Thanh Gươm Dẫn Lối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3939

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18791

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7224

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1110

Vol 01 - 6-3 Tui nghĩ là không nên mở

6-3 Tui nghĩ là không nên mở

“Giờ tôi là đứa vô dụng nhỉ?”

“Cuối cùng cũng hiểu cảm giác của tôi rồi à.”

Vừa buông lời bông đùa với Yunis đang đứng phía sau, thế nhưng, trong thâm tâm Jir thực sự nghĩ rằng…

‘Nặng nề.’

Thứ đang chờ đợi phía sau khi bước qua cánh cửa thứ hai của mê cung này….quá đỗi nặng nề. 

“Nếu có việc gì tôi giúp được thì cứ nói nhé. Nhìn người khác vất vả còn mình thì đi dạo thong thả thế này, thật sự là thấy ngại lắm.”

“.....Nếu lúc này có thể giao ngay việc gì đó cho cậu thì đỡ rồi, nhưng tiếc là tôi nghĩ không ra việc gì cả.”

“Ơ kìa.”

“Yunis-kun, muốn thay vị trí trị thương với tui hông?”

“Chữa vết thương thì còn được, chứ hồi phục thể lực thì tôi làm không hiệu quả đâu,” Yunis nói với Lilyleah. 

Trong lúc đó, Lilyleah khẽ chạm đầu ngón tay vào cánh tay Jir, xua đi cơn mệt mỏi vừa rồi và cả những vết bẩn trên người trong trận chiến với ma thú.

Jir khẽ thở dài một hơi.

Nghĩ rằng ‘Chỉ cần lơ là một chút là trọng thương liền.’

Chất lượng của ma thú đã đột ngột thay đổi hoàn toàn.

Ma thuật thượng cấp Yunis cũng không hề hấn gì. Tùng con một tuy chưa đến mức sánh ngang con ngựa khổng lồ kia, nhưng mạnh đến mức không thể đem so với đám ma thú tạp nham trước đó. Nếu đám này thoát khỏi lực hút phát ra từ nhân mê cung để lọt ra thế giới bên ngoài dù chỉ một con, thì một ngôi làng nhỏ bị xóa sổ dễ dàng cũng không có gì lạ.

Thậm chí Jir, người chưa từng có kinh nghiệm thám hiểm mê cung trước đây, cũng nảy sinh suy đoán và gần như tin chắc rằng: “Đây có thể chính là mức sức mạnh mà trùm tầng của một mê cung hạng A sở hữu. Mức độ khó nhằn của chúng hoàn toàn không bình thường.’

“…Tôi đang lo là kiếm có gãy không đây.”

“Tui biến nó thành kiểu thánh kiếm giả cho cậu nhé?”

“Nhờ cậu,” Jir nói rồi đưa thanh kiếm ra.

Lilyleah niệm một câu chú ngắn, thanh kiếm liền phát sáng.

“Ừm…Đúng là tôi vô dụng thật rồi.”

“Không sao, không sao. Chỉ riêng việc dẫn đường thôi là cậu đã có ích lắm rồi.”

“Yunis-kun nè, cậu không có loại ma thuật cường hóa vũ khí à?”

“Chà. Bình thường tôi không dùng vũ khí nên là…Nếu là kiểu tăng thêm hỏa lực thì tôi có thể làm theo cảm giác được, nhưng chắc không phải loại đó đúng không?”

“Jir-kun, đến đây rồi mà cậu vẫn một nhát chém đôi hết được luôn à.”

“Đến đây rồi là sao chứ,”

Vừa lẩm bẩm như vậy, Jir lại vung kiếm.

Tiếng rít sắc lẹm vang lên, con ma thú đang lao đến tấn công bị chẻ làm hai ngay trên không trung. 

Yunis dùng một câu chú ngắn, bẻ cong quỹ đạo quán tính của hai nửa xác ma thú để chúng không rơi trúng bọn họ.

Cậu ta vỗ tay bộp bộp.

“Không, thật sự quá xuất sắc. Chuyển động tối thiểu mà lại đạt kết quả tối đa.”

“Cỡ này thì Yunis muốn cũng làm được thôi mà.”

“Chuyện đó thì, không phải là không làm được…Nhưng cứ liên tục tung mấy ma thuật thượng cấp có hỏa lực lớn mà lại tốn năng lượng thì không thực tế cho lắm.”

“Đúng thật,” Jir gật đầu, rồi nói:

“Đến lúc cần mà cạn sạch thì khá gay go. Chính vì thế khi đụng phải trùm tầng thì còn phải trông cậy vào cậu.…Nhân tiện, nếu không có tôi thì cậu định chinh phục nơi này thế nào?”

