôi. Có vẻ Hiroshi rất có thiên phú về mảng này” Banda nói. “À, sắp đến giờ ăn nhẹ rồi, ông làm ơn lấy thạch trong tủ lạnh cho Meh-kun ăn giúp tôi nhé?”

“...Tôi suýt thì quên mất. Tôi không chỉ là vệ sĩ của bọn trẻ, mà còn là bảo mẫu nữa” Joseph thở dài đầy ngao ngán.

-----------------------------------

Trong khi đó, tại Thần Giới của mình, Rodcorte vừa hoàn tất quá trình điều trị và chuẩn bị trả lại linh hồn của Edgar cho Alda cùng các đồng minh.

“Công việc này bình thường phải mất cả năm trời, vậy mà ta đã hoàn thành nó trong chưa đầy nửa năm. Chắc chắn bọn họ sẽ chẳng có gì để phàn nàn đâu” Rodcorte lẩm bẩm một mình.

Hắn ta đã sử dụng những mảnh nhỏ của linh hồn Ma vương – mà có lẽ gọi là ‘bụi linh hồn’ thì đúng hơn – nhưng dù vậy, Rodcorte vẫn tin rằng Alda không có quyền gì để trách móc mình.

Linh hồn của Edgar đã bị tổn thương, không chỉ ký ức và kỹ năng mà ngay cả nhân cách cũng bị tàn phá. Rodcorte đã chắp vá nó lại cùng với những mảnh linh hồn của Luke – một anh linh thuộc hạ của Thần Phán Xét Niltark – để phục hồi.

Đây là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn ngay cả với Rodcorte, một vị thần cai quản luân hồi và là chuyên gia về linh hồn.

Để thực hiện công việc này trong vòng chưa đầy một năm, hắn đã buộc phải sử dụng phương pháp cực đoan là thêm vào đống bụi linh hồn của Ma vương.

Machida Aran đã khăng khăng rằng Rodcorte nên thành thật báo cho Alda biết việc mình đã sử dụng bụi linh hồn của Ma vương, nhưng Rodcorte đã phớt lờ hắn ta.

Bụi linh hồn của Ma vương chỉ gồm những tàn tích của những ký ức và cảm xúc vô nghĩa, những thứ mà ngay cả bản thân Ma vương Guduranis cũng coi là rác rưởi. Hoàn toàn không có khả năng đống bụi linh hồn đó có thể chiếm lấy cốt lõi linh hồn của Edgar.

Cùng lắm là nó sẽ hơi bối rối bởi những ký ức lạ lẫm, và nhân cách có thể bị ảnh hưởng đôi chút, nhưng linh hồn của Luke chắc chắn sẽ có tác động lớn hơn nhiều so với đống rác đó. Và nếu ta nói cho Alda cùng đám thần tộc rằng ta đã dùng bụi linh hồn của Ma vương, họ sẽ lại cảnh giác với Edgar một cách vô ích, điều đó chỉ gây cản trở cho nhiệm vụ tiêu diệt Vandalieu mà thôi. Thế nên, quyết định giấu nhẹm chuyện này với Alda của ta là hoàn toàn chính xác, Rodcorte tự huyễn hoặc để trấn an bản thân.

Tiếp theo, hắn đi kiểm tra những người chuyển sinh ở cả hai thế giới.

Hắn vẫn nhận được thông tin hàng ngày về Lambda thông qua ghi chép của nhân loại và các cập nhật từ Alda cùng các vị thần của ông ta. Hắn biết rõ Vandalieu vẫn đang tiếp tục dẫn dắt người dân theo ý muốn của mình, nhờ vào những âm thanh cảnh báo lỗi phát ra từ hệ thống vòng quay luân hồi.

Dạo gần đây, Endou Kouya và Shimada Izumi đã xử lý các lỗi này rất nhanh, nên tiếng chuông cảnh báo thường tắt đi ngay sau khi vừa bắt đầu.

“Linh hồn mà Vandalieu tiêu diệt lần này là một trong những tàn dư của đội quân Ma vương sao? Thật phiền phức” Rodcorte lẩm bẩm.

