Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Dõi theo chân lý trong bóng tối - Chương 1: Quê hương của Rebi

“Rebi à! Toán học quan trọng lắm đó.”

“Dạ!” Rebi đáp lại dù chưa hiểu gì.

“Biết tính toán thì lúc mua đồ mới không bị lừa!”

“Dạ!” Câu này thì Rebi hiểu.

“Vậy thì chúng ta bắt đầu ôn bài nào!” Naruko giơ cao hai tay.

“Dạ!” Rebi cũng giơ cao hai tay theo.

“Nào, Rebi, 1 cộng 1 bằng mấy.” Naruko ngồi trên giường, từ trên cao nhìn xuống hỏi Rebi đang ngồi dưới sàn.

“Bằng 2 ạ.” Rebi trả lời rất nhanh, nhưng vẻ mặt có hơi kỳ lạ 0A0.

“Tốt lắm, 2 cộng 100 bằng mấy.” Naruko hỏi tiếp.

“102 ạ.” Rebi vẫn giữ vẻ mặt kỳ lạ đó 0A0.

“Ừm, vậy 102 nhân 102 bằng bao nhiêu?” Naruko lại hỏi.

“Ưm????” Rebi ngơ ngác ngay tắp lự.

Tiếp đó, Rebi lộ vẻ mặt hoảng hốt, bắt đầu đếm trên đầu ngón tay.

“10002 ạ?” Rebi nói thử.

“Sai rồi sai rồi, là 10000.” Naruko nói với giọng điệu thấm thía.

“Bốp!” Rồi một cú đánh trời giáng vào sau gáy Naruko.

“Tôi mà lại đi nhờ cô dạy Rebi, đúng là điên rồi.” Bray vô cùng hối hận vì hành động này của mình.

“Là 10404.” Bray lạnh lùng nói.

“Ồ ồ ồ! Đúng rồi, chính là số này! Tôi cũng vừa định nói xong.” Naruko ra vẻ bừng tỉnh ngộ.

“…” Bray định nói gì đó rồi lại thôi, trong lòng dâng lên một thôi thúc muốn xử đẹp Naruko.

“Cô đúng là đồ ngốc mà.” Nín nhịn hồi lâu, cuối cùng Bray cũng nói ra câu này với Naruko.

“Bình thường cô đã dạy Rebi những gì vậy.” Sắc mặt Bray không tốt lắm.

Thấy vẻ mặt đáng sợ của Bray, Naruko bất giác rụt cổ lại.

“Thì… một vài kiến thức thường thức và toán học.”

“Cũng có dạy vẽ một chút.”

Nghe Naruko trả lời, Bray rất ngạc nhiên, nội dung cô dạy lại bình thường đến thế sao?

“Bình thường vậy à?” Bray tỏ ra nghi ngờ.

“Chứ tôi còn dạy được gì nữa! Cầm kỳ thi họa chắc!” Naruko vỗ lên giường, bất mãn nói.

“Tuy tôi cũng biết mấy thứ đó, nhưng chúng khó dạy lắm.”

“Chẳng lẽ anh muốn Rebi trở thành tiểu thư khuê các đoan trang, nền nã à?” Naruko nhìn Bray với vẻ khinh bỉ.

“Cái đó thì không.” Khí thế của Bray lập tức yếu đi rất nhiều.

Nhưng tại sao Naruko lại là người nói chuyện đầy lý lẽ thế này?

“Nhưng Rebi không khó dạy như tưởng tượng, có phải trước đây đã có ai dạy em ấy những kiến thức cơ bản rồi không?” Naruko véo má Rebi, hỏi.

“Mẹ đã dạy em rồi ạ.” Rebi nói như vậy.

“Ồ, Rebi còn…” Ngay khi Naruko định nói gì đó, Bray dùng tay ấn mạnh mặt cô xuống giường.

“Ưm ưm ưm!!” Naruko kêu lên thảm thiết.

“Anh làm cái gì vậy hả, tên ác quỷ này!” Naruko tức giận nhìn Bray.

Nhưng Bray chỉ ra hiệu im lặng.

“…” Naruko liên tưởng đến câu hỏi ban nãy của mình, rất biết điều mà ngậm miệng lại.

“Ưm?” Rebi khó hiểu nhìn Naruko và Bray đột nhiên im bặt.

“Rebi, lại đây.” Bray gọi Rebi.

Nghe Bray gọi, Rebi liền nhảy đến gần anh, ngẩng đầu nhìn.

Bray ôm Rebi vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô bé.

Rebi nhắm mắt lại, gương mặt lộ rõ vẻ hưởng thụ.

Cô bé đang tận hưởng trọn vẹn vòng tay của Bray, thật dễ chịu.

Rebi cảm thấy trong vòng tay của Bray, cô bé có thể không cần suy nghĩ gì cả, chỉ cần tận hưởng sự ấm áp này là đủ.

