Tanaka the Wizard

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2235

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 12 - Chương 03 Chủ Nhân Đại Thánh Quốc (Một)

Chương 03 Chủ Nhân Đại Thánh Quốc (Một)

Chủ Nhân Đại Thánh Quốc (1)

Vào cái ngày đón tiếp Tinh Linh Vương-sama đến thị trấn, tôi đã giới thiệu cô ấy với mọi người trong bữa tối.

Cùng ngồi chung bàn ăn, ngoài những gương mặt đã có mặt tại hiện trường trong vụ náo động với Long Vương-sama, còn có bộ ba của 'nhóm loạn giao' đứng đầu là Ester-chan, Goggoru-chan, Shotachinpo và P-chan, cùng Dũng giả phương Đông-sama, đại loại là thế.

So với tháng trước thì quân số có ít hơn đôi chút.

Chiếc bàn tròn lớn duy nhất trong nhà ăn, vốn được chuẩn bị để đối phó với tình trạng cô đơn lẻ bóng (bocchi), giờ đây lộ rõ những chỗ trống.

Ma đạo quý tộc và ngài Neumann đang hoạt động ở thủ đô Kalis nên vắng mặt. Cả Vương nữ điện hạ, kẻ từng là "con sâu làm rầu nồi canh", cuối cùng cũng được Bệ hạ triệu hồi và đã quay trở lại hoàng thành. Việc Mercedes-chan vắng nhà có lẽ cũng là để tháp tùng cô ấy.

Mặt khác, sự hiện diện của cô nàng Lolita da nâu, người thường hiếm khi xuất hiện, là do Gã xấu trai này đã cố nài ép mời cô ấy đến bàn ăn hôm nay, coi như một buổi ra mắt với Tinh Linh Vương-sama, người mà chúng tôi có lẽ sẽ còn giao du lâu dài trong tương lai.

Phản ứng của mọi người khi ngồi vào bàn ăn tối đều căng thẳng như nhau.

Lời nói và hành động có phần quá mức cợt nhả của Tinh Linh Vương-sama dường như lại càng khiến mọi người đau đầu về việc giữ khoảng cách với cô ấy. Dù đã có những lời giải thích tình hình và những lời cảm ơn được trao đổi, nhưng thái độ của mọi người khi nói chuyện vẫn cứng đờ thấy rõ.

「Ta luôn nghĩ thế này nhé, cái nhiệt huyết của con người đối với lương thực ấy, chẳng phải quá ghê gớm sao?」

「Vậy sao ạ?」

「Qua khỏi cổ họng thì cái nào chẳng giống cái nào? Thế mà sự cầu kỳ cứ tràn trề ra ấy nhỉ.」

Về thực đơn hôm nay, phản ứng của Tinh Linh Vương-sama không tệ.

Cô ấy đưa thức ăn lên miệng với vẻ mặt đầy thán phục.

Trước khi bước vào bữa ăn này, tôi đã lo lắng không biết Tinh linh có ăn thức ăn giống chúng ta hay không, nhưng khi ngồi vào bàn, cô ấy ăn uống một cách bình thường. Có vẻ như Tinh linh là loài ăn tạp. Trước hết, tôi thở phào nhẹ nhõm vì sự thật đó.

Mọi người có mặt đều trải qua giờ ăn tối trong khi vẫn để ý đến cô ấy.

Đương nhiên, khác hẳn mọi khi, những cuộc trò chuyện riêng tư giảm đi đáng kể.

Không gian im phăng phắc luôn ấy chứ.

Chợt nhớ lại nơi làm việc cũ, giờ ăn trưa ở văn phòng. Cảm giác căng thẳng y hệt như khi Giám đốc đột ngột xông vào khu vực mà các nhân viên đang vui vẻ mở cơm hộp, rồi dõng dạc tuyên bố là giao lưu với hiện trường mà chẳng hề báo trước.

Từ khóa là "không câu nệ lễ tiết" (Bureikou).

Giám đốc à, thực sự phiền phức lắm đấy.

Cậu nhân viên mới U thì thầm câu đó và đã nghỉ việc vào tháng sau.

Đám nô lệ công ty (shachiku) đã xóa từ "không câu nệ lễ tiết" khỏi từ điển.

Ngay cả hai người như Shotachinpo và P-chan, hễ cứ nhìn mặt nhau là lại cãi cọ vì bất cứ chuyện gì, hôm nay cũng đều im lặng giữ trật tự. Dù vậy, thấy họ cứ liếc mắt nhìn nhau, tôi lại nghĩ, thân thiết ghê nhỉ.

「À, ừm, tôi có điều muốn hỏi Tinh Linh Vương-sama...」

「Hửm? Gì thế? Cứ hỏi thoải mái đi nha?」

Ái chà, vừa nghĩ xong thì P-chan đã lên tiếng rồi.

Cái dáng vẻ cậu ta nói chuyện kính ngữ thế kia, chẳng phải là từ hồi ở Thành phố học viện đến giờ mới thấy sao.

Cậu ta định hỏi câu gì đây nhỉ.

Không chỉ Gã xấu trai, mà ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía cậu ta.

「Tôi từng nghe nói Tinh linh không có giới tính. Tuy nhiên, hôm nay nhìn thấy dung mạo của ngài như thế này, trong mắt chúng tôi ngài lại hiện lên là một phụ nữ nhân tộc, liệu có lý do gì cho việc đó không ạ? Nếu không phiền xin hãy cho tôi biết.」

Không hổ danh là thủ khoa ở Thành phố học viện. Một phát ngôn mang tính học thuật cao.

Đồng thời, đó cũng là điều mà bản thân tôi vô cùng thắc mắc.

Cá nhân tôi thì thấy dáng vẻ hiện tại là tuyệt nhất rồi, nhưng mà...

「Cậu thích ta ở trong hình dáng đàn ông hơn sao?」

「Hả? À, vâng. N-Nếu phải chọn thì...」

Nhận được câu hỏi bất ngờ, P-chan buột miệng trả lời theo bản năng.

Quả nhiên là vậy.

Cái việc phản ứng của Tinh Linh Vương-sama gây ra hiệu ứng rõ rệt cho tất cả những người có mặt cũng ngang ngửa với từng cử chỉ của cô ấy, khiến Mặt nước tương này thật lòng thấy nể. Ai nấy đều trợn tròn mắt. Có lẽ cậu ta cũng đang bối rối vì sự vắng mặt của cái cơ quan cần thiết để tiếp cận.

「Mà nói chứ, giới tính là cái gì thì cũng có sao đâu nà?」

「Ư... Đ-Đúng vậy nhỉ! Tôi cũng nghĩ thế ạ!」

Ngay sau đó, ánh mắt P-chan nhìn Tinh Linh Vương-sama đã thay đổi.

Vẻ mặt lo lắng bỗng chốc biến đổi thành lấp lánh.

Và rồi, bắt đầu từ phát ngôn của cậu ta, những người khác cũng lác đác đặt câu hỏi.

Tôi muốn cảm ơn P-chan vì đã tạo ra cơ hội giao lưu này.

Cứ thế, bữa ăn diễn ra được một lúc.

Chợt Tinh Linh Vương-sama nhìn về phía góc phòng và nói.

「Nhân tiện thì cậu này, đối xử với cô bé kia tệ quá đấy, cho ngồi góc phòng thế kia sao?」

「Dạ?」

Nhìn theo ánh mắt của đối phương, ở đó là Goggoru-chan.

Cô ấy đang ngồi chính tọa (seiza) trên sàn ở góc phòng để dùng bữa.

Đúng như ngài chỉ ra, chỉ có một mình cô ấy là khác bàn. Hoàn toàn tách biệt với chúng tôi đang quây quần bên chiếc bàn tròn lớn. Nhân tiện thì cô gái vừa lên tiếng ấy đang ngồi ngay cạnh Gã xấu trai. Phía đối diện là Edita-sensei.

「Không, cô ấy hơi đặc biệt một chút...」

「Ta biết chứ? Tộc Goggoru đúng không?」

「Là chủng cao cấp của loài đó ạ.」

Tuy vị trí ngồi có vẻ như bị tẩy chay, nhưng trong quá khứ tôi cũng từng chuẩn bị bàn riêng cho cô ấy rồi. Ngồi chính tọa trên sàn nhà là một cảnh tượng quá đỗi cô đơn. Tuy nhiên, cô ấy cứ khăng khăng giữ nguyên hiện trạng và từ chối, nên giờ cái bàn đó đang phủ bụi trong góc bếp.

「...Hể, thân thiết với một chủng tộc khá hiếm thấy nhỉ.」

「Bình thường cô ấy ít khi lộ diện, nhưng tôi mong Tinh Linh Vương-sama cũng để ý đến cô ấy.」

Được nhắc đến trong câu chuyện, sự chú ý của mọi người đều hướng về cô nàng Lolita da nâu.

Về phần cô ấy, ánh mắt cũng chuyển từ bữa ăn trên tay sang phía chúng tôi.

Tiếp đó, một giọng nói lạnh lùng khẽ vang lên trong nhà ăn.

