Chương 3: Series Rebi chơi cùng
“Két” một tiếng, cửa gỗ bị khẽ đẩy ra.
Nia thò đầu ra, tò mò nhìn cha mình.
Trên bãi đất trống trước nhà, hiện tại ngoài Bray ra, thì không còn người thứ hai nữa.
“Baba, ông chú đó đi rồi sao?” Nia thử hỏi.
Thực ra Nia đối với ông chú tự xưng là kẻ thù của bố, vẫn có thiện cảm khá tốt.
Nên nói thế nào nhỉ, có một loại cảm giác thân thiết nhàn nhạt.
Mãi đến khi chú ấy đi rồi, mình vẫn không biết chú ấy tên gì, Nia cảm thấy có chút tiếc nuối.
“Đi rồi.” Bray gật đầu.
Bạch Diện đi rồi, đi một cách dứt khoát gọn gàng.
Đợi đến khi Bray phản ứng lại, tên kia hình như đã rời khỏi Khu an toàn rồi.
Đây đại khái là Hoang Thần duy nhất Bray gặp mà vẫn bình tĩnh như vậy trong Khu an toàn.
Mặc dù nói cũng chẳng có mấy Hoang Thần từng vào Khu an toàn...
“Vậy sao.” Nia nghe thấy ông chú mặc giáp trắng đã đi rồi, liền đẩy cửa ra hoàn toàn, nhảy chân sáo đến bên cạnh Bray.
“Baba, ông chú đó tên là gì a?”
“Ông ấy tên là Bạch Diện.” Bray đáp.
“Vậy, chú Bạch Diện thực sự là kẻ thù của baba sao?”
“Bố là kẻ thù của ông ấy, nhưng ông ấy không phải là kẻ thù của bố.” Bray nghĩ vài giây, rồi nói với Nia như vậy.
“Ưm...” Nia ôm cái đầu nhỏ, nghe không hiểu câu nói cực kỳ hại não này.
Kẻ thù chẳng phải đều là cả hai bên sao? Tại sao bố là kẻ thù của chú Bạch Diện, mà chú Bạch Diện lại không phải kẻ thù của bố chứ.
“Đừng nghĩ nhiều quá, ông ấy không đáng sợ đâu.” Bray xoa xoa tóc Nia, khẽ nói.
“Ông ấy nói mình đáng sợ, là lừa con đấy.”
“Không những không đáng sợ, mà còn đẹp trai y như bố con vậy.” Bray nói một hồi, bắt đầu biến tướng tự khen mình.
Nhưng cũng chỉ có Bray hiểu hắn đang tự khen.
“Thật sao ạ?” Nia hơi ngạc nhiên một chút.
Nhưng thực ra người ngạc nhiên là bản thân Bray.
Con gái hắn thế mà lại thực sự cảm thấy hắn rất đẹp trai, thực sự là quá an ủi, so với dáng vẻ luyện kiếm nghiêm túc của con bé càng đáng để Bray an ủi hơn.
“Ừm, thật đấy.” Bray nghiêm túc nói.
“Vậy lần sau Nia có thể không trốn đi được không?” Nia hỏi, xem ra cô bé biết Bray bảo Rebi đưa mình vào nhà là để trốn Bạch Diện.
“Lần sau à, có thể không có lần sau nữa đâu.” Bray mặc dù muốn nói với Nia lần sau không cần trốn.
Nhưng đáng tiếc là, đại khái không có lần sau nữa, lần sau mình và Bạch Diện gặp nhau chính là chiến đấu.
Sẽ không còn cảnh tượng tán gẫu như thế này nữa.
“Không có lần sau nữa ạ?”
“Bạch Diện và bố là kẻ thù, cho nên lần sau, bọn bố sẽ đánh nhau.”
“Hả?”
“Cho nên lần sau Nia không có cách nào nói chuyện với Bạch Diện nữa rồi.”
“Hả... sao lại thế chứ.” Nia bày ra vẻ mặt QAQ, rõ ràng cô bé rất muốn nói chuyện với chú Bạch Diện bí ẩn đó.
“Đúng rồi, chúng ta một tháng nữa, sẽ phải rời khỏi nơi này đấy.” Bray đột nhiên nhớ ra một số chuyện, liền nói với Nia bên cạnh.
Nia lau đi hai giọt nước mắt nơi khóe mi, đôi mắt nhỏ đầy vẻ khó hiểu nhìn chằm chằm vào Bray.
“Chúng ta phải đi? Đi đâu ạ?” Đối với Nia mà nói, thế giới cũng không lớn, dường như chỉ có Khu an toàn Hoàng Đô.
Do đó cô bé vẫn chưa hiểu Bray nói rời khỏi đây là có ý gì.
Có lẽ cô bé tưởng chẳng qua là đi ra khỏi Khu an toàn không xa lắm mà thôi.
“Đi Đông Đại Lục, quê hương của mẹ con.”
“Đông Đại Lục?” Nia lần đầu tiên cảm thấy mình là một bé ngoan hiếu kỳ, trong đầu nhảy ra vô số câu hỏi.
Cô bé không phải chưa từng nghe nói về Đông Đại Lục, khi mẹ kể chuyện, sẽ kể đủ thứ.
