Mùa thu đã đến trên mặt đất.
“Mm…”
Kraha khẽ mở mắt, phía sau tấm rèm vẫn còn phảng phất sắc xanh đen của màn đêm. Cô liếc nhìn đồng hồ, vẫn là giờ quen thuộc để bắt đầu công việc hằng ngày.
Cô dụi mắt, từ từ ngồi dậy.
Cô cử động thân thể còn ngái ngủ, lê bước chậm chạp vào bếp, vừa lắc đầu lắc lư cho tỉnh. Đổ nước vào ấm, kích hoạt viên ma thạch tạo nhiệt.
Trong lúc chờ nước nóng, cô lấy ra lá trà rẻ tiền mua ở chợ cách đây hai tuần chẳng rõ là đến từ nước nào cho vào bình trà.
Tiếng nước sôi bục bục vang lên như mọi ngày. Cô không dùng loại ấm cao cấp có thể điều chỉnh nhiệt độ chính xác đến từng độ.
Đợi một lúc cho nước nguội bớt, rồi rót vào bình trà. Hãm trà trong chốc lát, sau đó rót ra tách.
“Ọe…”
Vừa chạm môi nếm một ngụm, hương vị kỳ dị ấy đủ khiến cô tỉnh ngủ hoàn toàn.
‘Không biết đây là loại trà từ quốc gia nào’ … Nghĩ vậy, cô mở to mắt, nhìn vào trong ống trà.
Mùi hương của nó có vẻ hợp để làm gia vị hơn là để pha trà.
‘Mình muốn mua lại đúng loại này lần nữa. Vì chỉ cần có nó thôi, thì dù là một người kém tỉnh táo buổi sáng như mình cũng có thể nhanh chóng hoạt động được.’ —cô nghĩ thế.
Bữa sáng: thịt xông khói, bánh mì nướng cùng trứng ốp la, kèm một quả chuối.
Người ta thường nói “đối với mạo hiểm giả, cơ thể chính là vốn liêng quý giá”…nhưng cô chẳng bao giờ ăn nổi vào buổi sáng.
‘Trước tiên ăn chừng này thôi, rồi giữa buổi sáng và trưa sẽ ăn thêm một bữa nhẹ nữa xem như bữa đầu ngày.’
Bên ngoài cửa sổ là một thành phố xanh rực rỡ. Mới hôm nào thôi, giờ này vẫn còn cái nóng oi bức đến phát ngán.
“…Cảm ơn vì bữa ăn.”
Thu dọn chén dĩa xong, cô thay đồ, chuẩn bị ra ngoài.
Hôm nay, tổ đội của cô được nghỉ cả ngày.
Đó sẽ là thời gian dành cho tự huấn luyện.
†○☆†○☆†○☆
“Ồ. Đáng khen đấy, người trẻ tuổi.”
“Holland-san.”
Chuyện xảy ra khi Kraha đang chạy bộ ngang qua công viên.
Người đàn ông ngồi trên ghế đá khẽ giơ tay lên, gọi cô lại. Kraha có thị lực rất tốt, nên dù còn cách xa cô cũng nhận ra ngay đó là ai.
Holland cung thủ kỳ cựu cùng tổ đội mạo hiểm giả 〈Future Plan〉.
“Anh đang tự tập luyện à?”
Kraha chạy lại gần, hỏi.
Holland lắc đầu.
“Không có gì to tát đâu. Mấy đứa nhỏ nhà tôi dạo này cứ than là béo lên, nên tôi chạy bộ cùng chúng một chút thôi. …À, không, bây giờ tụi nó không ở gần đây đâu. Tôi không để ý lúc tụi nó rớt lại giữa chừng, thế là bỏ luôn phía sau mất rồi.”
“Giờ thì tôi đang phải ngồi đây chờ tụi nó đây.”— ông cười nói.
“Đổ mồ hôi khá nhiều nhỉ. Chạy bao lâu rồi?”
“Mỗi ngày ít nhất một tiếng.”
“Còn chạy nước rút?”
“Tôi khởi động bằng mười lượt chạy nước rút có quay đầu, năm hiệp thay đổi cự ly, rồi mới bắt đầu bài chính. À, còn thêm mười lượt chạy dốc mà không dùng phép cường hóa cơ thể.”
Holland gật gù.
“Tốt đấy. Một mạo hiểm giả có đôi chân linh hoạt là mạo hiểm giả giỏi… Mà, nghe từ miệng của lão già như tôi chắc chẳng vui gì đâu nhỉ.”
“Không, không hề ạ!”
