Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1384

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25630

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Mộng phế nhân - Chương 6: Đụng phải thứ dữ rồi

“Bây giờ chẳng phải ta đã tóm được ngươi rồi sao?” Không biết từ lúc nào, tên cầm đầu Không tặc đã biến mất khỏi vị trí cũ, xuất hiện ngay sau lưng phi công.

Tên cầm đầu Không tặc dễ dàng tóm lấy người phi công này, bẻ quặt tay gã ra sau lưng.

“Đúng là đồ ngu ngốc.”

“Với trí tuệ thế này, không thấy làm mất mặt giới pháp sư à.” Tên cầm đầu Không tặc khinh khỉnh nhìn phi công.

“Ngươi...” Phi công không thể tin nổi nhìn đối phương.

Ngay cả thời gian phản kháng cũng không có, mình đã bị bắt rồi sao?

Phi công cử động ngón tay, định thi triển phép thuật.

Nhưng tên cầm đầu Không tặc là Không Ma Đạo Sư, dĩ nhiên cũng rất hiểu rõ về nghề nghiệp này.

“Đừng có dùng phép, dao động ma lực của ngươi rõ ràng quá rồi.” Tên cầm đầu Không tặc dí súng vào đầu phi công, đe dọa.

“Vậy nên các vị thấy đấy, lúc nãy tôi không nói dối, đúng không?”

Tên cầm đầu Không tặc nói với tất cả hành khách.

“Đúng là ngu thật, phép khích tướng cơ bản mà cũng không nhận ra.”

Chỉ là không có ai trả lời tên cầm đầu Không tặc này.

Phi công có ngốc hay không, mọi người không rõ, nhưng tên cầm đầu Không tặc này chắc chắn không phải dạng vừa.

“Nhanh thật, là tự gia trì phép thuật cho mình sao?” Bray sờ cằm, lẩm bẩm.

Bray vẫn khá bình tĩnh.

Tuy phi công bị bắt, nhưng Bray cũng tự tin có thể cứu gã trước khi tên cầm đầu Không tặc kia nổ súng.

Nhưng vấn đề chính không nằm ở đây.

Bray phải cân nhắc làm sao để không khiến bọn này chó cùng rứt giậu.

Cho dù Bray cứu được phi công, cũng không có cách nào ngăn cản bọn Không tặc kia tức quá hóa rồ mà phá nát phi thuyền.

Bọn Không tặc kia còn có thuyền bay hạng nhẹ của mình để chạy thoát.

Còn những người trên phi thuyền chở khách thì sao? Mọi người đâu có biết bay.

Tính cả Tiểu Tuyết? Không không không, không thể tính Tiểu Tuyết vào được.

Vì Bray dám chắc Tiểu Tuyết sẽ không cứu những người khác trên phi thuyền chở khách.

“Rebi, có cách nào đóng băng ba tên quàng khăn phía sau trong nháy mắt không em?” Bray hỏi thử.

Rebi híp mắt =A=, dường như đang suy nghĩ, đuôi cũng vẫy rất chậm.

“Được ạ!” Một lúc sau, Rebi giơ vuốt lên, trả lời.

“Không được cử động lung tung.” Thấy hành động giơ tay của Rebi, tên cầm đầu Không tặc cảnh cáo.

“Ta chỉ cảnh cáo một lần, nếu để ta thấy lần nữa, ta sẽ nổ súng bừa bãi đấy.” Tên cầm đầu Không tặc lạnh lùng nói.

Hắn sẽ không để cho đám người trên phi thuyền có cơ hội giở trò.

“Đầu tiên, trước khi trở thành con tin, hãy giao hết những thứ đáng giá trên người các ngươi ra đây.” Tên cầm đầu Không tặc chậm rãi nói, như thể đang nói một chuyện hết sức bình thường.

Các hành khách nhìn nhau, không ai muốn là người đầu tiên đi lên nộp đồ.

Cũng phải thôi, ai lại chịu giao đồ của mình ra ngay lập tức chứ.

Đừng nói là đồ có giá trị, thường thì ngay cả đồ không đáng tiền cũng chẳng ai muốn nộp.

Dĩ nhiên, tên cầm đầu Không tặc cũng đã gặp tình huống này nhiều rồi.

Con người tuy nhát gan, nhưng cũng có tâm lý may rủi.

Muốn xóa bỏ tâm lý may rủi này, cần phải có sự trợ giúp từ ngoại lực.

“Xem ra cần phải dùng đến bạo lực.” Tên cầm đầu Không tặc ra lệnh cho đồng bọn phía sau.

“Pằng—” một tiếng súng vang lên.

Nhưng không có ai ngã xuống.

Một vệt sáng lạnh lẽo lóe lên, kéo dài trong không trung.

Trong lúc vệt sáng lạnh lẽo đó lướt đi, nó tiện tay chém đôi viên đạn bắn ra từ khẩu súng ma đạo.

Tên cầm đầu Không tặc theo bản năng cảm thấy nguy hiểm, lập tức thả phi công ra, cầm súng của mình bắn loạn xạ.

“Bắn hắn!” Tên cầm đầu Không tặc đã nhìn rõ người vung kiếm là ai.

Một mạo hiểm giả bịt mắt phải.

