Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Viên Xúc Xắc Cuối Cùng - Chương 20: Làm nũng cũng được mà

Chương 20: Làm nũng cũng được mà

Lần này Ngụy Hình Thú ở Pháo Đài Lợi Trảo lại được giải quyết sạch sẽ.

Lại một lần nữa được Bray giải quyết.

Đợi đến khi Bray giết sạch tất cả quái vật, lính canh của Pháo Đài Lợi Trảo mới miễn cưỡng đuổi kịp tiến độ của hắn.

Tốc độ giết chóc của Bray thực sự quá nhanh, nhanh hơn không chỉ một bậc so với lần trước dẫn theo một đám lính canh.

Điểm trừ là Bray đi qua chỗ nào cũng không dọn dẹp hiện trường, trực tiếp chạy đi luôn.

Những người trong cuộc đang suy sụp kia, Bray cũng chẳng quản, cho nên cũng coi như để lại rất nhiều đống bừa bộn.

Mặc dù lần này cũng coi như giải quyết quái vật thuận lợi, nhưng lần sau thì sao?

Lần sau nữa thì sao?

Bray không phải đại thánh nhân, sẽ không quyết định ở lại mãi để bảo vệ cái Pháo Đài Lợi Trảo này.

Cứ theo nhịp điệu này, cái Khu An Toàn này cách ngày sụp đổ hoàn toàn cũng không còn xa nữa.

Không có Chủng tộc Bạch Ngân, thế giới này vẫn còn đủ loại mối đe dọa khác nhau a.

"Tôi thay mặt... mọi người cảm ơn anh." Tarika gặp riêng Bray, trịnh trọng nói.

"Miễn đi." Bray lắc đầu.

"Dù sao ngoài cô ra, cũng chẳng có mấy người định nói với tôi câu này."

"..." Những lời này của Bray khiến Tarika im lặng hồi lâu, bởi vì đó là sự thật.

So với Bray - người tỏ ra không quan tâm, Tarika ngược lại cảm thấy có chút khó hiểu.

Cứ như thể Bray chưa từng làm gì cả, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.

Không, nói chưa từng có chuyện gì xảy ra thì hơi quá, dù sao tầng tầng lớp lớp nỗi sợ hãi cũng đang dần lan rộng trong đám đông.

Không chỉ vậy, Pháo Đài Lợi Trảo còn có người định lợi dụng nỗi sợ hãi này để leo lên vị trí cao hơn...

Trong tình huống này khả năng phán đoán của mọi người đều bắt đầu giảm sút, tạo cơ hội cho rất nhiều kẻ thừa nước đục thả câu.

Đúng là một lũ ngu ngốc, mạng sắp không còn rồi mà còn nghĩ đến chuyện này.

Chẳng lẽ những kẻ định nhân cơ hội nắm quyền ấy nghĩ rằng, sau khi tất cả mọi người đều chết hết, bản thân mình vẫn có thể sống sót sao?

Hay là nói, bọn họ rất chắc chắn sẽ có người giải quyết chuyện này? Giải quyết những việc tốn công tốn sức đó không liên quan đến mình?

Tarika nhìn Bray, tâm trạng phức tạp.

Hình như, đúng là có người đang giải quyết chuyện này thật, hơn nữa còn là một kẻ chẳng có chút quan hệ nào với Pháo Đài Lợi Trảo.

Cuối cùng kẻ được ca tụng, lại là cái đám ngu ngốc kia.

"Cô... không khóc à?" Một lúc lâu sau, Bray vô cớ hỏi một câu.

Vì câu hỏi không đầu không đuôi này, Tarika ngẩn ra gần một phút.

"Tại sao phải khóc... Hơn nữa, đã khóc rồi." Hồi lâu sau, Tarika mới trả lời.

"Vậy sao." Bray liếc nhìn Tarika một cái, nói.

Xem ra cô gái này kiên cường hơn tưởng tượng khá nhiều.

Sau đó hắn lấy từ trong túi đeo hông ra một khối lập phương ném xuống đất.

Khối lập phương lấp lánh màu sắc kỳ lạ như lưu ly, sau khi chạm đất, nhanh chóng biến đổi thành một chiếc ván trượt.

Tarika đang nói chuyện với Bray, ngỡ ngàng nhìn chiếc ván trượt đột nhiên xuất hiện.

"Anh, anh định làm gì?" Tarika không biết đang nói chuyện thì Bray lôi ra một cái ván trượt rốt cuộc là muốn làm gì.

Mà cái ván trượt đó làm sao nhét vào cái túi đeo hông trông rất nhỏ kia được vậy?

"Đi giải quyết một lần cho xong." Bray mở miệng nói.

Cứ tiếp tục thế này, không chỉ Pháo Đài Lợi Trảo rất nguy hiểm, mà hành trình của chính Bray cũng sẽ bị chậm trễ.

Quả nhiên có vấn đề là ở con Ngụy Hình Thú thường xuyên bỏ chạy vào phút chót kia.

Hai lần Bray cảm nhận được con Ngụy Hình Thú đó, đều là cùng một tư thái, chưa từng thay đổi.

Theo cách nói của Tagi, con Ngụy Hình Thú đó rất bất thường, điểm bất thường nằm ở chỗ đối phương quá thông minh.