“Nhớ đừng cố quá. Phần lớn các thương tích thì giáo hội đều có thể chữa được, nhưng một khi đã dính chấn thương, nếu không nhờ linh mục giỏi thì rất dễ tái phát… ồ, mà nhắc tào tháo thì tào tháo tới rồi.”
“…Hả?”
Kraha quay lại nhìn theo hướng Holland chỉ.
“Xe ngựa của giáo hội…”
“Ừ. Hơn nữa còn là loại dành cho người có địa vị cao… chẳng lẽ là hồng y giáo chủ ngồi trong đó à?”
Đó là một cỗ xe ngựa trắng tinh khôi.
Bất cứ ai sống ở đất nước này nhìn là biết ngay người ngồi trong đó thuộc về đâu và tổ chức nào sở hữu phương tiện ấy.
Bởi đó là biểu tượng quốc giáo của đất nước này, Giáo Hội Rastier.
Tuy nhiên, thứ họ đang nhìn thấy kia khác hẳn với cỗ xe của các linh mục thường thấy trong thành phố.
Cỗ xe được trang trí bằng những đường viền vàng lấp lánh, cho thấy người ngồi bên trong phải là nhân vật có địa vị rất cao.
“Không biết có chuyện gì mà ra ngoài từ sớm thế này nhỉ.”
“Ờ thì, giáo hội vốn nổi tiếng dậy sớm, nhưng mà…chậc, mùi phiền toái bốc lên đến tận đây rồi.”
Rồi như sực nhớ ra điều gì, Holland khẽ nói:
“—Có khi nào… cuối cùng thì cũng bị phát hiện rồi chăng?”
Giọng ông pha lẫn một chút bất an.
“…Nếu là vậy thì chẳng phải người đến sẽ là Kỵ Sĩ Đoàn sao?”
“Giáo hội cũng có Thánh Kỵ Sĩ Đoàn riêng mà.”
“Nhưng họ có bao giờ làm những việc như vậy đâu…”
“Ai mà biết được. Nghe nói ban đầu họ được lập ra từ rất lâu về trước để ngăn chặn sự phục sinh của Diệt Vương, nhưng giờ thì…”
Ngay lúc đó, trong tầm mắt của Kraha, xuất hiện hai bóng người.
Cô ngạc nhiên nhìn về hướng ấy—
Đó là một cặp nam nữ trẻ tuổi, khoảng chừng bằng tuổi cô, hình như là anh em ruột, họ có nét trông giống Holland.
“Cô nói đúng.”
Nói rồi, Holland đứng dậy.
Nhìn hai người đang thở hổn hển chạy đến, ông gọi to: “Chậm quá đấy, mấy đứa lười vận động kia!”
“Không…là…bố…chạy… nhanh quá…”
“Với lại… sao con cũng phải… chạy …”
“Dạo này ấy,”
Holland nói nhỏ, giọng trầm và khe khẻ chỉ đủ để Kraha nghe thấy.
“Những thứ đẹp đẽ và đúng đắn… lại khiến ta sợ kinh khủng… Cảm giác như một ngày nào đó, tất cả sẽ sụp đổ hết.”
Kraha…không biết phải đáp lại thế nào.
“…kỳ quặc thật nhỉ.”
Holland nở nụ cười méo xệch như sắp khóc.
“Cố gắng tập luyện nhé. Cô có thể làm được. Ít nhất… sẽ trở thành một mạo hiểm giả tốt hơn tôi, rất nhiều.”
Không đợi Kraha kịp trả lời.
Ông đã chạy về phía hai đứa con. Hai anh em thấy cha mình liền thở phào nhẹ nhõm, rồi nghiêng người về phía trước.
Holland đỡ lấy cả hai. dù chỉ nhìn thấy tấm lưng, Kraha vẫn biết —ông đang mỉm cười.
Vì thế, Kraha chỉ lặng lẽ quay lưng lại ba người họ, lại tiếp tục chạy.
†○☆†○☆†○☆
“…Hửm?”
Cô cảm thấy có điều gì đó lạ thường.
Khi kết thúc buổi chạy bộ và đến nơi vẫn thường tự luyện tập… Ở đó, cô cảm nhận được hơi thở của người, điều mà bình thường không hề có.
Và không chỉ một, hai người. Mà là rất nhiều người.
‘Không thể nào có chuyện đó được.’ Nghĩ vậy, nhưng Kraha vẫn giấu mình.
Khu vực xung quanh là một khu rừng rậm rạp. Mùi hương mùa hè đã bị gió cuốn đi hết, nhưng vẫn còn vô số cây cối để che giấu vóc dáng mảnh khảnh của cô.
Không thể nào có chuyện người ta tình cờ đi ngang qua rồi tụ tập lại. Cô có thể khẳng định chắc chắn điều đó.
