“Bray, Bray, em chán quá.” Rebi nằm ườn trên lưng Bray, uể oải nói.
“Đúng là chán thật.” Nói rồi, Bray lấy trong túi ra một ít đồ ăn vặt đút cho Rebi.
Có đồ ăn, Rebi cũng không than chán nữa, mà lộ ra vẻ mặt hạnh phúc.
“Từ nãy đến giờ, bên phía tổ chức đại lễ cứ vang lên tiếng binh binh bang bang không ngớt nhỉ.” Ulf nói.
“Dù sao cũng là thi đấu mà, hình như là đối đầu pháp thuật.” Bray có thể cảm nhận được những dao động ma lực yếu ớt, nên đoán đại khái.
“Chà, đại lễ lớn thế này, phải có người gây chuyện chứ nhỉ?”
“Nhưng sao đến giờ vẫn yên bình thế này.” Ulf sợ chẳng có chuyện gì xảy ra, vội nói như để trù ẻo.
“Yên bình là tốt nhất rồi.” Bray nhướng mí mắt, nói với Ulf.
“Nghe cái giọng của cậu là tôi biết cậu mong yên bình đến mức nào rồi.” Nghe giọng điệu chán chường của Bray, Ulf giật giật khóe môi.
“Với lại, vốn dĩ cũng có chuyện lớn xảy ra đấy, nhưng đã được giải quyết rồi thôi.” Bray nhún vai.
“Hửm? Vốn dĩ?”
“Phải, vốn dĩ.” Bray cũng không giải thích cặn kẽ với Ulf.
Vừa rồi 「Tuyệt Hưởng」 đã càm ràm về một vụ va chạm thần lực.
—“A, có để cho người ta yên ổn đọc sách không vậy! Sao giờ này lại có thần lực nổ tung khắp nơi thế.”
Trên đây là phát ngôn của một thiếu nữ văn nghệ nào đó cách đây không lâu.
“Thần lực à, chắc là thần thuật rồi.” Bray lẩm bẩm, “Chắc là do Betley làm lúc rời đi ban nãy.”
Anh bạn Betley này, thật là bận rộn quá đi.
“So ra thì mình đúng là rảnh rỗi thật.” Bray ngước nhìn trời mà nói.
“Này con người, có người đang đến.” Ulf nhắc Bray.
“Hửm?”
“Họ đi thẳng về phía chúng ta đấy.” Ulf bình thản khoanh tay, nhìn người đang đi tới.
“Ể, lại có người tìm chúng ta sao?” Bray dời mắt nhìn về phía trước.
Đó là một tổ hợp gồm hai hầu gái và một quý phu nhân.
Nhưng sắc mặt của vị quý phu nhân đó trông không được tốt cho lắm.
Một vẻ xanh xao bệnh tật.
“Xin hỏi…” một hầu gái định lên tiếng.
Nhưng vị quý phu nhân đã giơ tay, ngắt lời cô hầu gái.
“Để ta nói.” Vị quý phu nhân nói bằng giọng yếu ớt.
Cô hầu gái định nói bèn lùi lại một bước, đứng sau lưng bà.
Nhìn cảnh tượng vừa diễn ra, Bray không khỏi nhíu mày.
Đôi mắt cá chết ánh lên vẻ cảnh giác.
“Xin hỏi, ngài có phải là ngài Bray, Bray Crass không ạ?” Vị quý phu nhân hỏi Ulf.
“...” Cả Ulf và Bray đều cạn lời.
“Không không không, tôi không phải.” Ulf vội vàng lắc đầu.
“Con người này mới phải, tôi tên là Ulf.” Ulf giải thích.
“Mà, tôi là Bray Crass đây.” Bray đang ngồi xổm giơ tay lên.
“Rebi, xuống đi em, anh phải đứng dậy rồi.” Bray nói với Rebi.
“Ồ!” Rebi vẫy đuôi, ngoan ngoãn trèo xuống từ lưng Bray.
Bray phủi quần áo rồi đứng dậy.
“Vậy, xin hỏi bà là ai ạ?” Bray híp mắt phải, hỏi vị quý phu nhân.
Giọng Bray không chút gợn sóng, khiến người ta không biết thái độ của cậu lúc này là thế nào.
“A, xin lỗi, tôi nhận nhầm người rồi.” Vị quý phu nhân ngượng ngùng xin lỗi.
“Ừm...”
“Chuyện đó không sao đâu ạ.” Bray tỏ vẻ không để tâm đến tiểu tiết.
Quan trọng hơn là, người phụ nữ này là ai chứ.
Thật lòng mà nói, Bray luôn cảm thấy mình hay bị những người không đâu vào đâu tìm đến.
Mà còn chẳng phải chuyện tốt lành gì, thường là phải động dao động kiếm.
Bray thấy tủi thân lắm, có ai mà thích ngày nào cũng động dao động kiếm chứ, lại còn là bên bị động nữa.
“Ta tên là Sơ Điệp, mẹ của Vân Minh.” Vị quý phu nhân này chính là Sơ Điệp vốn đang bệnh liệt giường.
