Chương 37: Màn Kịch Đã Bắt Đầu
Bray ngồi bệt trên mặt đất, đang xỏ giày.
Bên cạnh anh là cô nàng Naruko ồn ào náo nhiệt.
“Anh định làm cái đó à!” Naruko nắm chặt tay thành quyền, trên mặt viết rõ hai chữ “phấn khích”.
“Cái đó là cái gì?”
“Tiềm hành ám sát! Cuối cùng anh cũng chịu đối mặt với danh hiệu 「Thợ Săn Ác Quỷ」 của mình rồi sao!?”
“...” Bray cúi đầu, tiếp tục mang giày, chẳng buồn để ý đến Naruko.
Cô nàng lại lên cơn hâm dở rồi, quen là được.
“Anh đi đây.” Bray đứng dậy, nói với Rebi.
“Oa! Bray đi đường thuận lợi nhé!”
Rebi bây giờ dù có phải xa Bray một khoảng thời gian ngắn cũng không sao, cô bé đã trở thành một chú sư tử cảnh vệ có thể tự mình đảm đương mọi việc rồi.
Ngoài khả năng truy dấu và tìm địch, ngay cả việc trông nhà cũng cực kỳ xuất sắc.
“Ừ.” Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Rebi, Bray khẽ gật đầu đáp lại.
“Khoan đã, có phải anh quên mất tôi rồi không.” Naruko nỗ lực chỉ vào chính mình, cố gắng thu hút sự chú ý của Bray.
Tại sao trước khi ra cửa chỉ nói chuyện với mỗi Rebi? Cô cũng đang đứng ngay bên cạnh mà!
Làm ơn đừng có phớt lờ thiếu nữ xinh đẹp chứ!
“...” Bray chỉ ném cho Naruko một ánh mắt vô cảm.
“Chậc.” Cảm nhận được sự phớt lờ của Bray, Naruko bĩu môi, phát ra âm thanh cực kỳ bất mãn.
“Vốn dĩ còn định cho anh mấy thứ tốt đấy.” Naruko huýt sáo, hai tay ôm sau gáy, bày ra vẻ không quan tâm.
“Nhưng mà thôi, xem ra anh cũng chẳng cần.”
“Cô học đâu ra cái chiêu lạt mềm buộc chặt này thế.” Bray buông lời phũ phàng.
“Cũ rích rồi.”
“...” Vẻ mặt bất cần đời của Naruko lập tức sụp đổ.
“Anh có thể đừng lúc nào cũng phũ người ta như thế được không, đáng ghét thật.” Naruko vô cùng chán nản.
“Cầm lấy.” Cô uể oải ném ra hai lọ thuốc nhỏ từ trong tay.
“Cái này kiếm đâu ra thế.” Bray thuận tay đón lấy lọ thuốc Naruko ném tới, vẻ mặt có chút kỳ quái.
Lọ thuốc này trông quen lắm, hình như đã từng mua ở đâu đó rồi thì phải.
“Hoàng Đô đấy.” Naruko dùng giọng điệu như đang nói chuyện thường ngày.
Nơi này chính là Modoria của Liên bang, Hoàng Đô cách đây mười vạn tám nghìn dặm lận.
“Cô lại dùng cái ma đạo cụ đó à.” Bray cạn lời.
Ngoài cái ma đạo cụ mà Nikolas đưa cho Naruko, Bray cũng không nghĩ ra Naruko có thể dùng cách nào để đi đi về về giữa hai thành phố trong thời gian ngắn như vậy.
“Thứ đó không có hạn chế gì sao.”
“Không có đâu, Tiểu Nikolas nói thứ này chỉ là khởi động hơi chậm thôi.” Biểu cảm của Naruko cứ như muốn nói “Cái này thì anh không hiểu đâu”.
“Thuốc này mua từ chỗ Thần phụ Thune đấy, chắc là đồ tốt.” Cô giải thích nguồn gốc của lọ thuốc.
Bray suýt chút nữa run tay làm rơi lọ thuốc.
Hèn gì nhìn quen mắt thế, hóa ra là mua từ tay Thần phụ Thune.
“Đắt lắm nhỉ.” Bray trầm giọng nói.
“Ừ, khá đắt đấy, nhưng Thần phụ Thune bảo là đã giảm giá 40% rồi.” Naruko dang hai tay ra.
“Chắc là tăng giá trước, rồi mới giảm 40%.” Bray thông minh đã đoán ra ngay mánh khóe bán hàng của Thần phụ.
Đáng sợ thật, Thần phụ Thune quả nhiên rất tận tâm trong việc kiếm mấy đồng tiền lẻ.
Nếu Thần phụ mà nghiêm túc đi buôn, chắc chắn sẽ trở thành một gian thương ghê gớm.
Thật may quá, Thần phụ không có hứng thú quá lớn với việc kinh doanh, thế giới lại bớt đi một tên gian thương.
“Hả, thế á?” Naruko rõ ràng chưa từng nghĩ đến điểm này, cho nên lúc đầu nghe Thần phụ nói giảm giá, cô nàng còn vui vẻ như một đứa trẻ nặng hai trăm cân.
