#76 - Mâu Thuẫn (1)
1.
“Vậy thì cứ tạm gác lại chuyện này. Đâu nhất thiết phải tường tận mọi thứ ngay hôm nay, phải không?”
“Haiz... được thôi.”
Amelia vẫn một mực chối bỏ ngọn nguồn thứ cảm xúc mà nàng dành cho Siwoo.
Ví như, dù Sophia có gợi mở thế nào với câu hỏi ‘Vì sao cô không muốn để Shin Siwoo rời đi?’, thì tất cả những gì nàng ta nhận lại chỉ là một câu trả lời non nớt lặp đi lặp lại: ‘Vì đó là vật của ta’.
Đừng nói là yêu, ngay cả những từ như thiện cảm, hảo ý, hay đơn thuần là thích, nàng cũng chưa một lần thốt ra.
Dường như cái tôi của một vị phù thủy dòng dõi chính thống tồn tại bên trong nàng không cho phép bản thân thừa nhận rằng mình đang mang một thứ tình cảm đặc biệt dành cho một tên nô lệ.
Hay nói đúng hơn, dường như nàng vẫn còn đang hoang mang, chẳng thể gọi tên thứ cảm xúc đặc biệt ấy là gì.
“Dù sao đi nữa, cô vẫn muốn trợ lý Shin Siwoo không rời đi, đúng chứ?”
“Điều đó thì ta thừa nhận.”
“Vậy thì phải làm sao đây? Chuyện này cậu ta đã chuẩn bị chẳng phải một sớm một chiều, nghĩa là ý chí đào thoát của cậu ta đã vô cùng kiên định rồi.”
Amelia đăm chiêu suy nghĩ rồi mới lên tiếng.
“Cứ tịch thu hết tài liệu nghiên cứu ma thuật và ma lực thủy, rồi giám sát cậu ta thật chặt để không thể giở trò gì là được chứ gì.”
“Amelia, cô thật sự nghĩ đó là cách đúng đắn sao?”
Sophia lộ rõ vẻ kinh ngạc.
“Dù có thể sử dụng ma thuật, nhưng cậu ta vẫn là một tên nô lệ mà...”
“Rồi sau khi làm vậy thì cô định thế nào? Dĩ nhiên nếu làm theo lời cô thì cậu trợ lý sẽ chẳng thể rời đi được. Nhưng cậu ta sẽ vô cùng, vô cùng căm ghét cô đấy. Chẳng phải lần trước cô đã hỏi ta làm sao để thân thiết hơn với cậu trợ lý sao?”
“..........”
Ngay trong lúc nói, Sophia đã nhận ra.
Amelia dù có trẻ con đến đâu cũng không thể không biết điều hiển nhiên ấy.
Nàng chỉ đang hờn dỗi vì cuộc đối thoại không diễn ra như ý mình mà thôi.
Cuộc trò chuyện này có lẽ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Sophia cho rằng mình đã đi quá nhanh.
“Lời khuyên cuối cùng ta có thể dành cho cô, có lẽ là thế này.”
“Là gì?”
“Hãy làm những gì cậu trợ lý thích. Hãy cho cậu ta thấy cô đang hối lỗi và ăn năn về những sai lầm trong quá khứ, và thể hiện rằng cô muốn được gần gũi hơn.”
“....Cô nghĩ thế mà được sao?”
Đặc điểm của những người sống một mình quá lâu là sự cố chấp của họ vô cùng lớn.
Vì vậy, Sophia cũng không nghĩ Amelia sẽ tiếp thu hết lời khuyên của mình ngay lập tức.
Nhưng chẳng phải vẫn cần có ai đó ở bên cạnh để thúc đẩy hay sao?
“Dĩ nhiên, lựa chọn là ở cô.”
Buổi tư vấn kết thúc sau khoảng thời gian dài hơn nhiều so với dự kiến.
Đứng bên khung cửa sổ nhỏ, Sophia dõi theo bóng lưng Amelia đang xa dần.
Dáng vẻ ấy trông thật nặng nề.
Ngay cả khi bước qua ngưỡng cửa, vẻ phiền muộn của Amelia dường như vẫn chẳng hề vơi đi.
Phù thủy không thể có con, nhưng nếu có một đứa con gái đang ở tuổi dậy thì, cảm giác chắc cũng sẽ như thế này chăng?
