Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Tận Cùng Giấc Mộng - Chương 7: Rốt cuộc sẽ chạy đi đâu

Chương 7: Rốt cuộc sẽ chạy đi đâu

Hắn là Bray, là Bray Crass.

Là một mạo hiểm giả, thích dùng cung tên, nhưng không giỏi, hiện tại đã sắp ba mươi tuổi rồi.

Bên tai vào giây trước, vừa vang lên tiếng ồn ào của xe ray chạy vùn vụt qua, nhưng hắn lại chẳng hề để tâm chút nào.

Hắn chỉ lười biếng nằm trên một chiếc võng, bên cạnh là Rebi cũng đang lười biếng phơi nắng.

Bray của hiện tại, đang sống gần một cánh đồng ở quê hương mình.

Sau khi trải qua một khoảng thời gian phiêu lưu, hắn đã ổn định lại một chút, chủ yếu là hắn đã tìm thấy vợ của mình.

Còn có một đứa con.

"Oa!" Naruko đứng trong ruộng, giơ cao bé gái nhỏ xíu trong tay lên.

"Oa!" Bé gái cũng vui vẻ cùng Naruko hét lên.

Bé gái chính là con gái của Bray và Naruko, tên là Nia Crass, cũng có thể gọi là Vân Ni.

Ừm, bạn không nhìn nhầm đâu, hắn và Naruko đã kết hôn, trở thành vợ chồng.

Có điều đến nay hắn vẫn không nhớ rõ lắm, tại sao mình lại đến với Naruko.

Hình như là tự nhiên mà thành? Cũng không đúng lắm, chẳng tự nhiên chút nào.

Dù sao thì cuối cùng cũng ở bên nhau, còn sinh ra Nia.

Thời gian trôi qua thật nhanh, gần như chỉ là một cái chớp mắt, dường như giây trước, mình còn đang ở công hội mạo hiểm giả nghe Naruko than thở.

"Này, Bray, anh cũng mau qua đây 'oa' đi!" Naruko vừa giơ cao Nia, vừa hét với Bray.

"Bray, Naruko gọi anh kìa." Rebi nhắc nhở Bray, nhưng bản thân cô nàng thì chẳng nhúc nhích tí nào.

"Ba ba, oa!" Nia hướng về phía Bray ở đằng xa hét lớn.

Giọng rất chói, rất lớn, khiến Bray không kìm được bịt hai tai mình lại.

Trẻ con thực sự có thể vì một số chuyện rất nhỏ mà vui vẻ cả nửa ngày, mặc dù cũng cùng một đạo lý đó, cũng có thể vì chuyện rất nhỏ mà khóc cả nửa ngày.

Phải nói là, trẻ con rất phiền phức.

Nhưng thế thì sao chứ, Nia có phiền đến đâu cũng là con của mình, hơn nữa khi nhìn thấy Nia cười khanh khách, bất kể là Bray, Rebi hay là Naruko, đều sẽ vui vẻ theo.

Luôn sẽ bị tâm trạng tốt đẹp khó hiểu của trẻ con lây lan sang.

Bray giãy giụa ngồi dậy từ trên võng, sau đó cười "oa" một tiếng với Nia.

"Ma ma, Ba ba 'oa' rồi kìa!" Nia vui vẻ túm lấy cái đuôi ngựa lớn của Naruko.

"Đúng vậy, anh ấy thế mà lại 'oa' rồi!" Naruko dùng má cọ cọ vào Nia, hưng phấn nói.

"Ma ma, Nia muốn xuống đất." Nia đột nhiên nói với Naruko.

Naruko mặc dù hơi khó hiểu, nhưng vẫn đặt con bé xuống.

Mà bé gái vừa xuống đất xong, hai chân cứ như gắn động cơ, chạy thật nhanh về phía Bray.

"Thế mà lại..." Naruko đau lòng ôm lấy ngực mình, Nia cứ thế không chơi với mình nữa.

Rõ ràng mình dỗ dành con bé cả nửa ngày trời, không ngờ con bé quay đầu liền chạy đi tìm Bray.

Bé gái không hề để ý đến nỗi lòng chua xót của mẹ mình, mà kéo tay áo Bray, bộ dạng đầy mong chờ.

Nói thật lòng, Bray không biết Nia đang mong chờ điều gì.

"Muốn chơi gì nào?" Bray hỏi.

"Vẽ tranh! Ba ba cùng Nia vẽ tranh!" Nia không hề nghĩ ngợi, liền nói ra chuyện mình muốn làm.

"Mẹ cũng được mà! Mẹ cũng biết vẽ!" Naruko nhảy nhót tưng bừng ở ruộng phía sau.

"Vậy Ma ma cũng cùng vẽ!" Nia nhảy cẫng lên, khuôn mặt tràn đầy vui vẻ.

"Nia, cho em này =V=." Rebi không biết từ lúc nào đã vào nhà lấy giấy vẽ và bút ra.

"Nhớ vẽ chị Rebi đẹp một chút nhé." Rebi vẫy vẫy đuôi, dặn dò Nia.