Bởi vì, nơi ngoại ô thành phố này, nếu kể ra những thứ tồn tại, thì chỉ có thể nghĩ tới một thứ duy nhất ――
“Đây là mê cung có độ khó cao nhất sao…”
“――!”
Tiếng nói vang lên từ xa, chắc chắn không phải giọng của những người tình cờ đi ngang bình thường.
Kraha nín thở, lắng nghe cuộc trò chuyện. Nhiều giọng nói hòa lẫn với nhau.
“Ừ. 〈Không Bao Giờ Gặp Lại Bầu Trời〉―Chỉ những mạo hiểm giả hạng S mới được phép chinh phục, đây là bí cảnh cuối cùng và lớn nhất của đất nước này.”
“Nhìn từ bên thì cũng chẳng có vẻ gì ghê gớm lắm nhỉ.”
“Này, đừng có chủ quan. Đây là nơi mà các mạo hiểm giả không thể vượt quá được tầng ba.”
“Chẳng phải do họ yếu thôi sao?”
“Nếu đã tự mãn với cấp bậc Thánh Kỵ sĩ, thì hãy bắt đầu lại từ học viên đi...tân binh.”
Thánh Kỵ Sĩ?
Kraha chợt nảy ra một nghi vấn lớn trong cuộc trò chuyện của họ.
Thánh Kỵ Sĩ Đoàn――lực lượng quân sự do giáo hội quản lý. Điều đó thì đến Kraha cũng biết, và cô biết rằng họ chỉ được sử dụng trong những trường hợp đặc biệt.
Nhưng chuyện đó là không thể nào xảy ra được. Thánh Kỵ sĩ đoàn tuyệt đối không bao giờ xuất hiện để chinh phục mê cung.
không biết chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng cô chắc chắn có điều gì đó đang xảy ra.
Cho đến giờ, chưa từng nghe nói rằng Thánh Kỵ Sĩ Đoàn từng xuất hiện ở mê cung 《Không Bao Giờ Gặp Lại Bầu Trời》. Và có lẽ thực tế cũng chưa từng xảy ra. Nếu có thật sự từng xảy ra thì khi tổ đội của cô,〈Future Plan〉 đặt chân vào, ít nhất cũng phải để lại dấu vết người đi qua.
‘Tốt cuộc là tại sao…?’
Khi cô đang mải mê suy nghĩ thì…
“Thánh nữ-sama!”
Cô nghe thấy tiếng gọi đó.
Kraha bất giác nhón người ra khỏi bóng cây. Bởi vì cô không thể tin nổi.
Theo sơ đồ tổ chức giáo hội Rastier, danh hiệu này có quyền lực ngang hàng với Hồng Y, thậm chí còn vượt trội. Trên toàn giáo hội, chỉ bốn người trên toàn quốc được phép xưng danh hiệu này.
Thánh nữ.
Người mà cô chưa từng nhìn thấy mặt lần nào.
“Ah, không sao đâu ạ. Hãy thoải mái đi. Tui không phải kiểu người đó đâu mà.”
Người đó đang ở đây.
‘Đẹp quá…’ ―Kraha thầm nghĩ.
Cô ấy đẹp đến mức Kraha không thốt nên lời. Thân hình cao ráo, mảnh mai. Mái tóc dài tương xứng, lấp lánh anh vàng kim, khi ánh nắng chiếu vào khiến mái tóc nhuộm màu ánh sáng mặt trời.
Cô chưa từng thấy mặt, nhưng chỉ nhìn vóc dáng, Kraha biết đây chính là người ấy.
“Những việc nhỏ nhặt thì cứ để Ar-cha… đội trưởng lo. Còn tui, cứ coi như thuốc trị thương tiện lợi là được.”
“Thánh nữ-sama, làm mà đượ…”
“Nào, nào. Thoải mái, thoải mái mà.”
“A, xin lỗi!”
Không kìm nổi. Kraha hoàn toàn bước ra khỏi bóng cây.
Thánh Kỵ Sĩ Đoàn hành động rất nhanh. Không hỏi han, không thắc mắc “người đó là ai.” Một người bên cạnh xe ngựa đã giương tên, người khác bắt đầu niệm chú.
“Này, này.”
Thánh nữ đã ngăn họ lại.
“Dừng lại đi. Chỉ là một cô gái muốn nói chuyện, không cần làm quá đâu…”
“Nh-Nhưng!”
“Hãy sống thong thả thôii. Nhẹ nhàng, thong thả.”
“…Đúng vậy, dừng lại đi.”
Giọng nói của cô ấy ôn hòa, dịu dàng đến mức không phù hợp với tình huống này.