Amelia là một đứa trẻ chưa trưởng thành về mặt cảm xúc.
Sự cô độc quá đỗi dài đằng đẵng đã biến nàng thành ra như vậy.
Nàng không biết làm thế nào để xây dựng một mối quan hệ đúng đắn với người khác, thậm chí còn không thể nhận thức được cảm xúc của chính mình là gì.
Tình yêu, trong số những cảm xúc của con người, là thứ phức tạp nhất.
Amelia không thể nào thấu hiểu được sự phức tạp ấy chỉ trong một sớm một chiều.
Và đó cũng không phải là thứ có thể hiểu được chỉ qua lời dạy của người khác.
Đó là thứ phải tự mình học lấy, qua những đêm thao thức vì rung động, những lúc đau đến xé lòng, và cả những khi đầu óc rối bời, trăn trở đến điên dại.
Vì vậy, những lời khuyên mà Sophia có thể đưa ra cũng chỉ là những điều hết sức thông thường và hiển nhiên.
Nếu nói ra tất cả, chẳng phải đến lúc gặp phải vấn đề tương tự, Amelia sẽ lại tìm đến Sophia hay sao?
“Dù sao thì mình cũng đã lựa lời rồi. Mong là mọi chuyện sẽ ổn thỏa.”
Thế nên, thứ mà Sophia trao đi không phải là đáp án.
Mà chỉ là một phương hướng.
Việc giải quyết vấn đề này như thế nào, hoàn toàn phụ thuộc vào Amelia.
Chắc chắn sẽ có những sai lầm.
Sẽ có những chuyện xảy ra ngoài dự kiến, và cũng sẽ có những việc đi chệch hướng với ý định ban đầu.
“Quả thật có chút bất an....”
Nhưng biết làm sao được?
“Bởi đó chính là tình yêu.”
2.
Nàng đã nghĩ rằng gặp Sophia sẽ khiến tâm trạng khá hơn đôi chút.
Về ma thuật, địa vị của Amelia có thể cao hơn Sophia, nhưng Sophia, người đã đi đây đi đó và trải nghiệm nhiều điều ở hiện thế, thường đưa ra những lời khuyên khá thông thái.
Ấy thế mà sau buổi tư vấn, đầu óc Amelia lại càng thêm rối bời.
Cảm giác như phải gánh thêm những khía cạnh mà nàng chưa từng cân nhắc, chưa từng nghĩ tới.
Về đến dinh thự lúc nào không hay, Amelia bước lên cầu thang trung tâm, nơi ánh nắng ban mai đang chan hòa.
Từ đây, rẽ trái là phòng của Amelia.
Rẽ phải là phòng của Shin Siwoo.
Khi đứng trước ngã rẽ, lời khuyên của Sophia đột nhiên hiện về trong tâm trí nàng.
Có lẽ là do ánh mắt nàng đã vô tình chạm đến cánh cửa phòng y.
‘Hãy làm những gì cậu ta thích.’
Những gì cậu ta thích.
Hình ảnh Siwoo đang đắm chìm trong khoái lạc khi nhận được sự phục vụ bằng miệng của Odile tự động tái hiện trong đầu Amelia.
Làm những gì cậu ta thích ư?
Trong ảo mộng mờ mịt của Amelia, hình bóng của Odile dần bị thay thế bởi chính mình.
Khó chịu.
Amelia cau mày, sải bước vào phòng.
“Mình mà lại đi làm chuyện đó sao?”
Amelia lẩm bẩm chẳng phải với riêng ai, trong lòng không khỏi bực bội.
Một hành vi thật thấp hèn.
Chỉ vì khoái cảm của đàn ông mà phải quỳ gối bên dưới, liếm láp nơi dơ bẩn ấy.
“.........”
Nhưng y đã thích đến thế cơ mà.
Siwoo, người vốn chẳng thèm đoái hoài đến các phù thủy, bỗng trở nên thân thiết hơn cũng là vì chuyện đó.
Amelia chìm vào suy tư.
Dĩ nhiên, dù trời có sập xuống, nàng cũng không đời nào có ý định dùng miệng để liếm mút thứ đó của y.
Liếc nhìn.
“...Khup.”
Thứ lọt vào mắt Amelia là những lọ thủy tinh hình trụ tròn, tù đầu, lấp đầy tủ kính.
