Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 13

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 36

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 311

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

Thanh hắc đại kiếm đã vỡ vụn - Chương 7: Những ngày xui xẻo liên tiếp

Ban ngày, chim chóc lượn vòng trên bầu trời.

“Rầm!”

Bray vốn định đá văng tảng đá chặn lối ra, nhưng dường như anh đã đánh giá quá cao thể lực hiện tại của mình.

“Rầm rầm!!!”

Mất không ít sức, cuối cùng Bray cũng đẩy được hết đống đá.

Chui ra khỏi nhà tù, ánh nắng lâu ngày không thấy làm anh chói mắt.

“…”

Bray không ngờ mình cũng có ngày không chịu nổi ánh sáng mặt trời.

Mở mảnh giấy da bò mà Barossa giao phó, Bray lặng lẽ nhìn.

Không chữ, không hình, một mảnh giấy vô nghĩa.

Nhưng anh vẫn cẩn thận nhét nó lại vào túi.

Giờ đây, Bray chẳng có mục tiêu rõ ràng.

Quay về thị trấn cũ, tiếp tục nhận nhiệm vụ kiếm tiền?

Bray đột nhiên không muốn làm vậy nữa.

Chẳng có lý do cụ thể, chỉ là cú sốc vừa trải qua vẫn khiến anh chưa thể hồi phục.

Có lẽ một thời gian nữa, Bray sẽ muốn tiếp tục làm mạo hiểm giả.

Dù sao, anh vẫn cần tiền để chu cấp cho em gái học hành, và để sống sót cũng cần tiền.

Tóm lại, cuối cùng anh vẫn phải làm việc.

Nhưng ít nhất, giờ phút này, Bray chẳng muốn đến công hội nhận nhiệm vụ.

“Dù sao thì, người đó cũng coi như ân nhân cứu mạng…”

Tự thuyết phục bản thân, Bray đặt ra một mục tiêu tạm thời.

Giao mảnh giấy da bò này cho người gác mộ ở nghĩa trang ngoại ô Clinton.

Nhưng… phải nói sao nhỉ, nghĩa trang và người gác mộ đúng là một sự kết hợp chẳng mấy dễ chịu.

Bray bước ra khỏi pháo đài giờ chỉ còn là đống đổ nát, bắt đầu hành trình của mình.

“Dù không biết đường đến Clinton, nhưng… cố lên nào.”

Bray tự cổ vũ một cách uể oải.

Rồi đi được một đoạn, anh ngã quỵ.

---

“…” Bray lặng lẽ ngồi dậy.

Giờ anh đang ở trên một cỗ xe ngựa.

Bray ngất đi, có lẽ vì mất máu quá nhiều.

Như đã nói trước đó, dù hốc mắt liên tục chảy máu, anh vẫn chưa chết ngay.

Nhưng thiếu máu vẫn khiến anh ngất xỉu.

Cơ chế thế nào, Bray chẳng hiểu tí gì.

Quan sát xung quanh, tim anh chùng xuống.

Cỗ xe này…

Xe của tiểu thư quý tộc? Sai.

Xe của thương hội? Cũng sai.

Đây là xe của bọn cướp.

Tại sao? Vì Bray đang bị trói chặt.

“Các đại ca, tôi không có tiền, không biết có thể thả tôi không?” Bray nhẹ giọng nói với một tên cướp mũm mĩm bên cạnh.

“Lão tử biết thừa ngươi không có tiền!” Tên cướp khinh khỉnh nhìn Bray.

“Khụ khụ… vậy tôi là đàn ông, không tiền, không sắc…” Bray cười gượng.

“Lão tử làm sao biết tại sao đại ca đột nhiên muốn bắt ngươi!!!” Tên cướp mũm mĩm gầm lên.

“Ồn ào quá! Đồ lợn!” Tên cướp đánh xe quay lại quát tên mũm mĩm.

“Biết rồi…” Tên cướp mũm mĩm rụt cổ, tỏ ra hèn nhát.