Lũ quái vật đóng vai trò là tay sai của tà thần nằm dưới sự quản lý của hệ thống luân hồi Ma vương, nên dù linh hồn của chúng có bị phá hủy bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến Rodcorte. Điều tương tự cũng đúng với linh hồn của những tà thần chỉ huy chúng.

Ngay từ đầu, thậm chí cả Rodcorte cũng không rõ linh hồn của các vị thần sẽ đi về đâu. Có khả năng tồn tại một thực thể ở quy mô lớn hơn cả những vị thần như Rodcorte để quản lý linh hồn của thần thánh, và thực thể đó có lẽ mới là kẻ đang đau đầu vì những hành động gần đây của Vandalieu.

Nhưng ngay cả khi điều đó là thật, nó cũng chẳng liên quan gì đến Rodcorte và các thuộc hạ của hắn. Ngay cả sau khi linh hồn các vị thần phục vụ Guduranis và các vị thần của Lambda bị tiêu diệt, vẫn chẳng thấy thực thể cấp cao nào như thế lộ diện.

Tạm gác những ảo tưởng đó sang một bên, Rodcorte kiểm tra những tin tức gần đây từ Lambda và thở dài khi biết được tình hình hiện tại ở Công quốc Alcrem.

“Với chuyện này, không chỉ sức mạnh của phe Vandalieu và Vida tăng lên, mà thực lực phe Alda sẽ bị suy yếu. Không ngờ Vandalieu lại đánh cắp không chỉ tín đồ mà còn cả các vị thần nữa. Alda và thuộc hạ của ông ta thật quá nhu nhược. Ngay khoảnh khắc biết Zerzoregin vẫn còn tồn tại, họ lẽ ra phải tấn công và tiêu diệt hắn cùng với cả thành phố Alcrem và Borgadon mới đúng” hắn than vãn.

Nếu các vị thần phe Alda làm vậy, phe Vida đã không có thêm tín đồ mới, và họ cũng không có được một cầu nối với xã hội loài người lớn hơn cả thành phố Morksi. Một triệu sinh mạng có lẽ đã mất đi trong quá trình đó, nhưng tất cả những gì Rodcorte cần làm chỉ là thu hồi linh hồn của họ trước khi chúng bị Vandalieu lợi dụng mà thôi.

Thậm chí phe Alda đã có một nhân tố đầy hứa hẹn được bổ nhiệm vào vị trí Giáo hoàng của Đại Giáo đường tại Đế quốc Amid, thế nên họ hoàn toàn có thể xúi giục Đế quốc Amid xâm lược Orbaume mà chẳng gặp chút trở ngại nào.

“Không, Vandalieu và đồng bọn sẽ dùng dịch chuyển tức thời để tẩu thoát thôi. Nếu hắn làm thế, việc can thiệp trực tiếp vào thế giới và phá hủy một thành phố lớn sẽ chỉ gây lãng phí lực lượng. Ta đoán họ không muốn rơi vào thế bất lợi trong trận chiến sau đó. Ra là vậy” Rodcorte lẩm bẩm, tự đưa ra những kết luận đầy phiến diện.

Tiếp đó, hắn kiểm tra tình hình của nhóm Asagi tại Công quốc Birgitt, Mao và Gotouta – những kẻ đã rời khỏi đại lục Bahn Gaia, và cuối cùng là ‘Urðr’ Kei Mackenzie.

“Con bé chắc cũng sắp năm tuổi rồi. Ta đã cho nó đầu thai vào một bào thai lẽ ra phải chết lưu, nên đáng lẽ nó phải phát triển nhanh hơn so với việc đầu thai từ một hợp tử mới thụ tinh. Thế mà hình như ký ức của nó vẫn chưa quay lại. Có lẽ ta sẽ phải quan sát thêm vài tháng, hoặc nửa năm nữa xem sao.”

Sau đó, hắn chuyển ánh nhìn sang những người chuyển sinh ở Origin. Bắt đầu với ‘Avalon’ Rikudou Hijiri và đồng bọn của hắn. Dù khả năng là cực thấp, nhưng sẽ rất rắc rối nếu nghiên cứu của chúng thực sự đạt được sự bất tử.

