Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Trò chơi kỳ tích - Chương 22: Xâm Nhiễm Hiện Thực

“Mấy hôm nay cái thằng đó cứ ru rú trong phòng phải không.” Cha của Alan ngồi trước bàn ăn, lạnh lùng hỏi.

“Dạ... vâng ạ.” Mẹ của Alan khó xử đáp.

“Đúng là đồ vô dụng chẳng làm nên trò trống gì.” Người đàn ông là cha của Alan gầm lên giận dữ.

Trong mắt ông ta, một kẻ vốn đã vô tích sự lại còn lười biếng như vậy, quả thực là nỗi sỉ nhục của gia tộc.

Thế nhưng ông ta vẫn chưa nhận ra rằng, dù Alan có làm gì đi nữa, thì cũng chỉ nhận lại những lời mắng chửi của ông ta mà thôi.

Dù cậu có siêng năng, hay học được điều gì đi chăng nữa.

Alan hiểu tất cả những điều này, từ khi còn rất nhỏ đã hoàn toàn thấu hiểu, vậy nên cậu sớm đã không còn bận tâm đến những lời mắng nhiếc từ gia đình.

Cậu đã bị ruồng bỏ, và việc cậu vẫn có thể ở lại trong nhà chỉ là vì mối quan hệ trên danh nghĩa “gia đình” mà thôi.

Là một gia tộc giàu có, họ không thể vô cớ đuổi con cái ra khỏi nhà, vì điều đó sẽ mang lại lời ra tiếng vào.

Nhưng biết đâu được, thật sự sẽ có một ngày, những con người máu lạnh này sẽ đuổi Alan đi.

“Anh Alan, đừng buồn nữa, quên lời họ nói đi mà.” Thỏ Con lượn lờ quanh Alan, lo lắng nói.

Thỏ Con, vốn chỉ nên tồn tại trong ảo mộng của Alan, giờ đây lại đang đứng sờ sờ ngay trong phòng cậu.

Căn phòng của Alan được điểm tô bằng sắc xanh da trời và hồng phấn, y hệt như trong giấc mơ ấy.

Những món đồ nội thất trông như được vẽ ra, từng nốt nhạc hóa thành hình hài cụ thể, lơ lửng giữa không trung.

“Không sao đâu.” Alan khẽ nói.

Cậu không chỉ chai sạn với những lời lẽ cay nghiệt của gia đình, mà cũng đã quen với cảnh tượng trước mắt.

Mấy ngày trước, sau khi Alan mở mắt ra liền phát hiện thế giới xung quanh mình đã thay đổi.

Hiện thực trở nên giống hệt giấc mơ của cậu, những thứ trong ảo mộng cứ thế vô cớ xuất hiện giữa đời thực.

Một thế giới hoang đường như trong truyện cổ tích hiện ra trước mắt Alan.

“Thỏ Con, mọi thứ sẽ trở lại như cũ chứ?” Alan hỏi Thỏ Con.

“Trở lại như cũ? Tại sao phải trở lại như cũ ạ?” Thỏ Con nghiêng đầu nhìn Alan đầy thắc mắc.

“Chẳng phải anh Alan rất thích thế này sao?” Thỏ Con nói tiếp.

“Anh rất thích...” Alan lí nhí.

Nhưng Alan cũng lo sẽ gây phiền phức cho người khác.

Alan biết rất rõ, có lẽ trong mắt cậu mọi thứ đều rất đáng yêu, nhưng không có nghĩa là ai cũng thích cảnh sắc như thế này.

Đối với nhiều người, cảnh tượng cổ tích này là “trẻ con”, “kỳ quái”.

“Vậy thì không sao hết đâu ạ.” Thỏ Con vui vẻ nói, chỉ cần Alan thích là đủ rồi.

“Nhưng...” Alan cúi đầu, muốn nói gì đó nhưng lại chần chừ mãi không thể mở lời.

“Anh xem, anh xem, màu sắc đều là màu anh Alan thích, còn có cả nốt nhạc nữa nè~” Thỏ Con ngắt một nốt nhạc xuống, đặt vào tay Alan.

“Sẽ không gây phiền phức cho người khác đâu mà, tin Thỏ Con đi~” Thỏ Con vẫy vẫy đôi tai thỏ, nói.

“Ừm.” Alan đã tin lời Thỏ Con.

“Anh Alan không cần phải đợi đến lúc ngủ mới được gặp Thỏ Con nữa rồi~”

“Thỏ Con có thể chơi với anh Alan bất cứ lúc nào~”

Thỏ Con còn cười vui vẻ hơn cả Alan.

“Cốc cốc——” Có người gõ cửa phòng Alan.

Vì mấy ngày nay Alan đều ru rú trong phòng không ra ngoài, nên người hầu vẫn gõ cửa theo phép lịch sự.

Thử nghĩ mà xem, nếu Alan xảy ra chuyện gì, dù gia tộc này có không coi trọng cậu đến đâu, thì cũng sẽ trừng phạt những người hầu chăm sóc cậu.

“Làm sao đây?” Alan liếc nhìn Thỏ Con.

Đôi tai của Thỏ Con lúc lắc một cách đáng yêu, trên mặt không có một chút hoảng hốt nào.

