Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15111

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Viên Xúc Xắc Cuối Cùng - Chương 16: Quẻ bói đầy ẩn ý

Chương 16: Quẻ bói đầy ẩn ý

Bray bóp bóp cằm, nửa ngày không nói gì.

Nếu hắn biết sớm bà lão này chính là một học giả, có khả năng biết 「Mộ của Nhà Tiên Tri」 ở đâu, thì hắn đã chẳng cần bị đám vệ binh Pháo đài Lợi Trảo coi như công cụ hình người.

Nghĩ như vậy, hắn cảm thấy mình lỗ to, cuộc mặc cả kiên cường trước đó cũng trở nên vô nghĩa.

Thật sầu não, cho nên nói cuối cùng mình vẫn là một công cụ hình người chuẩn một trăm phần trăm, rõ ràng đã nỗ lực tranh thủ phúc lợi như vậy rồi.

Đột nhiên trở nên suy sụp, cảm tình là mình phí công vô ích.

"Nghe Tarika nói, cậu muốn tìm bà già học giả hết thời này." Bà lão cười tủm tỉm nhìn Bray.

Trước khi Pháo đài Lợi Trảo thất thủ, bà lão là một học giả chuyên nghiên cứu văn vật.

Hơn nữa thực tế bà không phải người bản địa của Pháo đài Lợi Trảo, chỉ là vào Ngày Tai Ương tình cờ ở Pháo đài Lợi Trảo mà thôi.

Sau Ngày Tai Ương, bà cũng vĩnh viễn bị giữ lại ở Pháo đài Lợi Trảo.

Không phải ai cũng có thể giống như Bray chạy loạn khắp thế giới, rất nhiều người bị giữ lại ở nơi đất khách quê người.

Do đó ở rất nhiều Khu An Toàn tại Đông Đại Lục, thực ra có thể nhìn thấy nhân loại và Tinh linh bên ngoài tộc Người Dã Man.

Mà mấy đứa trẻ bà nhận nuôi, cũng đồng dạng bị kẹt ở đây.

Chỉ có thể nói, bà cũng không biết lúc đó đưa con cái mình đến Pháo đài Lợi Trảo du lịch có đáng để hối hận hay không.

Nhưng ba đứa trẻ bao gồm cả Tarika, chưa từng sinh ra bất kỳ oán hận nào với bà lão.

Chỉ riêng việc nhận nuôi ba đứa chúng nó từ cô nhi viện ra, đã đáng để chúng tôn trọng người bà này rồi.

Chưa nói đến việc bà lão coi chúng như con đẻ.

"A, vâng." Bray vội vàng đáp một tiếng.

Sau khi xoắn xuýt hồi lâu, Bray cũng nghĩ thông suốt được vài chuyện.

Đó là nếu Tarika không nói cho mình biết bà lão là học giả, thì chắc là mình ở cho đến ngày rời đi cũng sẽ không biết.

Kết quả như vậy, miễn cưỡng cũng coi như chấp nhận được.

"Bà có biết 「Mộ của Nhà Tiên Tri」 không?" Bray hỏi thẳng vào vấn đề.

"Cháu có chút việc, muốn đến đó một chuyến."

"「Mộ của Nhà Tiên Tri」 à, biết thì có biết." Bà lão nhấc mí mắt quan sát kỹ Bray một cái.

"Nhưng cậu đi đến một di tích đã bỏ hoang từ lâu để làm gì."

Người biết 「Mộ của Nhà Tiên Tri」 rất ít, người nghiên cứu về 「Mộ của Nhà Tiên Tri」 lại càng ít hơn.

Kể từ khi nơi đó được phát hiện, chưa từng có ai thành công tiến vào bên trong khai quật.

Dần dần, di tích đó cũng bị người ta lãng quên.

Người có quyền uy nhất trong lĩnh vực nghiên cứu 「Mộ của Nhà Tiên Tri」, không ai khác chính là học giả Lý, là một con gấu trúc.

Nhưng ngay cả ông ấy cũng chưa thực sự làm rõ di tích này ẩn chứa bí mật gì, điều duy nhất biết được là chủ nhân của ngôi mộ là ai.

Tất nhiên rồi ——

Những cái này đều là chuyện trước kia, bà lão chắc là không biết Bray đã từng cùng con gấu trúc kia vào di tích một lần rồi.

Đừng nói bà lão không biết, chính bản thân Bray cũng sớm quên béng chuyện này rồi.

Nói không chừng bạn bảo hắn nhớ lại gấu trúc Lý là thứ gì, hắn phải đau đầu cả tuần để hồi tưởng.

Thì càng đừng nhắc đến việc bảo Bray nhớ lại chuyện đã từng đi 「Mộ của Nhà Tiên Tri」 với ai.

"Emmmmm..." Người thật thà Bray bắt đầu thử tổ chức ngôn ngữ.

Chẳng lẽ hắn phải nói với bà lão rằng, mình đi 「Mộ của Nhà Tiên Tri」 là để đánh nhau với người ta sao? Nghe có vẻ ngốc nghếch lắm.

"Chiêm ngưỡng? Hay nói là đào kho báu?" Bray dần dần bắt đầu nói hươu nói vượn với vẻ mặt nghiêm túc.