Đó là tinh dầu chiết xuất trực tiếp từ thực vật, một trong những nguyên liệu Amelia dùng để điều chế nước hoa.
Amelia nhón chân, lấy xuống một lọ thủy tinh.
Hình dạng tròn trịa, cả độ dày lẫn chiều dài.
Tuy không có cái phần đầu tựa như đầu rùa, nhưng kích cỡ này chắc cũng tương đương với ‘vật kia’ của Siwoo rồi chăng?
Không chỉ hôm qua, mà trong nhiều buổi học, nàng đã từng quan sát dương vật cương cứng của y.
Hãy làm những gì cậu ta thích.
Hãy làm những gì cậu ta thích.
Hãy làm những gì cậu ta thích.
Hãy làm những gì cậu ta thích.
Lời khuyên của Sophia lặp đi lặp lại trong đầu nàng, tạo ra vô số tiếng vang và âm vọng.
Thuốc lá, quần áo, hay bánh ngọt đều không thể khiến họ gần nhau hơn.
Vậy thì, thử cách này thì sao?
Phải chăng nàng đang cố chấp một cách kỳ quặc, như lời Sophia đã nói?
Amelia nuốt nước bọt, khẽ hé môi.
Đây tuyệt đối không phải là luyện tập.
Một Nam tước, một phù thủy như nàng không đời nào lại làm chuyện dơ bẩn như vậy cho y.
Chỉ là tò mò muốn biết cảm giác sẽ như thế nào mà thôi.
Dứt dòng suy nghĩ, Amelia khẽ đưa lưỡi, liếm nhẹ lên đáy lọ tinh dầu.
Đầu lưỡi mềm mại trườn đi trên bề mặt thủy tinh trơn láng.
Quả nhiên, chỉ thế này thì chẳng có cảm giác gì.
Amelia quyết định tăng thêm một chút sự chủ động.
Nhớ lại hành động của Odile, có lẽ là thế này.
Nàng dùng hai tay giữ chặt chiếc lọ, cẩn trọng đưa nó vào trong miệng.
Khá là khó khăn.
Nàng phải há miệng to đến mức như muốn trật cả quai hàm, và khi khoang miệng bị thu hẹp, nàng chỉ có thể thở bằng mũi.
“Um.... hm... um....”
Làm thế này có đúng không nhỉ?
Nàng giữ chặt lọ tinh dầu đang sóng sánh bên trong, khẽ cử động đầu.
Cảm giác khó chịu khi răng va vào thủy tinh xuất hiện vài lần, nhưng ngạc nhiên là bản thân chuyển động lại không quá khó.
Chụt... chụt....
Thực ra, nếu chỉ xét về độ khó của hành động thì cũng không có gì.
Chỉ cần khử trùng sạch sẽ ‘vật kia’ của y, rồi làm y như cách nàng đang mút cái lọ thủy tinh này là được.
Thứ đó khi nắm trong tay vừa cứng, vừa to, lại có hình dáng khêu gợi một cách kỳ lạ...
Một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên.
Một cảm giác mà nàng chưa từng trải qua trong đời.
Ran rát, ngứa ngáy như thể có côn trùng đang bò trong huyết quản.
Các đầu ngón tay, ngón chân tê rần, và vùng bụng dưới bất giác quặn lại.
“.....Hum.....”
Vẫn ngậm lọ thủy tinh trong miệng, Amelia đăm chiêu.
Rồi nàng bắt đầu lắc đầu tới lui một cách nghiêm túc.
Chùn... Chụt.... Chùn chụt....
Âm thanh phát ra tương tự như lúc Odile đang mút vật của y.
Vì cảm thấy khó chịu khi răng chạm vào lọ, nàng cố gắng há miệng to hết mức có thể và di chuyển một cách chăm chỉ.
Mỗi lần như vậy, cảm giác kỳ lạ đang trêu chọc cơ thể nàng từ nãy đến giờ lại càng lúc càng mãnh liệt.
Xứng danh là một phù thủy hàng đầu, tâm trí Amelia giờ đây đã hoàn toàn tái hiện lại cuộc gặp gỡ bí mật đêm qua.
Khi Odile di chuyển đầu tới lui như thế này, Siwoo đã nhăn mặt lại đầy khoái cảm.
