Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1384

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25630

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Khúc ca tuyệt mệnh của ca cơ - Chương 16: Chuyến đi mạo hiểm kết thúc rồi

Chương 16: Chuyến đi mạo hiểm kết thúc rồi

Tại bến cảng Erataba, một con tàu từ từ cập bến.

Cùng với tiếng còi hơi nước vang lên, con tàu dừng hẳn, cầu tàu cũng được hạ xuống.

Một cô gái có mái tóc đuôi ngựa màu hồng, là người đầu tiên lao xuống từ cầu tàu.

Cái dáng vẻ phóng túng không gò bó đó, đại khái là Naruko.

Không, tuyệt đối là cô ấy!

"Oẹ——" Naruko vịn tường, nôn ra cầu vồng vào thùng rác.

"Khó chịu quá." Naruko yếu ớt nói.

"Tôi nói này, cô đã đi tàu bao nhiêu lần rồi, tại sao lần này lại nôn dữ dội thế hả." Bray lau lau mồ hôi lạnh không tồn tại trên trán.

"Lần này căn bản là khác hẳn được không?" Naruko chấn động nói.

"Lần này tàu đã gặp phải mấy đợt sóng lớn đấy a!"

"Chúng ta vậy mà còn có thể bình an vô sự xuống tàu." Naruko vừa nôn vừa nói.

"Quả nhiên vẫn là phải nhờ vào vận may của tôi."

"Oẹ——" Đáng tiếc sau khi Naruko tự khen mình xong, giây tiếp theo liền tiếp tục nôn, ngay cả cơ hội để tự đắc cũng không cho cô ấy.

"..." Bray thì không có cảm giác gì đặc biệt, ngoại trừ nỗi sợ hãi đặc biệt đối với phương tiện giao thông bay ra, thì những cái khác đều ổn cả.

"Rebi, chắc không đến mức khoa trương vậy chứ?" Bray nghi hoặc nhìn Rebi, muốn hỏi thăm từ phía Rebi.

Nhưng trạng thái của Rebi cũng không ổn lắm.

"Ưm..." Từ lúc xuống cầu tàu, Rebi cứ ở trong trạng thái chóng mặt quay cuồng @V@.

Nhưng cho dù chóng mặt, Rebi vẫn phải giữ nụ cười, điểm này rất đáng khâm phục.

Còn Hỏa Cầu, trực tiếp ngửa bụng lên trời ngất xỉu rồi, cái lưỡi hồng hào cũng thè ra ngoài.

"B, Bray, anh gọi R, Rebi?" Rebi bày ra biểu cảm rất vi diệu nhìn về phía Bray @A@.

"Không có gì, em nghỉ ngơi trước đi." Bray im miệng.

"Mắt cá chết, ta cũng là lần đầu tiên ra khơi mà vận đen đến thế." Thuyền trưởng đứng sau lưng Bray, bực dọc nói.

Ngoài đợt sóng lớn tấn công lúc đầu ra, về sau còn gặp bão tố.

Thậm chí còn có sự xuất hiện của ma vật biển cỡ lớn.

Mặc dù nói những tai nạn đó không biết đã vượt qua dưới sự giúp đỡ của ai, nhưng quá trình vẫn là gập ghềnh trắc trở.

Rất nhiều hành khách đều hoài nghi nhân sinh rồi, còn có mấy hành khách vừa xuống tàu đã ôm đầu khóc rống.

Khó có thể tưởng tượng ở trên tàu là cảnh tượng tuyệt vọng đến mức nào.

"Ta mà kể những chuyện này ra ngoài, chắc sẽ được gọi là Thuyền trưởng huyền thoại mất." Thuyền trưởng xoa cằm, lẩm bẩm.

Thuyền trưởng không có thực lực mạnh mẽ, lại gắng gượng vượt qua hành trình tuyệt vọng này, nghe thôi đã thấy phấn chấn lòng người.

Hoàn toàn có thể mang đi kể cho ngâm du thi nhân nghe a.

"Mà, dù nói thế nào, đã thuận lợi đến Erataba rồi, thì hãy tận hưởng cuộc sống ở đây đi." Thuyền trưởng nói với Bray.

"Còn nữa chính là cái 「Mục Ngư Giả」 ta nói với cậu trước đó, chính là tín ngưỡng địa phương của Erataba."

"Tạm thời trong lúc du lịch thì để ý chút đi." Thuyền trưởng nói xong, liền hoạt động gân cốt đi lên boong tàu.

"Cảm ơn." Bray gật đầu với bóng lưng Thuyền trưởng, nói một tiếng cảm ơn.

"Đi thôi, tìm chỗ nghỉ chân trước đã." Bray nói với Naruko.

"Oẹ——" Naruko vẫn đang nôn, căn bản không có tâm trạng trả lời câu hỏi của Bray.

"Được, được, tôi cũng muốn nghỉ ngơi một chút." Naruko ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên, trả lời Bray.

"Mặt của Naruko rất giống tuyết." Rebi khen Naruko =V=.

"Ê hê hê, đẹp thế sao?" Naruko có chút xấu hổ rồi.

"Không phải, là rất trắng." Rebi đính chính lại lời nói của Naruko.