“Không sao đâu ạ, cứ mở cửa là được.” Thỏ Con ưỡn ngực, bình tĩnh nói.

Alan do dự một chút, rồi bước xuống giường.

Cậu hé mở một khe cửa nhỏ.

“Có chuyện gì không ạ...” Giọng Alan nhỏ một cách khác thường, nhưng dường như đã bớt đi vẻ rụt rè ngày trước.

Thường ngày, dù đối phương chỉ là một người hầu, nhưng lúc nói chuyện Alan luôn tỏ ra thiếu tự tin.

Cô hầu không nhận ra sự khác biệt đó, cô chỉ thấy Alan không sao, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm.

“Lão gia bảo ngài thỉnh thoảng cũng nên xuống ăn cơm ạ.” Cô hầu nói một cách khéo léo.

Nhưng nếu Alan thật sự nghe lời, có lẽ lúc xuống nhà vẫn sẽ bị mắng một trận.

“Ừm.” Alan gật đầu, định đóng cửa lại.

Cậu lo rằng cảnh tượng bất thường trong phòng sẽ bị cô hầu này nhìn thấy.

Nhưng cô hầu không cho Alan cơ hội đóng cửa.

“À phải rồi, thiếu gia, mấy hôm nay tôi vẫn chưa dọn dẹp giúp ngài.” Cô hầu giữ lấy cửa, thuận thế đẩy cửa ra.

Là một người hầu mà lại dám tự tiện mở cửa phòng chủ nhân như vậy, đủ để thấy địa vị của Alan thấp đến mức nào, ngay cả người hầu trong nhà cũng xem thường cậu.

“Đợi đã...” Alan muốn ngăn cô hầu vào, nhưng đã quá muộn.

“Phòng của thiếu gia sạch sẽ ngoài dự kiến.” Cô rõ ràng đã nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị trong phòng Alan, nhưng nét mặt lại không hề có chút thay đổi nào.

“Vậy tôi không làm phiền nữa.” Cô hầu này vốn chỉ muốn nhìn trộm xem Alan đang làm gì trong phòng, để tiện báo cáo lại cho lão gia của mình biết.

Cô hầu đến rất nhanh, mà đi cũng rất dứt khoát.

Alan đứng ở cửa phòng mình, ngẩn ngơ nhìn bóng lưng cô hầu.

“Thỏ Con, cô ấy không thấy sao?” Alan hỏi.

“Dĩ nhiên là thấy rồi, tất cả mọi người đều có thể thấy những thứ anh Alan tưởng tượng ra mà~” Thỏ Con vui vẻ nói.

“Vậy tại sao cô ấy không thấy lạ?”

“Tại sao phải thấy lạ ạ?” Thỏ Con nghiêng đầu, khó hiểu nhìn Alan.

“Ể?” Lần này đến lượt Alan ngẩn người.

Thỏ Con đang nói gì vậy...

“Anh Alan thấy những thứ này lạ lắm sao?”

“Anh Alan thấy những thứ mình tưởng tượng ra không tốt sao?”

Thỏ Con hỏi.

“Thỏ Con cũng là do anh Alan tưởng tượng ra đó, chẳng lẽ anh Alan cũng thấy Thỏ Con không đáng yêu sao?” Thỏ Con có chút tủi thân.

“Không phải, anh không thấy lạ.” Alan giải thích.

“Vậy là đủ rồi, chỉ cần anh Alan không thấy lạ là đủ rồi.” Vẻ mặt Thỏ Con lập tức chuyển từ u ám sang tươi tắn.

“Đến anh Alan còn không thấy lạ, thì tại sao người khác lại phải thấy lạ chứ?”

“Bởi vì mọi người không giống mình...”

“Hửm? Thỏ Con không hiểu lắm.” Thỏ Con ôm đầu, cảm thấy hơi choáng váng.

“Anh Alan cũng giống như mọi người mà, nên ảo mộng của anh Alan trong mắt người khác, chắc chắn cũng không phải là thứ gì kỳ lạ đâu~”

“Thật sao...”

“Dĩ nhiên là thật rồi.”

“Nếu không tin, Thỏ Con dẫn anh Alan ra ngoài đi một vòng là được.” Thỏ Con nắm lấy tay Alan, kéo cậu ra khỏi phòng.

Alan bất ngờ bị kéo ra khỏi phòng.

“Anh xem~ Ảo mộng mà anh Alan tưởng tượng đều biến thành thật rồi~” Thỏ Con chỉ vào cửa sổ ở hành lang.

Cửa sổ đã biến thành màu xanh da trời, hoặc màu hồng.

Chậu cây cảnh biến thành những nốt nhạc nhảy múa vui tươi.

Dọc đường đi, mặt đất như thể được quét lên một lớp sơn màu nhàn nhạt.

“Cứ như trong truyện cổ tích vậy~” Thỏ Con hào hứng nói với Alan.

“Ừm.”

Hiện thực đã trở nên tươi đẹp như giấc mơ của cậu.

Alan vẫn luôn nghĩ, hiện thực lạnh lẽo này, đến bao giờ mới có thể đáng yêu như trong ảo mộng.

Và giờ đây, giấc mơ ấy dường như đã thành hiện thực.