Cứ tiếp tục kích thích như vậy, có lẽ y sẽ bắn ra những giọt tinh túy trắng đục.
Có phải vì cứ phải ngậm thứ gì đó trong miệng và liên tục di chuyển không?
Hơi thở của nàng bỗng trở nên có chút gấp gáp.
Cảm giác như chỉ có thể hít thở bằng nửa lồng ngực.
Amelia bất giác đứng trong tư thế khom người, hai đùi khép chặt lại.
Bàn tay nàng theo bản năng hướng về phía giữa hai chân.
Bởi vì nàng có cảm giác nơi đó đang rất ngứa ngáy.
Gãi những vùng như thế này hoàn toàn không phải là hành động tao nhã, nhưng nàng nghĩ nó sẽ rất sảng khoái.
Ngay lúc nàng định đưa tay lên lớp áo choàng ngủ mỏng manh.
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Thưa cô Amelia.”
“Hgh!”
Thực tại quay về, tựa như thể nàng vừa bừng tỉnh sau cơn dạo chơi trong một khu vườn mộng mị.
Amelia vội vã rút cái lọ ra khỏi miệng và quay lại.
Ở đó, Siwoo đang đứng sững, vẻ mặt bối rối, dường như định nói gì đó rồi lại nghẹn lời.
“.......”
“.......”
Nàng đã mất hồn đến mức nào vậy chứ?
Khi vào phòng nàng thậm chí còn không đóng cửa.
Ngay cả tiếng y mở cửa và bước dọc hành lang, nàng cũng không hề nghe thấy.
Choang!
Chiếc lọ trên tay Amelia tuột ra trong vô lực, rơi xuống vỡ tan.
Vẫn còn ổn.
Nàng đang đứng quay lưng về phía cửa.
Y vừa mới vào phòng, có lẽ đã không thấy rõ nàng đang làm gì.
“Để tôi dọn cho.”
Thấy chiếc lọ vỡ, Siwoo vội vã chạy tới.
“Ah... à... không cần! Không cần đâu!”
“Vâng?”
Amelia hoảng hốt đến mức cao giọng ngăn Siwoo lại.
Bị bất ngờ trước dáng vẻ lần đầu tiên thấy ở Amelia, Siwoo đứng khựng lại.
Chiếc lọ đã vỡ tan tành thì chắc không còn dấu vết gì, nhưng đó là thứ mà Amelia đã liếm láp không biết bao nhiêu nước bọt.
Biết đâu khi dọn mảnh vỡ, y sẽ phát hiện ra.
Nếu vậy, dù không thấy rõ tình hình, Siwoo vẫn có thể đoán ra được.
“Để ta dọn cho.”
Amelia niệm chú, những mảnh vỡ cùng vũng dầu loang lổ trên sàn lập tức bay gọn vào thùng rác.
Amelia thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Có chuyện gì sao?”
Amelia cố gắng giữ vẻ mặt thản nhiên nhất có thể, ngồi xuống vắt chéo chân.
Điều đáng tiếc là nơi nàng ngồi không phải ghế mà là bàn phụ, và ngay vị trí đó lại có một cây đèn bàn.
Choang!
Bị mông của Amelia đẩy, cây đèn rơi xuống sàn, chịu chung số phận với chiếc lọ thủy tinh lúc nãy.
Nguyên nhân tử vong chủ yếu là do nó đã rơi xuống chỗ không có thảm.
“.........”
Amelia thở dài, rồi lại dùng ma thuật dọn dẹp sạch sẽ như vừa rồi.
Một lần nữa, nàng lại khoanh tay, thản nhiên nhìn Siwoo.
Siwoo ngập ngừng một lúc rồi mới mở lời.
“Tôi có chuyện muốn thưa, nhưng... có vẻ cô đang bận nên tôi xin lỗi. Tôi sẽ thưa lại sau.”
“.........”
“Vậy, tôi xin phép gặp cô sau.”
Két... Sầm!
Cánh cửa đóng lại.
Và khi nhìn thấy hành động vô cùng gượng gạo của Siwoo, Amelia đã có một linh cảm.
Rằng y đã chứng kiến tất cả.
“Huhu.......”
Tình huống tồi tệ nhất.
Amelia chỉ muốn bật khóc, nàng cúi gằm, nhìn xuống sàn nhà với khuôn mặt đỏ bừng một lúc lâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