Nhưng một Sơ Điệp bệnh nặng như vậy, tại sao lại cố tình ra ngoài tìm Bray, quả là một chuyện đáng suy ngẫm.
“Mẹ của Naruko à.” Tuy ngoại hình rất giống, nhưng khí chất thì không! Hoàn toàn không giống!
Tại sao một vị quý phu nhân như thế này lại có một cô con gái như Naruko được chứ.
“Tóm lại là bác đã vất vả nhiều rồi.” Bray nói với Sơ Điệp một cách rất nghiêm túc.
Nuôi Naruko chắc chắn vất vả lắm.
Dù sao thì khoảng thời gian qua, đi cùng Naruko cũng đủ khiến Bray mệt phát điên rồi.
“Ể?” Sơ Điệp lộ vẻ khó hiểu.
Nhưng một lát sau, Sơ Điệp không định tìm hiểu ý tứ trong lời nói của Bray nữa, mà đột nhiên mím môi cười, tò mò đánh giá mắt phải của cậu.
Dĩ nhiên là cả con mắt trái đang đeo bịt mắt nữa.
“Nếu cậu cũng gọi con bé là Naruko, vậy chắc hẳn quan hệ của hai đứa rất tốt nhỉ.” Vẻ vui mừng trên mặt Sơ Điệp gần như tràn ra ngoài.
“Ể?” Bray giật mình, tại sao người này lại đột nhiên vui vẻ như vậy.
Bray hoàn toàn không biết mình đã nói gì kỳ lạ.
“Quả nhiên gọi là Naruko mới là cách gọi hợp nhất với con bé.”
“Một đứa trẻ đáng yêu như vậy, gọi là Naruko lại càng đáng yêu hơn, phải không?” Sơ Điệp vui vẻ nói.
“À, vâng, ừm, phải ạ.” Bray lau mồ hôi lạnh trên trán, bất lực nói.
“Đáng yêu sao…” Bray cố nén những lời càm ràm trong lòng, hít một hơi thật sâu.
“Vậy nên, cậu chính là bạn trai của Naruko nhà ta, đúng không?” Sơ Điệp vỗ tay, phấn khích nói với Bray.
Ánh mắt Sơ Điệp tràn đầy mong đợi.
“Khụ khụ…” Bray suýt nữa thì hộc máu.
“Khoan đã, bạn trai?” Bray nghiêm trọng nghi ngờ tai mình có vấn đề.
“Phải, bạn trai.”
“Lẽ nào đã vượt qua mức bạn trai rồi sao?” Sơ Điệp nghi hoặc nhìn Bray.
“Cậu vậy mà, đã là, bạn trai của, tiểu thư đó?” Ulf ôm ngực, đau đớn nói.
“Con sói nhà cậu đừng có mà hùa theo nữa.” Bray hung hăng đá Ulf một cái.
“Là do tên Naruko đó nói à?” Bray hỏi thử.
“Dĩ nhiên là không, con bé nhát lắm, cứ luôn miệng nói không phải, không phải.” Sơ Điệp che miệng cười khúc khích.
“...” Bray không còn gì để nói.
Ngay cả phản bác thế nào cũng không biết.
“Nào! Nào! Bạn trai của Naruko à~ chúng ta tìm một nơi nói chuyện cho thật kỹ nhé.” Sơ Điệp nói.
“Tôi còn có việc, xin lỗi.” Bray dứt khoát từ chối.
Không được, tuyệt đối không thể đi theo người phụ nữ kỳ lạ này.
Trời ạ, mẹ của Naruko cũng quá kỳ lạ rồi thì phải?
“A, cậu đang thực hiện nhiệm vụ này sao?”
“Nếu vậy thì không sao đâu, cậu cứ việc bỏ đó, thù lao nhiệm vụ vẫn sẽ được trả đầy đủ.” Sơ Điệp nháy mắt với Bray.
“Đi thôi, đi thôi.” Sơ Điệp kéo mạnh tay Bray, muốn lôi cậu đi.
Vốn dĩ Bray còn định giãy ra.
Nhưng cậu cảm nhận được bàn tay của Sơ Điệp lạnh lẽo lạ thường, hơn nữa lòng bàn tay hoàn toàn không có chút sức lực nào.
Người phụ nữ này, yếu đến mức không tưởng.
“Haiz… thật là…” Bray chỉ thở dài một hơi, rồi mặc cho mẹ của Naruko kéo mình đi.
Quả nhiên là người đã sinh ra Naruko, cũng khiến người ta không nhịn được mà muốn càm ràm.
---
“Anh chó lớn ơi, Bray đi đâu mất rồi.” Rebi mơ màng phát hiện Bray đã biến mất, suýt nữa thì bật khóc.
“Anh ấy chỉ đi vệ sinh thôi!!!!!” Ulf nhanh trí đáp.
“Ồ!” Nghe Ulf giải thích, Rebi liền tìm một chỗ ngồi xuống, nhưng không hề chợp mắt.
Nếu Bray không có ở đây, Rebi sẽ không lơi là cảnh giác dù chỉ một chút.
