Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Xiềng xích vận mệnh - Chương 71: Naruko chạy mất rồi

“Nếu cậu ta không mang cái đầu sói, có khi tớ đã phải lòng người sói tốt bụng này rồi cũng nên.” Naruko ngoái đầu nhìn Ulf.

Thật đáng tiếc, Ulf lại là một người sói.

“Nghe cứ như cậu đang nói mát ấy.” Bray cạn lời.

Số người mặc đồ đen chỉ còn lại một nửa, hoàn toàn không thể gây áp lực gì cho Bray.

Vượt vòng vây, rồi mang Naruko đi, toàn bộ quá trình nhẹ nhàng không chút khó khăn.

Kể cả khi phải bế theo Rebi đang buồn ngủ rũ rượi cũng không thành vấn đề.

Nhưng một chuyện ồn ào như vậy xảy ra trong Thành Thanh Thụ, không thể nào không thu hút sự chú ý.

Một bộ phận vệ binh của Thành Thanh Thụ đã được điều động.

“Lạ thật đấy.” Naruko lẩm bẩm.

“Lạ chỗ nào.” Bray buột miệng hỏi.

“Này, dù nhìn thế nào thì đám người mặc đồ đen phía sau chúng ta mới đáng ngờ hơn chứ!?”

“Vậy tại sao đám vệ binh của Thành Thanh Thụ lại cùng những người mặc đồ đen đó đuổi theo chúng ta!?”

Nghe Naruko nói xong, Bray khẽ liếc nhìn xung quanh.

Trong vòng vây đang dần siết lại, ngoài những người mặc đồ đen, còn có không ít vệ binh thú nhân.

Những vệ binh thú nhân này, nhìn kiểu gì cũng thấy là người của Thành Thanh Thụ.

“Mà, tôi quen với kiểu tình tiết này rồi.” Bray bình tĩnh nói.

“Thế này mà cũng quen được, cậu bị làm sao vậy!”

“Hầy.” Sắc mặt Bray chợt sa sầm, bất giác nhìn xuống đất.

“Đời mà, vốn dĩ đã rất gian nan rồi.” Bray thở dài một hơi.

“U oa, cảm giác như cậu đã trải qua chuyện gì kinh khủng lắm.”

Trong lúc hai người vừa chạy vừa tán gẫu, vòng vây đã thu hẹp lại.

“Chị Vân Minh, chị vẫn như xưa nhỉ, đã đến nước này rồi mà vẫn còn tâm trạng đùa cợt.” Vân Cơ chặn trước mặt ba người Bray.

Đương nhiên, sau lưng Vân Cơ còn có một đoàn người đông đảo.

“Ra là vậy, khóa chặt đường lui của chúng tôi lúc nào không hay sao.” Bray xoa cằm, nghĩ đến một khả năng.

Như vậy thì có thể bắt được Naruko mà không tốn quá nhiều công sức.

“Chính là như vậy, chẳng phải người ta cũng giăng lưới bắt cá như thế sao.” Vân Cơ khẽ nói.

“Nói mới nhớ, điều động được cả vệ binh Thành Thanh Thụ, chắc hẳn việc công mà cô nói có liên quan đến thành chủ nhỉ.” Bray thản nhiên nói.

“Vâng, thưa ngài.” Dù có chút kinh ngạc, nhưng Vân Cơ vẫn tỏ ra rất bình tĩnh.

“Giá mà Naruko cũng điềm tĩnh được như cô thì tốt.” Bray cảm thán.

“Ể! Bray, chúng ta trúng kế rồi sao?” Naruko kinh ngạc.

“…” Bray cảm thấy hơi mệt tim.

“Nhân tiện, ngài người sói đã giúp hai người, giờ đã thành ra thế này rồi.” Nói xong, Vân Cơ vỗ tay.

“Bốp.” Ulf bị đánh cho bầm dập bị ném ra ngoài.

“U oa, thảm quá.” Naruko che miệng, khó tin nhìn Ulf đang nằm liệt trên đất.

“Đúng là một người sói cố chấp, dù có đánh giỏi đến đâu, cũng không thể thắng được mấy chục chiến binh tinh nhuệ.” Vân Cơ bất lực nói.

Nhưng có thể một mình đối đầu với một nhóm tinh nhuệ hạng B, người sói này quả thực không tầm thường.

“Cho nên, chị Vân Minh, chị vẫn chưa định ngoan ngoãn theo em về sao?”

“Hừ! Vân Cơ, dù có nói gì chị cũng không về đâu!” Naruko cứng rắn nói.

“Chẳng lẽ chị phải theo em về, rồi dưới sự sắp đặt của ông bố ngốc nghếch đó, gả cho cái tên Nhị hoàng tử gì đó sao!?”

“Đừng có đùa!”

“Chị Vân Minh, dù chị có về, cũng sẽ không ai ép chị gả cho ai nữa đâu.” Vân Cơ khó xử nói.

“Thôi, nói nhiều chị cũng không hiểu.” Naruko hừ một tiếng.