「Chào.」 (Doumo)

Chẳng phải là một cụm từ ngắn gọn nhưng lay động lòng người sao.

Cử chỉ cúi đầu nhẹ "peko" thật đáng yêu.

Tôi bị thôi thúc bởi sự xung động muốn chạy ngay lại đó và để trái tim mình bị lột trần.

「Chào đằng ấy nhé! À, nhưng mà, ngày mai ta về rồi!」

「Ế, vậy sao ạ?」

Gã xấu trai ngạc nhiên trước lịch trình sắp tới mà mình tình cờ nghe được.

Bởi vì cảm giác khi nói chuyện trong hang động, cô ấy cũng tỏ ra tích cực với việc thị sát Long Thành (Dragon City) mà. Tôi cảm thấy trong từng lời nói, cô ấy có vẻ hứng thú với sự tồn tại của chúng tôi. Tôi nghĩ mình cũng đã nhận được những bình luận khẳng định về việc lưu lại.

Tôi cứ tưởng ngài ấy sẽ ở lại vài ngày tới chứ.

Tức là, nếu muốn thử nhìn lén (chirari), thì chỉ có đêm nay thôi.

「Gọi là thay thế thì cũng không hẳn, nhưng ta sẽ để Đại tinh linh kia ở lại chỗ các cậu, cứ dùng làm chân truyền tin đi. Nếu cần thiết ta sẽ đích thân đến đàng hoàng, và các cậu có đến chỗ ta chơi cũng hoàn toàn không sao cả nhé!」

「Ư...」

Đại tinh linh-dono, lịch trình sắp tới của ngài bị quyết định đơn phương rồi kìa.

Có vẻ cũng không được giải thích trước, nên cậu ta đang nhìn chằm chằm Tinh Linh Vương-sama với vẻ mặt kinh ngạc.

Nhân tiện thì cậu ấy hiện đang được ôm trong vòng tay của cô hầu gái. Bị bắt giữ bởi cô gái đã xung phong nhận vai trò chăm sóc với lý do lo liệu bữa ăn, cậu ấy đang được đút cơm cho ăn hệt như em bé đang cai sữa. Thật đáng ghen tị làm sao.

Nhân tiện thì trên đùi Gã xấu trai cũng có Chim-san đang ngồi.

Tôi có thể lờ mờ đoán được rằng Sophia-chan có lẽ đã bị kích thích bởi hành động của chính mình.

「Đã rõ. Chúng tôi sẽ định kỳ đến chào hỏi ạ.」

「Đúng rồi đấy! Khi đó ta sẽ chiêu đãi các cậu nhé!」

「Cảm ơn ngài đã quan tâm.」

Lại là một đề xuất hấp dẫn nữa đây.

Theo nghĩa như đi club tiếp viên (kyabakura) ấy.

Trong cuộc đời này, tôi chỉ toàn đi tiếp đãi người khác chứ kinh nghiệm được tiếp đãi thì hoàn toàn là con số không. Tự nhiên lại thấy kỳ vọng. Không, nói thế thì là nói dối rồi. Kinh nghiệm được tiếp đãi thì có, ở thế giới bên này. Có điều, bắt đầu từ cô hầu gái sát thủ, rồi đến thiếu niên, thiếu niên, và mỹ thiếu niên.

Cái bình thường là được rồi, cái bình thường ấy.

「Nhưng mà, đến đông quá thì ta cũng khó xử lắm đấy nhé?」

「Chuyện đó thì tôi hiểu rõ lắm rồi ạ.」

Vừa nói, ánh mắt của Tinh Linh Vương-sama liếc nhanh về phía Goggoru-chan.

Ý là dù có nhầm lẫn thế nào cũng đừng dẫn cô nàng Lolita da nâu theo chứ gì. Chắc chắn trong bụng cô ấy đang ẩn giấu thứ gì đó mà nếu bị soi mói sẽ rất phiền phức. Nếu quan hệ giao hữu với cô ấy trở nên tồi tệ thì tôi cũng rắc rối to, nên tôi muốn chú ý kỹ điểm này.

Tuy không rõ cô ấy đang che giấu bí mật gì, nhưng nếu cô ấy tiếp tục duy trì mối quan hệ hữu nghị trong tương lai, chúng tôi sẽ không câu nệ những chuyện nhỏ nhặt. Bởi vì thị trấn này không ở trong tình huống dư dả đến mức có thể kén cá chọn canh đối tượng để kết thân.

Nếu mối quan hệ với cô ấy biến mất, Long Vương-sama có thể sẽ quay lại (comeback). Giả sử bản thân ông ta đã từ bỏ việc trả thù, nhưng nếu nghĩ đến mối quan hệ với đại cường quốc phương Bắc, thì mối giao hảo viên mãn với Tinh Linh Vương-sama chắc chắn là điều cần thiết để bảo vệ Đế quốc Penny.

Tùy theo tình hình, các quốc gia khác cũng có thể bắt đầu những chính sách tương tự như chúng tôi.

「......」

Cứ nghĩ đến chuyện đó, toàn những tương lai chẳng ra làm sao hiện lên trong đầu.

Thôi, lo lắng chuyện xa xôi thế cũng chẳng để làm gì.

「À, ưm, tôi cũng có một điều muốn hỏi Tinh Linh Vương-sama được không ạ?」

Trong lúc đó, Ester-chan lên tiếng.

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cô bé.

「Rồi rồi, gì thế nà?」

「Dù cùng là Tinh linh, nhưng Đại tinh linh đằng kia lại có hình dáng động vật, tại sao Tinh Linh Vương-sama lại mang hình dáng con người ạ? Nếu có quy định gì đó, tôi muốn nhân cơ hội này để học hỏi thêm.」

「A, cái này hả? Cái này chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt đâu?」

「Vậy sao ạ?」

「Nếu phải nói thì là vì các ngươi là con người, nên ta mang hình dáng con người thôi. Giả sử được Long tộc gọi đến, chắc ta sẽ mô phỏng hình dáng của loài Rồng nhỉ? Đối với Tinh linh thuần khiết, vẻ bề ngoài không có ý nghĩa lắm đâu nên đừng bận tâm.」

「V-Vậy ạ...」

Mặt nước tương cũng đã nhận được lời giải thích tương tự tại nơi ở của Tinh Linh Vương-sama.

Có vẻ như những người như Shotachinpo hay P-chan cũng ôm ấp thắc mắc tương tự, nghe câu chuyện của cô ấy xong liền gật đầu như đã hiểu. Theo Cửa sổ trạng thái, đây là vấn đề xác thịt của Tinh Linh Vương-sama mà ngay cả giới tính cũng không xác định.

Chính vì thế, trai tân mới đang đau đầu.

Nghĩ đến hình dáng quả cầu tỏa sáng rực rỡ kia, thằng nhỏ của tôi cũng không giấu nổi sự bối rối.

Lần sau gặp lại nếu ngài ấy biến thành hình dáng thiếu niên thì, a, biết làm sao đây.

Và rồi, Ester-chan lên tiếng cũng chỉ được một lúc, cuộc trò chuyện của hai người nhanh chóng kết thúc, nhà ăn trở nên yên tĩnh. Sau đó không ai có phát ngôn gì đặc biệt, chỉ có tiếng ăn uống của mọi người vang lên đều đều.

Có lẽ là do để ý đến bầu không khí hơi căng thẳng đó. Edita-sensei cứ định mở miệng, rồi lại thôi, rồi lại định mở miệng, lặp đi lặp lại trông thật đáng yêu.

Ngay cả Loligon, người thường ngày hay to mồm nhất, có lẽ do vừa được cứu một bàn thua trông thấy một cách áp đảo, nên cũng ngoan ngoãn chẳng nói lời nào. Vừa nhồm nhoàm ăn cơm, vừa liên tục liếc nhìn trộm, cử chỉ đó thật ấn tượng.

Vì các cô ấy như vậy, nên những người khác lại càng im lặng hơn.

Bàn ăn vốn ồn ào, chỉ riêng hôm nay lại trôi qua một cách nghiêm trang.

Sự hiện diện của Tinh Linh Vương-sama chắc chắn là một áp lực.

Nhưng mà, cũng không cần cố quá để khuấy động không khí làm gì.

Theo lời chính chủ thì ngày mai ngài ấy sẽ về rồi.

Nếu có Ma đạo quý tộc hay Giáo sư Janal cùng ngồi, tình hình có lẽ đã khác, nhưng họ đã vắng nhà từ vài ngày trước. Hình ảnh hai người họ tỏ vẻ tiếc nuối khi nghe kể về sự kiện hôm nay vào một ngày sau đó hiện lên trong tâm trí Gã xấu trai.

Vài ngày sau chuyến viếng thăm của Tinh Linh Vương-sama, một lá thư được gửi đến từ thủ đô Kalis.

Người gửi là bác Richard.

Đại ý là muốn tôi quay lại thủ đô Kalis gấp. Vì không ghi rõ chi tiết sự tình, nên tôi có thể đoán được chắc là có chuyện gì quan trọng lắm. Thế này thì đúng như mệnh lệnh, tôi cần phải nhanh chóng lên đường.

