Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23100

Tận Cùng Giấc Mộng - Chương 2: Trong ngục

Chương 2: Trong ngục

Kể từ khi rời khỏi thị trấn của mình, Bray đã trở thành mạo hiểm giả được hai tháng rồi.

Lux chỉ có lúc nghỉ lễ mới về nhà, cho nên hắn cũng sẽ chỉ chọn những lúc lễ tết mới về thị trấn một lần.

Thời gian còn lại đều là đang làm ủy thác.

Mạo hiểm giả là một nghề nghiệp rất thần kỳ, ít nhất bản thân Bray cho là như vậy.

Những kẻ làm mạo hiểm giả có đủ loại người, người tốt kẻ xấu, cha xứ trộm cướp, đều có.

Đáng tiếc là, Bray phần lớn thời gian đều đi theo những đội ngũ tạm thời, đến bây giờ vẫn chưa có đồng đội lâu dài.

Tiện thể nhắc tới, hắn hiện tại là cái gọi là "Thợ Săn", vũ khí sử dụng là cung tên.

Có điều sau khi trải qua khoảng thời gian dài như vậy, Bray cuối cùng cũng nhận ra thiên phú cung tên của mình dường như chẳng ra làm sao cả.

Nhưng dù nói thế nào, Bray vẫn dự định tiếp tục sử dụng cung tên, không định đổi vũ khí.

Bởi vì hắn tin chắc có câu nói trăm hay không bằng tay quen, mặc dù mình không có thiên phú, nhưng luyện tập lâu rồi cũng nhất định sẽ có thành tựu.

Đừng nhìn hiện tại mình chẳng qua chỉ là mạo hiểm giả hạng F, Bray cho rằng mình rất nhanh sẽ có thể tiến thêm một bước nữa.

Hắn bây giờ mới mười chín tuổi, có cả đống thời gian để tiến bộ.

Nhưng mà hắn vẫn cảm thấy mình nên tập trung vào nhiệm vụ trước mắt thì hơn.

Khoảng thời gian này hắn nhận một ủy thác, nội dung ủy thác là dọn dẹp đám Thỏ Mễ Cầu sinh sản quá độ.

Mặc dù Thỏ Mễ Cầu rất dễ thương, nhưng một khi tràn lan thì ruộng đồng trang trại đều sẽ chịu ảnh hưởng rất lớn, cho nên những lúc cần thiết bắt buộc phải thảo phạt.

"Vút ——" Bray bắn ra một mũi tên.

"Bộp." Đáng tiếc là mũi tên này không bắn trúng con Thỏ Mễ Cầu đang ăn cỏ kia, ngược lại còn làm kinh động đối phương.

Bray ngẩn ra rất lâu, biểu cảm dần dần đông cứng OAO.

Nói thật lòng, hắn đã tìm rất lâu mới tìm được vị trí bắn tỉa tuyệt diệu này.

Nhưng tại sao khâu bắn tên quan trọng nhất lại xảy ra sai sót chứ.

"Vậy mà lại bắn trượt..." Bray cười khổ, ước lượng cây cung trong tay.

Thất vọng thì thất vọng, cuộc thảo phạt nên tiếp tục vẫn phải tiếp tục.

"Nếu dùng kiếm liệu có tốt hơn chút nào không nhỉ..." Bray lẩm bẩm một mình.

Tuy nhiên rất nhanh hắn liền cảm thấy mình rất kỳ lạ, tại sao mạc danh kỳ diệu lại có suy nghĩ này.

Mình đã dùng cung tên lâu như vậy rồi, nói đổi vũ khí là đổi vũ khí, hắn cũng cảm thấy có lỗi với cây cung vừa mua trong tay.

Huống hồ hắn dùng kiếm cận chiến cũng không hợp với mình, dù sao thể hình của mình cũng bày ra ở đó, thân thủ còn không nhanh nhẹn.

Loại thuộc tính này mà đi làm kiếm sĩ, Bray quả thực là đang nằm mơ giữa ban ngày.

Vẫn là loại vũ khí như cung tên thích hợp để mình phát triển hơn.

Trong lúc Bray đang mưu toan tiếp tục thảo phạt Thỏ Mễ Cầu, một đám binh lính mặc áo giáp thống nhất từ từ vây quanh lấy hắn.

Bray đang đứng trong rừng, có chút khó hiểu nhìn đám người xung quanh này.

"Các người muốn làm gì?" Bray thử hỏi một câu.

Đám binh lính này khí thế hung hăng, khiến hắn có chút cảnh giác.

"Bắt tên tàn đảng quân đội Liên bang này lại cho ta." Theo một tiếng ra lệnh, Bray bị cưỡng ép áp giải đi.

"Đợi đã!" Bray cuống lên.

"Không có đợi đã gì hết." Nhưng binh lính đối diện trả lời như vậy.

"Tôi chỉ là một mạo hiểm giả thôi mà."

"Rốt cuộc có phải hay không, sau này chúng ta sẽ điều tra rõ."

Thế là Bray cứ như vậy bị ném vào trong ngục.

Thời gian không biết đã trôi qua bao lâu.

Trong nhà ngục không biết xây dựng ở đâu, Bray nắm lấy song sắt trước mặt, ngây ngốc nhìn ra ngoài phòng giam.