“Hiện tại thì chưa thấy dấu hiệu nào của việc đó. Vậy còn Amemiya Hiroto và những người khác...”

Rodcorte thầm hy vọng Amemiya Hiroto sẽ đánh bại Rikudou và chặn đứng nghiên cứu về thuộc tính chết, nhưng hắn vẫn chưa thấy tình hình của Amemiya có gì biến chuyển.

Còn về những người chuyển sinh khác—

“Cái gì thế này?!” Rodcorte đột ngột hét lên khi nhìn vào ký ức của ‘Druid’ Joseph.

Trong những mẩu ký ức đó, Rodcorte đã nhìn thấy Banda.

“Không thể nào. Đây chắc chắn là một mảnh linh hồn của Vandalieu, một phân thân. Tại sao nó lại ở thế giới này... Bằng cách nào, và mục đích là gì?!”

Trong cơn bàng hoàng, Rodcorte vội vàng kiểm tra ký ức của những người khác trong hệ thống của mình, nhưng chẳng có câu trả lời nào cho những thắc mắc của hắn.

Hắn cố lục tìm bản ghi chép từ Joseph – người đã trực tiếp trò chuyện với Banda, cũng như từ Hiroshi và Mei. Tuy nhiên, hình ảnh và âm thanh trong ghi chép của Joseph và Hiroshi bị nhiễu nặng, khiến Rodcorte không thể nhìn rõ chi tiết. Còn về phần Mei, hắn hoàn toàn không thấy bất kỳ bản ghi chép nào từ con bé.

“Chúng đang được ‘Dẫn dắt’ ngay tại Origin sao? Một thế giới không hề có hệ thống luân hồi nào khác ngoài của ta, một thế giới không có Status (Bảng trạng thái) hay Skill (Kỹ năng)? Ngay cả khi Thần của Origin đang hợp tác với Vandalieu, liệu chuyện này có khả thi không?”

Rodcorte vô cùng hoang mang, vì hắn vốn tin rằng Hệ thống Status chỉ hoạt động tại Lambda. Thế nhưng, hắn cảm nhận được một sự thật – Mei, Hiroshi và Joseph đã phần nào bị dẫn dắt.

Không, đúng như Rodcorte vừa tự nhủ, hệ thống luân hồi của hắn là cái duy nhất tại Origin, nên có khả năng bọn họ chỉ đơn giản là bị mắc kẹt trong hệ thống của hắn. Nếu họ chuyển sang thế giới Lambda, rất có thể họ sẽ bị sáp nhập vào hệ thống luân hồi của Vida.

Làm thế quái nào mà tình trạng này lại xảy ra được?

“Là sự dẫn dắt của Zuruwarn sao? Còn việc Vandalieu cấy một phần linh hồn vào con gái của Amemiya Hiroto... Có phải để thu thập thông tin về những người chuyển sinh khi ở gần Amemiya, rồi dần dần chiếm lấy cơ thể con bé và nuốt chửng linh hồn của những người chuyển sinh trước khi chúng kịp đầu thai? ...Không, hay là hắn định xâm lược Origin khi Lambda bị hủy diệt?” Rodcorte lẩm bẩm.

Nếu coi Lambda là một quốc gia, thì cuộc chiến giữa các vị thần phe Alda và phe Vida do Vandalieu dẫn đầu chính là một cuộc nội chiến. Cả hai bên đều cần phải thắng bằng mọi giá, nhưng nếu đi quá giới hạn, thế giới Lambda sẽ bị hủy diệt.

Ngay cả khi Vandalieu chiến thắng, nếu quá nhiều vị thần phe Alda bị tiêu diệt, việc duy trì sự tồn tại của Lambda sẽ trở nên bất khả thi, và thế giới này sớm muộn cũng sụp đổ.

Phải chăng Vandalieu đã tính trước chuyện này bằng cách gửi một phân thân đến Origin như một phương án bảo hiểm? Trong trường hợp khẩn cấp, liệu hắn có mở Cổng dịch chuyển giữa hai thế giới và xâm lược Origin, giống như cách Ma vương Guduranis đã xâm lược Lambda thuở xa xưa?

