Chương Giao Màn: Vứt Bỏ Thứ Cuối Cùng
Tiểu Bạch đang ngoan ngoãn đứng trước cửa Dinh tổng thống tạm thời, không đi vào.
Cô bé không vào, chỉ vì Hương Tuyết không cho Tiểu Bạch vào mà thôi.
Nếu Hương Tuyết đã nói vậy, thì Tiểu Bạch sẽ nghe lời.
Đôi tai mèo của cô bé thỉnh thoảng lại rung rung, rồi tò mò quan sát những người ra ra vào vào.
Tiểu Bạch không thích người lạ lắm, tất nhiên trừ một số ngoại lệ.
Ví dụ như Rebi thì Tiểu Bạch rất thích.
Laurentina cũng rất thích!
Bởi vì Tiểu Bạch là đại tỷ tỷ của Laurentina, nên thích Laurentina là chuyện đương nhiên.
Nghĩ đến đây, Tiểu Bạch liền cười “hề hề”.
Chỉ là Hương Tuyết đi vào đã lâu, mà vẫn chưa ra ôm Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch dần bắt đầu có chút mất kiên nhẫn đi vòng quanh.
Đuôi mèo cũng bắt đầu phe phẩy.
Khi mèo vẫy đuôi, có rất nhiều ý nghĩa.
Và lúc này, cái đuôi vẫy vẫy đó đồng nghĩa với sự bực bội của Tiểu Bạch.
Cô bé muốn chạy vào tìm Hương Tuyết rồi, nhưng Hương Tuyết không cho, cô bé chỉ có thể nhịn.
“Hương Tuyết chậm quá, Hương Tuyết chậm quá, Hương Tuyết chậm quá.” Tiểu Bạch liên tục lặp lại câu này, trông có vẻ hơi ngốc nghếch.
Dáng vẻ này của Tiểu Bạch cũng thu hút sự chú ý của những người ra vào Dinh tổng thống tạm thời.
Chỉ là khi nhìn thấy ấu nữ này là Tiểu Bạch, mọi người liền không có ý định tìm hiểu sâu thêm.
Dù sao danh hiệu 「Dã Thú Chi Trảo」 ở Liên bang, đặc biệt là trong nội bộ chính phủ và quân đội Liên bang, đều rất vang dội.
Có lẽ sẽ có người cười nhạo trí tuệ thấp kém của Tiểu Bạch, nhưng sẽ không có chút coi thường nào đối với sức chiến đấu của Tiểu Bạch.
Dù nói thế nào, Tiểu Bạch cũng là đứa trẻ thú nhân được cải tạo vì chiến tranh, sự cường hãn về mặt chiến đấu là không thể nghi ngờ.
“Hương Tuyết mau ra đi, Tiểu Bạch chán quá.” Tiểu Bạch dứt khoát nằm lăn ra đất, ủ rũ hét lên.
Nhưng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, tai Tiểu Bạch đột nhiên dựng đứng, đồng tử trong mắt co rút mạnh.
Cô bé bật dậy từ dưới đất như cái lò xo, ngẩng đầu lên muốn nhìn thứ gì đó.
“Hương Tuyết?” Tiểu Bạch lẩm bẩm, nghiêng cái đầu nhỏ.
Mùi của Hương Tuyết bỗng chốc nhạt đi rất nhiều.
Vốn đã rất bực bội, Tiểu Bạch cuối cùng cũng có chút không kiểm soát được bản thân nữa.
“Vút——” Tiểu Bạch nhảy lên, vút một cái lao lên trên, nhảy lên đỉnh cột đèn.
Mượn cột đèn làm điểm tựa, Tiểu Bạch lại tiếp tục nhảy lên cao.
Sau vài lần nhảy, cô bé bám lấy bệ cửa sổ của một ô cửa, cả người treo lơ lửng bên ngoài tòa nhà.
“Hương Tuyết~ Hương Tuyết~” Tiểu Bạch bò đến bên cửa sổ, ghé sát vào kính nhìn vào trong.
Nhưng cô bé không thấy Hương Tuyết, chỉ thấy một mình Marek.
Tiểu Bạch nghiêng đầu, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
Mùi của Hương Tuyết rất nhạt rất nhạt, nhưng đúng là truyền ra từ nơi này.
“Hì hì~” Tiểu Bạch dùng sức mở cửa sổ, từ bên ngoài chui vào trong văn phòng Tổng thống.
“Marek, anh có thấy Hương Tuyết không? Hương Tuyết lâu lắm rồi chưa xuống.” Tiểu Bạch sau khi lấy lại thăng bằng, việc đầu tiên là ôm lấy Marek.
“Hương Tuyết à? Không thấy nha.” Marek dịu dàng xoa tóc Tiểu Bạch.
“Nhưng mùi của Hương Tuyết ở ngay đây mà.” Tiểu Bạch buông tay đang ôm Marek ra, chạy đến chỗ cửa ra vào.
Cô bé liên tục đi vòng quanh khu vực trước cửa.
Chỗ này mùi của Hương Tuyết nồng nhất.
Nhưng tại sao Hương Tuyết lại không ở chỗ này? Tiểu Bạch nghĩ không ra.
“Thật sự không có ở đây.” Marek bất lực lắc đầu.
“Nhưng mà Hương Tuyết...” Tiểu Bạch nằm bò ra đất, làm nũng nói.