Ví dụ như thế giới này tên là Capras, lại ví dụ như Capras rất lớn rất lớn.
Cũng từng nhắc tới có các loại đại lục.
Chỉ có điều Nia không thể có nhận thức rõ ràng về những nội dung này, những kiến thức này đối với cô bé quá mức mông lung.
Lần đầu khiến Nia cảm thấy thế giới thực sự rất lớn rất lớn, là khoảnh khắc bước vào khu rừng Favalona.
“Đông Đại Lục có phải cách đây rất xa rất xa không?” Nia căng thẳng hỏi.
“Nhà của chúng ta thì làm sao ạ.”
“Nhà của chúng ta sẽ luôn ở đó.” Bray xóa tan nỗi lo lắng của Nia.
Căn nhà gỗ đơn sơ này, hắn sẽ nghĩ cách bảo quản thật tốt.
“Đợi chúng ta đi vòng quanh thế giới một vòng lớn, là đến lúc trở về rồi.”
“Muốn đi du lịch không, Nia.”
Bray không phải nhất định phải mang Nia đi, dù sao hành trình của hắn phỏng chừng sẽ không an toàn cho lắm.
Đương nhiên rồi, sau khi hắn rời đi, Khu an toàn cũng chưa chắc sẽ an toàn mãi mãi.
“...” Nia nắm lấy vạt áo của Bray.
“Mẹ trước kia, cũng đi du lịch khắp nơi cùng với bố sao?”
“Mẹ con rất thích đi du lịch.”
“Vậy Nia cũng muốn đi du lịch khắp nơi, con muốn trở thành người giống như mẹ.”
“Con đã rất giống rồi.” Bray dịu dàng nói.
“Nia đi trở nên mạnh mẽ đây!” Khuôn mặt non nớt của Nia có chút nghiêm túc nhỏ.
“Cho nên bố mau bảo chị Rebi trả kiếm lại cho Nia đi.” Nhưng giây tiếp theo, Nia liền ủ rũ cụp đuôi.
Sau khi vào nhà, kiếm gỗ đã bị chị Rebi bất ngờ giấu đi rồi.
Bất kể cô bé lục lọi thế nào, cũng không tìm ra được.
“Đừng vội quá, vội vàng không có tác dụng đâu.” Bray cốc đầu Nia một cái.
“Ưm...” Mặc dù chẳng đau chút nào, nhưng Nia vẫn ôm đầu mình, đáng thương nhìn bố mình.
“Thế giới này không có phương pháp trở nên mạnh mẽ trong nháy mắt đâu, cho dù có, cũng đều là những cách khiến người ta hối hận về sau.”
“Cứ từ từ là được rồi.” Bray không hy vọng Nia lo âu như vậy.
Hắn cũng không biết lời khuyên của mình có bao nhiêu tác dụng, nhưng nói chung vẫn tốt hơn là không nói.
“Nia không quan tâm, Nia muốn kiếm gỗ, con muốn trước khi đi được gặp mẹ.”
“...” Bray hơi bất lực gãi gãi tóc, đều tại mình bày ra cái ước định lòe loẹt này.
Nia nằm lăn ra đất, bày ra hình chữ đại, bộ dạng chuẩn bị ăn vạ.
“Rebi tới giúp Nia đây.” Rebi lặng lẽ ngồi xổm bên cạnh Nia, nói một cách đáng yêu 0V0.
“Chị Rebi ——” Nia kéo dài âm cuối.
“Nhưng kiếm gỗ không thể cứ thế trả lại cho Nia được.” Rebi vẫy vẫy đuôi.
“Nào, Rebi đưa máy ảnh cho Nia này.” Cô đặt chiếc máy ảnh vào tay Nia.
“Chỉ cần Nia dùng máy ảnh chụp được Rebi, Rebi sẽ trả lại thanh kiếm trên mái nhà cho Nia nha!”
“Được, ngoéo tay!” Nia lấm lem bò dậy từ dưới đất, nói với Rebi.
“Ừm ừm, ngoéo tay.” Rebi thậm chí còn vươn ngón út ra, làm ước định với Nia.
Cho dù Nia chụp không rõ, chỉ chụp được tàn ảnh, Rebi cũng sẽ trả kiếm gỗ cho Nia.
Tuy nhiên Bray ở gần đó, có một cảm giác rất kỳ lạ.
Hắn cứ cảm thấy Rebi đang giở trò xấu... là ảo giác của mình sao.
---
“Tách!”
“Tách!”
“Tách tách!”
Nia đứng tại chỗ, không ngừng chụp ảnh Rebi.
Nhưng chụp ra toàn là ảnh phong cảnh, ngay cả bóng người cũng không có.
“Còn muốn tiếp tục không?” Rebi lộ ra biểu cảm =V=, vừa chạy quanh Nia vừa hỏi, tiện thể kéo ra một chuỗi tàn ảnh.
“Tiếp tục!” Nia cắn răng, dứt khoát đáp một tiếng.
Rebi chỉ muốn nghe Nia nói như vậy, có người chơi cùng mình thật là tốt quá đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
