Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1502

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1166

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 372

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Khúc ca luân hồi vô tận - Chương 2: Vận Mệnh Chuyển Dịch

Vì Mira đã giữ lời hứa mỉm cười, Bray cũng giữ chữ tín kể lại chuyện ở hoàng đô.

Mira lặng lẽ ngồi sang một bên, lắng nghe Bray kể.

Bray kể không nhanh, cũng không có quá nhiều thăng trầm trong cảm xúc.

Tựa như một người ngoài cuộc, thuật lại tất cả những chuyện đã qua.

“Đúng là lắm tai nhiều nạn.” Mira lạnh mặt nói.

“Phải.” Bray nhún vai, tán thành cách nói của Mira.

“Nhưng, dường như nó cũng đã giải quyết được vài chuyện trong lòng anh.”

“Thế giới này tốt xấu, thiện ác, thật khó mà tùy tiện đưa ra kết luận.” Mira vươn vai.

“Phải rồi, anh cần phải để tâm một vài chuyện.” Bàn tay lạnh lẽo của Mira chạm lên mặt Bray.

Bàn tay của người chết không thể nào có hơi ấm của người sống.

“Hửm?” Bray nghi hoặc nhìn Mira.

“Nghe anh kể xong, tôi đã đoán ra được vài chuyện.”

“Hiện tại có lẽ đã có kẻ muốn lay chuyển 「Thế Giới Chi Bích」, phiền anh để mắt đến một chút.” Mira thản nhiên nói.

“Thế Giới Chi Bích?”

“Một bức tường vô hình, bức tường ngăn cách Chủng tộc Hoàng Kim, cô lập họ bên ngoài thế giới.”

Bray rất rõ nguyên nhân Chủng tộc Hoàng Kim bị trục xuất.

Chỉ cần tưởng tượng một chút là có thể hiểu 「Thế Giới Chi Bích」 có nghĩa là gì.

“Tôi không muốn sự yên tĩnh này bị phá vỡ.” Mira đăm chiêu nhìn chiếc đèn lồng trong tay.

“Tôi cũng không muốn cuộc sống bình yên của mình bị phá vỡ.” Bray thản nhiên nói, đây đã được xem như lời đồng ý ngầm của anh rằng sẽ để tâm giúp Mira.

“Cuộc sống hiện tại của anh chẳng bình yên chút nào.” Mira mặt không cảm xúc châm chọc.

“Rồi cũng sẽ có lúc bình yên thôi.”

“Cũng phải, rồi sẽ có lúc được bình yên.”

“Vậy nên, hãy để mắt đến nó một chút. 「Thế Giới Chi Bích」 tuy được xem là không thể phá hủy, nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ.” Mira vuốt lọn tóc của mình.

“À, biết rồi.” Bray đáp một tiếng rồi đứng dậy.

Dù không hoàn toàn hiểu rõ ngọn ngành, nhưng Bray đã ghi tạc chuyện này trong lòng.

Thấy Bray đứng dậy, Mira mím môi.

“Thật vô tình đến không ngờ, đi rồi sao?” Mira trêu chọc, dù rằng nét mặt nàng chẳng hề có ý trêu chọc.

“Cô cũng đâu muốn tôi ở đây quá lâu.” Bray cười khẽ.

“Phải, bởi vì bất kỳ vị khách nào cũng sẽ phá vỡ sự tĩnh lặng.” Mira thành thật nói.

“Nhưng dù vậy, tôi vẫn mong anh có thể thỉnh thoảng ghé qua.”

“Tôi cũng muốn thỉnh thoảng ghé qua.” Bray nhìn quanh khu rừng yên tĩnh.

“Nơi này luôn khiến tâm trạng tôi lắng lại.”

“Bởi vì đây là một nghĩa địa mà.” Mira nói.

“Đây là trò đùa nhạt nhẽo mới của cô à?” Bray ôm trán.

“Không buồn cười sao?” Mira lạnh mặt hỏi.

“Tôi đã nghĩ nó rất lâu đấy.” Mira là một nhà nghiên cứu truyện cười ngầm.

Dù thành quả chẳng mấy khả quan.

Bray bất đắc dĩ xua tay, chậm rãi rời khỏi Lăng Mộ Lãng Du.

“Lại đi rồi.”