Nhưng cô bé chưa nói hết câu, đã chú ý đến ánh mắt của Marek.
Ánh mắt rất kỳ lạ, trước đây Tiểu Bạch chưa từng thấy Marek có ánh mắt như vậy.
“Marek, anh lạ quá.” Tiểu Bạch nói ra suy nghĩ của mình.
Đúng, cô bé cảm thấy Marek bây giờ rất lạ, nên nói ra.
Tất nhiên nếu cô bé thấy Marek rất tốt, cũng sẽ nói thẳng ra.
Không có gì giấu giếm, trong lòng nghĩ gì, cứ dứt khoát nói ra là được.
“Tôi lạ lắm sao?”
“Lạnh băng, giống cục đá.”
Marek sờ sờ khóe mắt mình, hắn cảm thấy mình đã che giấu sự lạnh lùng đó rất tốt rồi.
Nhưng xem ra vẫn không qua mắt được trực giác dã thú của Tiểu Bạch.
Nên nói không hổ danh là 「Dã Thú Chi Trảo」 sao? Ngay cả giác quan thứ sáu cũng nhạy bén như dã thú vậy.
“Tiểu Bạch muốn đi tìm Hương Tuyết rồi.” Tiểu Bạch bĩu môi, có chút tủi thân nói.
Hương Tuyết biến mất rồi, Tiểu Bạch muốn nhanh chóng tìm thấy cô ấy.
Tiểu Bạch rất ỷ lại vào Hương Tuyết, nếu Hương Tuyết không ở bên cạnh chăm sóc, cô bé có lẽ sẽ không thể tự lo liệu cuộc sống.
Dù sao thì cho dù gần đây chỉ số thông minh của Tiểu Bạch có tiến bộ chút ít, cũng chưa đến mức có thể tự lập.
Tắm rửa các thứ, trước giờ đều là Hương Tuyết tắm cho Tiểu Bạch.
Ăn uống cũng vậy, đều là Hương Tuyết phụ trách.
Hương Tuyết là người giám hộ của Tiểu Bạch, không, nói là “mẹ” cũng không quá đáng nhỉ.
Có lẽ người yêu thương Tiểu Bạch nhất, chính là Hương Tuyết.
“Muốn đi tìm Hương Tuyết sao?” Marek lẩm bẩm, không biết hắn đang nghĩ gì.
“Tìm Hương Tuyết, Tiểu Bạch đi tìm Hương Tuyết.” Tiểu Bạch nghiêm túc nói.
Mặc dù Tiểu Bạch không có manh mối gì, nhưng cô bé vẫn rất hăng hái, luôn cảm thấy mình sẽ tìm thấy Hương Tuyết ngay thôi.
Mà, thực ra có manh mối thì Tiểu Bạch cũng nghĩ không thông.
“Cô ấy nếu không có ở đây, giữ lại một mình em, cũng là một sự giày vò nhỉ.” Marek lấy khẩu súng của mình ra.
Hắn dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve thân súng, bắt đầu tự lẩm bẩm.
Không có Hương Tuyết, Tiểu Bạch cô độc một mình chắc chỉ có đau buồn.
Không đúng, đây chỉ là một cái cớ Marek tìm cho mình mà thôi.
Bản thân hắn đơn thuần là muốn xóa bỏ tất cả những gì thừa thãi bên cạnh.
Bản thân đã không còn là bản thân, vậy những thứ từng lưu luyến, liệu có còn khiến mình lưu luyến nữa không.
Chắc là không đâu.
Hắn vừa nghĩ đến việc mình vậy mà lại nảy sinh ý nghĩ như thế, liền không kìm được mà tự giễu cợt bản thân.
Càng lúc càng giống Jonathan rồi.
“Marek cùng tìm không?” Ngay cả khi thấy Marek lấy ra một khẩu súng, Tiểu Bạch vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Cô bé có lẽ chưa bao giờ nghĩ rằng Marek sẽ muốn giết mình.
Chưa một lần nghĩ người mình tin tưởng, sẽ chĩa súng vào mình.
Giống như Tiểu Bạch tin chắc Hương Tuyết sẽ không làm hại mình, cô bé cũng tin rằng Marek sẽ không làm hại mình.
Không có căn cứ đặc biệt nào, chỉ vì mọi người đã sống cùng nhau lâu như vậy.
Từ sau khi Tiểu Bạch bị đẩy ra khỏi phòng thí nghiệm đó, mọi người vẫn luôn trải qua những ngày tháng thường nhật cùng nhau.
Trong thế giới của Tiểu Bạch, người quan trọng nhất chính là Hương Tuyết và Marek.
“Tiểu Bạch à.”
“Không cần tìm nữa đâu.” Khóe miệng Marek nhếch lên một độ cong.
Đó là một nụ cười điên cuồng đến mức ngay cả Marek cũng không nhận ra chính mình.
“Không cần tìm nữa?” Tiểu Bạch dùng đôi mắt ngây ngốc nhìn về phía Marek.
“Marek đã tìm thấy rồi sao~” Cô bé tưởng Marek thông minh đã tìm thấy Hương Tuyết.
“Không, tôi định để em gặp Hương Tuyết.” Marek thu lại nụ cười điên cuồng đó, chuyển sang nở một nụ cười dịu dàng.
Hoàn toàn điên loạn, có lẽ cũng không tệ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