“Chắc là dồn hết ma lực rồi thiêu rụi cả tầng luôn quá. Làm vậy thì có thể tạo được khu vực an toàn…”

“Chỉ là sẽ tốn thêm thời gian để hồi phục lượng ma lực đã tiêu hao, nên không thể tiến nhanh như bây giờ,” cậu nói.

“Nhưng nếu còn nặng nề hơn thế này nữa thì làm vậy cũng là ý hay nhỉ.”

Lilyleah nói.

“Jir-kun cứ tập trung liên tục thế này chắc là mệt lắm đúng không. Hay là lúc nào đó mình thử làm cách ấy một lần rồi dừng lại nghỉ cũng được mà?”

“…Ừ. Nếu có lúc tôi không thể kết liễu trong một đòn, hoặc bị thương, thì nhờ cậu làm một lần nhé.”

“Rõ rồi. Ngoài ra khi nào cậu thấy mệt cứ bảo tôi nhé. Tôi rất sẵn lòng được thực hiện công việc của mình mà.”

“Nhờ cậu đấy,” Jir gật đầu.

Rồi lại tiêu diệt con ma thú trong một nhát kiếm.

Bầu không khí lạc quan như lúc trước khi mở cánh cửa cuối cùng kia, giờ đã dịu xuống đôi chút.

Cũng một phần nhờ vào tính cách của cả ba nên chưa đến mức trở nên u ám, nhưng…Ngay cả ba người họ cũng đang phải giữ một thái độ thực sự nghiêm túc.

“Có khi mê cung vốn dĩ phải là như thế này…”

“Chà~ làm mạo hiểm giả đúng là vất vả thật nhỉ.”

“Nếu vậy thì tôi không muốn dấn thân vào đây nhiều lần đâu.…Trừ khi đi cùng những người đáng tin cậy như hai cậu.”

‘Có lẽ vậy,’  Jir thầm nghĩ.

‘Dù có tiếp tục cuộc phiêu lưu với tư cách thành viên của <Future Plan> như trước, thì cũng không thể đặt chân đến được nơi này.

Vốn dĩ, ngay tại thời điểm mở cánh cửa đen thứ hai, dường như đã yêu cầu kiến thức ma thuật ở trình độ khá cao cùng năng lực sử dụng thánh thuật rồi. Không rõ trong tổ đội đó có người giỏi đến mức ấy hay không, và hơn nữa, sau khi tiến sâu vào bên trong…Khó mà gật đầu tin rằng những thành viên đó có thể chiến đấu với những ma thú có cường độ như thế này.

Hơn nữa, chính vì chỉ có ba người hành động nên mới chỉ phải đối mặt với số lượng địch ở mức này, và cũng nhờ thế mà mình có thể bao quát được khu vực xung quanh bằng thanh kiếm của mình.

Nếu là một nhóm đông người như vậy tiến vào, sẽ xuất hiện những chỗ mà bản thân không thể bao quát hết. 

Có chết mình cũng không thể nói rằng năng lực làm mạo hiểm giả của họ thấp, thế nhưng, chỉ cần nhìn vào sức mạnh với tư cách là chiến binh, thì không khó để tưởng tượng rằng trong lúc còn đang loay hoay xử lý con ma thú đầu tiên, con thứ hai, thứ ba sẽ lần lượt đánh hơi kéo tới, và cuối cùng sẽ rơi vào tình trạng không thể kiểm soát.

Chính vì chỉ có ba người, nên mới có thể tiến đến tận độ sâu này của mê cung.’

Khi nghĩ về điều đó, chợt... 

“…Có lẽ, cũng có ý nghĩa nào đó nhỉ.”

“Cả việc bản thân mình bị rơi xuống nơi này cũng vậy,” Cậu khẽ lẩm bẩm như vậy.

“Ồ?” “Hửm?”

“Không có gì, chỉ đang lẩm bẩm một mình thôi.”

“Jir-kun hay nói một mình lắm nhé.”

“Ơ… vậy sao…”

“Đúng vậy đóa,” Lilyleah nói.

“Hồi trước cậu cũng từng tự nói kiểu như ‘…ra là vậy, là do…’ đúng không?”

Lục lại ký ức.

‘À, là đêm đó sao.’ Cậu thầm nghĩ.

“Không, chuyện đó là…”

“Mà nhắc mới nhớ, nghe nói những người sống một mình thường hay nói một mình nhiều hơn đấy.”

“Chẳng phải ý đó đơn giản là lượng lời nói của một người không đổi, chỉ là những lời đó có hướng về người khác hay không thôi sao?”

