Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15102

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 8

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Chim tự phá lồng - Chương 14: Phải Có Kẻ Sắm Vai Đồ Tể

“A, là anh trai đã mua nước táo cho em.” Rebi đột nhiên nhìn thấy Betley, ngạc nhiên thốt lên.

“Ể, là em à.” Betley mỉm cười, lòng thầm hiểu.

Betley rất quý cô bé này.

“Lần sau có muốn anh mời em ăn gì nữa không?” Betley muốn đưa tay xoa đầu Rebi, nhưng sau một thoáng do dự, anh lại rụt tay về.

“Ồ! Rebi muốn ăn thịt!” Rebi vẫy đuôi.

“Ha ha ha, lần sau nếu gặp lại, tôi sẽ dắt mấy người đi ăn thịt nướng, thấy sao?” Betley cười nói.

“Bray! Bray! Được không anh!” Rebi sà đến chỗ Bray đang ngồi xổm, hỏi với vẻ đầy mong đợi.

Như vậy thì làm sao Bray có thể nói “Không” được chứ.

“Được, nếu gặp lại.” Bray dỗ dành Rebi.

“Ồ!” Rebi phấn khích vẫy đuôi, đập xuống đất tạo thành một cái hố nhỏ.

“Thịt nướng! Thịt nướng!”

“Phải phải, thịt nướng.” Bray bất lực nói.

“Cậu đúng là thương em gái mình thật đấy.” Betley thốt lên đầy cảm xúc.

“Tuy tôi rất thương Rebi, nhưng tôi đã nói rồi, Rebi không phải em gái tôi.” Bray cạn lời.

Mà, dù trên thực tế Bray rất thương em gái mình, câu này cũng không sai, dù sao thì Bray quả thực rất thương Lux.

Nhưng rõ ràng là Betley đang nói về Rebi.

Tại sao ai cũng nghĩ Rebi là em gái mình vậy.

Lần trước còn có người quá đáng hơn, nói Rebi là con gái của cậu.

“Cũng chẳng khác gì em gái rồi còn gì? Hay là cậu xem con bé là người yêu?” Betley trêu chọc một câu.

Bray bị câu nói này của Betley làm cho sặc.

“Đợi em ấy phát triển đầy đủ rồi nói sau.” Bray liếc nhìn Rebi, cuối cùng nghiêm túc nói.

“???” Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Bray, Betley ngẩn người.

“Hai người nói chuyện vui vẻ thật đấy.” Arphrena khó chịu nhìn Bray.

“Vậy nên, Betley, bây giờ anh không đến mức nhàm chán phải xem mấy hoạt động này chứ.” Bray lờ đi ánh mắt oán giận của Arphrena, nói với Betley.

Bray cũng không thân với vị thiên sứ này, tốt nhất là không nên nói nhiều với cô ta.

Lỡ như vị thiên sứ này đột nhiên nổi giận, thì không vui chút nào.

Không phải Bray đánh không lại thiên sứ, mà là mọi chuyện sẽ trở nên rất phiền phức.

Quả nhiên để một quả bom hạt nhân hình người chạy lung tung khắp nơi, hoàn toàn không phải là chuyện tốt.

“Không, chỉ là tình cờ phát hiện vài chuyện thú vị, nên định xử lý một chút.” Betley híp mắt, nhìn chiếc xe hoa đang đi xa dần.

“Chuyện thú vị?”

“Phải, chuyện thú vị.” Nói rồi, Betley không khỏi bật cười.

“Mánh khóe của tà giáo, thật sự rất thú vị.” Đồng tử Betley co lại, ánh mắt khóa chặt vào người Hoàng đế Vân Đô Quốc.

Những sợi chỉ thần lực mà Dạ Kiêu đã giăng lên người Hoàng đế lúc trước, trong mắt Betley, hiện ra rõ mồn một.

“Quả nhiên con mồi ở ngay thành phố này, may mắn thật.” Giọng Betley trở nên có chút đáng sợ.

Đôi mắt cá chết của Bray liếc nhìn Betley đang tỏ vẻ hung tợn, chỉ nhún vai.

“Tà giáo à, ở An Kinh Thành mà cũng có tà giáo.” Bray bâng quơ nói.

“Tà giáo, thì ở đâu cũng có.”

“Khi một tôn giáo cuồng tín vì đức tin của mình, rồi làm ra đủ mọi chuyện táng tận lương tâm, thì đối với tôi, đó chính là tà giáo.”

Đối với Betley, giáo hội 「Thiên Chi Chức Nữ」 hiện tại không nghi ngờ gì chính là tà giáo.