Một thanh trường kiếm cũ kỹ, bằng một cách không thể tưởng tượng nổi đã xuất hiện trước mặt tên cầm đầu Không tặc.

— “Không tránh được!” Tên cầm đầu Không tặc nhận ra sự thật đáng sợ này.

Nhưng không sao, hắn còn có đồng bọn.

“Nếu ngươi giết ta, cả chiếc phi thuyền này sẽ chôn cùng ta!” Tên cầm đầu Không tặc ngạo mạn nói.

Vừa dứt lời, lưỡi kiếm đã kề sát mặt hắn, cách chưa đầy nửa tấc.

Ánh mắt Bray tĩnh lặng như mặt nước, không trả lời hắn.

Nếu trả lời, sẽ lại mất một hai giây, tốn thời gian.

“Rắc rắc rắc—” một luồng khí lạnh bốc lên từ mặt đất, băng giá trong nháy mắt lan ra từ dưới chân Rebi.

3 tên đồng bọn sau lưng tên cầm đầu Không tặc đồng loạt bị đóng băng, bị Rebi biến thành tượng băng.

Nếu ai đó dùng sức đập, có thể đập tan bọn chúng thành từng mảnh vụn.

“Xoẹt—” ngay sau đó, Bray vung một kiếm lướt qua ngực tên cầm đầu Không tặc.

Thời gian như ngừng lại trong một khoảnh khắc.

Sau đó lại có thêm vài nhát kiếm nữa chém xuống.

Tên cầm đầu Không tặc ngã thẳng cẳng xuống đất, không chết, nhưng không thể cử động.

Mà, dĩ nhiên vết thương của tên cầm đầu Không tặc cũng không nhẹ, nhát kiếm vào ngực đó Bray không hề nương tay.

“Keng.” Bray thu kiếm, ngồi lại vào chỗ của mình.

“Bray, Bray!” Rebi nhảy chân sáo đến trước mặt Bray, ngẩng cái đầu nhỏ lên, dường như đang muốn được khen.

“Rebi ngày càng lợi hại rồi.” Bray cảm thán, xoa đầu Rebi.

“Hì hì~” Rebi cười một cách đáng yêu =V=.

Hành động của Bray và Rebi khiến người ta có ảo giác như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.

“Hai người bình tĩnh như vậy thật sự ổn không đó?” Naruko cuối cùng không nhịn được mà phàn nàn.

“Mau, mau trói hắn lại.” Người phi công vừa thoát nạn vội vàng nói.

Những người đã hoàn hồn nhanh chóng trói tên cầm đầu Không tặc lại, còn có một pháp sư canh chừng hắn, đề phòng hắn lén lút thi triển phép thuật.

“Nhưng bọn Không tặc bên ngoài thì sao?” Naruko nhìn ra ngoài, phi thuyền chở khách vẫn đang bị kéo lại, thế này thì không bay được.

“Chuyện đó thì tôi không giúp được rồi.” Bray nhún vai.

Anh lại không biết bay, chuyện về mấy chiếc thuyền bay hạng nhẹ bên ngoài không liên quan đến anh.

“Ưm...” Rebi cũng không quan tâm chuyện bên ngoài nữa, dù sao bên trong phi thuyền hiện tại cũng coi như yên ổn rồi.

Phi công nhìn sâu vào Bray một cái, rồi bắt đầu trao đổi với các pháp sư trong số hành khách.

Muốn đối phó với đám Không tặc còn lại, vẫn cần các pháp sư hợp tác với mình.

Chỉ dựa vào một Không Ma Đạo Sư không có nhiều sức chiến đấu như gã, không thể chống lại bọn Không tặc bên ngoài.

Không tặc là những Không Ma Đạo Sư dị biệt, vì đặc tính nghề nghiệp, họ còn học cả cách chiến đấu.

Mạnh hơn phi công rất nhiều.

---

“Lão đại sao rồi? Không có hồi âm.” Một tên Không tặc nói.

Do luồng khí quá mạnh, giọng nói cũng có chút biến dạng.

“Không biết...” một tên Không tặc khác lắc đầu.

Ngay lúc tên Không tặc lắc đầu định nói tiếp, một tia sét từ trên phi thuyền bắn ra.

Cửa khoang phi thuyền được tạm thời mở ra, một pháp sư đang thi triển phép thuật từ bên trong.

“Ầm!” Chỉ một đòn, chiếc thuyền bay hạng nhẹ đã bị bắn hạ.

Nhẹ nhàng đồng nghĩa với phòng ngự yếu kém, đối mặt với phép thuật uy lực lớn, quả thực không chịu nổi một đòn.

“Lão đại bị bắt rồi.” Một tên Không tặc tinh mắt nói.

“Đụng phải thứ dữ rồi, anh em, động rồi, biến mau.” Một câu tiếng lóng cực kỳ trôi chảy tuôn ra từ miệng một tên Không tặc.

Nghe thấy câu đó, bọn Không tặc do dự một chút.

Nhưng ngay sau đó, chúng dường như đã thoáng thấy một sự tồn tại không nên thấy trong tầng mây.

Một con quái vật... màu trắng... khổng lồ?

“Chạy.” Sau đó chúng quyết định bỏ mặc lão đại của mình.