「Sophia-san, xin lỗi nhưng tôi sẽ vắng nhà một thời gian.」

「Ế? A, vâng, ngài đi ra ngoài sao ạ?」

Tại phòng làm việc trong dinh thự thị trưởng.

Tại đây, Gã xấu trai đang báo cáo lịch trình sắp tới với cô hầu gái đang ngồi tại bàn làm việc. Ở Long Thành này, Sophia-chan là nơi tập trung mọi người và thông tin. Chỉ cần liên lạc với cô ấy là yên tâm rồi.

Nghĩ thế này thì đúng là trung tâm của chức năng thị trấn hoàn toàn rồi.

So với tôi thì cô ấy ra dáng lãnh chúa hơn nhiều.

「Tôi bị bác Richard gọi, dự định sẽ đến thủ đô Kalis.」

「V-Vâng, tôi đã rõ!」

「Với lại tôi muốn bàn bạc với Sophia-san một chút, trong vài ngày tới mong cô hãy nghỉ tay khỏi công việc và thư thả nghỉ ngơi thì tốt quá. Tôi nghĩ dạo này cô làm việc quá sức rồi, nên nhân dịp này hãy nghỉ phép một đợt dài đi.」

「Ế, được sao ạ?」

「Cũng không có việc gì gấp gáp, tôi nghĩ đây là cơ hội tốt đấy chứ. Sắp tới có thể sẽ bận rộn vì quan hệ với các nước phương Nam, nên giờ tranh thủ xả hơi thì tôi sẽ vui lắm.」

「Nếu là chuyện đó, thì, ưm, tôi xin phép nghỉ cũng...」

「Vâng, xin hãy làm thế đi ạ.」

Cô hầu gái này có khí chất của một người nghiện công việc (workaholic).

Cứ để mặc là cô ấy làm việc suốt.

Thỉnh thoảng được nghỉ cũng thấy cô ấy bình thường đi giúp việc nhà bố mẹ.

「Nhân tiện thì, ưm, Ch-Chim-san sẽ thế nào ạ?」

「Tiện thể cho đi ra mắt luôn, tôi định sẽ mang theo cùng.」

「...V-Vậy sao ạ.」

Sophia-chan lộ rõ vẻ mặt tiếc nuối.

Chắc hẳn cô ấy muốn dành ngày nghỉ cùng cậu ta.

Nhân tiện thì nhân vật được nhắc đến, hôm nay cũng đang được Gã xấu trai ôm trong tay.

『Phà?』

Thấy sự chú ý chuyển sang mình, cậu ta cất tiếng kêu trông thật đáng yêu (lovely).

Bị Long Vương-sama đánh cho tơi bời, ngoài tổn thương thể xác thì còn lo ngại cả tổn thương tinh thần, nhưng hiện tại chưa thấy ảnh hưởng gì. Tôi đã quan sát tình hình vài ngày nay, thấy cậu ta vẫn cư xử như bình thường.

Nếu vậy thì chắc để lại thị trấn nhỉ.

Việc ra mắt ở thủ đô Kalis thì lúc nào cũng được, mà đối với Long Thành thì tình trạng Chim-san thường trú mới là điều mong muốn. Hơn nữa, trên hết là Gã xấu trai mong muốn kỳ nghỉ của cô hầu gái sẽ trở nên trọn vẹn.

「Có điều, nếu Sophia-san rảnh rỗi, tôi có thể nhờ cô chăm sóc cậu ấy không?」

「Ế, được sao ạ? Chuyện ra mắt ở thủ đô Kalis thì...」

「Cũng không gấp gáp đến thế, để lần khác cũng không vấn đề gì đâu.」

Nhận được câu trả lời này, cô hầu gái cười tươi như hoa.

Trông cực kỳ vui sướng.

May mà Mặt nước tương không hiểu lầm.

「Ưm, v-vậy thì xin cứ giao cho tôi! Tôi sẽ chăm sóc cậu ấy ạ.」

「Ngày nghỉ hiếm hoi mà lại làm phiền cô, xin lỗi nhé.」

「Không không, đâu có gì đâu ạ!」

Sophia-chan gật đầu lia lịa, mũi thở phì phò.

Xác nhận dáng vẻ đó, tôi đặt Chim-san lên bàn làm việc.

Ánh mắt cậu ta đi qua đi lại giữa Gã xấu trai và cô ấy.

『Phà? Phàー?』

「Chỉ một thời gian ngắn thôi, hãy ở cùng cô gái kia nhé.」

Tôi dùng ánh mắt chỉ về phía cô hầu gái đang ngồi tại bàn để truyền đạt.

Thế là Chim-san liếc nhìn cô ấy rồi kêu khẽ.

『Phà kiu』

Cậu ta lạch bạch đi trên bàn đến bên cạnh Sophia-chan.

Tuy chỉ là tưởng tượng tùy tiện của tôi, nhưng có lẽ cậu ta đã hiểu những gì Gã xấu trai muốn nói chăng. Gần đây cũng có vài lần tôi giao Chim-san cho cô ấy, nên chắc cậu ta suy nghĩ theo hướng đó.

Điều đáng nói là sự kiện tối hôm kia, cùng cậu ta và cô ấy vào bồn tắm quả là tuyệt nhất. Cô hầu gái với vùng ngực ướt đẫm do Chim-san tắm nước. Hình dáng màu da ẩn hiện sau lớp vải áo là một sự công kích còn hơn cả lộ quần lót (panchira).

Mong rằng sau này trong phòng tắm cứ thoải mái vẫy vùng (basha basha) như thế.

「Vậy thì xin lỗi nhé, tôi định sẽ xuất phát ngay bây giờ.」

「Vâng, xin hãy bảo trọng!」

「Cảm ơn sự quan tâm của cô.」

Cô hầu gái cất công đứng dậy khỏi ghế để tiễn tôi.

Tôi cúi chào đáp lại, rồi Mặt nước tương rời khỏi phòng làm việc.

Chuyến đi đến thủ đô Kalis hôm nay dự định di chuyển bằng Phép thuật bay. Dạo này toàn nhờ vả Không gian ma pháp của Edita-sensei, nên thời gian tới tôi định sẽ tự di chuyển. Không có ai đi cùng nên tha hồ mà bay lượn.

【Góc nhìn của Sophia-chan】

Tanaka-san đã rời khỏi phòng làm việc vì có việc ở thủ đô Kalis.

Cô hầu gái này tiễn bóng lưng ngài ấy với tâm trạng lâng lâng. Chẳng những bất ngờ nhận được kỳ nghỉ dài, mà còn được giao phó chăm sóc Chim-san nữa. Không coi đây là niềm vui thì còn biết lấy gì làm niềm vui nữa chứ.

Đêm nay đành phải ngủ chung giường thôi nhỉ.

Hay là nhân cơ hội này tiến hành điều tra những món ăn yêu thích của cậu ấy.

Theo ý nghĩa đó, Đại tinh linh-sama cũng vô cùng đáng yêu và hấp dẫn. Tuy nhiên, ngặt nỗi là không có giá trị để chăm sóc. Hơn nữa, tính cách ngài ấy không có sơ hở, hễ định ôm là lại trườn đi mất.

「Trong một thời gian tới, mong được giúp đỡ nhé.」

『Phà?』

Tôi bế cậu ấy đang ở trên bàn lên và ôm chặt (gyu).

Chim-san ngoan ngoãn để tôi ôm, thật tuyệt vời.

Tay tôi tự nhiên vuốt ve cái đầu mềm mại của cậu ấy.

『Phàー...』

Cảm giác tốt đấy chứ.

Nếu Tanaka-san cũng đáng yêu cỡ này thì cô hầu gái ngày nào cũng hạnh phúc rồi. Vừa nghĩ đến đó, thôi chết, đừng nghĩ thêm nữa. Nếu khuôn mặt Chim-san mà trông giống Tanaka-san thì đúng là đại thảm họa.

Vì người sau có sức ảnh hưởng mạnh hơn mà.

Cứ thế tìm kiếm sự chữa lành trong việc giao lưu với Chim-san được một lúc.

Từ hành lang vang lên tiếng bước chân rầm rầm (bata bata).

Cảm giác có thể đoán được là ai rồi.

Ngay sau đó, cánh cửa phòng làm việc mở ra với một tiếng "Rầm" lớn.

『Gã đó có ở đây không!? Gã đó ấy!』

「N-Này, mở đóng cửa nhẹ nhàng một chút chứ...」

Người đến đúng như tưởng tượng, là Rồng-san và Elf-san.

Dáng vẻ Rồng-san xông vào phòng trước tiên, bên cạnh là Elf-san bước vào với vẻ mặt hối lỗi thật ấn tượng. Gần đây hai người hay hành động cùng nhau, cảnh tượng này đã trở thành chuyện thường ngày trong phòng làm việc.