"Nia nhất định sẽ vẽ rất đẹp." Nia tự tin ưỡn ngực.

Cô bé đặt giấy lên bãi cỏ, sau đó dùng bút sáp xiêu xiêu vẹo vẹo tô tô vẽ vẽ trên đó.

Sau khi vẽ ra mấy người nhỏ xíu, Nia liếm liếm môi, như muốn tranh công đưa bức tranh cho Bray.

Cô bé vẽ một Ba ba, một Ma ma, một chị Rebi, còn có cả mình.

"Ba ba, vẽ tranh." Cô bé đang đợi Bray động bút.

Bray chắc chắn là không lay chuyển được Nia, đành phải động bút.

Khi hắn cầm bút sáp trong tay, không biết tại sao, lại nghĩ đến rất nhiều rất nhiều thứ.

Lúc nãy khi ngủ trên võng, hắn dường như đã mơ một giấc mơ.

Hình như là rất lâu rất lâu về trước, một giấc mơ mình rất quen thuộc.

Rất giống với cả cuộc đời mình, nhưng lại có chút không giống.

Khác với cuộc đời bình phàm này của mình, trải nghiệm trong giấc mơ đó rất đặc sắc, nhưng sẽ không khiến người ta ngưỡng mộ và khao khát.

So với cuộc sống đó, hắn thà sống những ngày tháng bình bình đạm đạm này còn hơn.

Có điều, ký ức về giấc mơ đó đối với hắn mà nói, cũng rất mơ hồ, "cái đó" không dễ dàng gì có thể nhớ lại được.

Là những ngày tháng mê mang, những câu chuyện phức tạp.

Thế là hắn hạ bút, vẽ lại một vài phân đoạn đáng yêu trong ký ức mơ hồ.

"A, Ba ba, ba vẽ cái gì thế." Nia nhìn thấy Bray vẽ ba con thằn lằn lớn, thốt lên kinh ngạc.

"Đúng vậy, anh vẽ rồng à? Anh gặp bao giờ chưa?" Naruko thò đầu qua, sau khi nhìn thấy ba con thằn lằn lớn, nghi hoặc hỏi.

Cô và Bray phiêu lưu suốt, nhưng chưa từng gặp loại sinh vật truyền thuyết như rồng bao giờ.

"Mơ thấy, còn thường xuyên chơi với chúng ta nữa." Bray bực dọc nói.

"Vậy em cũng tới!" Naruko xắn tay áo lên, vẽ rất nhiều con chim màu trắng trên đó.

Cô còn chê vẽ mấy con chim chưa đủ, tiếp tục vẽ bù thêm một ông mặt trời thật to.

"Em vẽ cái gì thế này..." Bray lười cả chê bai Naruko rồi.

Hắn dù sao cũng là vẽ thứ trong mơ, Naruko đây là vẽ cái gì với cái gì thế này.

Nhưng cái tên này, vẽ đẹp hơn cả mình và Nia gấp mười lần...

"Rebi có thể thử một chút không!" Đuôi Rebi vẫy vẫy rất nhanh.

"Chị Rebi tới đây." Nia hào hứng đưa bút sáp cho Rebi.

Con gái của mình rất thích người chị này, có gì cũng sẽ chia sẻ với Rebi.

Rebi dùng bàn tay nhỏ bị thú hóa rất nghiêm trọng, miễn cưỡng cầm lấy bút sáp, sau đó từng chút từng chút vẽ lên trên.

Một ngôi nhà, một cái cây, cứ thế được thêm vào trang giấy.

Một bức tranh có chút lộn xộn, cứ thế ra đời.

Chỉ tiếc là một cơn gió nghịch ngợm, dễ dàng cuốn tờ giấy trên mặt đất lên, sau đó đưa lên trời cao.

"Oa, tranh bay mất rồi." Naruko chớp chớp mắt, nói với Bray.

Rebi muốn nhảy lên chụp lấy bức tranh đó, nhưng cô nàng nhìn nhìn đôi tay móng vuốt sắc nhọn, lựa chọn từ bỏ.

"Ba ba, Ba ba!" Nia cuống quýt kéo vạt áo Bray, sắp khóc đến nơi rồi.

Bray bất đắc dĩ, đành phải chạy về hướng tờ giấy vẽ.

Xin lỗi nhé, Bray không biết bay, cũng không có kỹ năng cách không bắt lấy tờ giấy vẽ xuống, hắn chỉ có thể dùng đôi chân của mình để đuổi theo.

"Gà thế..." Naruko còn tưởng Bray có thể "vù" một cái nhảy lên, một tay tóm gọn tờ giấy vẽ chứ.

"Ma ma, Ba ba... Ba ba rốt cuộc muốn chạy đi đâu thế." Nia nhìn bóng lưng ngày càng xa của Bray, ngây ngốc hỏi.

"A, không biết nữa, nói không chừng là chạy đến một đầu khác của thế giới?" Naruko có chút không chắc chắn nói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!