Nhưng có lẽ nhờ vậy mà khí thế căng thẳng cũng dịu đi…Hoặc có lẽ người chỉ huy trong số họ đã ra lệnh nghe theo lời cô ấy, những Thánh Kỵ Sĩ vốn đã vào tư thế chiến đấu cũng bắt đầu hạ cung.
Rồi, Thánh nữ quay sang nhìn Kraha.
“Có chuyện gì thế?”
‘Có lẽ sẽ được…’ ―Kraha thoáng nghĩ
Kể từ ngày đó,〈Future Plan gần như không để lộ ý định tái thử thách mê cung này nữa.
Ba tháng đã trôi qua, và Kraha cũng bắt đầu hiểu ra một cách mơ hồ.
Nhóm đó, chắc chắn sẽ không vào mê cung này nữa.
Người đã rơi xuống các tầng dưới ngày hôm ấy, chắc sẽ mãi mãi nằm lại ở nơi đó.
Dù vậy…
Dẫu vậy…
“Đồng, đồng đội…”
Kraha nói.
“Đồng đội của tôi… đã… chết trong mê cung. Anh ấy rơi xuống tầng bên dưới…”
Cô không thể buộc tội Godah.
Dẫu có trình bày điều đó với Thánh nữ trước mặt, nếu không ai khác làm chứng, thì… Ai sẽ được đánh giá đáng tin hơn? Cô chỉ là một người mới không có thành tựu, còn hắn là kẻ dẫn đầu cả tổ đội hạng S?
Câu trả lời có lẽ ai cũng đoán được.
Nhưng ít nhất, chỉ có điều này…
cô muốn gửi gắm cho ai đó.
“Nếu được… thì, dù chỉ là một mảnh xương, cô có thể mang về cho tôi được không? Ít nhất, tôi muốn làm cho người đó…. một ngôi mộ.”
“Ngươi… vậy mà dám tự tiện…”
“Không sao đâu.”
Thánh nữ một lần nữa ngăn chặn Thánh Kỵ Sĩ trẻ tuổi định tiến lên.
“Đó là người quan trọng với cô sao?”
“…Chúng tôi chỉ quen nhau một khoảng thời gian rất ngắn. Nhưng… người ấy không đáng phải chết theo cách đó…”
Kraha biết mối quan hệ ấy thật mong manh.
Cô cũng hiểu rằng việc che giấu sự thật rằng anh ấy bị Godah giết…sẽ bị coi là suy nghĩ yếu đuối với một mạo hiểm giả vốn phải đối mặt với nguy cơ cái chết hằng ngày.
Dẫu vậy, Kraha cúi đầu thật sâu.
“Xin… hãy giúp tôi.”
Bởi cô chỉ có thể làm được từng ấy thôi.
Và Thánh nữ đáp lại.
“Tuy không thể hứa… nhưng nếu tìm thấy, ta chắc chắn sẽ làm đúng như vậy.”
Những lời thẳng thắn và chân thành, không một chút dối trá.
“Thánh nữ-sama!”
“Không sao đâu. Sẽ không tốn nhiều công sức đâu mà.”
“Nhưng…!”
“…Không còn cách nào khác nhỉ.”
“Thôi nàoo. Mong ước của mọi người, càng thực hiện được nhiều càng tốt mà.”
“Rồi, được rồi” Và Thánh nữ kết thúc câu chuyện như vậy.
“Giờ thì hãy hăng hái lên nào,” cô gọi với các Thánh kỵ sĩ. Bị thúc giục bởi giọng nói của Thánh nữ, họ tiến tới cổng vào mê cung.
Chỉ một lần, Thánh nữ quay lại.
Thì thầm: “Vậy nhé,”
nhìn thẳng vào mắt Kraha, và nói:
“Ta đi đây.”
Vậy nên Kraha cũng đáp lại bằng giọng lớn:
“X-xin hãy cẩn thận…và bình an trở về!”
“Cảm ơn.” Thánh nữ đáp, cúi đầu nhẹ như một thường dân bình thường.
Nhưng cuối cùng, cô để lại lời nhắn với giọng dịu dàng, bình thản.
“Đừng lo. Chị đây…khá là mạnh đấy.”
À, nhân tiện, Thánh Nữ với vẻ mặt điềm tĩnh kia cũng là một người cực kỳ mù phương hướng. Ba giờ sau đó —thôi, khỏi cần nói thêm.
Chuyến phiêu lưu vẫn tiếp tục.
滅王(めつおう, Metsuō)滅 (めつ / metsu) tiêu diệt, diệt vong, hủy diệt, thường dingf trong nghĩa“diệt tận gốc”. 王 (おう / ō) vua, vương