Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 13

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 36

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 311

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

Khúc ca luân hồi vô tận - Chương 1: Lộ trình và Mục tiêu

Muốn đến vương quốc thú nhân, thì phải đến những thành phố ven biển.

Trong số đó, lựa chọn tốt nhất chính là **Pado, thành phố có nhiều cảng nhất.

Để đến Venipado, vẫn phải đi tàu điện.

Thị trấn Newham chắc chắn không có phương tiện giao thông tiên tiến như vậy, Bray cuối cùng chọn đến Clinton để lên tàu.

Nhưng nói thật lòng, Bray cũng không biết bà lão bói toán bảo mình đến vương quốc thú nhân một chuyến, rốt cuộc có ý gì.

“Ở đó, mình sẽ gặp phải chuyện gì đây?” Bray tự lẩm bẩm một mình.

Chỉ cần tưởng tượng sơ qua, cũng đoán được hẳn không phải chuyện gì hay ho cho lắm.

“Bray, anh lẩm bẩm một mình gì vậy.” Trong khách sạn, Naruko lắc lư ghế, ngẩng đầu hỏi.

“Ừm, hơi có một nơi muốn đến.”

“Cô ở yên trong khách sạn cho tôi.” Bray nói.

Rồi đuôi Rebi vẫy lia lịa.

“Rebi cũng không được đâu.” Bray xoa đầu Rebi, tiếc nuối nói.

“Ưm…” Đuôi Rebi đột ngột rũ xuống, lộ ra biểu cảm QAQ, khiến Bray cảm thấy có chút tội lỗi khó hiểu.

“Nơi tôi đến hơi lạ một chút.” Bray nín nhịn hồi lâu, mới nói vậy.

“Không lẽ là kỹ viện hả?” Naruko cười xấu xa nhìn Bray.

“Ừ thì, cũng phải thôi, ngày nào cũng đối mặt với mỹ thiếu nữ như tôi.”

“…” Bray nhìn Naruko với vẻ mặt ghét bỏ.

“Tôi không phải là kẻ lúc nào cũng ** như cô đâu.”

“Dù sao chắc chắn là chuyện dơ bẩn không thể kể với ai.” Naruko úp mặt vào khuỷu tay, híp mắt nói.

Chuyện không thể kể với ai thì đúng, nhưng dơ bẩn thì hoàn toàn không dính dáng.

Đến Clinton, Bray định đi một chuyến đến Lăng Mộ Lãng Du.

Lời Mira nói, hẳn có thể giải đáp phần nào nghi hoặc của mình.

---

Lăng Mộ Lãng Du, vẫn như xưa, hẻo lánh vô cùng.

Nhưng nơi hẻo lánh, lại càng thêm phần tĩnh lặng như thế.

Thỉnh thoảng có kẻ đến, đều bị không khí âm u của Lăng Mộ Lãng Du dọa cho khiếp vía.

Gần còn chẳng dám, huống chi là vào trong.

Nếu to gan mà vào, thì xin chúc mừng tương lai trở thành kẻ chết.

Ừm, nhưng Bray lại là một ngoại lệ.

Bước đi trong rừng rậm âm u, sắc mặt Bray vẫn bình thường như thường.

“Mira, ở đây chứ.” Bray vừa đi vừa gọi.

Giọng rất khẽ, Bray vẫn chưa quên lời dặn dò lần trước của Mira.

Đó là giọng nói nhỏ một chút.

Bray giẫm lên cành cây, phát ra tiếng vang, vọng lại trong rừng.

Nói ra thì, tên trộm hóa thành kẻ chết kia không thấy đâu nữa, không biết thế nào rồi.

Cảm giác vật còn người mất, luôn khiến Bray xúc động khôn nguôi.

“Tổng cảm thấy, giờ thấy anh một chút cũng chẳng bất ngờ nữa nhỉ.” Mira ngồi trên rễ cây to lớn, chống cằm.

Tay trái vẫn cầm đèn, soi sáng Lăng Mộ Lãng Du âm u này.

