Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15085

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Dõi theo chân lý trong bóng tối - Chương xen kẽ: Bình yên không thuộc về ta (Hạ)

Gã khổng lồ là một đối thủ mà Dorothea và Heimsen không tài nào thắng nổi.

Kết quả trận chiến hoàn toàn nghiêng về một phía, cả quá trình thậm chí chưa đến ba phút.

Cuối cùng, Dorothea đã bại trận và bị bắt lại một lần nữa.

“Khụ khụ…” Dorothea ho một tiếng, giờ đây cô bị treo lên, trông chẳng khác nào một con cá chết.

Còn Heimsen thì bị gã khổng lồ xách trên tay.

May mắn là, Heimsen không bị đánh ngất, vẫn còn khá tỉnh táo.

Dorothea bị treo trong một căn hầm khá rộng rãi.

Xung quanh thắp vô số ngọn đèn, khiến căn hầm trông không hề âm u.

Nhưng giữa căn hầm lại có một chiếc hộp nhỏ, tỏa ra một luồng khí tức u ám, nặng nề.

Dù cho căn hầm có sáng trưng, nó vẫn khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng.

“Con gái ngoan của ta, con tuyệt đối không được phép tự ý bỏ trốn đâu đấy.” Lần này, Nữ hoàng Tinh linh mặc một bộ hoàng bào.

Bộ hoàng bào không quá rộng, có thể tôn lên vóc dáng đầy đặn, quyến rũ của bà.

Dorothea là vật thí nghiệm quý giá nhất, là hy vọng cuối cùng của Nữ hoàng Tinh linh.

Nữ hoàng Tinh linh tuyệt đối sẽ không để cô đi, cũng sẽ không để cô chết.

Dù có chết, cũng phải đợi sau khi hoàn thành thí nghiệm, xác nhận không còn giá trị lợi dụng nữa mới giết.

“Ta không phải con gái của ngươi.” Dorothea nhổ một bãi nước bọt xuống đất, trong đó còn lẫn đầy máu tươi.

“Thật làm ta đau lòng quá.” Miệng nói vậy, nhưng Nữ hoàng Tinh linh lại đang mỉm cười.

Bên ngoài đồn rằng Nữ hoàng Tinh linh là một bậc minh quân hiền từ hiếm có.

Nhưng thực chất, Nữ hoàng Tinh linh là một người đàn bà điên loạn, tất cả những gì thể hiện ra bên ngoài chỉ là lớp ngụy trang.

Bệnh hoạn, tàn bạo…

“Nhưng không ngờ, con gái của ta cũng đã đến tuổi biết yêu rồi.” Nữ hoàng Tinh linh nâng cằm Dorothea lên, hứng thú nhìn cô.

Dorothea nín thở, cô nhớ ra Heimsen vẫn còn ở bên cạnh.

“Trông quả thật là một chàng trai tốt.” Nữ hoàng Tinh linh cười nói.

“Câm miệng.” Dorothea lạnh lùng nói.

“Đi mở chiếc hộp đó ra, và cầm lấy thanh kiếm bên trong.” Nữ hoàng nói như vậy.

Trong chiếc hộp mục nát đó, là một thanh kiếm có thể khiến vạn vật già đi, mục ruỗng.

Để di chuyển thanh kiếm này đến đây, không biết đã phải trả giá bằng bao nhiêu mạng người.

Nữ hoàng vẫn luôn dùng thanh kiếm này để làm thí nghiệm trên các vật thí nghiệm.

Nhưng điều đáng tiếc duy nhất là, vật thí nghiệm phải tự mình bước đến cầm lấy thanh kiếm.

Bởi không ai có thể cưỡng ép nhét thanh kiếm này vào tay vật thí nghiệm.

Thế nhưng, với những vật thí nghiệm được nuôi lớn và tẩy não từ nhỏ, việc khiến chúng tự nguyện cầm lấy kiếm vẫn rất đơn giản.

Chỉ có Dorothea, kẻ đã bỏ trốn ra ngoài, là có cái tôi quá mạnh, Nữ hoàng buộc phải dùng đến một vài lời đe dọa.

“Thả nó xuống đi.” Nữ hoàng nói với gã khổng lồ.

Gã khổng lồ không nói một lời, tháo xiềng xích trên tứ chi của Dorothea.

Dorothea ngã mạnh xuống đất, rồi trừng mắt nhìn Nữ hoàng.

Nữ hoàng không hề tức giận, chỉ nói với cô một câu độc địa.

“Đi đi.” Ánh mắt Nữ hoàng tràn ngập sự cuồng nhiệt.

Bà khao khát thành công, đây là cơ hội cuối cùng rồi.

“…” Dorothea gắng gượng bò dậy.

“Dorothea, quay lại!” Heimsen hét lên.

Chiếc hộp đó trông thế nào cũng không phải là một thứ bình thường.

“Cậu đừng nói nữa, Heimsen.” Dorothea ngắt lời Heimsen.

“Im miệng.” Gã khổng lồ cũng liếc nhìn Heimsen.

Dorothea lê những bước chân nặng nề, tiến về phía chiếc hộp đựng kiếm.

Chỉ mới đến gần, Dorothea đã cảm nhận được cái lạnh thấu xương.

