Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 8

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Dõi theo chân lý trong bóng tối - Chương xen kẽ: Nhẫn cưới của Nữ hoàng (Hạ)

“Heimsen, con lại không nghe lời, chạy đi lung tung!” Một người phụ nữ đang la mắng Heimsen.

Vừa mắng, bà vừa dùng muỗng gỗ gõ lên đầu cậu.

“Con đi cứu người mà.” Heimsen bĩu môi, bất mãn nói.

“Chính là cô ấy.” Heimsen chỉ vào Dorothea đang nhếch nhác bên cạnh.

“…” Người phụ nữ ôm trán.

Ánh mắt Dorothea có chút né tránh, tay cũng không biết để đâu cho phải.

“Cháu tên là gì?”

“Dorothea…” Dorothea lí nhí trả lời.

Mọi thứ xung quanh đều quá xa lạ, khiến Dorothea không thể nào thích ứng được.

“Cha mẹ cháu đang tìm cháu sao?”

“Cha mẹ là gì ạ?” Dorothea không hề có khái niệm về cha mẹ.

Cô chỉ biết mình được tạo ra, những người bạn của cô cũng đều như vậy.

Dorothea chưa bao giờ cảm thấy điều này có gì kỳ lạ.

“Haiz…” Người phụ nữ trông rất bất đắc dĩ.

“Cháu cứ ở lại đây đi.” Người phụ nữ thực ra là viện trưởng của một cô nhi viện, Heimsen là đứa trẻ lớn tuổi nhất ở đây.

Cô nhi viện mới mở không lâu, số trẻ được nhận nuôi không nhiều, bà cảm thấy nuôi thêm một đứa nữa vẫn nằm trong khả năng của mình.

“Dạ?” Dorothea khó hiểu nhìn bà.

“Ý là nếu em không có nơi nào để về thì cứ ở lại đây.” Heimsen tiện tay vỗ nhẹ lên đầu Dorothea.

“Đây sẽ là nhà của em sau này.”

“Hừm, nhân tiện nói luôn, sau này em phải gọi anh là anh Heimsen đấy!” Dorothea trông chỉ mới vài tuổi, còn Heimsen đã mười tuổi rồi.

Từ đó về sau, Dorothea sống trong một cô nhi viện ở Pháo đài Tuyết Phong.

Và Dorothea rất may mắn, cô vẫn luôn không bị tìm thấy.

Thời gian trôi qua, Dorothea dần lớn lên, ngoại hình cũng khác xa so với lúc nhỏ.

Nữ hoàng của Bạch Đình Quốc dù bây giờ có muốn tìm Dorothea cũng vô cùng khó khăn.

Có điều, nếu một phế phẩm không gây ra chấn động gì, Nữ hoàng quả thực cũng dần quên mất mình từng để lạc mất một đứa trẻ như vậy.

Thoáng chốc mười năm đã trôi qua.

“Hê hê, dám bắt nạt bọn trẻ trong viện của chúng ta à? Chuẩn bị tâm lý chưa đấy?” Heimsen hai mươi tuổi cười gian nhìn mấy kẻ trước mặt.

Mấy gã trước mặt cậu đã bắt nạt những đứa trẻ trong cô nhi viện của cậu.

“Bắt nạt thì sao nào?” Gã cầm đầu khinh khỉnh nhìn Heimsen.

Heimsen gầy gò trông thế nào cũng không giống một kẻ biết đánh nhau.

“Bắt nạt thì sao ư? Đương nhiên là tôi sẽ tìm người đến bắt nạt các người rồi.” Heimsen vẫy vẫy ngón trỏ, mỉm cười nói.

“Lên nào, trông cậy cả vào em đó, Dorothea!” Nói xong, Heimsen liền lùi ra sau lưng Dorothea.

“Heimsen, anh có biết xấu hổ không?” Dorothea ghét bỏ nhìn Heimsen.

“Không được gọi là Heimsen, phải gọi là anh Heimsen.” Heimsen trốn sau lưng Dorothea, lý lẽ hùng hồn nói.

“…” Dorothea không thèm để ý đến Heimsen lắm lời, bước lên một bước.

“Đàn bà à?” Gã cầm đầu lộ ra ánh mắt khinh miệt.

Trông Dorothea không giống một người mạnh mẽ cho lắm.

Có điều, trông cô rất xinh đẹp.

Sau khi nhìn thấy dung mạo của Dorothea, trong lòng mấy gã này liền nảy sinh những ý đồ xấu xa.

Dorothea vuốt mái tóc dài của mình, liếc nhìn ánh mắt dâm tà của mấy gã trước mặt.

“Dùng ánh mắt đó nhìn tôi, các người đã chuẩn bị tinh thần chưa?” Dorothea nói.

“““?””” Mấy gã nhìn nhau.

Nhưng Dorothea nhanh chóng dùng hành động để cho chúng biết ý nghĩa của câu nói đó.

“Rắc—” Vài tiếng xương gãy vang lên.

