Chương 21: Còn một phút nữa đấy
"Tôi nói này, Bray, tình huống này làm sao bây giờ." Naruko huých huých khuỷu tay, nhưng lại phát hiện khuỷu tay không chạm trúng thứ gì cả.
"Hửm?" Naruko hất hất mái tóc đuôi ngựa, quay phắt đầu lại.
"Mắt cá chết đi đâu rồi?"
Cái tên to xác mang theo đôi mắt cá chết tự động đi lại lúc nãy đâu rồi? Vừa nãy vẫn còn nhìn thấy mà.
"Bray đi đằng kia rồi." Rebi đưa ngón tay ra, chỉ về hướng của Reedep và Betley.
"Xì, chẳng nói chẳng rằng đã chạy đến chỗ đó rồi." Naruko bĩu môi.
"Mọi người nói là, có một đồng bạn của mọi người đã đi qua đó sao?" Người mạo hiểm giả nghe vậy, cả người ngẩn ra.
"Mau gọi cậu ta về đi, sẽ xảy ra án mạng đấy."
"!?"
"Đúng vậy a, sẽ xảy ra án mạng đấy!!!!" Nghe thấy lời của mạo hiểm giả, Naruko mới sực tỉnh ngộ.
Tất nhiên, ý của Naruko ở đây có chút khác biệt so với ý của người mạo hiểm giả kia.
---
"Thật là, đánh với ngươi lâu như vậy, đám người kia sớm đã chạy hết rồi." Betley nhảy lùi về phía sau, tránh thoát nắm đấm được ảo hóa từ nước biển.
Sau khi giao thủ với Reedep, Betley đã thấm thía được cái gì gọi là nước thì chí nhu chí cương.
Cho nên đánh chết hắn cũng không muốn ăn trọn một cú đấm của Reedep.
Cú đấm già dặn đó có thể lấy mạng người đấy.
"Vậy thì tốt quá." Reedep mặt không cảm xúc nói.
Anh vốn dĩ đến đây là để ngăn cản Betley tàn sát, hiện tại mục đích cũng coi như đã đạt được.
Chỉ là Reedep vẫn hy vọng, sau này Betley cũng đừng thực hiện những cuộc tàn sát như thế nữa.
"Kiểu giết chóc này, để trẻ con nhìn thấy thì chẳng tốt chút nào đâu." Reedep nói với giọng xa xăm.
"Trẻ con à." Betley trầm ngâm giây lát.
"Đối với tuyệt đại đa số sinh vật có trí tuệ, quả nhiên trẻ con đều là báu vật."
"Ngay cả ta, thực ra cũng rất trân trọng bọn nhóc con."
"Mà, trừ mấy đứa trẻ ranh ra." Betley vén vạt áo khoác gió lên, tiếp đó bóng đen di chuyển ra sau lưng Reedep.
Nhưng Reedep không cần quay đầu cũng biết Betley đã ra sau lưng mình.
Ngay khi anh định tung đòn tấn công, một người xuất hiện đột ngột khiến thế công của anh khựng lại đôi chút.
"Các người đang làm cái gì thế..." Bray bực bội nhìn Reedep và Betley.
Mặc dù nói, Bray hoàn toàn không biết đầu đuôi câu chuyện, nhưng hai kẻ chẳng có chút ý chí chiến đấu nào lại lao vào đánh nhau là vì cái gì chứ.
Hơn nữa còn đánh đến mức trời đất quay cuồng.
Rõ ràng đều không định giết chết đối phương, mà lại làm như trận chiến kịch liệt lắm vậy.
"Ơ..." Nhìn thấy tay mạo hiểm giả độc nhãn, Reedep nhảy từ trên ngọn sóng xuống.
Còn Betley cũng nhún vai, không có động tác tiếp theo.
"Emmmmm" Vốn dĩ Bray chỉ định đến xem đã xảy ra chuyện gì.
Không ngờ một câu nói đã can ngăn được vụ ẩu đả.
Nhắc mới nhớ, ban đầu Bray cũng không có ý định can ngăn, cứ cảm thấy thật thần kỳ, một câu nói đã khiến hai người dừng tay.
"Chẳng lẽ thể diện của tôi lớn đến thế?" Bray trầm tư, xoa xoa cằm.
Vậy lần sau, lúc xuất hiện có nên làm phô trương thanh thế hơn chút không nhỉ?
Bray lại bắt đầu suy nghĩ mấy thứ linh tinh vớ vẩn rồi.
Cũng may là Betley và Reedep đều không biết Bray đang nghĩ gì, nếu không có thể sẽ đồng loạt hộc máu.
"Xem ra, cậu quen biết vị Hoang Thần này." Betley giẫm lên một tảng đá, đeo kính râm trở lại.
Trong tình huống này, Betley đã đeo kính râm lên, nghĩa là không còn ý định đánh nhau nữa.
"Ừ, có quen." Bray gật đầu, thừa nhận điều này.
"Vậy thì thật khó xử, ta với cậu quen nhau, cậu với hắn cũng quen nhau." Betley theo thói quen nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn bạc trên tay mình.