Bản năng mách bảo cô, nếu đi tiếp sẽ chết.

Nhưng Dorothea vẫn bước về phía chiếc hộp.

Mở hộp, cầm lấy thanh kiếm bên trong.

Lưỡi kiếm lướt qua không khí, không khí xung quanh liền trở nên đặc quánh, dường như có thứ vật chất vô hình nào đó còn vương lại.

Dorothea không bị thanh kiếm ảnh hưởng.

“Ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ!!!!!!!!!!” Nữ hoàng cất tiếng reo mừng rỡ.

“Chính là con, con chính là thành phẩm của ta!! Một Tinh linh hoàn mỹ!!” Nữ hoàng đưa hai tay ôm lấy mặt mình, ánh mắt nhìn Dorothea cuồng nhiệt đến tột độ.

“Con gái của ta, kiệt tác của ta!!!” Giọng nói điên cuồng vang vọng khắp căn hầm.

Dorothea không hề già đi, chứng tỏ 「Khái Niệm」 còn sót lại trên thanh kiếm không có tác dụng với cô.

Cô có sức chống chịu với 「Khái Niệm」.

“…” Nhưng trông Dorothea có vẻ không ổn chút nào.

Mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra từ trán cô.

Tầm nhìn của cô mờ đi, tinh thần bắt đầu hoảng loạn.

“Lại đây, cho ta xem sức mạnh của con.” Nữ hoàng vui mừng nhìn Dorothea, giọng nói hiền từ biết bao.

“Đây là gì?” Nhưng Dorothea không nghe thấy lời Nữ hoàng nói.

Dorothea phát hiện cơ thể mình bắt đầu có chút kỳ lạ.

“Những thứ này là gì?” Vảy, bướu thịt, lông tơ, những thứ không nên xuất hiện trên người cô lại mọc ra.

Con ngươi của cô cũng bắt đầu biến dạng, trở nên khác thường, trông càng giống rồng hơn.

Bị 「Khái Niệm」 kích thích, phần huyết thống của Chủng tộc Bạch Ngân pha tạp trong cơ thể Dorothea bắt đầu thức tỉnh.

Dòng máu mâu thuẫn xung đột, làm cơ thể Dorothea vặn vẹo, biến dạng.

“Ồ ồ ồ!!!” Nhìn thấy dáng vẻ dữ tợn của Dorothea, Nữ hoàng ngược lại càng thêm cuồng hỉ.

Thật là một vẻ đẹp tuyệt mỹ, đây chính là biểu tượng của sức mạnh.

Ghê tởm ư? Không, đây là một vẻ đẹp khác thường.

“Nữ hoàng Bệ hạ, cẩn thận con quái vật này.” Gã khổng lồ buông Heimsen ra, chắn trước mặt Nữ hoàng.

Dorothea đã không còn ra hình người, gọi là quái vật cũng không quá đáng.

Từ trên người Dorothea lúc này, gã khổng lồ cảm nhận được một mối đe dọa mãnh liệt.

“Nó rất nguy…”

“Xoẹt—” Dorothea dùng cánh tay phải duy nhất còn bình thường của mình vung kiếm, chém bay đầu gã khổng lồ.

Vết thương không chảy máu.

Cổ họng bị chém đứt, giống như lá khô bị nghiền nát, hóa thành vô số hạt bụi.

Sau đó, cơ thể ngã xuống cũng bắt đầu già đi, khô héo.

“Ồ ồ ồ ồ ồ!!!! Đây chính là sự tồn tại có thể đối chọi với Chủng tộc Bạch Ngân! Tác phẩm của ta!”

Nữ hoàng hoàn toàn điên loạn, thậm chí phớt lờ cả sự thật rằng mình có thể bị giết.

“Con chính là con quái vật do ta tạo ra, một con quái vật có thể đồ sát cả thần linh.”

“Cô ấy không phải là quái vật.” Heimsen lạnh lùng nói.

Ngay sau đó, cậu chạy về phía Dorothea đang mang hình thù dị dạng.

“Đi thôi.” Heimsen nắm lấy bàn tay còn lại của Dorothea.

“…” Dorothea ngay cả giọng nói cũng không thể phát ra.

Nhưng Heimsen có thể hiểu, Dorothea vẫn là Dorothea, không có gì thay đổi.

Ít nhất là cô không tấn công cậu.

“Cậu đang sợ gì vậy?” Heimsen cười gian.

“…” Nhìn thấy nụ cười có chút đểu cáng của cậu, Dorothea sững người, rồi mặc cho Heimsen kéo mình đi.

Chàng trai gầy gò, dắt tay một con quái vật bỏ chạy, một cảnh tượng thật tréo ngoe.

Thế nhưng con quái vật lại rất yên tĩnh, cứ thế đi theo chàng trai rời khỏi.

“Ngươi muốn làm gì!!!!!” Nữ hoàng nhìn thấy Heimsen kéo Dorothea đi, thất thanh gào lên.

“Chết đi cho ta!!! Nó là của ta!!!! Là của ta!” Không còn chút phong thái nào, Nữ hoàng trông như một kẻ điên.

“Một tên tiện dân quèn! Không được chạm vào kiệt tác của ta!!!” Bà ta gào thét, trong cơn thịnh nộ.