「Nếu là Tanaka-san thì ngài ấy đã đến thủ đô Kalis rồi ạ.」

『Cái gì cơ!?』

「X-Xin lỗi. Chỉ vừa mới lúc nãy thôi ạ...」

「Này, trách cứ cô ấy thì được gì chứ!」

Rồng-san hỏi dồn với vẻ mặt đằng đằng sát khí, hơi đáng sợ một chút.

Elf-san lập tức dỗ dành, thật dịu dàng.

『Ư... Kh-Không trách! Ta đâu có trách đâu!?』

「Thế thì bình tĩnh nói chuyện chút xem nào?」

Rồng-san bối rối ngay sau đó, quả nhiên vẫn dễ thương.

Nhìn dáng vẻ hai người họ như vậy, cô hầu gái tự nhiên hỏi.

「Ưm, hai người có việc gì với Tanaka-san vậy ạ? Nếu tôi có thể giúp được gì cho hai người thì tôi rất vui, hai người có thể kể cho tôi nghe chuyện được không ạ? A, t-tất nhiên tôi không ép đâu...」

Tôi thường xuyên nhận được sự giúp đỡ từ các cô ấy.

Tôi muốn trả ơn chút ít ở những chỗ như thế này.

Thế là có phản ứng ngay lập tức từ Rồng-san.

『Làm cho thị trấn này mạnh lên! Mạnh hơn nữa, mạnh hơn nữa!』

「Ế...」

「Ngươi nói thế thì có giải thích được gì đâu.」

Rồng-san ưỡn ngực nói, trông rất cố gắng.

Chỉ là, tôi hoàn toàn chẳng hiểu cô ấy đang nói gì.

「Ưm, làm mạnh lên nghĩa là như thế nào ạ...」

「Mới vài ngày trước, Long Vương đã tấn công thị trấn này đúng không? Sau vụ náo động đó, người này cũng nảy sinh nhiều suy nghĩ. Trước mắt, có vẻ cô ấy định củng cố phòng ngự cho thị trấn này đầu tiên.」

「Ra là vậy.」

Elf-san đã bổ sung giúp.

Nếu là chuyện đó, thì chẳng phải không cần cất công xin phép Tanaka-san cũng không vấn đề gì sao. Tôi nghĩ chắc ngài ấy cũng đang suy tính điều tương tự, và về mặt xây dựng thị trấn nói chung thì phần lớn được ủy thác cho Thị trưởng.

Miễn là không liên quan đến quy hoạch khu vực quy mô lớn thì tôi nghĩ sẽ không thành vấn đề.

『Thế nên, ta muốn Ma thạch, Mithril, với lại cái gọi là Orihalcon!』

「Ma thạch, Mithril và Orihalcon, ạ?」

Ma thạch thì khoan nói, chứ Mithril và Orihalcon là hàng cao cấp.

Do nhu cầu lớn hơn cung, nên những năm gần đây giá thị trường cứ tăng vùn vụt. Nghe nói một số người còn giữ chúng như tài sản thay cho tiền vàng, và sau vụ náo động với Ma Vương-sama, giá cả đã tăng vọt.

『Elf này bảo là cần thiết để chế tạo ma đạo cụ phòng chống ma thuật của Long Vương.』

「Tôi hiểu rồi. Nếu là chuyện đó, tôi sẽ lập tức điều phối nhé.」

Nếu là phán đoán của Elf-san thì chắc chắn không sai đâu.

Cô hầu gái cũng muốn hợp tác hết sức có thể.

Việc thị trấn này trở nên mạnh mẽ là một chuyện rất đáng mừng mà.

「Không nhưng mà, chuyện này cũng không đơn giản thế đâu.」

「...Nghĩa là sao ạ?」

Tôi vừa gật đầu chưa được bao lâu, Elf-san đã nói với vẻ mặt nhăn nhó.

Có vấn đề gì sao.

Khi tôi thắc mắc và hỏi, nhận được câu trả lời thì tôi đã hiểu.

「Đầu tiên là về Ma thạch, cần loại lớn hơn cả loại đang dùng để nâng phi thuyền. Còn về Mithril và Orihalcon, thì đòi hỏi một lượng lớn đến mức có thể chế tạo được mấy bộ giáp toàn thân dày cộp.」

「......」

Cái đó thì, sẽ tốn một khoản tiền khổng lồ đây.

Quả thực nỗi khổ tâm của Elf-san là có lý.

Nếu thế thì bản thân tôi cũng không thể quyết định mà không bàn bạc với Tanaka-san. Dù trước đây ngài ấy có bảo là số tiền nhỏ thì cứ tùy ý, nhưng nghe chuyện này xong, tôi rất ngại khi gật đầu đồng ý.

『...Không được sao?』

「Ch-Chuyện đó là...」

Tuy nhiên, bị Rồng-san nhìn với khuôn mặt buồn bã thế kia thì đau lòng quá.

Tôi bị thôi thúc bởi sự xung động muốn làm gì đó giúp cô ấy.

Việc chế tạo và lắp đặt ma đạo cụ, chắc chắn Tanaka-san cũng sẽ không nói là không được đâu. Thậm chí ngài ấy còn vui mừng ấy chứ. Nếu vậy thì vấn đề vẫn nằm ở rào cản tài chính quá cao.

Thứ nhất, nói đến Ma thạch lớn hơn loại dùng cho phi thuyền, thì liệu có bao nhiêu viên lưu thông trên thị trường đây. Nghe nói phần lớn đều được đưa vào các cuộc đấu giá quy mô lớn và rơi vào tay những nơi cần đến.

Thậm chí tôi còn nghĩ tự mình đi tìm còn nhanh hơn.

「......」

Suy đi tính lại, chợt cô hầu gái nảy ra ý này.

Vâng, đúng rồi.

Chi phí cần thiết thì cứ tự mình kiếm là được.

Cho đến năm ngoái tôi vẫn chưa có kiến thức liên quan đến việc mua bán kiểu này. Tuy nhiên, dạo gần đây tôi cũng đã tích lũy được chút ít kinh nghiệm, nhờ sự giới thiệu của các vị quý tộc đứng đầu là Công tước FitzClarence, số lượng người quen trong giới thương nhân cũng tăng lên.

Tôi nghĩ là có thể làm được.

Nếu có sự hợp tác của Rồng-san và Elf-san thì không phải là không thể.

Hơn nữa nói về Mithril, tôi cũng nghe Tanaka-san nói rằng mỏ quặng đã được phát hiện ở Vương quốc Nipple. Vì muốn giữ quan hệ tốt với nước đó trong tương lai, nên từ phía Long Thành cũng đã được nhờ thu mua với mức giá có chút ưu đãi.

「Sử dụng ngân sách thị trấn thì khó, nhưng nếu hai người chịu hợp tác, thì có thể sẽ có được. K-Không thể nói là chắc chắn, nhưng hai người có thể nghe tôi nói được không ạ?」

Tôi xin phép trình bày ý tưởng vừa nảy ra với hai người.

Trước đây, vào khoảng thời gian ăn mừng việc thảo phạt Ma Vương-sama, Tanaka-san cùng Tiểu thư Tóc Xoan và anh chàng đẹp trai hầu cận đã từng đi xuất khẩu lao động sang Lục địa hắc ám. Lợi nhuận bán ra từ những món đồ mà ngài ấy mang về khi đó, quả thực là một con số khổng lồ.

Nếu làm được giống như thế, ước nguyện của Rồng-san có thể sẽ thành hiện thực.

Tôi mạo muội kể câu chuyện đại loại như thế với hai người.

『Đi Lục địa hắc ám, rồi lấy nhiều thứ về là được chứ gì?』

「Ừm, nếu là chuyện đó thì ta cũng sẽ hợp tác.」

Tôi nhận được sự đồng ý nhanh chóng từ Elf-san.

Rồng-san có vẻ cũng hứng thú.

Tôi thừa biết đó là một nơi nguy hiểm. Tuy nhiên, nếu là hai người này thì chắc cũng giống như Tanaka-san, có thể hoạt động an toàn chăng. Cảm giác như Elf-san đã lường trước được điều này vậy.

「Nhưng mà, tôi nghe nói đó là nơi rất nguy hiểm nên...」

「Nếu ta và người này cùng đi, trừ khi tiến vào nơi sâu lắm, chứ không thì cũng chẳng có vấn đề gì to tát đâu. Dạo này toàn chịu ơn của gã đàn ông đó. Thỉnh thoảng ta cũng muốn đóng góp cho thị trấn.」

『Elf nói hay lắm! Thế thì đi ngay thôi! Ngay lập tức!』

Tôi nghĩ ngày thường ngài ấy vẫn luôn đóng góp mà, sao lại khiêm tốn thế chứ.

Mặt khác Rồng-san thì hừng hực khí thế nhỉ.

Cảm giác như sắp bay đi ngay bây giờ vậy.

Dáng vẻ phì phò lỗ mũi mà kêu gọi trông thật đáng tin cậy.

「Vậy tôi sẽ chuẩn bị ngay danh sách những món hàng tương đối dễ quy đổi ra tiền nhé.」

「Ừm. Xin lỗi vì làm phiền lúc cô đang bận, nhưng nhất định nhờ cô đấy.」

『Sẽ đi lấy về ngay! Sẽ đi lấy về ngay mà xem!?』

Về khoản này thì từ thành tích trong quá khứ, có thể liệt kê ra dễ dàng.

