Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 13

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 36

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 311

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

Thanh hắc đại kiếm đã vỡ vụn - Chương 4: Thần Chi Đại Địch

Vào buổi sơ khai của thế giới này, vô số sinh vật mạnh mẽ đến cực điểm từng tồn tại, được tôn vinh trong các tôn giáo là chư thần. Kỷ nguyên của chư thần được gọi là Kỷ Nguyên Thứ Nhất, và chư thần được biết đến như Chủng tộc Hoàng Kim.

Tuy nhiên, qua nhiều năm, trong cuộc chiến giữa các thần, vô số thần linh ngã xuống, thế giới tan vỡ. Capras không thể chịu đựng nổi sự hiện diện của các thần, và những thần linh còn sót lại bị ý chí vĩ đại của thế giới trục xuất đến các dị vị diện.

Những sinh vật yếu hơn, như người khổng lồ và rồng, tiếp quản quyền thống trị thế giới.

Những tồn tại chỉ thua kém chư thần này được gọi là Chủng tộc Bạch Ngân.

Tiếc thay, thời đại đổi thay, số lượng Bạch Ngân ngày càng thưa thớt, cuối cùng họ ẩn mình vào các ngóc ngách của Capras.

Khi chư thần, rồng và người khổng lồ biến mất, ba chủng tộc mạnh mẽ mang dòng máu thần thánh – Thiên Sứ, Ác Ma và Hải Tộc – thống trị thế giới. Nhưng qua những cuộc chiến không ngừng, cả ba suy yếu dần. Để bảo tồn giống nòi, họ rút lui về những vùng đất riêng.

Thiên Sứ bay lên bầu trời xa xôi, lập nên Thiên Đường. Ác Ma ẩn náu dưới lòng đất sâu thẳm, tạo ra Vực Sâu. Hải Tộc sinh sôi ở những vùng biển xa xôi nhất.

Đến đây, thời đại của ba chủng tộc này chấm dứt, được gọi là Kỷ Nguyên Thứ Hai, và họ được biết đến như Chủng tộc Thanh Đồng.

Rồi cách đây vài ngàn năm, vài chủng tộc yếu ớt vươn lên: Nhân loại, Tinh Linh và Thú Nhân, được gọi là Chủng tộc Hắc Thiết.

Bí mật này bị chôn vùi trong dòng sông lịch sử.

Chỉ một số ít người biết được sự thật về thế giới này.

Còn phần lớn, như Bray hiện tại, chỉ biết ngơ ngác.

“Ngươi nói gì?” Bray vừa mở miệng, đã bị gã trung niên cắt lời.

“Thôi, xin lỗi, giờ không có thời gian tán gẫu với ngươi.”

“Gã khổng lồ đến rồi…” Gã trung niên trầm giọng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.

“Ý gì chứ…”

Rồi Bray lập tức hiểu “gã khổng lồ” là gì.

“ẦM!!!!” Nhà tù như làm từ giấy, tường sụp đổ trong chớp mắt, gạch đá văng tung tóe.

Cuối cùng, Bray cũng thấy rõ chủ nhân của tiếng gầm vừa nãy.

Một thân hình khổng lồ như tháp chuông, cơ bắp đỏ tím nổi rõ từng sợi.

Bộ giáp sắt đen loang lổ gỉ sét, dày như bức tường, bao phủ cơ thể đồ sộ ấy.

Gương mặt lai tạp như dã thú.

Đặc điểm của sư tử, dê và đại bàng hòa trộn.

Những sợi xích đen khổng lồ quấn quanh hai cánh tay của con quái vật, cắm chặt xuống đất.

Mặt đất phủ đầy hoa văn kỳ dị, lấp đầy bởi ánh tím yêu dị.

Dù Bray rất muốn hỏi đó là gì, gã trung niên chẳng buồn để ý đến anh.

Cá muối thì nên làm việc của cá muối. Bray dứt khoát tìm một nơi trông có vẻ an toàn để trốn.

“Này, gã béo Ác Ma Thanh Đồng.” Gã trung niên nhẹ nhàng nhảy đến trước con quái vật.

Tồn tại bị gọi là Ác Ma không nói gì, giáng một cú đấm mạnh xuống đất.