“Ừm, cái này hơi đáng để quan tâm đấy. Để kiểm chứng thử… à, xin lỗi. Bọn tôi hơi ồn ào rồi nhỉ”

"Không, không sao," Jir lắc đầu,

“Khi cảnh giới xung quanh thì phân tán sự chú ý một chút lại tốt hơn…Ồ.”

Người đi đầu bỗng dừng lại.

“Ngõ cụt rồi. Tính sao đây?”

“…Không, không phải đâu.”

“Là phòng trung tâm,”

Yunis nói.

“À,” Jir cũng gật đầu,

“Không ổn rồi. Không nhìn rõ là cửa hay tường nữa…”

Cậu nheo mắt, ghé sát lại, cuối cùng cũng miễn cưỡng chấp nhận lời nói mơ hồ của Yunis.

“Quay lại hông?” Lilyleah hỏi.

“Không” Yunis phủ định ý kiến đó.

“Chúng ta đã đi quanh tầng này khá nhiều rồi. Tuy chưa lập được bản đồ hoàn chỉnh, nhưng những đường ta đã đi qua đều được đánh dấu cả rồi....Có lẽ, nếu không vượt qua chỗ này thì sẽ không thể tới được tầng tiếp theo

“Cuối cùng cũng đến rồi à,” Jir nhăn mặt, siết chặt chuôi kiếm.

“Đi ba ngày rồi mới gặp lần đầu nhỉ.”

“Nói thật là tôi thấy bất an. Nếu như ở tầng này chênh lệch sức mạnh giữa đám ma thú tạp nham và trùm tầng cũng giữ nguyên thì…”

“Có lẽ là vậy,” Jir gật đầu.

Bản thân cậu là kiếm sĩ. Mục đích của việc vung kiếm, phần lớn là để giết những sinh vật mạnh mẽ. Vì thế cậu mới có kinh nghiệm giết Độc Long, cũng từng đối đầu với những sinh vật mạnh mẽ hơn bản thân rất nhiều.

Nhưng hai người kia là thánh chức giả và ma thuật sư.

Dĩ nhiên sức mạnh của họ cũng phát huy xuất sắc trong chiến đấu, thực tế Jir đã dựa vào họ để đi được đến đây, nhưng dù vậy, cả hai đều không phải kiểu người sống cuộc đời lấy việc “Chiến Đấu” làm trọng tâm.

‘Việc họ cảm thấy bất an, hay cảm thấy mơi hồ về trận chiến sắp tới, là điều hoàn toàn dễ hiểu.’

“…Hay là hôm nay tạm nghỉ lại ở đây đi.”

“Hả?” “Hả?”

Cả hai đều ngạc nhiên thốt lên,

“Giờ mới có tầm buổi trưa thôi mà?”

“Cậu có tính toán gì à?”

“Không hẳn là tính toán gì lớn…”

‘Có lẽ nên thay đổi trạng thái một lần,’ Jir gãi má, thầm nghĩ.

“Trên đường tới đây, cảm giác về sức mạnh của đám ma thú tạp nham đã ăn sâu vào tâm trí chúng ta rồi.…Vì chưa biết trùm tầng mạnh đến mức nào, nên tôi nghĩ nên chèn một giấc để quên đi cảm giác đó đã.”

Đây không phải là đề xuất có căn cứ gì rõ ràng.

Sức mạnh của trùm tầng là một ẩn số. Nhưng đã không biết thì nên giả định trước trường hợp xấu nhất.

‘Đó phải là một đối thủ hoàn toàn không thể so sánh với đám ma thú tạp nham đang hoành hành quanh đây—Là kẻ có thể ép cả bọn vào một trận tử chiến, phải dốc hết tất cả sức bình sinh. Hoặc giả như, thậm chí là một đối thủ mà dù có làm vậy cũng vẫn là không đủ.’ Jir cho rằng nên chuẩn bị tinh thần ở mức đó.

Nhưng nếu thứ như thế thực sự xuất hiện, có lẽ trong lòng họ sẽ nảy sinh sự chủ quan.

‘Nếu đã đối phó được đám ma thú tạp nham mạnh cỡ đó, thì thứ trước mắt chắc cũng chỉ đến mức này thôi.’ Một sự lạc quan gần giống như trốn tránh thực tế sẽ nảy sinh.

‘Nếu vậy, tốt hơn là dứt khoát chuyển trạng thái một lần rồi mới tiến lên.’

Jir đã nghĩ như vậy.

Thế nhưng. 

“Không, nếu thế thì ngược lại, có lẽ nên nhìn qua một lần ngay trong hôm nay thì hơn.”