Không, Origin có rất ít quái vật và Undead, lại không có Hệ thống Status; lực lượng quân sự ở đó sẽ dễ dàng bị Vandalieu và đồng bọn nghiền nát. Có lẽ hắn sẽ xâm lược Origin trước trận quyết chiến với phe Alda.

Và rồi hắn sẽ sát hại toàn bộ nhân loại ở Origin, biến họ thành Undead và bắt họ thờ phụng các vị thần phe Vida. Với sự hỗ trợ từ lời cầu nguyện của khoảng mười tỷ Undead, sức mạnh của phe Vida sẽ vượt xa phe Alda, giúp họ thắng lợi trong cuộc chiến và thậm chí sau đó có thể duy trì sự tồn tại của Lambda một cách dễ dàng.

Rodcorte nghi ngờ đây chính là kế hoạch của Vandalieu.

“Làm sao chuyện này có thể xảy ra được! Nếu Thần của Origin cũng đứng về phía hắn, thì cứ đà này, toàn bộ nhân loại ở Origin sẽ bị biến thành Undead mất...”

Và rồi Rodcorte càng tin chắc rằng những nghi ngờ của mình là đúng.

Hắn hoảng loạn, biết rằng mình cần phải làm gì đó. Nhưng dù hắn có cảnh báo Alda và các vị thần khác ở Lambda, họ cũng chẳng thể làm gì được ở Origin. Bản thân Rodcorte vốn không được người dân Origin thờ phụng, nên hắn không thể can thiệp vào bất cứ việc gì ở đó ngoại trừ những người chuyển sinh.

Hắn có thể gửi Thần dụ cho những người chuyển sinh, nhưng...

“Dù ta có cảnh báo Amemiya Hiroto và Narumi, dù họ có sẵn lòng giết một người chuyển sinh khác đi chăng nữa, thì chưa chắc họ đã xuống tay được với chính con ruột của mình... Thậm chí, nếu ta nói cho họ về phân thân của Vandalieu, rủi ro là linh hồn của chính họ sẽ bị tiêu diệt. Trong trường hợp đó... ta nên lợi dụng Rikudou Hijiri, kẻ mà phân thân của Vandalieu đang phải dè chừng.”

Rodcorte sẽ kích động Rikudou Hijiri nhắm vào phân thân của Vandalieu, và trong lúc Rikudou đang bận rộn với việc đó, hắn sẽ cảnh báo Amemiya Hiroto và Narumi.

Đây là cách duy nhất để loại bỏ phân thân của Vandalieu.

“Không ngờ có ngày ta lại phải hỗ trợ cho nghiên cứu về thuộc tính tử của Rikudou Hijiri. Nhưng liệu hắn có đủ khả năng để diễn giải chính xác Thần dụ của ta không đây?” Rodcorte vừa lẩm bẩm vừa bắt đầu chuẩn bị gửi đi Thần dụ.

Machida Aran, Endou Kouya và Shimada Izumi đứng quan sát từ xa, tự hỏi xem bọn họ nên làm gì lúc này.

“...Tôi dám cá luôn. Những gì ông ta nghĩ về kế hoạch của Vandalieu hoàn toàn trật lất” Aran nói.

“Chẳng ai thèm cá với anh đâu. Kèo đó thua chắc rồi” Izumi tiếp lời.

“Cũng đúng nhỉ.”

Các thuộc hạ của Rodcorte chẳng tin dù chỉ một giây vào cái giả thuyết của ông ta – cái giả thuyết cho rằng Vandalieu định xâm lược Origin, biến toàn bộ mười tỷ dân ở đó thành Undead để chiếm lợi thế trong cuộc chiến tại Lambda.

Đúng là Vandalieu chẳng có kỷ niệm đẹp đẽ gì với Origin. Thêm vào đó, cả cha lẫn mẹ ở kiếp thứ hai đều đã bỏ rơi cậu. Tại đó cũng chẳng còn lại bất kỳ thành viên nào của Eighth Guidance – những người từng tôn thờ cậu.