Xích sắt kêu “xoảng” một tiếng, mặt đất bị đập nứt toác, sàn đá vỡ thành vô số mảnh.

“GÀO!!!!” Ác Ma gầm lên, điên cuồng phá hủy mọi thứ xung quanh.

“Cẩn thận cách nói chuyện đấy.”

“Đứng trước mặt ngươi là một Đại Ác Ma. Còn ngươi, chỉ là con kiến Hắc Thiết.”

“Đúng đúng, ngươi là Đại Ác Ma, và ta còn biết tên ngươi là Garuda.” Gã trung niên nói một cách tùy tiện.

Garuda chẳng thèm đôi co, dang tay tát về phía gã trung niên kiêu ngạo, hơi lạnh tỏa ra khắp xung quanh.

Thấy vậy, đồng tử gã trung niên co lại, vội vàng lùi nhanh.

Nhưng động tác của gã vẫn chậm một nhịp.

Gã trung niên, vốn đang định lùi, đột nhiên khựng lại. Băng giá bao phủ gã cùng mặt đất, biến gã thành một bức tượng băng.

“…” Gã trung niên giữ nguyên tư thế nắm đao lùi lại, bị đóng băng tại chỗ, như một tác phẩm điêu khắc.

“Ta biết ngươi, đồ ngu của ‘Thần Chi Đại Địch’.” Garuda cười gằn.

“Tiếc thật, ta không phải loại tự xưng ‘Ma Vương’ với sức mạnh ác ma, cũng chẳng phải đám phế vật mà các ngươi thường hạ gục.”

Garuda nắm đầu gã trung niên, nhưng lực đạo được kiểm soát khéo léo, không làm vỡ đầu gã.

Xích sắt hạn chế hành động của Garuda, khiến hắn cực kỳ khó chịu.

“Hiếm khi có kẻ ngu gọi ta lên, tâm trạng vốn đang tốt, tặc, cái xích chết tiệt này…”

Garuda giật mạnh, xích sắt căng ra, kêu “xoảng” nhưng không đứt.

Ác Ma, vốn sống trong Vực Sâu, muốn lên mặt đất là chuyện cực kỳ phiền phức.

Dù mạnh đến đâu, muốn phá vỡ rào cản Vực Sâu, Ác Ma đều phải trả giá.

Con đường nhanh nhất là được triệu hồi.

Một số kẻ biết bí mật của thế giới, trong sự kiêu ngạo, cố triệu hồi những tồn tại mà họ không thể kiểm soát, hòng chiếm lấy sức mạnh vượt xa Hắc Thiết.

Lần này, Garuda xuất hiện là do hành động tự sát của một pháp sư tự cao.

Pháp sư dùng cơ thể tàn khuyết của tất cả những người trong pháp trận làm giá, triệu hồi Đại Ác Ma.

Hắn hy vọng có được tri thức cấm kỵ của Thanh Đồng…

“Thật là một con kiến thú vị.”

Garuda mở bàn tay, để lộ lòng bàn tay, nơi có một nữ pháp sư với cơ thể tan nát.

“Phù.” Trong chớp mắt, cơ thể nữ pháp sư bị ngọn lửa tím thiêu rụi thành tro.

Nhưng ngay khi Garuda đang lơ là, bức tượng băng bắt đầu có biến động.

“Cạch.” Một âm thanh ngắn gọn, kỳ lạ vang lên.

“Nếu ngươi biết ta là người của ‘Thần Chi Đại Địch’…”

“Thì hẳn phải biết chúng ta có bao nhiêu cách đối phó với những kẻ không phải Hắc Thiết.” Băng vỡ tan, giọng gã trung niên vang lên từ đằng sau lớp băng vụn.

“Chúng ta là những người bảo vệ Hắc Thiết, kẻ thù truyền kiếp của các chủng tộc cao cấp.”

“‘Thần Chi Đại Địch’.” Gã nắm chặt trường đao trước ngực, lưỡi đao tỏa ra hàn khí lạnh buốt.

“Tên tổ chức của bọn ta nghe hay chứ?” Gã trung niên nhếch mép cười, nói với Ác Ma.