Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15102

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 8

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Dõi theo chân lý trong bóng tối - Chương 4: Tôi và cô không có con

“Rõ, thưa đại nhân Nikolas vĩ đại.” Tiểu Nik đáp một tiếng, rồi chiếu ra một tấm bản đồ từ trong mắt.

Bray liếc mắt một cái là nhận ra ngay đó là bản đồ Bắc Đại Lục.

Nhưng so với những tấm bản đồ giấy bán trên thị trường, bản đồ của Tiểu Nik rõ ràng là cao cấp hơn nhiều.

Chỉ riêng hình ảnh ba chiều này thôi đã ăn đứt mấy tấm bản đồ bên ngoài rồi.

“Ồ, ba chiều à.” Đôi mắt cá chết của Bray tràn ngập vẻ kinh ngạc.

Những điều mới lạ luôn có thể gợn lên một chút sóng trong lòng Bray.

Dĩ nhiên là rất khó để nhìn ra điều đó qua vẻ mặt của anh.

Suy cho cùng, Bray lúc nào cũng mang bộ dạng uể oải, chẳng có chút động lực nào.

“Đây rồi, đây rồi.” Nikolas chỉ vào bản đồ.

“Pháo đài Tuyết Phong ở Bắc Đại Lục.” Nikolas nói với Bray.

Bray quét mắt trên bản đồ ba chiều do Tiểu Nik chiếu ra một lúc lâu, cuối cùng cũng thấy một thành phố được Tiểu Nik đánh dấu chấm đỏ.

Bray chưa từng đến Bắc Đại Lục, có thể nói là không biết gì về nơi đó.

Nhưng xét theo vị trí địa lý trên bản đồ, thành phố này có hơi hẻo lánh.

Bắc Đại Lục vốn đã rất xa về phía bắc, mà Pháo đài Tuyết Phong này lại còn nằm ở cực bắc của Bắc Đại Lục.

“Bắc thật đấy.” Bray phàn nàn một câu.

“Đúng vậy, càng đi về phía bắc hoặc phía nam thì càng lạnh.”

“Có thể nói khí hậu ở Pháo đài Tuyết Phong này vô cùng khắc nghiệt.” Nikolas gật đầu nói.

“Nhưng Chủng tộc Hắc Thiết các ngươi đã sớm có công nghệ để khắc phục cái lạnh khắc nghiệt này rồi, ngươi cứ yên tâm, đến đó không chết cóng được đâu.”

“Mong là vậy.” Bray nhếch mép.

Trong thành phố có thể không lạnh, nhưng làm sao để vượt qua quãng đường đi đây.

“Nhưng mà, đồng minh ơi, nơi chúng ta cần đến không phải là thành phố lớn Pháo đài Tuyết Phong đâu.” Vừa nói, Nikolas vừa dùng hai tay phóng to khu vực Pháo đài Tuyết Phong.

“!” Bray kinh ngạc.

Công nghệ cao quá, Bray phấn khích ghê.

“Tôi cũng phóng to thử được không?” Bray hỏi thử.

“Đồng minh, bây giờ không phải lúc để chơi đùa đâu.” Nikolas hoàn toàn không thể nào hiểu nổi tính cách của Bray.

Tên Bray này tính cách thật sự quá khác người.

“Chà.” Bray lộ vẻ tiếc nuối.

“Sau này có cơ hội ngươi sẽ được chơi.” Nikolas đành hứa với Bray.

“Nơi chúng ta cần đến là một thị trấn nhỏ bên dưới Pháo đài Tuyết Phong.”

“Thị trấn Vĩnh Đông.” Nikolas dùng ngón trỏ chọc vào mô hình một thị trấn nhỏ trên bản đồ.

“Gần Thị trấn Vĩnh Đông có một nơi được gọi là Vườn Hoa Tuyết Địa.”

“Chỉ cần đến đó, ta sẽ có cách tìm được Favalona.”

“Mục tiêu rõ ràng thật đấy.” Bray bĩu môi.

Nói cách khác, Bray lại sắp phải đi một chuyến xa rồi.

“Đến nơi này, chắc phải mất nửa năm mới về được.” Bray nhíu mày.

“Dựa theo các phương tiện giao thông thông dụng hiện nay của Chủng tộc Hắc Thiết, cộng thêm thời gian đi bộ, thì cũng gần như vậy.” Nikolas không phản bác nhận định của Bray.

Nếu đến Bắc Đại Lục thì đúng là mất rất nhiều thời gian.

Cả đi cả về cộng thêm việc tìm kiếm, không có nửa năm thì không thể xong được.

“Vậy thì tôi phải bàn với Naruko và Rebi một chút đã.” Bray xoa cằm.

Rebi thì không sao, dù không nói gì, em ấy cũng sẽ đi theo mình.

Nhưng phải giải thích với Naruko thế nào đây?

Đột nhiên lại nói đến Bắc Đại Lục, đúng là có hơi kỳ lạ.

“Ưmmmmmm.” Bray trầm ngâm.

“Xem ra ngươi rất quan tâm đến đồng đội của mình nhỉ.” Nikolas liếc nhìn Bray.

“Cũng thường thôi.” Bray không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Ngay lúc Bray đang phiền não không biết giải thích lý do đến Bắc Đại Lục với Naruko thế nào, thì cửa phòng bị đẩy ra.

Người có thể mở cửa phòng Bray, ngoài Rebi ra thì chỉ có Naruko.

Nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra, mí mắt phải của Bray bất giác giật một cái.

“Á á á á á á á á á á á!!!!!” Tiếng hét thất thanh của Naruko vang lên từ phía cửa.

“Bray, trên giường nhà anh lại có phụ nữ? Mà còn là loli! Anh là đồ biến thái hả?” Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy dáng vẻ thiếu nữ của Nikolas, Naruko đã tự mình tưởng tượng ra vô số tình tiết đáng ghê tởm.

“Không phải.” Bray định mở miệng, nhưng Naruko hoàn toàn không cho anh cơ hội.

“Thảo nào anh chẳng có hứng thú gì với tôi, thì ra là vì chuyện này sao? Thì ra là vậy.” Naruko úp mặt vào tường, một tay che mặt, khóc nức nở.

“Thua rồi, thua ngay từ đầu rồi.”

“Tình yêu của Naruko đến đây là kết thúc.” Naruko trông vô cùng tủi thân.

“…” Bray và Nikolas đồng loạt im lặng.

“Naruko, Naruko, mặt Bray đen lại rồi ạ.” Rebi đứng bên cạnh Naruko, giật giật vạt áo cô.

“Đen gì chứ.” Naruko dụi mắt, tiện thể sụt sịt một tiếng.

“Ồ, Naruko, Bray rút kiếm rồi ạ.” Rebi chống hai tay lên má nói.

“Hả? Rút kiếm gì cơ.” Naruko nhất thời không hiểu Rebi đang nói gì.

“Gay go rồi ạ.” Rebi nói tiếp.

Naruko đẫm lệ nhìn về phía Bray, rồi nước mắt bỗng dưng ngừng lại.

“Ể! Sao anh lại rút kiếm! Người bị tổn thương trong lòng phải là tôi mới đúng chứ!” Naruko lùi lại một bước, nhưng phát hiện sau lưng là tường, không còn đường lui.

“Khoan đã! Tôi mới là người bị hại mà!” Không còn nơi nào để trốn, Naruko đành lấy hết can đảm để lên án hành vi bạo lực của Bray.

Tiếc là, Bray vẫn như mọi khi, chẳng hề thương hoa tiếc ngọc.

---

“Cái gì chứ, là người quen thì phải nói sớm chứ.” Naruko quỳ trên sàn, xoa xoa cái đầu vừa bị cốc.

“Với lại, đừng có cốc đầu tôi nữa! Cứ cốc mãi thế này sẽ thành đồ ngốc mất, đồ khốn!” Naruko tiện thể phản đối.

“Không sao, cô vốn đã là đồ ngốc rồi.” Bray nói với vẻ mặt vô cảm.

“Hơn nữa, nếu không phải cô diễn sâu quá, thì tôi cũng không định ra tay đâu.” Bray bồi thêm một câu.

Vốn dĩ Bray còn đang nghĩ cách giải thích cặn kẽ cho Naruko, dĩ nhiên là chưa từng nghĩ đến bạo lực.

Tiếc là Naruko lúc nãy phiền phức quá.

“Không! Chắc chắn là do anh đánh quen tay rồi! Phản đối bạo lực gia đình!” Naruko giơ cao tay phải, bất bình nói.

“Bạo lực như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt đến con của chúng ta sau này đó!” Naruko nói một cách đầy lý lẽ.

“…” Mặt Bray lập tức sa sầm.

Rebi ở bên cạnh đã lường trước được chuyện sắp xảy ra, bèn làm ra vẻ mặt bất lực =A=.

“Ể! Đừng mà! Cấm bạo lực gia đình!”

“Chẳng lẽ anh không nghĩ cho con của chúng ta sao!”

“Tôi và cô không có con.” Bray nói.

“Sau này sẽ có mà!” Naruko vội nói.

“Sau này cũng không.”

“Không!” Naruko đột nhiên nghiêm mặt.

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Naruko, Bray sững người một lúc.

“Chỉ cần tôi cưỡng bức anh thành công, chúng ta sẽ có con!” Naruko đưa ra một phát ngôn gây sốc.

“…” Rebi ở bên cạnh đã sốc đến mức không dám nói gì, mắt trợn tròn 0A0.

Xét trên mọi phương diện, Naruko thật sự rất đáng sợ.