Thật ra lý do bỏ nhà ra đi còn rất nhiều.

“Chậc, với lại, trong thời gian chị đi vắng, nhà mình chẳng phải vẫn bình an vô sự đó sao.” Naruko làm mặt quỷ.

Đừng tưởng Naruko không quan tâm đến chuyện trong nhà, sau khi bỏ đi, cô vẫn luôn âm thầm điều tra tình hình của gia đình.

“Nói gì thì nói, chị cũng không về với em đâu!” Dây móc bật ra từ bộ giáp nhẹ của Naruko, móc vào mái nhà.

“Chị không sợ em làm gì quá đáng với bạn của chị sao!” Vân Cơ bực bội nói.

“Nếu em xử lý được cái tên mắt cá chết này, thì đó cũng là bản lĩnh của em.” Naruko hoàn toàn không để tâm đến lời của Vân Cơ.

Khoảnh khắc tiếp theo, Naruko bị dây móc kéo bay lên mái nhà.

“Đừng tưởng đám người mặc đồ đen của em làm gì được chị.” Naruko chống nạnh nói.

Nếu chỉ có một mình, thật ra Naruko rất dễ dàng trốn thoát.

“…” Bray nhìn Naruko một lát, rồi xoa đầu Rebi.

Giờ phút này, Bray đang suy nghĩ sau này nên trừng phạt cô nàng Naruko này thế nào.

“Chị không biết mẫu thân đã bệnh nặng lắm rồi sao!” Lúc này, Vân Cơ đột nhiên hét lên.

Naruko trên mái nhà nghe thấy vậy, cả người cứng đờ.

“Chị Vân Cơ, chị của em ơi, nếu chị còn quan tâm đến mẫu thân, thì hãy đến tìm em, ngay tại phủ thành chủ của Thành Thanh Thụ.” Vân Cơ nói tiếp.

Không có lời đáp, bóng dáng Naruko biến mất khỏi mái nhà.

Nhìn Naruko chạy mất, Vân Cơ lắc đầu.

“Tam tiểu thư, mấy vị này xử lý thế nào ạ.” Một người đàn ông đứng sau lưng Vân Cơ lên tiếng.

Bray nhướng mi, nhìn xung quanh.

Người mặc đồ đen và vệ binh đều đã bao vây lại.

“Làm ơn cho chút không gian được không.” Bray nói.

Cậu không muốn bị một đám đàn ông vây quanh, đổi thành một dàn mỹ nữ thì hơn.

“Tất cả lui ra đi, mấy vị này là bạn của chị ta.” Vân Cơ phất tay.

“Vâng, đã rõ.” Người đàn ông phía sau đáp lời.

Ngay sau đó, những người mặc đồ đen nhanh chóng rút lui, vệ binh Thành Thanh Thụ còn lại cũng lùi về sau.

“Ưm… đói bụng quá.” Rebi chép chép miệng, lí nhí nói.

Cuộc rượt đuổi vừa rồi, Rebi chẳng có cảm giác gì cả.

“Ừm, lát nữa ăn sau.” Bray xoa đầu Rebi.

“Dạ.” Rebi đáp một tiếng rồi dựa vào người Bray chợp mắt.

“Vậy các người định xử lý chúng tôi thế nào.” Bray nhún vai, nói với Vân Cơ.

“Vừa rồi là chúng tôi thất lễ.” Vân Cơ cúi người, thành khẩn xin lỗi.

“Còn nữa, chị của tôi đã gây phiền phức cho ngài rồi.”

“Cô ta đúng là phiền phức thật.” Bray tỏ vẻ vô cùng đồng tình.

Tại sao trên đời lại có một sinh vật phiền phức như Naruko chứ.

“Ngài có thể đi được rồi, tôi sẽ không làm phiền ngài nữa.” Vân Cơ nói với Bray.

“Vậy sao, thế cũng tốt.” Đôi mắt cá chết của Bray nhìn Vân Cơ.

“Rebi, đi thôi.” Vừa nói, Bray vừa tiện tay kéo lê Ulf đang nằm liệt dưới đất đi.

“Nè, anh Bray, khi nào mình ăn cơm ạ.”

“Đợi con ngốc Naruko kia chịu mò về rồi tính.” Bray thản nhiên nói.

“Dạ, Rebi cũng sẽ đợi chị Naruko.” Rebi vẫy đuôi, gật đầu nói.

Nếu là đợi Naruko, Rebi có thể ráng nhịn đói một chút.

---

Nhìn bóng Bray xa dần, trong mắt Vân Cơ tràn ngập cảm xúc phức tạp.

“Bạn của chị ấy… sao?” Vân Cơ tự lẩm bẩm.

“Tam tiểu thư, có cần tôi cho người theo dõi không ạ?” Người đàn ông đứng sau lưng Vân Cơ đột nhiên lên tiếng.

“Không cần đâu.” Vân Cơ khẽ nói.

“Đừng làm phiền người khác nữa.”