Chương 38: Tiêu dùng tối nay, Ngô công tử trả tiền!
Khi Ngô Sở Chi đã buồn chán đến mức bắt đầu xem kiến nhỏ chuyển nhà trên mặt đất, Tần Hoàn cuối cùng cũng ăn xong cây kem trên tay.
Lấy khăn ướt trong túi xách nhỏ của Tần Hoàn ra, cẩn thận lau sạch vệt trắng sữa dính trên môi, cằm, chóp mũi cô.
Tần Hoàn thì thè cái lưỡi hồng hào ra, theo hướng di chuyển của khăn ướt, đẩy ngón tay Ngô Sở Chi, tinh nghịch làm nũng.
"Ăn cái kem ốc quế cũng làm trò được!" Nhìn Tần Hoàn làm nũng, Ngô Sở Chi bực mình nói.
Thời gian cũng mới vừa bảy giờ tối, hai người đi dạo trên đường Xuân Hi có chút buồn chán.
"Sở Sở, anh có thể đi cùng em mua hai bộ đồ lót không?" Tần Hoàn nhìn cửa hàng nội y Gujin bên đường, đỏ mặt, ấp a ấp úng.
!!!
Việc này à, việc ngon nha!
"Được chứ!" Ngô Sở Chi không chút do dự trả lời.
Tần Hoàn nhớ tới lời mấy cô bạn thân nói lúc đi dạo phố hai hôm trước.
Lúc cô đi dạo phố, chỗ nào cũng nhắc đến Ngô Sở Chi, mấy cô bạn thân đều nói cô yêu đương đến ma mị rồi.
Cô biết thực ra mình chính là trong lòng bất an, đem nỗi phiền não về việc mãi chưa xác định quan hệ kể cho bạn thân nghe.
Bạn thân lúc đó cũng giúp cô nghĩ rất nhiều, nhưng loại tình huống thanh mai trúc mã lại liên quan đến mấy đời này, mọi người đều chưa gặp qua, nên cũng hết cách.
Có đôi khi đàn ông quá trưởng thành, cũng là một chuyện xấu.
Lúc này Hách Tuyết Nhi đề xuất, thay vì đi xoắn xuýt xác định cái danh phận "quan hệ", chi bằng trực tiếp từ hành động để phán đoán xem Ngô Sở Chi có yêu cô không.
Không hổ là Tuyết gia trong miệng Ngô Sở Chi!
Một mũi tên trúng đích!
Quan điểm này vừa ném ra, mấy cô gái nhỏ đều hăng hái, cái này các cô rành nha.
Mấy cô gái nhỏ phố cũng không dạo nữa, tụ tập trong Pizza Hut thảo luận.
Ríu rít, mồm năm miệng mười giằng co nửa ngày, ví tiền của Tần Hoàn cũng vơi đi không ít, cuối cùng các cô cũng tổng kết ra được:
Phán đoán một người đàn ông có yêu bạn sâu sắc hay không, thì xem anh ta có sẵn lòng cùng bạn làm bất cứ việc gì không.
Con gái trong tình cảm, thích dính lấy con trai, cho dù có sến súa cỡ nào cũng cảm thấy vui vẻ, hy vọng lúc nào cũng nhìn thấy người đàn ông.
Con trai khi yêu con gái, sẵn lòng cùng cô ấy làm rất nhiều việc, không yêu nữa, mới lười đi cùng.
Cho nên Tần Hoàn chỉ cần xem Ngô Sở Chi có sẵn lòng đi cùng hay không, để từ đó phán đoán tâm ý của cậu.
Bạn thân liệt kê trên giấy, những hành vi đi cùng mà các cô cho là các cặp đôi nên làm nhất, để Tần Hoàn trả lời từng cái xem Ngô Sở Chi có làm được không.
Khi biết được Ngô Sở Chi đều làm được tất cả, bạn thân nhao nhao lên án hành vi rải cơm chó kiểu Versailles này của Tần Hoàn.
Đều làm được cả, Hoàn Hoàn cậu còn gì phải lo lắng?
Cuối cùng, vẫn là Tuyết gia khí phách lộ ra ngoài đề xuất, để Ngô Sở Chi cùng Tần Hoàn đi dạo cửa hàng nội y.
Tuyết gia nói, trên thế giới này 99% con trai đều không muốn đi vào cửa hàng nội y kiểu đi cùng này.
Cũng may, Sở Sở, không làm em thất vọng. Tần Hoàn rất an ủi.
Nhưng nhìn Ngô Sở Chi vẻ mặt hớn hở, Tần Hoàn lại cảm thấy có chút không đúng lắm.
Hoàn Hoàn dù sao cũng còn trẻ.
Cô đâu biết rằng, quả thực, 99% con trai sẽ không vào cửa hàng nội y, nhưng 100% mấy lão sói già háo sắc (LSP) trung niên thì họ sẽ vào đấy.
Ngô Sở Chi loại chiến đấu cơ trong đám LSP này, đối với việc này là cầu còn không được ấy chứ!
Liếc xéo đám con trai nhỏ tuổi chỉ dám ngồi xổm bên ngoài cửa hàng nội y hút thuốc chém gió mà mặt đỏ tía tai kia, Ngô Sở Chi ngẩng cao đầu dắt Tần Hoàn bước vào cửa hàng nội y.
Hừ, đều là đàn em!
Radar mảng pha 360 độ không góc chết trong khoảnh khắc này lặng lẽ bật mở.
Hả? Cái ren này!
Ái chà! Kiểu dáng này!
Wow! Chị gái này!
...
Nhân gian đáng giá!