“Chẳng phải nên bất ngờ lắm sao, dù sao cũng lâu rồi không gặp.” Bray nói.

“Với tôi mà nói, một ngày hay một năm, cũng chẳng khác biệt bao nhiêu.” Mira mặt không biểu tình nói.

“Nhưng vẻ ngoài của anh thì thay đổi lớn thật đấy.”

Mira nhớ rất rõ, Bray trước kia còn buộc bím tóc nhỏ cơ mà.

Bây giờ lại để tóc ngắn.

“Lại xảy ra chuyện gì nữa hả?” Mira nghiêng đầu, vô biểu tình nhìn Bray.

“Ừ, như cô nói, những chuyện xảy ra quanh tôi, càng ngày càng nhiều hơn nhỉ.” Bray cụp mí mắt xuống.

“Vậy à, nhìn dáng vẻ, anh mất đi gì đó, nhưng cũng được gì đó.”

“Trông không còn cô độc như xưa, có thêm đồng bạn rồi hả?” Mira u u nói.

“Đồng bạn à, đại khái vậy.” Bray bất giác cười lên.

“Ừm, anh đến đây, chắc chắn không phải để ôn chuyện cũ với tôi đâu nhỉ?” Mira đột ngột nói.

“Anh từng nói, hành động của con người luôn có mục đích mà.” Mira nghiêng đầu nói, sợi tóc theo trán trượt xuống.

“Ừ, có một lão nhân, bảo tôi đến vương quốc thú nhân một chuyến.”

“Dù với tôi chẳng có mục tiêu gì, thì đó cũng là gợi ý hay.”

“Nhưng, đến đó rồi, tôi phải làm gì.” Bray sờ miếng che mắt của mình, trầm ngâm.

“Bên thú nhân à.” Mira dùng ngón tay chạm môi dưới.

“Lão nhân nào gợi ý?”

“Gọi là bà lão bói toán.” Bray thành thật nói.

“A, vị ấy à, anh gặp được thật may mắn đấy.” Mira hứng thú nhìn Bray.

“Nổi tiếng lắm hả?” Bray giật mình.

“Không, dù là nhà bói toán lợi hại, nhưng chẳng nổi tiếng.”

“Bởi bà ấy rất khiêm tốn.” Mira dùng ngón tay búng cái đèn lồng trong tay.

“Bà ấy nói đột nhiên nhớ ra vài thứ bị thế nhân quên lãng đã lâu, rồi bảo tôi đến đó một chuyến.” Bray nói.

“Bị thế nhân quên lãng à.” Mira vuốt tóc mình, trầm tư.

“Những chuyện bị thế nhân quên lãng thì nhiều lắm, khó đoán thật.”

“Nhưng, nhìn anh, đại khái tôi đoán được một chút.” Mira đổi giọng, nói vậy.

“Nhưng không thể nói cụ thể với anh được.”

“Dù sao chuyện vận mệnh, ai cũng chẳng nói chắc.” Mira nói những lời Bray không hiểu.

“Anh đến thăm một vị học giả ở đó đi.” Mira nói với Bray.

“Thăm học giả?” Bray nghi hoặc không hiểu.

“Ừ, ông ấy có lẽ biết, nơi nào có một di tích không thể khám phá.” Mira nhảy xuống từ rễ cây.

“Lại là di tích à?” Bray thở dài.

“Dường như di tích để lại ấn tượng không hay với anh nhỉ.” Mira đi đến trước mặt Bray, nói.

“Là vị nào?”

“Cái này không nói được.”

“Hiếm khi đến, kể cho tôi nghe anh gặp những chuyện gì đi.” Mira đột ngột nói.

“Cô cười một cái cho tôi xem.” Bray nhướn mày nói.

“Như vậy, tôi sẽ kể.”

Mira mặt đầy uất ức, rồi khó khăn lộ ra nụ cười.

“So với lần trước lại tự nhiên hơn một chút nhỉ.”

“Dù sao tôi có luyện tập.” Mira thu nụ cười, vô biểu tình nói.