“Đi thôi, Heimsen.” Dorothea phủi tay, nói với Heimsen.

“Làm tốt lắm, Dorothea!” Heimsen giơ ngón tay cái với Dorothea.

Heimsen lúc nào cũng có vẻ cà lơ phất phơ, nhưng Dorothea lại không hề ghét điều đó.

“Nhưng mà, Dorothea, em cứ lạnh lùng như vậy mãi.” Heimsen tỏ vẻ lo lắng.

“Chẳng lẽ em định đi theo con đường trở thành nữ thần sao?”

“…” Dorothea dùng hai tay véo má Heimsen.

Nếu nói lý với Heimsen thì chắc chắn không lại cậu ta, nên Dorothea thường ra tay luôn cho nhanh.

“Đuợc dồi… hôm nay chúng ta…” Heimsen nói năng không rõ ràng.

“Nói chuyện cho đàng hoàng.” Dorothea buông tay ra, nói.

“Hôm nay chúng ta đến khu vườn đi!” Heimsen cười hì hì nói với Dorothea.

Dorothea sững người một lúc, rồi bắt đầu nghịch tóc mình.

“Em ngầm đồng ý rồi nhé, vậy thì xuất phát mau thôi!” Heimsen nắm lấy tay Dorothea, kéo cô chạy đi.

Từ khi còn rất nhỏ, Heimsen đã thường xuyên dẫn Dorothea chạy ra ngoài thành, đi một quãng đường dài đến 「Vườn Hoa Tuyết Địa」.

Đó là một nơi tươi đẹp, hoàn toàn khác với cảnh băng tuyết xung quanh, một nơi mà Dorothea chưa từng thấy bao giờ.

Trong tâm trí Dorothea, chưa từng có nơi nào tràn đầy sức sống mùa xuân như khu vườn ấy.

Bắt đầu từ nơi đó, Heimsen đã dần dần cho Dorothea thấy một thế giới muôn màu muôn vẻ.

---

“Ha ha ha, vẫn đẹp như mọi khi!” Heimsen vui vẻ như một đứa trẻ.

Ngược lại, Dorothea nhỏ tuổi hơn lại trông có vẻ trưởng thành hơn.

Hương hoa quấn quýt bên hai người, tiếng chim hót véo von trong rừng.

Bước trên thảm cỏ, cảm nhận sự mềm mại khác hẳn với tuyết, thực ra trong lòng Dorothea cũng rất hân hoan.

Chỉ là Dorothea không biểu hiện rõ ràng như Heimsen.

“Dorothea, đưa hai tay ra đây.”

“Đây.” Dorothea tùy ý đưa tay về phía Heimsen.

Có thể nói, Dorothea tin tưởng Heimsen một cách vô điều kiện.

“Em có biết không, đeo nhẫn ở những ngón tay khác nhau sẽ có ý nghĩa khác nhau đấy.”

“Ngón út tay phải là không yêu đương, ngón áp út tay phải là đang trong giai đoạn nồng cháy, ngón giữa tay phải là hoa đã có chủ, ngón trỏ tay phải là độc thân.”

“Ngón út tay trái là không kết hôn, ngón áp út tay trái là đã kết hôn, ngón giữa tay trái là đã đính hôn, ngón trỏ tay trái là chưa kết hôn.”

“Anh muốn nói gì đây.” Dorothea thở dài một hơi, lại không biết Heimsen đang bày trò gì.

“Anh đang chọn xem nên đeo nhẫn vào ngón nào cho em.” Heimsen cười nói.

“…” Gò má Dorothea bất giác ửng hồng.

“Nhẫn gì?”

“Một chiếc nhẫn cũ anh mua ở chợ.” Heimsen lấy ra một chiếc nhẫn cổ xưa.

Trên nhẫn khắc những ký tự khó hiểu.

Nhưng Heimsen không muốn tìm hiểu trên nhẫn viết gì.

Cậu chỉ cảm thấy chiếc nhẫn này đẹp, rất hợp với Dorothea mà thôi.

“Em muốn đeo vào ngón nào, anh đeo cho.”

“Ngón… ngón áp út… tay phải.” Dorothea hiếm khi nói lắp.

Tim Dorothea đập rất nhanh, nhưng cô không hề ghét cảm giác này.

“Vậy anh đeo vào ngón áp út tay phải cho em nhé.” Heimsen dịu dàng đeo nhẫn cho Dorothea.

“Dorothea.” Heimsen đưa tay lên, vuốt ve mái tóc dài của Dorothea.

Bây giờ Dorothea đã cao gần bằng cậu, không thể cưng chiều xoa đầu cô như trước nữa.

“Ừm…” Dorothea mím môi, lòng gợn sóng.

“Rồi sẽ có một ngày, chiếc nhẫn này được đeo trên ngón áp út tay trái của em thôi.” Heimsen toe toét cười.

“Sẽ có.” Dorothea đặt hai tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình.