Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Khúc ca tuyệt mệnh của ca cơ - Màn gian: Tôi mới không thèm đeo nhẫn

Màn gian: Tôi mới không thèm đeo nhẫn

Tám năm trước, Betley tin vào chính nghĩa.

Không đúng, Betley cho đến nay vẫn tin vào chính nghĩa, chỉ là có chút khác biệt so với những gì hắn tin tưởng ngày xưa.

Khi đó Betley hơn hai mươi tuổi, từng làm Du kỵ binh, làm Trinh sát ở Đế quốc Will, chỉ là chưa chính thức nhập ngũ.

Nói ra thì rất kỳ lạ, nhưng Du kỵ binh và Trinh sát không được tính vào biên chế chính thức.

Nhưng Betley vẫn rất hy vọng trở thành một quân nhân, như vậy thì có thể bảo vệ mảnh đất quê hương này, đặc biệt là có thể bảo vệ người nhà.

Mà, loại lời nói này rất nhiều người sẽ nói, thỉnh thoảng còn bị coi là một thủ đoạn tẩy não.

Tẩy não hay không tẩy não, Betley không hiểu, hắn chỉ biết dù không có ai nói với hắn như vậy, hắn vẫn muốn nhập ngũ.

Hắn cũng có không ít đồng đội, các đồng đội đều thích sự nhiệt huyết của chàng trai trẻ này.

Khi đó, Betley đối với tôn giáo không có cảm giác gì đặc biệt, không nói đến chuyện ghét bỏ.

Nên nói là, hắn không có lý do để ghét, rốt cuộc em gái hắn là một nữ tu của giáo hội.

Em gái của Betley, có mái tóc trắng giống hắn, là một cô bé hay thẹn thùng.

Em gái mình đều là người trong tôn giáo, hắn tự nhiên sẽ không đặc biệt bài xích tôn giáo.

Tuy nói, muốn Betley thích tôn giáo thì vẫn là không thể nào.

"Em sao thế, Lucica." Một ngày nọ Betley về nhà, phát hiện em gái mình tinh thần có chút không phấn chấn.

"Không, không có gì." Lucica vội vàng xua tay.

"Ăn cơm thôi, anh trai." Nói xong, Lucica liền chạy vào bếp giúp mẹ mình.

Người nhà hy vọng đứa trẻ hoạt bát hơn một chút, mới đặt cho cô bé cái tên Lucica này.

Đáng tiếc, Lucica chẳng hoạt bát chút nào, ngược lại vô cùng thẹn thùng, là một đứa trẻ rất dễ xấu hổ.

Betley không nhận ra thêm sự khác thường nào, chỉ coi đó là Lucica đơn thuần tâm trạng không tốt mà thôi.

"Có chuyện gì nhớ nói với anh đấy." Betley vẫn không kìm được nói một câu.

"Anh trai à, có chút chuyện... em muốn nói với mọi người." Lucica nghe thấy lời của Betley xong, nắm chặt tay, dường như đã đưa ra quyết định gì đó.

Sau đó Betley nghe được từ miệng em gái mình một chuyện khiến hắn nổi trận lôi đình.

Rất nhiều giáo hội không sạch sẽ, không ít nhân viên thần chức cấp cao trong giáo hội, sẽ coi nữ tu là công cụ phát tiết dục vọng.

Ở đây có cách nói khó nghe hơn, nhưng sẽ không nói chi tiết.

Lucica cũng bị đe dọa, nhưng cô bé đã từ chối, hơn nữa người cô bé từ chối là một vị Giám mục.

"Đừng đi nữa." Betley nghiêm túc nói.

"Nhưng mà..."

"Hãy nghĩ cho bản thân mình." Betley trịnh trọng nói tiếp với Lucica.

"Sai chỉ là tên Giám mục đó, mọi người đều... rất tốt." Là một tín đồ, Lucica vẫn rất thành kính.

Sai là tên Giám mục đó, kẻ bẩn thỉu cũng chỉ là tên Giám mục đó.

"Em tiếp tục tín ngưỡng vị thần này anh cũng không có ý kiến, nhưng hứa với anh, đừng làm nữ tu nữa."

Người làm nữ tu, đức tin đều rất kiên định, Lucica cũng vậy.

Cô gái thẹn thùng, cũng hiếm khi cố chấp ở một vài phương diện.

Lucica gật đầu, cô bé vẫn rất nghe lời anh trai mình.

"Ăn cơm thôi." Mẹ của Betley lúc này nhẹ nhàng nói một câu.

"Cho dù không làm nữ tu nữa, cũng chẳng ai quản được con, đức tin giữ trong lòng là đủ rồi." Cha cũng lạnh lùng nói một câu, trên trán ông nổi đầy gân xanh, rõ ràng là rất tức giận.

Cũng phải, con gái mình suýt nữa bị ép đi làm cái chuyện không thể diễn tả nào đó, người cha bình thường nào mà nhịn được.

---

Sau đó, không có chuyện gì xảy ra cả.

Những ngày tháng bình thường đến mức khiến Betley an tâm.

"Này, cậu Betley." Một ông chú ngồi bệt dưới đất bày sạp gọi với Betley một tiếng.

"Chiếu cố ta một chút thấy sao?" Ông chú chỉ chỉ sạp hàng trước mặt.

"..." Betley bị gọi lại, theo bản năng dừng bước.

"Sao ông lại đi bán đồ rồi?" Betley nhìn ông chú với ánh mắt kỳ quái.

"Ha ha..." Ông chú ngại ngùng gãi gãi sau đầu.

"Gần đây bắt đầu bán đủ loại đồ linh tinh, muốn kiếm thêm chút thu nhập ấy mà." Người này bình thường buổi tối làm nhân viên quán rượu, gần đây ban ngày vì muốn kiếm thêm chút đỉnh, bắt đầu bán lại những đồ thu mua được.

"Quả nhiên vẫn là muốn kiếm nhiều tiền hơn, sống cuộc sống tốt hơn một chút."

"Mà..." Betley cũng không biết nên nói gì.

"Mua đại cái gì đó tặng Lucica vậy." Betley bực dọc nói.

Hắn ngồi xổm xuống, chọn nửa ngày từ trong sạp lấy ra một chiếc nhẫn bạc.

Chiếc nhẫn hơi cũ, nhưng dù sao cũng là đồ ông chú thu mua về, cũng không thể là hàng mới được.

"Ông thế này thật sự bán được đồ sao?"

"Vẫn có rất nhiều người thích đào bảo đấy nhé." Ông chú cười ha hả, gói chiếc nhẫn lại rồi đưa cho Betley.

"Hoa văn vẫn khá đẹp đấy."

"Cũng tàm tạm." Betley nhún vai, cái này đơn thuần là ủng hộ người quen chút thôi.

Hơn nữa đối phương đều đã gọi mình lại rồi.

"5G, cho ông này." Betley búng một đồng vàng cho ông chú, đứng dậy phủi quần rồi đi.

Lucica không đến giáo hội nữa, ngày tháng cũng trôi qua rất bình thường.

Betley cũng cảm thấy sẽ không xảy ra chuyện gì khác nữa, thậm chí còn nghĩ đến việc lấy chiếc nhẫn trong tay làm quà nhỏ tặng cho Lucica.

Đáng tiếc, đó cuối cùng chỉ là hắn tình nguyện đơn phương mà thôi.

Ngày tháng căn bản không hề trôi qua bình thường, vào lúc mọi người không hay biết, đang diễn ra những chuyện mọi người không hay biết.

"Lucica, quà của em này." Betley về đến nhà, liền đặt chiếc hộp vào tay em gái mình.

"Anh hai ~" Lucica vốn đang trầm tư, ngạc nhiên vui mừng quay đầu nhìn anh trai mình.

"Biểu cảm của em trông sao lại không tốt lắm thế." Betley nghi hoặc quan sát Lucica.

"A, cái đó... ừm..." Lucica vốn định không nói, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng.

Lucica bị giáo hội gán cho là dị đoan rồi.

Mặc dù tôn giáo mà Lucica tín ngưỡng số lượng người ở Hoàng đô không nhiều, nhưng cũng tuyệt đối không ít.

Cũng được coi là giáo hội cỡ trung.

"Cách làm này là sao chứ..." Betley muốn nói lại thôi.

"Không sao đâu, cũng chỉ là bọn họ tự tiện quyết định như vậy thôi." Lucica lắc đầu.

Bị giáo hội gán là dị đoan, cũng sẽ không khiến cuộc sống có thay đổi gì.

Phải biết đó cũng chỉ là giáo hội cỡ trung mà thôi, sức ảnh hưởng chưa khủng khiếp đến mức có quyền can thiệp vào cuộc sống của Lucica.

"Lũ phiền phức." Betley nheo mắt lại, bắt đầu từ lúc này, hắn đã hơi phản cảm với mấy cái gọi là tôn giáo này.

Tùy tiện nói người khác là "dị đoan", quyền lực ở đâu ra thế.

Một tên Giám mục, làm như mình là thủ lĩnh tinh thần vậy, tưởng tượng thôi đã thấy sởn gai ốc.

"Mở ra xem thử đi, thế nào?" Betley thử chuyển chủ đề.

"Vâng." Lucica mở gói quà ra, phát hiện một chiếc nhẫn bạc.

Tuy rất đẹp, nhưng có hơi cũ.

"Cũ quá." Lucica mặc dù miệng nói chê bai, nhưng nụ cười trên khóe miệng, có thể thấy cô bé thực ra rất vui.

Dù rất cũ, nhưng cũng là anh trai tặng cho mình.

"Mua đại thôi mà."

"Em biết ạ." Lucica đeo chiếc nhẫn vào tay.

"Rộng quá, cảm giác hợp với anh hai hơn đấy."

"Tôi mới không thèm đeo nhẫn đâu." Betley xua tay tùy ý, nói một cách vô tư.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!