Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Kiếm và Lãng Nhân - Chương 7: Phải chấp nhận số phận sao

Chương 7: Phải chấp nhận số phận sao

Eric ngồi trên bàn làm việc của mình, bên cạnh là xấp tài liệu giấy dày cộp.

Gần đây tài nguyên phong phú hơn một chút, không cần phải thảm như trước kia, chỉ có thể dùng giấy ố vàng.

Chuyện này phải cảm ơn việc có người bắt đầu sản xuất giấy trở lại.

Tay trái gã dựa vào lưng ghế, tay phải cầm một tập hồ sơ, bày ra bộ dạng chán chường.

Muốn tắm nước đá, muốn ăn đá bào, không muốn ngồi ở cái chỗ này mốc meo lên.

Đương nhiên rồi, gã cũng không muốn đi đánh nhau với quái vật.

Không ít người cố gắng mở rộng kết giới của Khu An Toàn, nhưng không ngoại lệ đều thất bại.

Quả nhiên kết giới đó không phải là thứ có thể tùy tiện tái hiện lại.

Dù sao chính Eric cũng không hiểu nguyên lý của pháp trận đó, tất cả mọi người hiện tại biết cũng chỉ là chức năng của nó.

Hiện nay nhìn thì có vẻ rất yên ổn, nhưng Eric theo bản năng cảm thấy loại pháp trận nghịch thiên này không thể kéo dài được.

Pháp trận có thể xua đuổi cả đám quái vật tự xưng là Bán Thần kia, rốt cuộc có thể hoạt động bao lâu đây? Mười năm? Năm năm?

Hiện tại đã trôi qua hơn hai năm, gần ba năm rồi, nói thật gã có chút lo lắng.

Một khi pháp trận biến mất, đồng nghĩa với việc người ở trong này, không trở thành thức ăn, thì cũng biến thành đồ chơi.

Xưa nay, điều có thể khiến Eric yên tâm, là vì có một mạo hiểm giả nào đó.

Chỉ là, mạo hiểm giả đó cuối cùng cũng nói hắn muốn rời đi rồi.

Có lẽ thời cơ là sự ra đi của vợ hắn.

Cũng có lẽ cho dù không có chuyện này, cũng sẽ có những nguyên nhân khác khiến hắn rời đi.

Giống như chiếc đồng hồ quả quýt đã dừng lại, cuối cùng cũng được thợ sửa đồng hồ sửa xong, bánh răng bắt đầu chuyển động trở lại.

Nói ích kỷ một chút thì, Eric quả thực không muốn Bray rời đi, gã thậm chí có thể nói ra rất nhiều lời lẽ chính nghĩa hùng hồn để giữ Bray lại.

Bởi vì Bray mới là lý do thực sự khiến Khu An Toàn có thể yên ổn như vậy.

Nhưng Eric không định nói những lời này với Bray, không muốn dùng bất kỳ đạo đức nào để bắt cóc tên này.

Hơn nữa, Eric cũng giao thiệp với Bray mười năm rồi, cũng không cảm thấy loại bắt cóc đạo đức này có tác dụng với Bray.

"Tên mù dở, cậu sắp đi rồi sao." Eric gõ ngón tay nhịp nhàng lên mặt bàn, dùng giọng điệu rất bình thường hỏi.

Mặc dù đây là một câu nói nhảm, nhưng gã vẫn hỏi ra.

Phần lớn thời gian, con người luôn như vậy mà, rõ ràng biết đáp án là gì, lại cứ muốn làm điều thừa thãi hỏi một câu.

Cứ như hỏi xong, thì có thể nhận được một đáp án khác vậy.

Đáng tiếc là, sẽ không có một loại đáp án nào khác, chung quy lại đây cũng chỉ là biết rõ còn cố hỏi mà thôi.

"Tên lính kia, anh gọi tôi là tên mù dở mười mấy năm rồi, không chán à?" Bray hỏi ngược lại một câu.

"Cậu cũng gọi tôi là tên lính mười mấy năm, cũng đâu có chán." Eric dang tay nói.

Đã Bray không trả lời câu hỏi kia của mình, cũng tức là đáp án chính là cái trong lòng Eric.

Thật là chẳng thú vị gì cả, lúc này cái tên mù dở này ít nhất cũng phải phối hợp một chút nói một câu "Phải a" gì đó chứ.

"Cậu biết không, nhiều người đều có thể bị gọi là lính như vậy, cậu gọi tôi thế, nói không chừng một ngày nào đó sẽ có rất nhiều người không hẹn mà cùng nhìn về phía cậu đấy." Eric gác hai chân mình lên bàn một cách rất bất lịch sự.

Tương đối không có lễ nghi, không kiến nghị bất kỳ ai học theo cái dáng vẻ cà lơ phất phơ này.

Alice ở bên cạnh nhìn không nổi nữa, cứng rắn bê hai cái chân này xuống.