Dù là người gác mộ, Mira hiểu rõ rằng mình đã định sẵn phải chịu đựng sự cô độc cho đến ngày tan biến.

Nhưng quả nhiên, Mira vẫn hy vọng Bray có thể thỉnh thoảng ghé qua.

Cảm giác cô độc, thật chẳng dễ chịu chút nào.

“Anh có phải là một trong những người đã được định mệnh lựa chọn?” Mira thì thầm.

“Chiếc nhẫn đã bị người đời lãng quên hàng ngàn năm, cuối cùng cũng đã theo dòng chảy vận mệnh mà được kế thừa rồi sao?”

Từ rất lâu về trước, đã có năm chiếc nhẫn được rèn nên.

Không ai biết chúng được rèn bởi ai, nhưng lại biết lý do chúng được rèn nên.

Một người vô danh đã nói với thế gian, rằng những chiếc nhẫn cuối cùng sẽ rơi vào tay năm người đã được định mệnh lựa chọn.

Bất kể trải qua trăm năm hay ngàn năm, chúng cuối cùng rồi cũng sẽ thuộc về những người đã được định sẵn.

Năm con người đó, sẽ dùng năm tháng của đời mình để thay đổi cái đã được định sẵn.

—“Rồi sẽ có kẻ yếu đuối, không chút sợ hãi thách thức sự tồn tại cao cả.”

—“Rồi sẽ có kẻ ly kinh, cả gan lừa dối chư thần.”

—“Rồi sẽ có kẻ ngu muội, vọng tưởng dùng sức mình chống đỡ bức tường thành cao vợi.”

—“Rồi sẽ có…”

Thế nhưng, không một ai biết, chuyện đã được định sẵn đó là gì, và năm người đó sẽ xuất hiện vào lúc nào.

Những lời này, không được phần lớn mọi người xem trọng.

Vô số năm tháng trôi qua, người ta đã sớm lãng quên kẻ vô danh mang đến năm chiếc nhẫn cho thế giới, thậm chí quên cả ý nghĩa của chúng.

Thế nhưng, như lời kẻ vô danh đã nói, những chiếc nhẫn rồi sẽ tìm thấy chủ nhân thực sự của mình.

---

“Bray, cuối cùng anh cũng chịu về rồi à?” Naruko nói với giọng điệu già dặn.

“Cho nên Naruko tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, phải tiết…” Naruko còn chưa nói xong, đã bị Bray gõ mạnh vào đầu.

Ra tay độc ác với Naruko, Bray không hề thấy áy náy chút nào.

“Oa, cái tên này! Tôi là một thiếu nữ xinh đẹp cần được bảo vệ đấy!” Naruko mắt rưng rưng, ấm ức nói.

“Rebi, em đói chưa.” Bray nhìn về phía Rebi đang nằm dang tay dang chân trên giường.

“Ừm, đói rồi.” Rebi mơ màng mở mắt, nói.

“Anh không hỏi tôi à?” Naruko buồn bã nói.

“Cô đó, lau sạch hạt cơm bên mép đi.” Bray lườm Naruko với đôi mắt cá chết.

Naruko rùng mình một cái, không ngờ bị nhìn thấu ngay lập tức.

“Về chuyện tại sao cô không mua đồ ăn cho Rebi, tôi tạm thời không bàn tới.” Giọng điệu bình thản của Bray khiến Naruko rụt cổ lại.

“Tôi có mua mà, nhưng Rebi ăn không đủ.” Naruko run rẩy nói.

“Ừm, Naruko mua ít quá.” Rebi trở mình, nói.

“Chú ý hình tượng một chút.” Bray bực bội nói, rồi kéo áo của Rebi, che đi cái bụng nhỏ đang lộ ra của cô.

“Ê… Bray, em muốn ăn.” Rebi uể oải nói.

Bray cứ cảm thấy Rebi dường như đã bị lây mấy thói hư tật xấu của Naruko.

“Phải rồi, tôi đã mua vé xe, ngày mai sẽ khởi hành đến Venipado.”

“Ể~”

“Tôi còn muốn ngắm kỹ thành phố này nữa mà.” Naruko học theo Rebi, nằm nghiêng trên giường, uể oải nói.

“Đừng có làm trò dễ thương.” Bray mặt không cảm xúc nhìn Naruko.

“Ư…”