Yunis nói vậy.

Rồi cậu ta bối rối như thể chợt nhận ra điều gì đó,

“À, xin lỗi. Không phải là tôi xem nhẹ ý kiến của Jir đâu…”

“Không sao. Cậu cứ nói đi. Thú thật tôi cũng không phải là người có đủ kinh nghiệm để tự tin đưa ra quyết định trong tình huống thế này.”

“Vậy à?”

“Thế thì…” Yunis tiếp lời.

“Nếu muốn thận trọng thì để mai tỉnh dậy rồi đột phá cũng được, tôi đồng ý. Nhưng nếu vậy, thì bây giờ thử nhìn vào phòng trung tâm một chút cũng là một phương án. Làm vậy thì—”

“Có thể xem mức độ của trùm tầng, rồi có thời gian lập kế hoạch, đúng hông?”

“Yes. Chính xác là như vậy.”

Thông thường, trùm tầng sẽ không rời khỏi phòng trung tâm.

“Phòng trung tâm, nói cách khác là khu vực trung tâm ma lực của cả tầng, nên nếu rời khỏi đó thì trùm tầng cũng sẽ mất sức mạnh,” hoặc “Bản thân trùm tầng là tồn tại đạt được sức mạnh đó nhờ sự ràng buộc trong không gian gọi là phòng trung tâm,” Có vô số giả thuyết được đưa ra để giải thích sinh thái của chúng, và mặc dù không thể nói cái nào trong số đó là lời giải chính xác, thế nhưng, tóm lại là mọi chuyện đang diễn ra đúng như vậy.

“Chính vì thế,” Yunis đã đưa ra đề xuất như sau.

Tiến vào một chút, quan sát tình hình.

Rồi rút lui ngay lập tức, như vậy sẽ có được lợi thế thông tin, và có thể tận dụng hiệu quả khoảng thời gian thức đêm sắp tới một cách có ý nghĩa.

Dường như Jir cũng không phản đối điều đó.

“Quả thật, làm vậy cũng được.”

“Đúng chứ? Hơn nữa, nếu yếu hơn dự đoán thì cứ tiện tay tiêu diệt luôn cũng được.”

‘Nhưng vì đây là tổ đội ba người, nên không nên chỉ thống nhất giựa trên quyết định giữa mình và Yunis,’ Jir nghĩ

“Lilyleah thì sao? Nghĩ thế nào?”

Cậu hỏi cô.

Nhưng một lúc lâu vẫn không có câu trả lời.

“Lilyleah?”

“…Ừm…”

Cô cất tiếng với vẻ thực sự đang trăn trở, một điều hiếm thấy ở cô, 

“Nếu nói ra điều này thì hai cậu sẽ thấy khó xử…”

“Không sao. Nếu thấy bận tâm điều gì thì cứ nói ra.”

Được Jir thúc giục, cô đáp:

“…Tui nghĩ tốt nhất là không nên mở cánh cửa này.”

Một câu nói gần như phủ định từ gốc rễ cuộc trò chuyện nãy giờ giữa Jir và Yunis.

“…Ý đó nghĩa là sao?”

Yunis hỏi.

“Tui có linh cảm rằng ‘sẽ có chuyện gì chẳng tốt lành xảy ra’. …Nhưng kỳ lạ là, đồng thời tôi cũng có cảm giác ‘nếu không mở ngay bây giờ, sẽ còn xảy ra chuyện còn tồi tệ hơn nữa’…”

“Xin lỗi nhé,” Lilyleah nói.

“Nói thế này chắc hơi khó hiểu nhỉ.”

“…Không, ừm, cũng không hẳn…”

Khi Jir đang ậm ừ không biết đáp thế nào,

“…Có lẽ cũng không phải là không thể hiểu được.”

Yunis lẩm bẩm như vậy.

"Chẳng hiểu sao... không, ra là vậy. Từ nãy tôi đã cứ thấy có cảm giác kỳ lạ, nhưng nhờ Lilyleah nói mà tôi mới nhận ra. Chính là cảm giác đó." 

“Còn tôi thì chẳng cảm thấy gì cả…”

“Có lẽ,” Yunis nói,

“Có thể chúng ta đang cảm nhận được thứ gì đó giống với khí tức tà ác mà Tam Thánh Nữ đã cảm nhận.”

“…À, ra vậy.”

Lúc này Jir mới gật đầu hiểu ra.

“Vậy thì phía trước này, chẳng lẽ thật sự có thứ gì đó cực kỳ mạnh liên quan đến Diệt Vương à? …Nếu vậy thì đúng là người có cảm nhận ma lực kém như tôi sẽ không nhận ra.”