"Haizz." Bray chống hông, cúi đầu, thở dài một hơi thật sâu.
"Đúng vậy, đau cả đầu."
Một lúc lâu sau, hắn ngẩng đầu lên, dùng mắt phải đánh giá Betley.
"Tôi nhận ủy thác đến bắt anh, một phút nữa tôi sẽ bắt đầu bắt anh đấy." Bray chỉ vào chiếc đồng hồ bỏ túi của Betley.
Rõ ràng Bray đã từ bỏ ủy thác, nhưng lúc này lại nói ra những lời như vậy.
Tất nhiên, Betley không biết Bray đang nói dối.
"Cái này lại càng khó xử hơn, cậu vậy mà lại nhận ủy thác bắt ta." Betley hiếm khi nở nụ cười khổ.
"Đừng trốn nữa, Arphrena, đi thôi." Betley gọi một tiếng.
"..." Arphrena không biết từ chỗ nào chui ra, vẻ mặt kỳ quái nhìn Bray.
Tránh được một lúc, không tránh được cả đời.
Lại lại lại là tên nhân loại mắt cá chết này.
Hơn nữa bây giờ còn thêm một tên Hoang Thần mắt cá chết nữa.
Trời ơi, Thiên sứ sống không nổi nữa rồi.
"Cô vẫn đi theo Betley à, kiên trì thật đấy." Bray khen ngợi Arphrena một câu.
Mặc dù điểm chú ý của Bray hơi kỳ quặc, nhưng tạm coi như là đã khen Arphrena đi.
Có điều, được một Chủng tộc Hắc Thiết khen ngợi, Arphrena chẳng thấy vui vẻ chút nào.
"Tạm biệt nhé, Bray." Betley quay lưng về phía Bray, tùy ý vẫy tay.
Arphrena cũng đi theo Betley.
Bước chân đạp lên vùng nước nông, phát ra tiếng "tách tách tách".
"Một phút đấy nhé." Bray nhấn mạnh lại thời gian.
Betley nghe thấy câu bổ sung của Bray, bước chân không khỏi loạng choạng.
Tiếp đó liền nắm lấy tay Arphrena, trực tiếp biến mất khỏi chỗ cũ.
"Biến mất luôn rồi." Đôi mắt cá chết của Reedep viết đầy vẻ kinh ngạc.
Người đó vậy mà cũng có thể đột nhiên biến mất, thật thần kỳ.
Liệu anh có thể học được bản lĩnh thần kỳ này không nhỉ?
"Đúng thế, biến mất luôn rồi." Bray bực bội nói.
"Rõ ràng có thể dứt khoát biến mất ngay tại chỗ, lại cứ phải đi chậm rãi như thế, chẳng biết là diễn cho ai xem." Bray cà khịa một câu.
Nếu Betley chưa đi xa mà nghe thấy lời cà khịa của Bray, chắc chắn sẽ khá xấu hổ.
May mắn là nhờ câu "một phút" của Bray, Betley đã rời đi khá xa rồi.
"Đi rồi à." Reedep có chút hoảng hốt.
Ngoại trừ lần chém giết với con cá lớn trước kia, đây là lần thứ hai anh chiến đấu.
Cứ cảm thấy thật kỳ diệu, chuyện mình cũng tham gia chiến đấu thế này, trước đây chưa từng nghĩ tới.
Dù cho đã có được 「Khái Niệm」, Reedep cũng không cảm thấy cuộc sống của mình nên có thay đổi gì long trời lở đất.
Đến khoảnh khắc vừa rồi, Reedep mới lờ mờ nhận ra, trong những ngày tháng tiếp theo của mình, có lẽ sẽ phải chiến đấu không ngừng.
"Rốt cuộc là chuyện gì thế." Bray liếc nhìn Reedep.
"Ngăn cản hắn tàn sát thôi." Reedep lắc đầu, khẽ nói.
"Anh là 「Mục Ngư Giả」 đó sao?" Bray bỗng nhiên đổi một câu hỏi khác.
"Nói phải thì cũng coi là phải." Reedep đáp.
Cái tên 「Mục Ngư Giả」 này chung quy cũng là người khác gọi anh, bản thân anh chưa có quá nhiều cảm tưởng về danh xưng này.
"Cảm ơn."
"Dorphin đâu?"
"Đang đợi tôi ở gần đây."
"Mau đi đi."
"Cảm ơn." Reedep lại nói một tiếng cảm ơn.
Còn mắt phải tĩnh lặng như nước của Bray, cứ thế lặng lẽ, vô hồn nhìn đối phương rời đi.
"「Mục Ngư Giả」 sao..."
---
"Reedep, tên xấu xa đó bị anh đuổi đi rồi sao?" Dorphin ôm eo Reedep, lo lắng hỏi.
Cô bé biết, Reedep vừa rồi là đi đuổi cái tên siêu cấp xấu xa giết người khắp nơi kia.
"Ừ, đuổi đi rồi."
"Reedep siêu lợi hại!" Dorphin vui vẻ nhảy cẫng lên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