"Hả?" Naruko ngẩn người.

"Rebi nói là sắc mặt cô trắng đến dọa người đấy." Bray phiên dịch lại lời của Rebi.

"..." Naruko vốn còn định tự đắc, trực tiếp bị đả kích.

"Mau tìm chỗ nằm một chút đi." Bray đỡ lấy Naruko đang lắc lư như con lật đật.

"Ừ, ừ..." Naruko uể oải trả lời.

Đột nhiên, biểu cảm của Naruko trở nên rất khó coi.

"Oẹ——" Cô ấy trực tiếp nôn cầu vồng lên người Bray.

"..." Trên trán Bray xuất hiện thêm một dấu thập.

"Tôi không cố ý đâu a, tôi..." Naruko ấp a ấp úng nói, mũi chân bất an điểm xuống đất.

"Đi thôi." Bray thở dài một hơi, quần áo bẩn rồi lại không biết đi đâu thay, thật là xui xẻo.

"Ồ." Naruko theo bản năng đáp một tiếng.

"Hả?" Nhưng rất nhanh cô ấy phát hiện có chỗ không đúng.

Mắt cá chết không bắt nạt mình! Mắt cá chết vậy mà không, bắt, nạt, cô!

Khó tin, Naruko nghi ngờ mình đang nằm mơ.

"Này, mắt cô đừng có đột nhiên lấp lánh sao thế." Bray bị ánh mắt của Naruko nhìn đến sởn gai ốc.

Ánh mắt này, Bray rất rõ, chính là ánh mắt của si nữ.

"Cảnh cáo cô, quản cho tốt cơ thể của mình, tự mình ngủ." Bray cảnh cáo trước.

"Ưm..."

"Vậy Rebi thì sao!?" Rebi kiễng chân, mong đợi nhìn chằm chằm vào câu trả lời của Bray, đuôi cũng vẫy tít mù.

Bray trịnh trọng tự nhủ với bản thân một lần, mình tuyệt đối không phải là Lolicon.

"Rebi ngủ cùng Naruko, em không được ngủ cùng anh, biết chưa?"

"Ưm..." Lần này đến lượt Rebi rơi vào trạng thái chán nản QAQ.

Bray che mắt phải, trong lòng rất bất đắc dĩ.

Không thể vì dáng vẻ tủi thân của Rebi mà mềm lòng được.

Rebi cũng sắp lớn rồi, bình thường dính lấy mình thì không sao, nhưng lúc ngủ thì tuyệt đối không được.

Nếu không thì quá không lành mạnh rồi.

---

Suốt dọc đường, Naruko và Rebi đều tiếp tục duy trì trạng thái bộ đôi phế vật.

Vạch đen bên cạnh hai cô gái gần như sắp hiện thực hóa ra rồi.

"Hu hu hu, mắt cá chết ghét bỏ tôi." Naruko khóc lóc như vậy.

"Bray không cần Rebi nữa rồi, Bray không cần Rebi nữa rồi." Rebi giống như bị hỏng cứ lẩm bẩm mãi.

Người đi đường tự giác tránh xa hai cô gái vài mét.

"..." Bray quay đầu nhìn hai cô gái một cái, khóe miệng không tự chủ được giật giật.

Nhưng bản thân Bray cũng chẳng khá hơn là bao.

Chất nôn trên người, cộng thêm hình tượng tồi tệ, người qua đường ngay cả đánh giá Bray cũng không dám.

Sợ rằng Bray sẽ một lời không hợp liền rút kiếm chém người trên đường.

Nếu Bray biết đám người đó đang nghĩ gì, nhất định sẽ kêu oan.

Dù có hung dữ đến đâu cũng không đến mức tùy tiện chém người ngoài đường chứ?

"Hai phòng, một phòng đơn, một phòng đôi, hai phòng tốt nhất là ở cạnh nhau." Bray vất vả lắm mới tìm được nhà trọ.

"Vâng!!!! Vâng, vâng ạ!" Nhưng cô gái lễ tân vừa nhìn thấy Bray, gần như hồn vía lên mây.

Chủ yếu là biểu cảm của Bray không tính là quá tốt, cộng thêm đôi mắt cá chết dọa người, trực tiếp dọa sợ đối phương rồi.

"Xin đừng giết tôi, tôi đi làm ngay đây ạ!!!!" Cô gái gần như là dùng giọng khóc nức nở nói ra.

"Hả?" Bray nghiêng đầu, kinh ngạc nhìn bộ dạng bị dọa vỡ mật của đối phương.

"Bộ dạng tôi đáng sợ thế sao?" Bray chỉ vào mình, thử hỏi Naruko.

"Ừ, anh có phải đang khó chịu không, biểu cảm như ác quỷ vậy." Naruko gật đầu.

"Emmmmm" Bray cúi đầu, nhìn đống đồ Naruko nôn trên áo mình.

Mà, quả thực là có chút khó chịu.

Nghĩ vậy, Bray liền nhìn Naruko với ánh mắt không thiện cảm.

"Anh, anh muốn làm gì?"

"..." Hắn còn chưa làm gì đâu, Naruko đã hét lên trước rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!