“Dù sao cũng cảm ơn.” Bray cẩn thận nhét lọ thuốc vào túi đeo hông của mình.
Trong túi đeo hông của anh chứa đủ thứ linh tinh lặt vặt.
Tất nhiên, đồ trong túi cơ bản đều là đồ hữu dụng, cho nên nếu trong lúc chiến đấu mà có dư giả thời gian, anh thậm chí sẽ bảo vệ kỹ càng cái túi này.
Nếu không thì với chất liệu của cái túi này, làm sao có thể bình an vô sự được sử dụng trong thời gian dài như vậy.
Không có sự nâng niu của Bray, chém bừa một nhát là rách ngay.
Bray đẩy cửa ra, từ từ bước lên cầu thang ngầm.
Vì đang bị truy nã, nên anh không có cách nào ở những nơi bình thường.
Hiện tại anh cùng Naruko và Rebi đang sống tại nơi ẩn náu của Pride.
Không hổ danh là Tổng thống Liên bang, nhìn xa trông rộng đến mức dự liệu được có ngày mình phải chạy trốn, nên đã xây dựng một căn cứ bí mật như thế này.
Nhờ có căn cứ bí mật này, Bray không đến nỗi không có chỗ ngủ.
Thậm chí còn có thể ăn ngon lành một hai bữa cơm.
Anh nhịn đói một ngày thì còn được, nhưng Rebi mà đói một ngày thì tuyệt đối sẽ biến thành con sư tử vô dụng.
Bray vừa cảm thán, vừa bước lên những bậc thang được hàn bằng tấm sắt.
Anh dùng sức đẩy nắp hầm trên đầu ra, chui ra ngoài.
Nơi ở này điểm duy nhất không tốt chính là lúc ra ngoài phải đẩy nắp hầm.
Giả sử có thứ gì đó đè lên trên, liệu có khi nào không đẩy ra được không nhỉ?
Bray vươn vai một cái, hít một hơi không khí trong lành.
Không khí trên mặt đất và không khí dưới lòng đất thực sự là hai cảm giác khác biệt.
Rõ ràng bên trên trong lành hơn nhiều.
Anh vỗ nhẹ vào thanh trường kiếm bên hông, đi dọc theo con hẻm nhỏ.
Hôm nay chính là thời gian xuất phát mà anh đã nói.
Cũng không phải đi đâu xa xôi, chỉ là đi tìm Marek mà thôi.
Nhắc mới nhớ, sáng sớm nay Bray dậy đã không thấy Pride đâu rồi.
---
Khi hình bóng Pride lướt qua trong đầu Bray, vị Đại Tổng thống Liên bang này đang thẳng lưng bước về phía Dinh tổng thống tạm thời.
Trên mặt Pride không có biểu cảm thừa thãi, tràn đầy uy nghiêm.
Đi trên đường, những người xung quanh đều bất giác lùi lại vài bước.
“Đã thế này rồi mà vẫn chưa thèm để ý đến ta sao?” Pride chắp tay sau lưng, nheo mắt lầm bầm.
Pride vốn tưởng rằng sau khi mình hiện thân, Marek sẽ xuất hiện giải quyết mình ngay lập tức.
Nhưng mà, dường như mọi chuyện không giống như Pride nghĩ lắm.
Marek hoàn toàn không xuất hiện để chặn đường Pride.
Đại Tổng thống thực sự của Liên bang cứ thế thuận lợi đi đến trước Dinh tổng thống tạm thời.
“Tổng thống đại nhân, ngài ra ngoài từ lúc nào thế...” Những lính gác đứng ở cửa đều không hẹn mà cùng kinh ngạc.
Trong nhận thức của họ, Tổng thống đại nhân sáng sớm đã vào văn phòng rồi chưa hề đi ra.
Tổng thống đại nhân ra ngoài từ lúc nào vậy?
“...” Pride cứ đứng đó, không nói một lời, nhưng lại mang đến cho lính gác cảm giác như đang ngước nhìn một ngọn núi cao.
“!!” Hai lính gác vội vàng đứng nghiêm, không dám hỏi tiếp, cũng không dám có động tác nào khác.
Pride quét mắt nhìn hai người một cái, rồi bước vào trong Dinh tổng thống tạm thời.
Xem ra sự biến mất của hắn không hề gây ra bất kỳ sự bất thường nào.
Tất cả mọi người đều cho rằng hắn chưa từng biến mất, vẫn luôn ở đó, hơn nữa còn ra vào Dinh tổng thống đúng giờ.
“Thật thú vị, rốt cuộc cậu đã làm gì vậy, Thiếu úy Marek.”
Nhìn thế này thì việc Pride trốn đi có phải là hoàn toàn không cần thiết không?
Không, nếu Pride thực sự không trốn, e rằng ngày hôm sau đã bị Marek giết chết rồi.
Còn về lý do tại sao bây giờ Marek không để ý đến Pride, lý do rất đơn giản——
Đã không cần thiết phải để ý nữa rồi.
Dù cho Tổng thống có quay lại, cũng chẳng sao cả.
Vở kịch đã sớm lấy bi kịch làm màn mở đầu, lặng lẽ không tiếng động mà chính thức khai màn rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