Chỉ là bản lĩnh nói dối của Bray thực sự cần phải nâng cao, bà lão lớn tuổi liếc mắt một cái là nhìn ra người trẻ tuổi này đang nỗ lực nói dối.

"Được rồi, bà già này sẽ nói cho cậu biết, không cần tốn não như vậy đâu." Bà lão buồn cười nhìn Bray.

Thực ra Bray có nói cái cớ hoang đường thế nào đi nữa, bà lão vẫn sẽ nói cho hắn biết 「Mộ của Nhà Tiên Tri」 ở đâu.

Dù sao đối với bà mà nói cũng chẳng mất mát gì, hơn nữa đứa trẻ này trông thực ra khá thú vị.

Cũng không phải người có tâm địa xấu xa, giúp được thì giúp một chút vậy.

Mặc dù nói bà vẫn rất lo lắng cho người trẻ tuổi trông rất dễ phạm sai lầm này, lo lắng hắn ở bên ngoài Khu An Toàn liệu có gặp nguy hiểm hay không.

Những đứa trẻ bà nhận nuôi cũng vậy, Tagi và Tari thích chạy ra ngoài, Tarika thì chọn một công việc nguy hiểm cao.

Quả nhiên người trẻ tuổi đều có một trái tim rạo rực, không thể bình lặng.

"Tari, giúp bà vào trong phòng, lấy đống gỗ kia ra đây." Bà lão gọi cậu bé đầu sư tử một tiếng.

Sau đó Tari không nói hai lời, lon ton chạy vào phòng tìm đống "gỗ" kia.

Đợi đến khi cậu bé ôm cái gọi là "gỗ" kia ra, Bray mới phát hiện đây căn bản không phải là gỗ.

Ờ, nói cứng là gỗ cũng được, vì vật liệu là gỗ.

Đó là một đôi vật nhỏ, toàn bộ đều được điêu khắc từ gỗ.

Bà lão chậm rãi đứng dậy từ trên ghế bập bênh.

"Tagi, ngẩn ra đó làm gì, mau đỡ bà nội!" Tarika nhìn thấy liền vội vàng bước tới đỡ, còn quát thiếu niên tộc Sói một tiếng.

Thiếu niên tộc Sói bĩu môi, nhưng vẫn bước lên đỡ bà lão.

"Bà còn chưa già đến mức đó đâu, được rồi, buông tay ra đi." Bà lão bực mình nói.

Những vật nhỏ toàn bộ đều được bày lên bàn ăn, còn bà thì đứng ở mép bàn.

"Nhìn kỹ nhé, đây là vị trí hiện tại của cậu." Bà bắt đầu lợi dụng những vật nhỏ để giảng giải vị trí di tích cho Bray.

Có điều thực ra bà lão hoàn toàn có thể nói miệng, Bray không hiểu tại sao bà lại phải đặc biệt dùng những vật nhỏ này để thuyết minh.

Đơn thuần đứng từ góc độ của Bray mà nói, tự nhiên là cảm thấy như vậy càng dễ hiểu hơn, trí nhớ vốn đã không tốt của hắn vẫn là dùng hình ảnh để ghi nhớ thì tiện hơn.

"Quan trọng là vật tham chiếu, chứ không phải phương hướng."

"Những thứ dùng để chỉ phương hướng ở gần di tích, thường thường đều không có tác dụng." Bà lão nói.

"La bàn không được sao?" Bray thử hỏi.

"Không được." Bà lão nói.

Bray cuối cùng cũng biết lý do bà lão dùng vật nhỏ để giảng giải rồi, hóa ra là la bàn cũng vô dụng.

Bray suốt dọc đường đều dựa vào bản đồ và la bàn để tìm đường.

Người bình thường cũng đều tìm đường như vậy.

Trước kia thì, có thể dùng sao trời trên cao để dẫn đường, nhưng bây giờ không được, vì rất nhiều ngôi sao đánh dấu phương hướng đều bị thứ gì đó không biết tên "che" mất, hoàn toàn không nhìn thấy.

"Cháu hiểu rồi, dùng dây thừng."

Là đang ám chỉ mình dùng dây thừng sao? Dùng dây thừng buộc vào người mình để phán đoán có đi sai đường hay không đúng không? Hóa ra là vậy.

"Dây thừng cũng không được." Bà lão cạn lời nhìn Bray, không hiểu hắn đang nghĩ cái gì.

"Có hai mươi vật đánh dấu, có thể dẫn cậu tìm đến tận 「Mộ của Nhà Tiên Tri」."

"Đừng nhớ nhầm, nếu bị lạc đường, bà già này cũng không giúp được cậu đâu." Bà lão nói một cách thấm thía.

Bà liếc mắt nhìn những vật nhỏ trên bàn một cách không để lại dấu vết.

Vật nhỏ nhìn thì như bày ra để làm dấu hiệu, nhưng ẩn ẩn còn chứa đựng một loại quan hệ vị trí đặc thù.

Đây là một thủ đoạn đơn giản trong bói toán, thay thế cho chiêm tinh.

Ngay vừa rồi khi bà dùng vật nhỏ giảng giải phương hướng cho Bray, bà còn đặc biệt bói một quẻ.

Mà kết quả quẻ bói... thật đáng suy ngẫm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!