Kết quả là hoạt động tìm vợ của Tanaka-san tuy thất bại, nhưng vòng vo thế nào lại trở nên có ích cho thị trấn. Sự thật đó không hiểu sao lại thú vị kỳ lạ, khiến cô hầu gái vừa cố nén cười tủm tỉm (niya niya) vừa cầm bút lên.

Rời khỏi Long Thành, Gã xấu trai đi một mạch đến thủ đô Kalis.

Thành tích là kỷ lục cá nhân. Tôi đã đến nơi trước buổi trưa.

Trên đường đi không có vấn đề gì đặc biệt xảy ra. Chuyến đi như một buổi lái xe thưởng ngoạn phong cảnh dị giới. Tuy nhiên, khi vào thành phố thì có chút rắc rối vì sử dụng cổng dành cho quý tộc. Nguyên nhân là do vẻ ngoài nghèo nàn của Gã xấu trai.

Vì cổng dành cho thường dân có hàng dài người xếp hàng, nên tôi lỡ lười biếng một chút mà ra nông nỗi này. Chuyện này đã được giải quyết bằng cách trình lá thư của bác Richard gửi đến.

Cứ thế tôi đặt chân đến phòng riêng của Bệ hạ trong hoàng thành.

Tại đây, ngoài bác Richard còn có hình bóng của bộ đôi trong cung đình.

Khi tôi đến thăm nhà gia đình FitzClarence, thì nhận được lời mời là hãy dành chút thời gian ngay bây giờ. Trước đây muốn yết kiến vài phút phải đợi cả mấy ngày. Nghĩ thế lại thấy bùi ngùi xúc động.

Chỗ ngồi vẫn là bộ ghế sofa quen thuộc.

Vị trí cũng y như cũ.

Bệ hạ ngồi một mình, và Tể tướng đứng sau lưng.

Đối diện là bác Richard và tôi ngồi cạnh nhau.

「Mừng khanh đã đến, Bá tước Tanaka.」

「Thần rất vinh hạnh khi được Bệ hạ triệu kiến ạ.」

Việc chào hỏi cũng đã quen, tôi vẫn ngồi trên ghế sofa và cúi đầu đáp lễ.

Tể tướng vẫn giữ bộ mặt đáng sợ như mọi khi, nhưng không có lời phàn nàn nào bay tới.

「Thần nghe bác Richard nói Bệ hạ có việc gấp cần gặp ạ.」

「Ừm, là về việc khải hoàn thảo phạt Ma Vương mà ta đã nói trước đây.」

「Ra là vậy, thế ạ.」

Cuối cùng các bước tổ chức cũng đã được quyết định.

Ở Long Thành thì đã ăn mừng đủ kiểu rồi, nên tôi hoàn toàn quên bẵng đi mất. Không chỉ Đế quốc Penny, mà thông tin cũng đã lan truyền khắp các nước phương Nam, cảm giác hơi muộn màng một chút. Với lại chuyện như thế có cần phải gọi Gã xấu trai này đến tận đây không.

Bao nhiêu thắc mắc cứ thế nổi lên.

「Đã để khanh đợi lâu, ta thấy có lỗi với Bá tước.」

「Không ạ, không có gì đâu ạ.」

「Nhưng mà, không phải ta lãng phí thời gian vô ích đâu.」

Có lẽ đoán được suy nghĩ của tôi, Bệ hạ tiếp lời.

Nội dung đó, ngay cả với Bá tước Tanaka, cũng là một cuộc bàn bạc ngoài dự tính.

「Ta định nhân dịp khải hoàn lần này để chiếm lấy Đại Thánh Quốc.」

「...Nghĩa là sao ạ?」

「Hiện giờ khi Thánh Nữ đã không còn, sự đoàn kết của đất nước đó chắc chắn đang giảm sút nghiêm trọng.」

「Điều đó chắc chắn không sai ạ.」

Số người biết Saint Bitch (Thánh nữ khốn kiếp) còn sống chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đương nhiên tôi không nói cho Bệ hạ hay Tể tướng biết. Tôi cũng đã yêu cầu cô Nannuzzi đang sống chung tuyệt đối không để cô ta xuất hiện trước mặt người khác.

Xin lỗi cô ấy, nhưng trước mắt hãy cứ sống trong phòng tắm vậy.

「Ta đã chuẩn bị mười vạn quân. Nếu ra lệnh thì ngày mai có thể xuất binh ngay.」

「......」

Bệ hạ trở nên nghiêm túc, nhìn chằm chằm vào Gã xấu trai.

Không có vẻ gì là đang nói đùa.

Kiểm tra thái độ của Tể tướng, ông ấy cũng nghiêm túc hết mức.

「Đế quốc Penny đã quyết định sẽ tấn công Đại Thánh Quốc trong vài ngày tới. Nhưng đây là quyết định của Trẫm, Tể tướng và Richard, ba người chúng ta. Về việc chuẩn bị binh lính, ta lấy danh nghĩa là đề phòng sự xâm lược của đại cường quốc phương Bắc. Điểm này mong Bá tước Tanaka chú ý.」

「Quả là một quyết định táo bạo. Tuy nhiên, việc đó có liên quan gì đến thần ạ?」

「Bá tước Tanaka, ta muốn khanh đi trinh sát nội bộ Đại Thánh Quốc trước khi cuộc xâm lược diễn ra.」

「Thì ra là vậy.」

Lý do gọi Gã xấu trai đến tận hoàng cung là đây sao.

Quả thật nếu để người khác nghe thấy thì sẽ thành chuyện lớn.

「Ta muốn kết hợp việc thảo phạt Ma Vương và sáp nhập Đại Thánh Quốc làm lễ khải hoàn cho Bá tước Tanaka. Chính lúc này, khi khanh đã thay thế đất nước đó tiêu diệt Ma Vương, bao gồm cả sự thật Thánh Nữ có liên quan đến sự hồi sinh của Ma Vương, chúng ta có đại nghĩa danh phận. Không có lý do gì để không tận dụng cơ hội này.」

「Tuy nhiên, dù vậy thì có phải vẫn hơi thiếu sức thuyết phục không ạ?」

Nếu là một cơ quan kiểu liên minh quốc gia can thiệp thì còn được, chứ Đế quốc Penny chỉ là một quốc gia đơn lẻ. Nếu tấn công vào Đại Thánh Quốc, nơi sở hữu tổ chức tôn giáo khổng lồ, thì chắc chắn sẽ vấp phải sự phản đối từ các tín đồ đông đảo ở các nước khác.

Làm không khéo Đế quốc Penny lại bị tấn công ngược cũng nên.

「Bá tước có biết chuyện con gái ta được đồn đại là Thánh Nữ đời sau không?」

「Thần có biết chuyện đó đang là chủ đề bàn tán trong dân chúng ạ.」

「Ngay khi nắm được Đại Thánh Quốc, ta dự định sẽ lập con gái mình lên làm Thánh Nữ đời sau. Và với danh nghĩa viện trợ để bảo vệ quyền tự trị của Đại Thánh Quốc đang trong cơn hỗn loạn, ta dự định sẽ phái binh lính đến.」

Thay thế người đứng đầu, rồi thao túng dư luận theo hướng có lợi cho chúng ta, ý là vậy sao. Khi người dân nhận ra thì Đại Thánh Quốc đã trở thành con rối (bù nhìn) của Đế quốc Penny, kiểu thế. Độ khó sẽ tăng lên, nhưng thông minh hơn nhiều so với việc tấn công trực diện.

Chính vì thế tôi mới nghĩ. Chẳng phải là một quyết định không giống Bệ hạ chút nào sao.

Ánh mắt của Gã xấu trai tự nhiên hướng về bác Richard đang ngồi bên cạnh.

「......」

Ông ấy chẳng nói gì, chỉ nở nụ cười hiền lành.

Cười tít mắt luôn (niko niko).

Chắc chắn người lập kế hoạch là đây rồi.

Tôi không nghĩ những đề xuất táo bạo kiểu này lại xuất phát từ Bệ hạ hay Tể tướng.

「Quả thực nếu theo dòng chảy đó, thì về mặt dư luận cũng nghe lọt tai đấy ạ.」

「Vì thế, ta rất muốn có sự hợp tác của Bá tước Tanaka. Bệ hạ và tôi nghĩ rằng nếu có sự hợp tác của Bá tước, có lẽ chúng ta có thể nắm được Đại Thánh Quốc mà không cần xuất binh. Về việc này, Tể tướng cũng nói sẽ không tiếc sức hỗ trợ.」

「Dù gì đi nữa, thế chẳng phải là đánh giá quá cao thần sao.」

Họ không nghĩ rằng Bá tước Tanaka, người liên tục bị đùn đẩy công việc, sẽ thấy mọi thứ phiền phức, rồi dụ dỗ mười vạn quân đó làm đảo chính sao. Không, chắc là không nghĩ thế đâu nhỉ. So với chiến lực của Long Thành thì đám quân lính đó chỉ như sai số thôi.

