Thắp Lại Ngọn Lửa Năm 2001

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sở Hữu Kỹ Năng Bá Đạo Ở Dị Giới, Tôi Vô Song Tại Thế Giới Thực

(Đang ra)

Sở Hữu Kỹ Năng Bá Đạo Ở Dị Giới, Tôi Vô Song Tại Thế Giới Thực

Miku

Câu chuyện Fantasy đổi đời bắt đầu từ đây!

144 2

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

16 43

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

516 1045

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

213 9266

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

(Đang ra)

Tôi trở thành vu nữ do chính hoàng đế dưỡng thành

랑향

Khoảnh khắc ấy, cuộc đời vốn chẳng mấy bằng phẳng của tôi coi như toang hẳn.

50 198

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

21 386

Cách biệt tương tư, sầu tựa nước. Ngày về ngoảnh lại, ngỡ ba sinh. - Chương 37: Cây kem ốc quế của McDonald

Chương 37: Cây kem ốc quế của McDonald

Trác Lãng liếc mắt nhìn theo hướng Ngô Sở Chi nói, lập tức hai mắt đờ đẫn, tròng mắt suýt chút nữa lồi ra ngoài.

Không nói đến tỷ lệ vải vóc hoàn toàn khác biệt với nữ sinh cấp ba, chỉ riêng một mảng chân trắng lóa kia, đã làm mù đôi mắt chó của cậu ta.

Hít sâu một hơi, Trác Lãng trịnh trọng gật đầu, đồng ý với quan điểm của Ngô Sở Chi, "Không sai, đây mới là dáng vẻ nên có của đại học."

Ngô Sở Chi nhìn bộ dạng Trư Bát Giới của Trác Lãng, cười hì hì, "Nhân lúc bây giờ nhìn nhiều chút đi, mày vào đại học là không thấy đâu."

Trác Lãng từ từ quay đầu, ánh mắt vẫn luyến tiếc liếc về phía biển cả thanh xuân kia, "Đây không phải là đại học sao?"

"Không, đại học và đại học là không giống nhau."

"Tuy tao không hiểu ý mày nói, nhưng tao thấy ánh mắt mày rất kỳ quái." Trác Lãng có chút không hiểu ra sao, ánh mắt của Ngô Sở Chi khiến cậu ta thấy rợn người.

"Theo thống kê năm 2000, tỷ lệ nam nữ của Hàng không Yến Kinh là 8.7:1..." Ngô Sở Chi thương hại nhìn Trác Lãng, lắc đầu.

Tỷ lệ này, đặt trên toàn quốc chỉ đứng sau 9.2:1 của Điện tử Khoa học Công nghệ Cẩm Thành (Thành Đô UESTC).

Không thể không nói, tỷ lệ con gái đi học thời đại đó quả thực không bằng mười mấy năm sau, năm 2020 tỷ lệ nam nữ của Điện tử Khoa học Công nghệ Cẩm Thành cuối cùng cũng giảm xuống còn 4.2:1.

"Xong rồi! Câu chuyện tình yêu đại học của tao còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi!" Trác Lãng lần đầu tiên nảy sinh hối hận đối với lựa chọn cuộc đời mình.

Ngô Sở Chi vỗ vỗ vai cậu ta, vô cùng đồng cảm nhìn cậu ta, "Không sao, mày là chuyên ngành thiết kế máy bay mà, bốn năm đại học không chỉ phải học cách chế tạo, còn phải học cách đánh (quay tay)."

Đột nhiên Ngô Sở Chi lại nhớ ra cái gì đó, "Ừm, tao nghĩ xem nào, chuyên ngành này của mày đa phần phải học đến tiến sĩ mới được, 4 năm sau lại 7 năm, haizz..."

Trác Lãng sắp bị cậu nói cho phát khóc rồi.

Ngô Sở Chi an ủi cậu ta, "Không sao, hè này mày sớm tìm một em, sớm ra tay, tránh để đại học cạnh tranh khốc liệt."

Vẫy tay tạm biệt Trác Lãng đang vô cùng sầu não, Ngô Sở Chi đến đường Xuân Hi của Cẩm Thành.

"Chúng nhân hi hi, như hưởng thái lao, như xuân đăng đài." (Mọi người hân hoan, như hưởng tiệc lớn, như lên đài xuân).

Tên đường Xuân Hi của Cẩm Thành, chính là xuất phát từ đây.

Người nơi khác đến Cẩm Thành, nếu không dạo đường Xuân Hi, thì cũng giống như đến Yến Kinh không đi Vương Phủ Tỉnh, đến thành phố Hoa Đình không đến đường Nam Kinh vậy, khiến người ta tiếc nuối.

Đường Xuân Hi không chỉ là trung tâm thời trang của Cẩm Thành, nơi ngắm gái đẹp, mà còn là nơi tụ tập của các món ăn vặt ngon miệng.

Ngô Sở Chi đến đường Xuân Hi, chính là để ăn vặt.

Về nhà không có cơm ăn, vì Hoàn Hoàn đình công rồi.

Hoàn Hoàn hẹn cậu tối nay xem phim.

"Lần thân mật đầu tiên" (First Intimate Contact) suất chín giờ rưỡi tối, xem xong về nhà cũng mười hai giờ rồi.

Hết cách, bộ phim này công chiếu vào lúc "thi thử lần hai" lớp 12, hội lớp 12 làm gì có thời gian xem.

Suất chiếu đêm dịp hè ngược lại thỉnh thoảng có thể thấy, Tần Hoàn cũng là theo dõi mấy ngày mới cướp được vé.

Hai người cứ thế đi dạo trên đường Xuân Hi, dù sao đồ ăn vặt cũng đủ nhiều, không cần ăn bữa chính.

Hai người mua một phần ăn vặt chia nhau ăn, ăn bảy tám món cũng no rồi, đây chính là cái lợi ở Cẩm Thành.

Trước cửa trạm đồ ngọt của McDonald's, trong thời gian xếp hàng mua kem ốc quế, Ngô Sở Chi đút hai miếng hoành thánh rồng (Long Sao Thủ) cho Tần Hoàn, đổ hai cái còn lại vào miệng mình một hơi.

"Hoàn Hoàn, em có để ý không, phàm là nơi có KFC, xung quanh nhất định có McDonald's."

"Hình như là thế thật!" Tần Hoàn nghĩ nghĩ, đúng là như vậy, nhưng lại cảm thấy có chỗ nào không đúng, chợt nhớ ra, nói "Em nhớ KFC mở ở Cẩm Thành từ rất sớm rồi, McDonald's năm ngoái mới mở ở Cẩm Thành mà."

Giáng sinh năm 2000, McDonald's đã vào thị trường Trung Quốc từ năm 90, mới mở cửa hàng đầu tiên ở Cẩm Thành.

Nhân lúc nhàm chán, Ngô Sở Chi trêu Tần Hoàn, "Em biết tại sao không?"

Nhìn dáng vẻ nghiêng đầu suy nghĩ của Tần Hoàn, Ngô Sở Chi cười, "Thực ra năm đó, KFC, McDonald's, là cùng lúc phái nhân viên đến Cẩm Thành khảo sát."

"Nhân viên của McDonald's về báo cáo rằng, Cẩm Thành có quá nhiều quá nhiều món ngon, cạnh tranh quá khốc liệt, không kiến nghị mở cửa hàng ở Cẩm Thành. Cho nên McDonald's không mở."

"Thế tại sao KFC lại mở?" Tần Hoàn rất biết phối hợp, chớp chớp đôi mắt to, tò mò hỏi.

"Nhân viên của KFC sau khi về, lại báo cáo thế này, Cẩm Thành có quá nhiều quá nhiều món ngon, chứng tỏ người dân Cẩm Thành quá thích ăn rồi, tôi cực lực kiến nghị mở cửa hàng ở Cẩm Thành. Cho nên KFC đã cướp trước tiến vào."

Đây là câu chuyện cười trêu chọc người Cẩm Thành yêu thích ẩm thực ở kiếp trước, Ngô Sở Chi cũng không biết là thật hay giả, nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc cậu nói ra trong lúc chờ đợi nhàm chán, chọc giai nhân cười một cái.

"Hahaha! Sở Sở! Em không chịu nổi nữa, bụng em cười đau cả rồi!" Tần Hoàn vịn cánh tay Ngô Sở Chi, cười không thẳng nổi lưng.

Có buồn cười hay không, Ngô Sở Chi không biết, nhưng cậu biết, thứ có thể khiến cô gái vui vẻ, thực ra không phải là chuyện cười, mà là người trước mặt có thể làm cô ấy vui vẻ.

Mỹ nhân ân trọng.

Hoàn Hoàn chính là nên cười nhiều hơn, sự dịu dàng đoan trang trong trường trước kia tuy nhìn cũng rất đẹp, nhưng lúc đó luôn khiến người ta cảm thấy thiếu chút gì đó.

Ngô Sở Chi trước kia không hiểu, sau khi trọng sinh cậu hiểu rồi, cô gái được chiều hư, mới là cô gái hạnh phúc nhất.

"Nguyện em kiếp này, mãi không trưởng thành." Ngô Sở Chi thầm nghĩ.

Tần Hoàn lo lúc đi dạo kem chảy nhỏ xuống quần áo, thế là mỗi người cầm một cây kem ốc quế, hai người ngồi trên ghế dài chuyên tâm ăn kem.

Không lâu sau, Tần Hoàn cảm thấy Ngô Sở Chi ăn hơi kỳ quái, "Sở Sở, sao anh lại thích liếm kem thế?"

Ngô Sở Chi cười hì hì, "Nghe nói như vậy có thể nâng cao kỹ năng hôn!"

"Em xem, cái chóp của kem ốc quế, giống như cái lưỡi vậy, rất mềm, biết động đậy, cảm tính mà lại chậm rãi." Nói xong nhìn Hoàn Hoàn, lại liếm một cái.

"Sở Sở! Anh buồn nôn quá đi!" Hoàn Hoàn ghét bỏ đánh Ngô Sở Chi.

Ngô Sở Chi cũng không né tránh, dù sao cũng không đau, cười hì hì làm mặt quỷ.

Tần Hoàn cũng không xuống tay nặng, lần trước nhéo Ngô Sở Chi, sau đó nhìn thấy kiệt tác của mình, Hoàn Hoàn bản thân lại đau lòng rất lâu.

Ba miếng làm hai gặm xong cây kem, Ngô Sở Chi nhận lấy khăn ướt Tần Hoàn đưa, lau mặt, bắt đầu buồn chán, nắm lấy bàn tay nhỏ của Tần Hoàn nghịch ngợm.

Hết cách, Tần Hoàn ăn đồ luôn rất chậm.

Hồi cấp hai, hai người cùng ăn cơm, Ngô Sở Chi ăn xong rồi, ra ngoài đánh hai ván bóng rổ quay lại đón cô, có lúc cô còn chưa ăn xong.

Ngô Sở Chi nhìn đông nhìn tây ngắm nghía các cửa hàng trên đường Xuân Hi, lúc này ngắm gái đẹp là hành vi tìm chết.

Tưởng Hoàn Hoàn không biết xuống tay chết à.

Thực ra Cẩm Thành năm 2001, trong mắt Ngô Sở Chi trọng sinh trở về, vẫn có chút quê mùa.

Không còn cách nào, đã quen nhìn sự phồn hoa của Thái Cổ Lý kiếp trước, nhìn lại đường Xuân Hi thì có chút không lọt mắt.

Nhìn cửa hàng flagship của Levi's hình như đang có hoạt động, Ngô Sở Chi nhớ Tần Hoàn nói muốn mua hai cái quần bò, quay đầu định nói chuyện, lại thấy Tần Hoàn đang chuyên tâm liếm kem.

Cái lưỡi hồng hào đó tao nhã trêu đùa cây kem, hai chân đung đưa qua lại thay phiên nhau, tỏ vẻ cô gái vô cùng vui vẻ.

Ngô Sở Chi cười cười, lặng lẽ quay đầu lại, không làm phiền.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!