Mặc dù nói nó giống hệt con người thì vẫn hơi quá, nhưng ít nhất khi nó ngụy trang thành người, nếu không nhìn kỹ thì căn bản không thể phát hiện ra.

Bản thân Ngụy Hình Thú không đáng sợ, ngoại trừ việc ngụy trang của nó sẽ khiến người ta do dự, thì phương thức chiến đấu của nó cũng rất đơn điệu.

Khả năng ăn mòn của nó quả thực rất khoa trương, nhưng cần phải ở cự ly cận chiến mới được.

Hơn nữa, mặc dù nó có rất nhiều đặc tính của Slime, nhưng thực tế nó có thực thể.

Chỉ cần bị bắn xuyên qua hạt nhân là sẽ chết, cái hạt nhân đó quả thực giống hệt như trái tim vậy.

Nếu là trước kia, Ngụy Hình Thú thì một mạo hiểm giả yếu một chút cũng có thể một mình tiêu diệt vài con.

Ngụy Hình Thú chiến đấu yếu như vậy đấy, chẳng phải loại quái vật khó xử lý gì.

Nhưng trong tình cảnh Khu An Toàn tiếp giáp với hoang dã, và sức phòng thủ bên trong Khu An Toàn rất mỏng manh như hiện tại, tác dụng năng lực của nó đã được phóng đại lên vô số lần.

Lơ là một chút sẽ bị chúng xâm nhập, trực tiếp đi sâu vào khu vực có lượng lớn người bình thường.

Ngụy Hình Thú tuy yếu, nhưng đối mặt với người bình thường không có sức phản kháng thì vẫn dư sức.

"Anh nói giải quyết một lần cho xong, anh định làm gì?" Tarika lần đầu tiên cảm thấy mình giống như đứa trẻ hay tò mò, cứ hỏi không ngừng.

"Hỏi một câu biết rõ câu trả lời, tôi sẽ không đáp đâu." Bray nhún vai, một chân giẫm lên ván trượt.

Giết hết Ngụy Hình Thú xung quanh... không, nghiêm túc mà nói, là phải giết chết con Ngụy Hình Thú năm lần bảy lượt trà trộn vào kia.

Bray có ngốc đến đâu, cũng có thể đoán được những chuyện này đều có liên quan đến tên kia.

Tarika há miệng, nhưng không phát ra âm thanh nào.

Đúng như Bray nói, cô đang biết rõ còn cố hỏi.

Muốn giải quyết một lần cho xong thì còn làm thế nào được nữa, đương nhiên là giết sạch Ngụy Hình Thú ngoài hoang dã.

Chỉ là cô không dám tưởng tượng mà thôi.

"Tôi xong việc sẽ quay lại thu dọn đồ đạc, sau đó chắc là sẽ đi luôn." Bray nói.

Cứ như thể chuyện này chắc chắn sẽ được giải quyết vậy.

"Cái tên này, rốt cuộc đang tự nói cái gì v..." Tarika đang nói, bỗng nhiên một cơn gió lớn cuốn lên, khiến cô buộc phải dùng tay che mặt.

Đợi đến khi cô hoàn hồn, Bray đã giẫm lên ván trượt lao đi mất hút.

Tarika nuốt những lời chưa kịp nói vào bụng, sau đó đi về phía nhà mình.

"Đừng có làm hỏng đồ đạc ven đường đấy." Nhìn bóng lưng biến mất của Bray, cô thốt ra một câu.

Ông chú đó xem ra không cần lo nữa, cô nên đi an ủi Tagi... và cả bà nội của mình.

Cửa nhà đang mở, nên Tarika bỏ qua động tác đẩy cửa, trực tiếp bước vào.

Trong nhà là Tagi đang ôm gối, quả nhiên muốn cậu thiếu niên này bây giờ nhảy nhót tưng bừng là chuyện không thể nào.

Cô đưa mắt nhìn sang bà nội của mình, muốn nói vài lời an ủi bà.

Chỉ có điều, bà lão không hề bi thương như Tarika tưởng tượng.

Bà đã khóc rồi, bi thương đủ rồi.

Bà lão giờ đây chỉ muốn, không mất thêm bất kỳ đứa con nào của mình nữa.

"Người thanh niên kia, đi rồi đúng không." Bà lão mở miệng hỏi.

"Vâng, anh ta nói muốn giải quyết một lần cho xong... sau đó sẽ quay lại thu dọn đồ đạc rồi đi." Tarika ngẫm nghĩ, thuật lại lời của Bray cho bà nội nghe.

"Vậy sao, quả nhiên giống hệt kết quả bói toán, là một người bận rộn." Bà lão nói.

"Bà nội." Tarika nhìn bà lão bình tĩnh, lại phát hiện mình không biết nên nói gì.

"Không cần cố tỏ ra mạnh mẽ đâu, khóc một chút cũng được mà."

"Ơ... không cần đâu, cháu đã khóc rồi..." Tarika nói.

"Lại đây nào, bà nội ở đây, làm nũng một chút cũng được mà." Bà lão dịu dàng nhìn Tarika vẫn chưa nhận ra mình đã nước mắt lưng tròng từ lúc nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!