Chắc phía bên kia cũng nghĩ rằng nếu có ý định đó thì tôi đã làm từ lâu rồi.

「Tất nhiên, ta cũng tự nhận thức được là đang đặt quá nhiều gánh nặng lên vai Bá tước.」

「...Nghĩa là sao ạ?」

Ái chà, phát ngôn của Bệ hạ dự báo thời khắc ban thưởng đây rồi.

Chẳng lẽ sự bất mãn đã lộ ra trên mặt tôi sao.

Sự thật là tôi đã kỳ vọng rằng cùng với lễ khải hoàn, mình sẽ nhận được thứ gì đó. Không chỉ thảo phạt Ma Vương-sama, mà còn những vụ náo động ở các nước phương Nam, dạo gần đây các thành viên của Long Thành đã hoạt động tích cực ở khắp nơi.

Không thể nào nghĩ là không có gì được.

Vì mọi người đã cố gắng, tôi cũng phải mang về càng nhiều càng tốt.

「Bá tước Tanaka, chuyện này là chuyện của tương lai gần thôi, nhưng mà...」

Vẻ mặt Bệ hạ càng thêm nghiêm túc.

Ông hắng giọng "e hèm" một cái rõ to vẻ không tự nhiên, rồi tiếp lời.

「Sau này ta muốn khanh cùng con gái ta, với tư cách là Đại công tước, cai trị vùng đất đó.」

「......」

Lại nói cái kiểu đó rồi.

Chuyện hôn nhân bị bỏ xó, đến nước này lại bùng lên rồi kìa.

Cưới Vương nữ làm vợ và trở thành chủ nhân một nước. Quả thực đối với một số người thì đây là phần thưởng không gì sánh bằng. Tôi nghĩ bất kỳ quý tộc nào đang nỗ lực vì đất nước cũng đều khao khát tình huống này. Trong những câu chuyện thăng quan tiến chức kiểu đó, gọi đây là đích đến cũng không ngoa.

Bản thân tôi cũng sẽ vui mừng tùy theo tình huống.

Đúng vậy, nếu Vương nữ còn là xử nữ (còn zin).

「Đây là phần thưởng cho những hoạt động trong thời gian qua, thế này thì Bá tước Tanaka cũng hài lòng chứ. Việc củng cố xung quanh như thế nào, Bệ hạ cũng nghĩ rằng Bá tước cứ tự do sắp đặt. Những người ở thị trấn đó chắc cũng sẽ vui mừng.」

Tể tướng nói như để bổ sung cho phát ngôn của Bệ hạ.

Vẻ mặt cực kỳ đắc ý (doyagao).

Thấy sao, thấy thế nào hả? Kiểu vẻ mặt như thế.

Nhắc mới nhớ người này, lần trước khi Bệ hạ bàn chuyện nhờ cậy con gái, ông ta đã làm công việc gác cổng trước phòng tiếp khách. Không lẽ nào, nhưng có khi nào ông ta cũng hào hứng với cuộc hôn nhân của Gã xấu trai và cô ấy không.

Ý đồ khó hiểu quá, ngược lại thấy đáng sợ.

「Xin thất lễ, nhưng Vương nữ điện hạ đã biết chuyện này...」

「Đã vui vẻ đồng ý rồi. Nếu muốn thì sau đây khanh có thể đi gặp con bé.」

Lý do cô ấy bị gọi đến thủ đô Kalis là đây sao.

Mà nói chứ, vui vẻ đồng ý là thật đấy à.

Chắc chắn đang âm mưu chuyện gì đó không tốt rồi.

Không, giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.

「Phần thưởng mà Bệ hạ đề xuất, đương nhiên chỉ có được khi chúng ta chiếm được Đại Thánh Quốc. Tuy nhiên, dù có mất đi Thánh Nữ, đất nước đó vẫn sở hữu sức hút đối với các nước trên thế giới. Thần không nghĩ họ sẽ dễ dàng cho phép sự xâm lược từ nước khác đâu ạ.」

「Ừm, Bá tước Tanaka nói rất có lý.」

Phải tìm cách câu giờ mới được.

Tệ nhất là làm cho cuộc tấn công Đại Thánh Quốc thất bại.

「Chính vì thế, thần rất ngại việc nhận lời bừa bãi rồi gây phiền phức cho mọi người. Về phần thưởng mà Bệ hạ đề xuất, thần xin phép được trả lời sau khi mọi việc đã thành công tốt đẹp ạ.」

「Bá tước Tanaka vẫn nghiêm túc ở những chỗ kỳ lạ như mọi khi nhỉ.」

「Vậy sao ạ?」

「Nhưng mà, ta cảm thấy đó cũng là nét quyến rũ của Bá tước.」

「......」

Được Bệ hạ nói thế, tôi chẳng thấy vui chút nào cả.

Hôm đó, sau khi chia tay bộ đôi hoàng cung, Gã xấu trai được bác Richard có lòng tốt mời về ở tại dinh thự nhà FitzClarence. "Thỉnh thoảng ngủ lại nhà ta một đêm thì thế nào?" là câu mời mọc được truyền đạt với tâm trạng có vẻ vui vẻ.

Vì cũng chẳng có chỗ nào khác, nên tôi ngoan ngoãn nhận lời.

Và tại dinh thự tôi đến thăm.

Gã xấu trai đã gặp một đối tượng bất ngờ trong bữa tối.

「Ế... S-Sao anh lại ở đây!?」

「Ô kìa, Ester-san.」

Tôi gặp cô nàng Loli Bitch quen mặt tại bàn ăn được mời.

Cô ấy đã ngồi vào chỗ, và tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy Gã xấu trai đến muộn bước vào nhà ăn. Có vẻ như đến tận bây giờ cô ấy mới biết việc tôi đến thăm thủ đô Kalis.

「Ester-san cũng đã quay lại thủ đô Kalis rồi nhỉ.」

「P-Papa liên lạc bảo có việc muốn nhờ vả mà!」

「Ra là vậy.」

Chắc cũng nhận được thư giống tôi.

Từ thủ đô Kalis đến Long Thành, hàng ngày đều có thực phẩm và nhu yếu phẩm được vận chuyển đến. Cùng với đó, các loại thư từ cũng lưu thông với số lượng lớn. Nghe nói các thành viên ở nhà thị trưởng cũng tận dụng việc này rất tiện lợi.

「Ta muốn nhờ con gái giúp đỡ Tanaka-san ấy mà.」

Lời qua tiếng lại giữa hai người chỉ được một lúc.

Bác Richard đứng bên cạnh lên tiếng.

Người chủ gia đình đã đích thân dẫn đường cho Gã xấu trai.

「Chẳng lẽ là về vụ Đại Thánh Quốc sao ạ?」

「Đứng đầu là các Giám mục tai to mặt lớn chiếm giữ thượng tầng Đại Thánh Quốc, tôi nghĩ có nhiều điểm mà kiến thức của Bá tước Tanaka chưa chạm tới được. Tìm một người có thể giúp đỡ việc đó, lại còn là người hiểu rõ tính nết nhau, thì mãi không tìm ra ai phù hợp cả.」

Lời giải thích đi kèm cái nhìn luân phiên vào mặt chúng tôi.

Có thể thấy rõ ý đồ của nhà FitzClarence là muốn góp một chân vào việc sáp nhập Đại Thánh Quốc. Mà, với vị trí của bác Richard, đó là phán đoán đương nhiên. Chắc chắn ông ấy đã đàm phán ngầm xong xuôi với Bệ hạ và Tể tướng rồi.

Tuy nhiên, giả sử là vậy, thì đây vẫn là một đề xuất không giống ông ấy.

Không khó để tưởng tượng rằng đằng sau phán đoán đó, cuộc hôn nhân nội bộ giữa Gã xấu trai và Royal Bitch (con khốn hoàng gia) đang tồn tại như một sự bảo đảm. Nếu không thì việc để con gái chưa chồng đi cùng một đối tượng như tôi là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra.

「Chờ chút Papa, giúp đỡ nghĩa là sao?」

「Liz, xin lỗi vì chuyện gấp gáp, nhưng con hãy cùng cậu ấy đi đến Đại Thánh Quốc.」

「...Hả?」

Bác Richard giải thích sự tình cho Ester-chan.

Nội dung y hệt những gì tôi đã nghe ban ngày trong cung.

Tuy nhiên, chuyện hôn nhân giữa Vương nữ điện hạ và Gã xấu trai, cũng như cách xử lý Đại Thánh Quốc sau khi sáp nhập đã được lược bỏ. Đúng như lời dặn tôi không được tiết lộ ra ngoài, những nội dung đó có vẻ là bí mật chỉ riêng của chúng tôi.

Nếu có thể, tôi muốn giữ bí mật mãi mãi trong tương lai.

Đáp lại điều này, Ester-chan cất giọng đầy năng lượng.