Các quyến thần không hề biết rằng Vandalieu và Legion đã nhận được thần hộ của Thần Origin; theo những gì họ biết, sợi dây liên kết giữa Vandalieu và thế giới Origin đã bị cắt đứt hoàn toàn.

Họ nghi ngờ rằng đại đa số nhân loại ở Origin là những người mà Vandalieu chẳng hề mảy may bận tâm.

“Nhưng cậu ta không phải loại người sẵn lòng sát hại người khác chỉ vì cậu ta không quan tâm đến họ” Machida nhận xét.

“Phải. Với cậu ta, ‘không là gì’ không có nghĩa là ‘tiêu cực’” Kouya đồng tình.

Vandalieu sẽ không giết người nếu không có lý do chính đáng, ngay cả khi cậu không quen biết hay có bất kỳ mối liên hệ nào với họ. Tất nhiên, nếu có lý do xác đáng để xuống tay, cậu sẽ làm điều đó mà không hề do dự – một điểm khiến cậu khác biệt hoàn toàn với một người Nhật Bản bình thường đến từ Trái Đất – nhưng ít nhất, khả năng cậu làm những gì Rodcorte đang lo sợ là cực kỳ thấp.

Thực tế, cậu hoàn toàn có thể làm điều mà Rodcorte e ngại ngay tại Lambda thay vì Origin. Cậu có thể biến cư dân ở đó thành Undead, quyến rũ họ và bắt họ thờ phụng các vị thần phe Vida.

Cậu đã không làm thế ở Lambda, nên chẳng có lý do gì cậu lại làm vậy ở Origin cả.

“Dù nói thế, nhưng nhìn ông ta mà xem, chắc chắn sẽ chẳng nghe chúng ta nói gì đâu. Chúng ta không thể ngăn cản, nên đành mặc kệ ông ta thôi” Kouya nói.

“Tôi chắc là Vandalieu cũng thừa biết sớm muộn gì mình cũng bị phát hiện, nên cứ để cậu ta tự mình xoay xở đi” Izumi tiếp lời. “Quan trọng hơn là, Aran này, khả năng Vandalieu và bạn bè cậu ta giành chiến thắng trong cuộc chiến chống lại Thần Luật pháp và Vận mệnh cùng đám thuộc hạ là bao nhiêu?”

“Hừm... Tôi đang dùng 【 Tính toán 】 , nhưng đừng tin hoàn toàn vào kết quả nhé. Tôi chỉ có thể ước tính sức mạnh phe Vandalieu, còn phe Alda thì họ chẳng tin tưởng gì Rodcorte hay chúng ta, nên tôi cũng không có dữ liệu chi tiết. Tuy nhiên... nếu Vandalieu và đồng minh dốc toàn lực khơi mào một cuộc tổng lực chiến với Alda ngay lúc này, tỉ lệ thắng chỉ là mười phần trăm thôi” Aran đáp.

Trước hết, các vị thần của Alda đang ở trong Thần Giới của họ, nên phe Vandalieu bằng cách nào đó phải đột nhập vào được đó.

Thần Giới là sân nhà của các anh linh và thần tộc. Nếu chiến đấu trên bề mặt Lambda, sức mạnh của họ sẽ bị hạn chế, nhưng tại Thần Giới, họ có thể thi triển toàn bộ quyền năng của mình.

Cuối cùng là sự chênh lệch về quân số. Phe Alda có rất nhiều vị thần, cùng vô số anh hùng và những người như Aran đã thăng hoa thành anh linh và thần linh hạ cấp trong suốt mười vạn năm qua.

Phe Vida cũng có lực lượng đáng kể, và nhiều đồng đội của Vandalieu đủ sức đối đầu với thần thánh. Thế nhưng, phe Alda vẫn áp đảo về số lượng.

Nếu các anh linh phe Alda giáng lâm xuống Lambda, thời gian của họ sẽ bị giới hạn, nhưng ở Thần Giới thì không có giới hạn đó. Và không giống như những anh linh mà Fitun tạo ra vội vã, họ được trang bị thần binh của các vị thần.