“Đừng động tay động chân với hắn!!! Đại ca muốn dùng đấy!”

“Nhìn cũng không tệ, đại ca bảo muốn cưng chiều một thời gian.”

Nghe tên cướp đánh xe nói, Bray và tên mũm mĩm nhìn nhau, cùng rùng mình.

“Cái đó…” Bray run rẩy.

“Đại ca bọn ta là gay.”

“…” Bray không nói gì, nhưng vẫn run lẩy bẩy.

— “Mình đã gây thù với ai chứ?”

Bray liếc ra ngoài, nhận ra không chỉ có một cỗ xe ngựa.

Có vẻ anh xui xẻo bị một đoàn cướp đi ngang qua nhặt được.

Dù giờ đây Bray chẳng trông mong được một mỹ nữ nhặt, nhưng bị bọn cướp bắt thì đúng là không thể chịu nổi…

“Này, đoàn xe này đi đâu?” Bray bất ngờ hỏi.

“Hử?” Tên cướp mũm mĩm liếc anh, do dự không biết có nên trả lời.

Nhưng nghĩ đến việc gã này sau này có thể được đại ca sủng ái, hắn vẫn đáp cho qua.

“Clinton.”

“Clinton?”

“Đúng, hang ổ của đại ca ở Clinton.”

“…”

Bray dùng con mắt cá chết còn lại quan sát tên cướp mũm mĩm.

Bị ánh mắt vô hồn ấy nhìn, tên cướp cảm thấy rợn người.

“Đệt, đừng nhìn lão tử bằng đôi… không, bằng con mắt đó!”

Nhưng Bray chẳng để tâm, mà đang nghĩ đến một chuyện khác.

Hình như, có lẽ, mình vừa được đi nhờ xe?

Dù không phải xe của tiểu thư, nhưng cũng là một lựa chọn không tệ.

Chân tay Bray đều bị trói, đi lại là không thể.

Nhưng không có nghĩa anh không thể nhảy.

Liếc ra ngoài xe, anh thấy một con dốc.

Dù chẳng biết con dốc này dẫn đến đâu.

— “Chắc không chết đâu.”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của tên cướp mũm mĩm, Bray nhảy bật ra khỏi xe, lăn tròn xuống dốc.

“…” Tên cướp mũm mĩm sững sờ, nửa ngày không thốt nên lời.

Ai ngờ được Bray không nói không rằng đã nhảy xe? Lại còn nhảy xuống chỗ đó.

Đúng là tự tìm cái chết!!!

“Đệt!!!! Nhảy!!! Nhảy rồi!!!”

“Đồ mập chết tiệt, bảo mày đừng ồn nữa!!!! Nhảy cái gì mà nhảy!!!” Tên cướp đánh xe gầm lên.

“Nhảy xe rồi!!! Người của đại ca nhảy xe rồi!!!” Tên mũm mĩm hoảng loạn hét.

“Cái gì!!!!” Tên đánh xe sững sờ, quên dừng xe.

Thời gian chần chừ này khiến đoàn xe đã đi xa khỏi chỗ Bray nhảy.

“Làm sao đây!!! Đại ca sẽ…” Tên mũm mĩm nghĩ đến điều gì đó kinh khủng.

“…” Tên đánh xe không nói, mắt đã mất hồn.

---

“Lộc cộc lộc cộc”

Bray lăn từ trên dốc xuống.

Đá sỏi, cọc gỗ khiến cả người anh đầy vết bầm.

Vết thương vốn đã nặng lại càng trầm trọng.

Trên dốc, máu của Bray chảy không ít.

Cảm giác trời đất quay cuồng, cổ họng ngọt lịm, máu trào ra.

Mãi sau, Bray dừng lại trên mặt đất bằng phẳng, không lăn nữa.

Tầm nhìn dần tối đi.

— “Cứ tưởng không chết…”

— “Thà bị bọn cướp mang đi còn hơn…”