「Con hiểu rồi! Nếu là chuyện đó, nhất định cứ giao cho con!」

「Câu trả lời đầy khí thế nhỉ, Liz.」

「T-Tại vì dạo gần đây con chẳng giúp ích được gì cho Papa cả!」

「Vậy sao? Thế thì xin lỗi nhé, nhờ con vậy.」

Ester-chan trả lời, đôi mắt lấp lánh sáng ngời.

Đang tràn trề động lực nhỉ.

Đối với Gã xấu trai không mấy hứng thú, dáng vẻ đó lại gợi lên sự bất an.

Phải mau chóng nghĩ kế hủy bỏ hôn ước với Vương nữ thôi. Cô nàng Loli Bitch bên này là một nhân vật tràn đầy khả năng hành động. Trong lúc tôi trì hoãn vấn đề, không chừng cô ấy sẽ làm Đại Thánh Quốc thất thủ lúc nào không hay.

Nhớ lại thì, người lôi Thánh Nữ ra khỏi đất nước cũng là công của cô ấy.

Nhân tiện thì trên bàn ăn ngoài cô ấy ra, còn thấy bóng dáng của Mama-san.

Người phụ nữ mà Allen đã tớn lên đi theo khi bị tán tỉnh ngược ở nơi giao lưu của quý tộc hồi nào đó. Dáng vẻ nở nụ cười thân thiện (niko niko), cảm giác như một Ester-chan đã được mài giũa hết góc cạnh.

「Nào, vậy thì ăn cơm thôi. Tanaka-san cũng ngồi vào chỗ đi.」

「Xin lỗi vì đã chen ngang vào thời gian của gia đình ạ.」

「Đừng khách sáo thế, chẳng phải đã như người trong gia đình rồi sao.」

「Không không, đâu dám ạ.」

Được bác Richard giục, tôi ngồi vào bàn ăn.

Sau đó, bữa tối trôi qua êm đềm trong bầu không khí vui vẻ từ đầu đến cuối.

【Góc nhìn của Sophia-chan】

Đã vài ngày trôi qua kể từ khi Elf-san và Rồng-san xuất phát đến Lục địa hắc ám.

Gần đây có nhiều người vắng nhà, cô hầu gái cảm thấy cô đơn bên bàn ăn. Cụ thể thì Tanaka-san và Ester-sama vắng mặt. Fahren-sama và Giáo sư Janal cũng vẫn chưa quay trở lại.

Là con gái nhà hàng ăn uống, tôi lại có suy nghĩ xa xỉ là muốn mọi người cùng ăn cơm vui vẻ mỗi ngày. Tuy nhiên, chỉ riêng với Vương nữ Đế quốc Penny và ngài Cận vệ kỵ sĩ, thật khó để nói dối lòng mình rằng tôi đang vui mừng vì sự vắng mặt của họ.

Cứ thế, hôm nay tôi cũng đến phòng làm việc sau khi ăn sáng xong.

Dù đã được Tanaka-san cho nghỉ phép, nhưng qua hai ngày, ba ngày, tôi dần trở nên rảnh rỗi. Thay vào đó, chiếm lấy tâm trí tôi là vô số công việc có lẽ đang phát sinh trong lúc tôi nghỉ.

Tôi nghĩ không cần bận tâm cũng được, nhưng không thể không bận tâm.

Đằng nào hết kỳ nghỉ cũng phải đụng đến thôi.

Thế thì chi bằng cứ làm từng chút một từ bây giờ, nghĩ vậy tôi không thể không ngồi vào bàn làm việc. Không biết ai đã để lại, trên bàn đã bắt đầu chất đống giấy tờ và bưu kiện rồi.

Nhưng, không phải toàn là chuyện xấu.

Bởi vì trong vòng tay cô hầu gái đang có hình bóng của Chim-san.

「Chim-san, hôm nay cũng cùng nhau cố gắng nhé.」

『Phà kiu』

Thật vui khi cậu ấy kêu lên đáp lại lời lẩm bẩm vu vơ của cô hầu gái.

Ở cùng đứa trẻ này, tôi cảm thấy có thể cố gắng làm việc hơn cả ngày thường. Bộ ghế sofa được đặt đối diện với bàn làm việc. Hãy để cậu ấy ngồi lên mặt ghế đó. Vị trí mà từ ghế ngồi của cô hầu gái cũng có thể quan sát được.

Đối với hành động của tôi, Chim-san cứ để mặc.

Cậu ấy rất ngoan ngoãn.

Cứ như thú nhồi bông vậy.

Mà, cậu ấy cũng bắt đầu ngủ gật ngay thôi.

「Nào...」

Sau khi để Chim-san yên vị trên sofa, tôi quay lại bàn làm việc. Trước mắt, hãy giải quyết quà để lại của ai đó ở đâu đó đi. Loại giấy tờ và bưu kiện này hiếm khi là việc gấp, nhưng để mặc thì tinh thần cũng không thoải mái.

Ngay lúc tôi vừa hướng ý thức vào công việc thì chuyện đó xảy ra.

Từ phía hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập, bận rộn.

Nhận ra điều này, cô hầu gái ngẩng mặt lên khỏi tay.

Ngay sau đó, cánh cửa phòng làm việc mở ra với một tiếng "Rầm" lớn.

『Lấy về rồi! Lấy về nhiều lắm rồi!』

「Này, mới sáng sớm thì phải nhẹ nhàng hơn chút chứ!」

Xuất hiện từ hành lang là Rồng-san và Elf-san.

Diễn biến đúng như tưởng tượng khiến cô hầu gái cảm thấy an tâm.

Có vẻ như cả hai người đều đã bình an trở về từ Lục địa hắc ám. Hai tay họ đang ôm những chiếc túi da lớn. Elf-san ngoài cái đó ra, còn cõng trên lưng một chiếc cặp lớn đến mức có thể nhét vừa cả người cô ấy.

Hình ảnh hai người nhỏ nhắn cầm hành lý to đùng trông thật đáng yêu.

Đồng thời tôi cũng cảm thấy hơi lo lắng xem họ đã thu thập được bao nhiêu đồ.

Dù chỉ nhìn lướt qua, nhưng so với lần Tanaka-san đến Lục địa hắc ám trước đây, hành lý nhiều hơn hẳn. Nhìn những chiếc túi da và cặp phồng căng, tôi tự nhiên nghĩ về hoạt động của các cô ấy trong vài ngày qua.

Chắc hẳn họ đã cố gắng thu thập dữ lắm.

『Phàー?』

Nhận ra sự viếng thăm của hai người, Chim-san cũng có phản ứng.

Cậu ấy nhìn họ và nghiêng đầu kêu "cúi".

Thấy thế, Rồng-san giật mình run vai trong khoảnh khắc. Tuy nhiên, nếu là trước đây thì ngay sau đó cô ấy đã buông lời phàn nàn, nhưng hôm nay cô ấy chẳng nói gì đặc biệt, cứ thế hùng hục bước vào phòng.

Chân cô ấy hướng về phía trước ghế sofa mà Chim-san đang ngồi.

Cô ấy đặt phịch chiếc túi da trên tay lên bàn thấp.

Elf-san cũng làm theo.

Có lẽ do bên trong nhồi quá chặt nên cô ấy loay hoay mãi không hạ được chiếc cặp trên lưng xuống, trông thật đáng yêu. Dây đeo vai căng cứng khiến cô ấy không rút tay ra được, trông rất vất vả.

『Thứ mà ngươi viết trong giấy ấy, lấy về nhiều lắm đó!』

「V-Vâng...」

Được Rồng-san thúc giục, cô hầu gái đứng dậy khỏi bàn.

Chạy bước nhỏ đến bên dưới chiếc túi da đã được cô ấy mở miệng.

Đứng ngay cạnh, tôi xin phép kiểm tra bên trong túi.

Thì thấy chiến lợi phẩm được nhét chật ních bên trong.

Dù tôi đã đưa ra đủ loại yêu cầu về tên hàng hóa chi tiết, nhưng vẫn có nhiều món khiến tôi bối rối khi phán đoán. Dù hiểu tên và giá trị của vật phẩm, nhưng khi xác nhận vật thật thì lại là chuyện khác.

Nào là thứ gì đó hình que nhọn trông như sừng thú, nào là quả cây được bao bọc bởi lớp vỏ cứng, đủ loại hàng hóa thượng vàng hạ cám được ném vào lộn xộn, nghĩ đến việc chúng là sản vật của Lục địa hắc ám, tôi cảm thấy sợ hãi không biết thứ gì sẽ nhảy ra.

「Tôi sẽ kiểm tra ngay, xin hãy đợi một chút ạ!」

「Ta cũng giúp một tay. Lượng này thì một người làm vất vả lắm.」

Elf-san lên tiếng ngay lập tức, thật dịu dàng.

Thú thật thì tôi cũng hơi choáng.

Vì tôi không nghĩ họ lại mang về số lượng lớn đến mức này.

「Cảm ơn ạ. Xin lỗi nhưng, rất mong được nhờ cô...」

「Ừm.」

『Nếu thế thì ta cũng giúp! Ta cũng giúp nữa!』

Sau đó, ba người chúng tôi chia nhau phân loại chiến lợi phẩm.