Dù cho giáo hội này bình thường hay làm việc thiện, được đa số quần chúng yêu mến, cũng không thể che giấu được sự điên cuồng đằng sau.

Betley có thể ngửi thấy mùi vị điên cuồng tỏa ra từ giáo hội 「Thiên Chi Chức Nữ」.

“Chuyện thú vị mà ngươi nói, là mấy sợi chỉ nhàm chán đó sao.” Arphrena liếc nhìn những sợi chỉ vô hình đang nối với Hoàng đế.

Dù là những sợi chỉ cấu thành từ thần lực, đối với Arphrena, cũng chẳng khác gì những sợi chỉ bình thường.

“Ngươi định cắt đứt chúng à?” Arphrena nhìn Betley.

“Tại sao phải cắt đứt chứ.” Betley dang tay.

“Vậy thì Bray, lần sau nếu có duyên, chúng ta gặp lại sau nhé.”

“Ồ, đi thong thả.” Bray ngồi xổm trên mặt đất, tùy ý vẫy tay.

“Tôi còn phải làm việc, không tiễn.”

Betley vẫy tay, tỏ vẻ không sao, rồi dẫn Arphrena rời đi.

---

Betley và Arphrena dần rời xa đám đông ồn ào.

“Tại sao ban nãy không dám sờ đầu cô bé đó?” Ánh mắt của Arphrena rất tốt, cô đã nhận ra rất rõ hành động nhỏ của Betley lúc đó.

Hành động rụt tay lại, đã bị Arphrena bắt trọn.

“Cô bé đó tuy không phải con người, nhưng cũng đâu đến mức khiến ngươi phải sợ hãi chứ?” Arphrena cau mày.

Nếu Arphrena không đoán sai, khoảnh khắc đó Betley đang sợ hãi điều gì đó.

Dù không rõ ràng, nhưng Arphrena vẫn cảm nhận được một chút sợ hãi từ Betley.

“Sợ hãi sao?” Betley trầm ngâm hồi lâu, cũng không trả lời, chỉ đút hai tay vào túi, chậm rãi bước đi.

Betley nhất thời không biết trả lời Arphrena thế nào, có chút lúng túng.

“Hừ, hiếm khi thấy ngươi có vẻ mặt này.” Arphrena hứng thú nhìn Betley.

Đi theo người đàn ông này lâu như vậy, Arphrena chưa từng thấy vẻ mặt lúng túng của Betley.

Arphrena bất giác có cảm giác khoái trá như vừa trêu chọc thành công người khác.

Nữ thiên sứ này hít sâu vài hơi, để khóe môi mình không cong lên.

Để Betley phát hiện mình đang cười thì không hay, hiếm có dịp thấy Betley trong trạng thái này.

“Ta không sợ cô bé đó.” Rất lâu sau, Betley dừng bước, mở lời.

Ngừng một lát, Betley cụp mắt xuống.

“Vậy ngươi sợ cái gì.” Arphrena không khỏi thắc mắc trong lòng.

“Có lẽ ta đang sợ hãi chính bản thân mình.” Betley khẽ nói.

“Hửm?” Arphrena không hiểu ý của Betley.

“Ta… sợ rằng đôi tay vấy đầy máu này của mình, sẽ làm vấy bẩn cô bé đáng yêu đó.”

Betley nhìn chằm chằm vào đôi tay của mình.

Trên đó không có vết máu nào, trông vẫn rất sạch sẽ.

Nhưng trong mắt Betley, đôi tay này lại vô cùng ô uế, vấy đầy máu của biết bao nhiêu người.

Mà Rebi lại ngây thơ đến vậy, giống như một tờ giấy trắng.

Betley sợ rằng đôi tay này của mình, sẽ làm vấy bẩn dù chỉ một chút sự thuần khiết ấy.

“Đó là một đứa trẻ cần được yêu thương, che chở.” Betley lẩm bẩm một mình, rồi không kìm được mở chiếc đồng hồ quả quýt của mình ra.

Đã từng, mình cũng có một người như vậy ở bên cạnh.

Nhưng Betley đã đánh mất cơ hội bảo vệ cô ấy rồi.

Vậy nên khi nhìn thấy Rebi, Betley không kìm được mà muốn bảo vệ cô bé.

Nhưng cô bé đó, đã có một người rất tốt bảo vệ rồi, có người đàn ông đó bảo vệ, Betley rất yên tâm.

“Hừ, nếu đã ghét mùi máu tanh trên người mình, tại sao còn phải giết chóc.” Arphrena lạnh lùng hừ một tiếng.

“Bởi vì, luôn cần có người phải làm, và ta chính là người đó.” Betley nói như vậy.