"..." Eric bị cưỡng ép thay đổi tư thế cũng không dám phản kháng, chỉ có thể bày ra vẻ mặt rất cạn lời.

"Đại tá, anh như vậy sẽ làm đứa nhỏ học thói xấu đấy." Alice chỉ chỉ Ro Thập Thất đang làm việc ở đằng xa.

Trong mắt Alice, gần đây Ro Thập Thất càng ngày càng giống dáng vẻ thời trẻ của Eric ——

Mặc dù nói, Alice chưa từng thực sự nhìn thấy dáng vẻ thời trẻ của Eric, nhưng đại khái vẫn có thể não bổ ra được.

Có điều Eric mà biết suy nghĩ của Alice, chắc chắn sẽ phản bác.

"Đại úy, đừng lo lắng, cứ để nó học thói xấu đi, nếu nó muốn học." Eric bày ra bộ dạng hoàn toàn không để ý.

"..." Bray đứng ở gần đó, bỗng nhiên có loại cảm giác mình bị phơi ra một bên.

Hình như vốn dĩ người nói chuyện với Eric là mình mà, tại sao thoáng cái đã biến thành đối thoại vợ chồng của bọn họ rồi.

Cặp đôi rõ ràng đã là vợ chồng này, lại vẫn cứ chung sống bằng phương thức kỳ diệu như vậy.

Chỉ là, như thế này rất tốt, Bray cảm thấy cứ như vậy là không tồi.

"Khụ khụ." Nhưng Bray vẫn phải ho vài tiếng, nhắc nhở Eric một chút.

"Họng không thoải mái thì ăn cục đá đi." Eric búng tay một cái, thêm một viên đá băng vào cái cốc rỗng.

"..." Bray trầm mặc.

"Đùa thôi, hơn nữa cậu chắc cũng không thích đá." Eric tiếp tục rót trà vào cốc.

"Cậu hẳn không phải là loại người trước khi đi sẽ cố ý chào hỏi một tiếng."

"Cho nên cậu muốn tôi làm gì, thì cứ nói thẳng đi." Eric rũ mí mắt xuống, nhấp một ngụm nước trà lạnh lẽo.

Đối với tên mắt cá chết miễn cưỡng được coi là bạn bè này, gã chỉ có thể nói cố gắng làm được chuyện đối phương muốn mình làm.

Về công về tư, đều là như thế.

"Nhà của tôi, có thể giúp tôi trông chừng không?" Bray mở miệng nói.

"Được, nhưng cậu nhớ mang cho tôi một ít quà đặc sản từ nơi khác về đấy." Eric nói như vậy.

Người trong Khu An Toàn còn chưa tính là quá nhiều, đất cũng không thể nói là rất chật, muốn giữ lại nhà cho Bray cũng không khó khăn.

"Quà đặc sản nơi khác...?"

"Nói nhảm, cậu nhìn bọn tôi những người này, giống như có thể rời khỏi Khu An Toàn sao?"

"Tôi cũng không biết đã bao lâu không nhận được quà từ nơi khác rồi." Eric tức giận nói.

"Tôi đoán cậu muốn đi Đông Đại Lục, cho nên mang cho tôi chút quà có đặc sắc của nơi đó đi."

"Được." Bray nghe thấy Eric đoán được mình muốn đi Đông Đại Lục, hơi ngẩn ra một giây, nhưng rất nhanh đã đáp một tiếng.

Dù sao cũng là cái tên Eric đó, phỏng chừng tùy tiện đoán cũng biết mục đích của mình.

"Tên lính, xem ra não anh chưa rỉ sét đâu nhỉ." Bray thật lòng khen ngợi một câu, mặc dù nghe khen chẳng hay ho gì.

"Loại người như tôi, cũng chỉ có thể khua môi múa mép, vẫn là cậu đánh đấm giỏi." Eric ngáp một cái.

"Tôi cố gắng nghĩ cách không để cậu sau khi trở về, nhìn thấy nơi này chỉ còn lại một đống đổ nát nhé." Gã dùng giọng điệu lơ đãng nói.

"Lời khách sáo thì đừng nói, cậu và tôi đều không thích, đi đi."

Mà Bray cũng rất dứt khoát, xoay người rời đi, không nói bất kỳ lời từ biệt nào, không mang theo một chút do dự.

---

"Chậc, tên kia đi dứt khoát thật đấy." Eric bĩu môi.

"Đại tá, là tự anh bảo người ta rời đi ngầu như vậy mà."

"Tôi biết, tôi còn chưa đến mức quên mất chuyện vài giây trước."

"Áp lực lớn không?"

"Áp lực? Tôi thì không có bất kỳ áp lực nào, nếu đám quái vật kia giẫm tới, tôi chấp nhận số phận là được rồi." Eric trả lời.

"Dù sao chúng ta cũng không có bất kỳ sức đánh trả nào."

"Vậy sao, sao cảm giác biểu cảm của anh không giống như định chấp nhận số phận vậy." Alice mỉm cười nói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!