“Có thể là Ma Thú Ngoại Điển Thượng Cấp.”

“Thượng Cấp…” Jir lặp lại trong lòng lời của Yunis.

Mức độ có thể hủy diệt cả một quốc gia.

‘Thế nhưng, dù thế nào đi nữa,’ cậu nói:

“—Nếu hai cậu đã nói vậy, thì mở thử xem sao.”

“Chắc chứ?”

“Ờ. Đề xuất của Yunis cũng hợp lý, hơn nữa Lilyleah cũng nghĩ là nên mở ngay bây giờ đúng không?”

Khi được hỏi, Lilyleah ngập ngừng một chút rồi đáp “Ừm”.

“Tôi không hiểu rõ mấy cái cảm giác kiểu đó, nhưng dù sao, nếu có lý do để mở thì cứ thử mở xem. Vốn dĩ ý tưởng xem thử tình hình cũng là tôi nghĩ ra mà.”

“Chỉ là,” Jir bổ sung,

“Hãy thay đổi trạng thái đi.…Xét theo cấp độ của tầng này, ngay cả trong giai đoạn thăm dò mà hứng chịu thiệt hại mang tính hủy diệt cũng không có gì lạ. Đừng quá tin vào sức mình, nếu cần thì từ bỏ việc chinh phục— hãy đặt sẵn điều đó vào tầm mắt cho tôi.”

“Ừ,” Yunis gật đầu.

“Về khoản đó, tôi sẽ nghe theo người dày dặn kinh nghiệm thực chiến như cậu. Tôi nên chuẩn bị tinh thần tuyệt vọng gấp khoảng bao nhiêu lần so với tưởng tượng đây?”

“Khoảng ba mươi lần.…Khi chiến đấu với ma thú mạnh hơn mình, hãy nghĩ rằng mọi đòn đều có thể là chí mạng. Đừng lơ là chỉ vì nghĩ đó chỉ là chào hỏi. Một nửa kết cục của trận chiến đã định ngay từ nhát chém đầu tiên rồi.”

“Nghe xong là tôi bắt đầu hối hận vì đề xuất của mình rồi đấy.”

Dẫu đang đùa cợt, nhưng có thể nhận thấy trong giọng nói ấy đã có sự nghiêm túc.

‘Thế này thì Yunis chắc sẽ ổn thôi,’ Jir nghĩ bụng rồi hướng về phía người còn lại. 

“Lilyleah thì sao, ổn chứ?”

“Jir-kun.”

“Ừ?”

Đầu ngón tay cậu bị cô nắm chặt.

“Ơ,”

“Tui sẽ niệm một ma thuật phòng ngự thật là nặng đô cho cậu.”

Cô bắt đầu niệm chú.

Ánh sáng tỏa ra, bao phủ cơ thể cậu.

‘Làm mình uổng công thót tim,’ Jir vừa nghĩ thầm vừa thử nắm chặt tay lại rồi xòe mạnh ra với cơ thể đã được gia hộ bởi ma thuật.

“—Không, xin lỗi. Làm nhẹ lại một chút giùm tôi.”

“…………Tại sao?”

“Gia hộ quá nhiều thì cơ thể sẽ bị cứng lại. Ở cấp độ cao thế này thì khi cử động khuỷu tay hay đầu gối sẽ bị khựng.”

“…………Hứm”

“…Đang giận à?”

“Hông có giận”

“Vậy thì xóa bớt,” Lilyleah giải trừ ma thuật.

Rồi niệm lại lần nữa.

“Thế này thì sao?”

“Ùm. Cỡ này là vừa.”

Rồi Lilyleah cũng thi triển ma thuật tương tự lên bản thân và Yunis.

Riêng phần của hai người thì cô làm cho nặng đô hơn một chút. 

“Jir-kun.”

Sau đó, cô nói:

“Làm đến mức này mà cậu chết thì xin lỗi nhé.”

“…Này, nói gì vậy.”

“Điềm gở đấy,” Jir méo mặt.

Nhưng cậu cũng thầm nghĩ rằng chuẩn bị tâm thế như vậy có khi lại vừa đủ.

“Vậy thì, chuẩn bị xong hết chưa?”

Cậu đặt tay lên cánh cửa.

“Vâng~”

“Sẵn sàng rồi.”

Nghe hai người đáp lại chắc nịch.

“—Được rồi”

Cậu gật đầu.

“Đi thôi.”

0uvf1rfn oCất tiếng thông báo,

Dồn lực vào cánh tay—

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, khoảng một nửa thể tích cơ thể cậu đã bị gọt đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!