Đen, trắng, tím, đỏ, xanh, vàng...
Ngô Sở Chi gật đầu, thời thịnh thế này như cậu mong muốn!
Trước khi Tần Hoàn chú ý đến sự khác thường của cậu, Ngô Sở Chi kịp thời tắt radar.
Đã mắt là được rồi.
Dù sao, hiện tại tình trạng cơ thể cậu, chính là đã sớm biết vị thịt tươi ngon, nhưng kiếp này chưa thực sự được ăn qua, mỗi ngày sáng tối đều khó chịu vô cùng.
Tần Hoàn cảm thấy mình nhất định là đầu bị cửa kẹp, mới nghe lọt lời của Hách Tuyết Nhi.
Vốn là thế giới của các thiếu nữ, sự xông vào của một sinh vật giống đực, tự nhiên gây ra sự bất bình.
Chỉ không biết các cô là bất bình với thần thái không kiêng nể gì của Ngô Sở Chi, hay là bất bình với việc người nhà mình chỉ dám ngồi xổm bên ngoài hút thuốc chém gió, thì không được biết.
Xấu hổ, không thiện cảm, tò mò, thậm chí cũng có ánh mắt mang chút khiêu khích, đảo quanh trên người Ngô Sở Chi, dù sao Ngô Sở Chi cũng là một soái ca 1m87, cái chiều cao đó muốn người ta không chú ý cũng khó.
Tần Hoàn ngại ngùng dắt Ngô Sở Chi đi vào bên trong, suốt đường đỏ mặt cúi đầu, nhưng đây là do cô tự đề xuất, cũng đành phải cố nhịn sự xấu hổ này.
Mắt thấy Tần Hoàn cúi gằm đầu, sắp đi qua khu thiếu nữ vào khu người lớn bên trong, Ngô Sở Chi vội vàng gọi lại.
"Tuyết Tuyết bọn họ nói em nên mặc đồ người lớn rồi." Tần Hoàn nhỏ giọng giải thích.
Ngô Sở Chi không để ý đến cô, cưỡng ép xoay người cô lại, đưa cô đến dãy kệ đồ lót thể thao.
Đúng là một người dám nói, một người dám nghe...
Cả đời màn hình phẳng (bức tường) mà cũng mặt mũi đi ra chủ ý cho người khác?
"Hoàn Hoàn, em không phát hiện gần đây em cao lên rồi sao?"
"Hả? Có sao?" Mới cởi đồng phục chưa được mấy ngày, Tần Hoàn chỉ tưởng là béo lên chút dẫn đến quần áo mua mấy năm trước mặc không vừa.
Dù sao, sự rộng thùng thình của đồng phục cũng giống như quy mô của trường học, quy mô của trường Cẩm Thành số 7 rất lớn...
Ngô Sở Chi đương nhiên biết, lúc vào lớp 10, chiều cao của Hoàn Hoàn là 1m65.
Tháng 5 năm nay lúc kiểm tra sức khỏe thi đại học vẫn là 1m66, nhưng đến sinh nhật tháng 12 đã là 1m71 rồi.
Dường như là nắm lấy cái đuôi cuối cùng của thời kỳ dậy thì không buông, Tần Hoàn trong nửa cuối năm 17 tuổi đã cao thêm 5 cm.
Cùng phát triển với chiều cao còn có vóc dáng.
Lúc này mua nội y người lớn gì chứ, bó không khó chịu sao?
Ngô Sở Chi kéo Tần Hoàn ra khỏi cửa hàng nội y, tìm một cái máy đo chiều cao cân nặng điện tử, bỏ hai đồng xu một tệ vào, bảo Tần Hoàn đứng lên.
"Chiều cao của bạn là 168 cm, cân nặng 53 kg."
Âm thanh điện tử lạnh lùng mà vang dội, trong tình huống bình thường, đều sẽ gây ra sự xấu hổ xã hội (xã tử) cho người sử dụng.
Có điều lúc này, các nữ sinh đi ngang qua xung quanh lại chỉ có thể tỏ vẻ ngưỡng mộ ghen tị hận.
Nếu ai cũng giống như Tần Hoàn nửa bát cơm ăn 1 tiếng đồng hồ, thế giới này cũng sẽ không có người béo.
"Sở Sở, em lại cao thêm 2 cm rồi!" Tần Hoàn vẻ mặt vui mừng.
Ngô Sở Chi cao quá, trước kia hai người chênh lệch chiều cao 21 cm.
Cô biết, đủ 18 tuổi, con trai còn có thể cao thêm vài cm, con gái thì định hình rồi.
Nhỡ đâu Sở Sở cao đến trên 1m9, đến lúc đó hôn một cái mình kiễng chân cũng không tới.
Mắt thấy khoảng cách thu nhỏ lại chút, tự nhiên vui mừng khôn xiết.
Quay lại cửa hàng nội y, Tần Hoàn cũng không kiên trì mua nội y người lớn nữa, dù sao mình vẫn đang phát triển.
Cuối cùng vẫn chọn ba bộ đồ lót thể thao và hai bộ đồ lót định hình.
Màu sắc, kiểu dáng đương nhiên là Ngô Sở Chi chọn.
Một câu "Em muốn sau này mặc cho ai xem?", Ngô Sở Chi liền cướp được quyền lựa chọn và quyền thanh toán.
Vệt hồng trên mặt Tần Hoàn lan đến tận dưới cổ.
Cũng không đắt, dù sao thì, giá cả của nội y và lượng vải, độ dày của nội y tỷ lệ nghịch với nhau.
Tiêu dùng tối nay, Ngô công tử trả tiền!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