“Chà, nếu chỉ hỏi đơn giản là họ có thắng được hay không, thì tôi nghĩ là năm mươi - năm mươi” Aran tiếp tục. “Nhiều vị thần phe Vida đang trong tình trạng kiệt quệ, nhưng họ có Zantark, Farmaun, Gufadgarn, Tiamat, các Ma cà rồng thuần chủng, và kể cả khi đang kiệt sức thì vẫn còn đó ba vị đại thần bao gồm cả Vida. Và quan trọng nhất là có Vandalieu. Nhưng ngay cả khi thắng lợi, nếu Vandalieu tiêu diệt quá nhiều vị thần và những vị thần còn lại cạn kiệt sức lực, họ sẽ không thể duy trì sự tồn tại của thế giới sau trận chiến, và thế giới sẽ sụp đổ.”

Phe Alda chắc chắn sẽ liều chết chống trả nếu phe Vandalieu xâm lược, và phía Vandalieu cũng không thể đánh bại Alda nếu cứ giữ kẽ, không dùng hết sức bình sinh.

Nếu cả hai bên đều suy yếu, khả năng cao là tất cả sẽ cùng diệt vong với toàn bộ thế giới. Đó là câu trả lời từ kỹ năng 【 Tính toán 】 của Aran.

“Mà thực ra, việc Vandalieu có thể đưa đồng minh vào Thần Giới được hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Và các tính toán của tôi là dựa trên giả định rằng Bellwood vẫn đang say ngủ. Nếu Bellwood trở lại, tỉ lệ thắng của Vandalieu còn thấp hơn nữa” Aran kết luận.

“Nhân tiện, tỉ lệ thắng của Vandalieu sẽ là bao nhiêu nếu cái giả thuyết của Rodcorte là đúng?” Kouya hỏi.

“Kế hoạch biến mười tỷ dân Origin thành Undead ấy hả? Trong trường hợp đó, tỉ lệ thắng của phe Vida chắc chắn trên chín mươi phần trăm. Sau tất cả, con số đó gấp một trăm lần lượng tín đồ thờ phụng các vị thần phe Alda tại Lambda mà” Aran trả lời.

“...Nói cách khác, suy luận của Rodcorte không phải là hoàn toàn vô căn cứ” Izumi nhận xét.

“Nhưng tôi chắc chắn Vandalieu thậm chí còn chẳng thèm nghĩ ra một chiến lược như vậy... Và tôi tin rằng cậu ta cũng chưa có ý định bắt đầu trận quyết chiến với Alda sớm đâu” Kouya nói.

Aran gật đầu đồng ý. “Có lẽ là vậy. Cá nhân tôi không nghĩ Vandalieu sẽ khơi mào quyết chiến ngay. Cậu ta sẽ khiến người dân chuyển từ thờ phụng phe Alda sang phe Vida, giống như cách đã làm ở Công quốc Alcrem, rồi xâm lược Đế quốc Amid khi thời cơ chín muồi. Bằng cách đó, cậu ta sẽ lật ngược cán cân quyền lực. Tôi chắc chắn đám Alda sẽ hành động trước khi điều đó xảy ra, nhưng... việc giải quyết mọi chuyện trên mặt đất thay vì xâm lược Thần Giới sẽ mang lại lợi thế cho Vandalieu.”

“...Vậy nghĩa là chúng ta vẫn còn chút thời gian” Izumi nói. “Aran, Kouya, hai anh đã quen với việc vận hành và bảo trì hệ thống chưa?”

“Nếu chỉ là làm cho nó chạy thì rồi. Tôi đã bắt đầu quen với các lỗi báo động, nhưng... để áp dụng lý thuyết vào thực tế thì khó quá” Aran đáp.

“Tôi cũng vậy” Kouya nói. “Để làm mọi thứ hoàn hảo, chắc tôi cần thêm vài năm nữa.”

Sau đó, ba vị quyến thần gật đầu đồng ý sẽ tiếp tục công việc như trước, rồi quay lại hỗ trợ hệ thống vòng quay luân hồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!