Đây là phòng đơn của hắn, để không cho phạm nhân hợp tác, toàn bộ phòng giam đều bị ngăn cách.

Thực sự là thiết kế khéo léo, nhưng vấn đề là Bray vẫn không hiểu tại sao mình lại cứ thế bị bắt vào đây.

Hơn nữa tên binh lính kia lúc đầu còn nói sau này sẽ điều tra rõ mình có phải mạo hiểm giả hay không.

Nhưng sau khi bọn họ tịch thu vật phẩm của mình, tròng lên người hắn bộ quần áo tù nhân xong, liền không thèm để ý đến mình nữa.

Cho dù Bray gọi bọn họ, bọn họ cũng không nghe không hỏi, cứ như thể hắn đã chắc chắn chính là tàn đảng quân đội Liên bang vậy.

Mình vất vả lắm mới bước lên con đường trở thành Thợ Săn, vậy mà lại gặp phải chuyện đen đủi này.

Ước chừng cũng có rất nhiều người vô tội bị bắt vào đây như thế này.

Những tên binh lính này rốt cuộc đang nghĩ cái gì, không đúng, phải nói là người chỉ huy đám binh lính này rốt cuộc đang làm cái gì.

Bản thân binh lính bắt Bray lại, chỉ là nghe theo mệnh lệnh, không có phân biệt đúng sai.

"Đã tra ra tôi không phải binh lính quân đội Liên bang chưa." Mấy câu này Bray đã hỏi rất nhiều lần, vẫn luôn không có hồi âm.

Binh lính bên ngoài song sắt nhìn nhau một cái xong, lắc đầu, không nói gì.

Bray buông tay đang nắm song sắt ra, vô cùng thất vọng.

"Sau này tôi sẽ thế nào?" Hắn không kìm được hỏi, vận mệnh cuối cùng của mình rốt cuộc sẽ ra sao.

"Sẽ bị xử quyết." Một binh lính thở dài một hơi, nói.

Đám binh lính cũng cảm thấy tên này khá đáng thương, bởi vì Bray trông có vẻ thực sự là người vô tội.

Nhưng cấp trên của bọn họ thà giết nhầm một ngàn còn hơn bỏ sót một người.

Bray ước chừng cũng là không thoát được rồi.

"..." Bray muốn nói lại thôi, cuối cùng đành phải ngồi xổm ở góc phòng giam.

Có lẽ a, nói không chừng... mình thành thành thật thật ở thị trấn Newhan làm ruộng mới là cách làm đúng đắn nhất.

Chuyện trở thành mạo hiểm giả này không hợp với hắn, đây này, rất nhanh mình sắp phải chết rồi.

Mà em gái mình còn chưa biết chuyện này... không biết Lux sau khi biết mình chết rồi sẽ thế nào.

Sẽ rất đau lòng sao, hay là sẽ mắng mình quá ngốc, quá đen đủi.

Nếu có thể thì, Bray vẫn không muốn nhìn thấy em gái mình khóc.

Huống hồ nếu mình không còn nữa, sinh hoạt phí của em gái phải làm sao đây, không có ai chăm sóc em gái thì không được.

Chỉ còn lại một mình Lux thì, quá cô đơn rồi.

Ngay lúc Bray cảm thấy bi ai cho chính mình, cả nhà tù bắt đầu rung chuyển, giống như mặt đất đang run rẩy.

Hắn theo bản năng nắm lấy song sắt bên cạnh, để mình không bị xóc nảy dữ dội như vậy.

Đột nhiên là bị làm sao thế, đây là điềm báo trước khi những tên này xử quyết tù nhân sao.

Cái này cũng quá khoa trương rồi.

Nhưng phản ứng của binh lính bên dưới, nói cho Bray biết đây không phải do bọn họ gây ra.

"Rốt cuộc là chuyện gì thế này!!!" Binh lính canh giữ tù nhân có chút kinh nghi bất định nói.

"Tôi làm sao biết được!" Đồng bọn của hắn tất nhiên không rõ hiện tại đã xảy ra chuyện gì.

"Keng!!! Keng!!! Keng!!!!" Chuông báo động của nhà tù vang lên.

"Là báo động..."

"Xảy ra chuyện lớn rồi, mau đi chi viện!"

Hai tên binh lính nhìn nhau, bọn họ biết tiếng báo động này có ý nghĩa gì.

Bọn họ vũ trang đầy đủ rồi chạy lên cầu thang, không tiếp tục canh giữ những tù nhân này nữa.

"Này, này này!!" Bray nhìn thấy binh lính đầu cũng không ngoảnh lại đã đi mất, không kìm được đưa tay ra ngoài song sắt, muốn giữ bọn họ lại.

Nại hà bọn họ đã sớm rời đi, chỉ còn lại đám tù nhân trong ngục giam dưới lòng đất.

Ngay sau đó, phòng giam sụp đổ, gạch đá rơi xuống.

Gạch đá từng tảng từng tảng rơi lên người Bray, đập hắn đến mức đầu váng mắt hoa.

Cuối cùng, trước mắt Bray tối sầm lại, sau đó xảy ra chuyện gì thì hoàn toàn không biết nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!