“…” Naruko đứng một bên cắn ngón tay cái, vẻ mặt đầy ghen tị.

“Ngủ một lát đi em.” Bray đột nhiên nói với Rebi.

“Vâng ạ.” Dù Rebi không buồn ngủ lắm, nhưng trong vòng tay Bray, cô bé rất dễ chìm vào giấc ngủ.

Một lúc sau, đuôi của Rebi rũ xuống, cô bé đã ngủ say.

“Ngủ rồi à?” Naruko hỏi thử.

“Ừm.” Trả lời Naruko xong, Bray bế Rebi lên giường.

“Cô xuống cho tôi.” Bray tiện thể đuổi luôn Naruko đang nằm ỳ trên giường mình xuống.

Bị Bray lườm một cái, Naruko đành ngoan ngoãn trèo xuống.

Vốn dĩ cô còn định để giường của Bray vương vấn thêm hơi thở của mình, biết đâu ngày nào đó Bray sẽ không nhịn được mà lao vào cô.

Nhưng sự thật lại trái với mong muốn, mỗi lần nằm lâu, Naruko lại biến thành người ôm gối của Bray lăn qua lăn lại.

“Bray, có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không.” Naruko hạ thấp giọng, hỏi Bray.

Bray cố ý để Rebi đi ngủ.

“Cha và mẹ của Rebi đều không còn nữa.”

“…” Naruko không nói gì.

Thực ra điều này cũng không quá bất ngờ đối với cô.

Bray từng nói Rebi là do anh nhặt về.

Ngoài khả năng là trẻ mồ côi hoặc đi lạc, cũng không còn khả năng nào khác.

Mà khả năng là trẻ mồ côi lại cao hơn.

“Vậy sao, xin lỗi nhé.” Naruko trầm giọng.

“Tại sao phải xin lỗi?” Bray liếc nhìn Naruko.

“Vì tôi ăn nói không suy nghĩ.”

“Cô cũng biết vậy à.” Bray chẳng buồn châm chọc nữa.

“Mẹ của Rebi là người thế nào, anh có biết không?” Naruko hỏi.

“Một Tinh linh Tuyết, có lẽ là một người rất lương thiện và xinh đẹp.” Bray cụp mắt xuống.

Ban đầu Bray không hiểu rõ về Rebi đến vậy.

Những chuyện này đều là sau này Rebi kể cho anh nghe, nếu không thì Bray không thể nào biết được.

Lúc đầu, Bray chỉ biết Rebi là Chủng tộc Lai mà thôi.

“Tinh linh Tuyết à, một nhánh phụ rất hiếm của Tinh linh.” Naruko ngồi bệt dưới sàn, ôm gối.

“Cô biết sao?” Bray kinh ngạc nhìn Naruko.

“Cũng biết một chút, Bắc Đại Lục và Tây Đại Lục có rất nhiều Tinh linh.”

“Mà Tinh linh Tuyết là loài chỉ có ở Bắc Đại Lục.”

“Hơn nữa, dù là ở Bắc Đại Lục, họ cũng chỉ sống ở vùng đất tuyết phủ phía cực bắc thôi.” Naruko giải thích cho Bray.

“…” Bray chìm vào trầm tư.

Rebi đã đi bộ từ nơi đó đến Trung Đại Lục, rốt cuộc em ấy đã phải trải qua những gì?

Cuối cùng, ngoài một tiếng thở dài, Bray cũng không thể làm gì hơn.

“Này, Bray.” Naruko gọi.

“Anh có bao giờ nghĩ đến việc đưa Rebi về thăm quê hương không?” Naruko hỏi.

“…” Bray nhíu mày, nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị của Naruko.

“Nhưng Tinh linh Tuyết không để lại ấn tượng tốt đẹp gì cho Rebi cả.” Bray lắc đầu.

Khi xưa Tinh linh Tuyết đã giết mẹ của Rebi, lại còn trục xuất em ấy.

Bray không thể nghĩ ra ngoài sự căm phẫn ra, Rebi còn có thể có tình cảm nào khác với Tinh linh Tuyết.

“Chắc Rebi hận Tinh linh Tuyết lắm.” Bray nói, rồi nhẹ nhàng vuốt đầu Rebi.

Như cảm nhận được bàn tay to lớn của Bray, Rebi nở một nụ cười đáng yêu.

“Ghét Tinh linh Tuyết, không có nghĩa là Rebi sẽ ghét nơi mẹ mình từng sống đâu.” Naruko khẽ nói.

“…” Động tác của Bray khựng lại.

Lời Naruko nói không phải không có lý.

Nhưng Rebi rốt cuộc nghĩ thế nào, chỉ có Rebi mới biết.

Và Rebi dường như cũng cảm nhận được Bray đã dừng tay, thân mình khẽ cựa quậy bất an.

“Bray, Bray.” Rebi nắm lấy tay Bray, nói mớ.