Ban đầu làm trên bàn thấp, nhưng dần dần không đủ chỗ bày biện, cuối cùng phải bày la liệt trên sàn phòng làm việc như người bán hàng rong. Cuối cùng, căn phòng khá rộng đã bị lấp đầy hơn một nửa.

Cô hầu gái tổng hợp tên và số lượng các món hàng được bày ra này lên giấy. Và, đối chiếu với giá thị trường gần đây, tôi tính toán sơ bộ xem nếu bán cho các thương nhân có quan hệ với Long Thành thì có thể thu về bao nhiêu.

Khi cộng dồn lại, tay tôi run lên bần bật.

Bởi vì số tiền đó không hề thua kém, thậm chí còn vượt trội so với tổng ngân sách của Đại hội võ thuật tổ chức tại thị trấn trước đây. Đương nhiên Đại hội võ thuật đã nhận được sự viện trợ lớn từ gia đình FitzClarence và Hoàng gia Penny.

Với tư cách là ngân sách do Long Thành đơn phương xử lý, đây chắc chắn là con số lớn nhất trong lịch sử. So với ngân sách hàng năm của các thành phố địa phương lân cận, đứng đầu là Tricklis, thì có lẽ cũng không chênh lệch là bao. Trước sự thật đó, cô hầu gái cảm thấy mồ hôi nách bắt đầu tuôn ra.

『Này, có đủ không? Có cần đi lấy thêm không?』

Trong khi tôi đang sợ hãi run rẩy, Rồng-san hỏi.

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt hướng lên thăm dò.

「Còn tùy thuộc vào việc nhập bao nhiêu Mithril và Orihalcon, nhưng chừng này thì có thể mua được một lượng kh-khá lớn đấy ạ. Ma thạch thì tùy thuộc vào đấu giá nên không thể nói là chắc chắn có được, nhưng chắc sẽ không thua khi đấu giá đâu ạ.」

『Thật sao!?』

「V-Vâng.」

Rồng-san mắt sáng lấp lánh, trông vui sướng quá nhỉ.

Chứng kiến khuôn mặt tràn đầy kỳ vọng đó, tôi dù có bị xé miệng cũng không thể nói là "thôi bỏ đi" được. Cô hầu gái cũng quyết tâm thắt lưng buộc bụng (quyết tâm) để tiến hành giao dịch. Tôi thường xuyên chịu ơn cô ấy. Ý muốn giúp đỡ là thật lòng.

Chỉ là, nói gì thì nói, đây là cuộc mua sắm lớn nhất lịch sử đấy.

Chắc chắn là quy mô sẽ bị các thương hội khác và quý tộc để mắt tới.

「Lúc nào cũng làm phiền cô, xin lỗi nhé...」

「Không, đâu có gì đâu ạ!」

Tôi lại bị Elf-san khách sáo rồi.

Câu đó phải là lời thoại của tôi mới đúng.

Đang loay hoay thì có chuyển động từ phía Chim-san đang ngồi trên sofa.

Cậu ấy nhảy phốc (pyon) từ mặt ghế xuống sàn, và tiến lại gần một trong những chiến lợi phẩm được bày ra trước mặt chúng tôi, trên sàn nhà. Một món đồ trông giống như lông vũ của loài chim. Và rồi, không biết nghĩ gì, cậu ấy bắt đầu dùng mỏ mổ nhẹ "chon chon".

『A, n-này! Cái đó không phải đồ ăn đâu nhé!?』

Rồng-san hốt hoảng tột độ.

Cô ấy lao đến chỗ Chim-san.

Cùng lúc đó, cô ấy lấy ra thứ gì đó từ trong ngực áo và chìa ra trước mặt Chim-san. Nhìn kỹ thì có vẻ là một quả cây. Một quả cây tròn tròn kích thước vừa lòng bàn tay.

『Cho cái này, cái kia không được. Này, c-cái này này!』

『Phà?』

『...Không cần à? Cái này thì ăn được đấy?』

Chẳng phải là hành động không giống Rồng-san sao.

Nếu là cô ấy trước đây, tuyệt đối sẽ không bao giờ tự mình tiếp cận Chim-san. Đây là tưởng tượng tùy tiện của cô hầu gái, nhưng có lẽ sau vụ việc với Long Vương-sama, cô ấy cũng nảy sinh suy nghĩ gì đó chăng.

Sự quan tâm của tôi tự nhiên hướng về quả cây cô ấy đang chìa ra.

「Ưm, quả cây kia là...」

「Món khoái khẩu của Phượng hoàng lửa đấy. Tình cờ tìm thấy ở hiện trường.」

Tôi nhận được lời giải thích ngay lập tức từ Elf-san cho thắc mắc của mình.

Từ Rồng-san gửi đến Chim-san, kiểu như món quà làm quen chăng.

Quan sát một lúc thì thấy người sau đớp một cái "paku". Ngay lập tức, hình ảnh người trước run bắn cả người thật ấn tượng. Vì mỏ đã chạm vào đầu ngón tay mà. Chắc là giật mình đây.

Sử dụng mỏ và lưỡi, Chim-san khéo léo nghiền nát quả cây.

Ngay sau đó, cử động của cậu ấy thay đổi.

『Phà!? Phà! Phà!』

『Hả!?』

Cậu ấy cắm cúi nhai nhai quả cây, rồi nuốt ực (gokkun).

Tưởng thế nào, cậu ấy lại nhảy bổ vào Rồng-san.

Và cọ má lia lịa vào chân cô ấy đang đứng cứng đờ.

Có vẻ cậu ấy rất ưng ý quả cây đó.

Đúng như lời giải thích của Elf-san, có vẻ hợp khẩu vị.

Dù đã sống chung vài ngày nay, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy vui mừng đến thế. Đối với cô hầu gái, đây là cảnh tượng khiến tôi hơi ghen tị. Tuy nhiên, nhìn hai người thân thiết với nhau, tôi thấy vui thật lòng.

『...Ng-Ngon đến thế sao?』

『Phà kiu, phà kiu』

Rồng-san hỏi với vẻ sợ sệt.

Đáp lại, Chim-san cọ má.

Vừa ngắm nhìn dáng vẻ hai người họ, cô hầu gái vừa suy nghĩ về lịch trình sắp tới.

Vốn quân sự có vẻ đã đủ.

Hãy xem xét cụ thể việc điều phối vật tư.

Dùng tiền bán những món hàng chưa có người mua để làm vốn chạy đi mua thứ gì đó, quả là một hành động đáng sợ. Hơn nữa nếu số tiền đó vượt quá thu chi của thị trấn dạo gần đây, thì cảm giác như ngực sắp vỡ tung.

Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt quyết tâm của Rồng-san, tôi không thể làm ngơ được. Mới vài ngày trước cô ấy còn dũng cảm dùng thân mình thách thức Long Vương-sama. Vậy thì lần này, chẳng phải đến lượt cô hầu gái cố gắng sao.

Vâng, tôi xin phép được cố gắng.

Trước tiên, tôi nghĩ đi lo liệu Mithril là tốt nhất.

Vì chắc chắn là có hàng, nên sẽ đàm phán giá cả ở đó, rồi ướm chừng số tiền có thể dùng để mua hai món còn lại. Đặc biệt là Ma thạch dự định mua qua đấu giá, nên hiện tại chưa nói trước được gì.

Việc quyết định giới hạn của ví tiền là rất quan trọng.

「Ưm, Elf-san, xin lỗi vì tới tấp thế này nhưng...」

「Tiếp theo là Vương quốc Nipple có được không?」

Tôi vừa cất tiếng, ngay lập tức dưới chân Elf-san hiện lên một vòng tròn ma thuật vù vù (buon). Thiết kế quen thuộc, chính là của Không gian ma pháp. Có vẻ như cô ấy đã nhanh chóng đoán được ý định của tôi.

Nụ cười mỉm (nikori) nở trên môi cô ấy mang lại cảm giác đáng tin cậy.

「V-Vâng! Cảm ơn cô ạ!」

Chiến lợi phẩm đã phân loại cứ để thế này cũng không sao.

Trong dinh thự của Thị trưởng không có ai làm chuyện xấu đâu. Nếu để lại thư nhắn ở nơi dễ thấy, tôi nghĩ mọi người sẽ không đụng vào. Thêm vào đó nếu khóa cửa phòng làm việc lại, thì sẽ không có vấn đề gì đặc biệt.

Nghĩ vậy, tôi vội vàng bắt tay vào chuẩn bị.

「A, k-không cần vội đâu? Cứ từ từ cũng được mà.」

『Này này! Đừng có bỏ ta lại đấy nhé!?』

Thấy vòng tròn ma thuật xuất hiện, Rồng-san chạy bước nhỏ đến chỗ Elf-san.

Bị cô ấy lôi kéo, Chim-san cũng lạch bạch (toko toko) đi cùng.

Cô hầu gái đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ cũng nhập hội, chuẩn bị hoàn tất.

Nếu là tôi trước đây, chắc sẽ do dự đủ điều như trang phục thế nào, kiểm tra khóa cửa phòng ở ra sao. Nhưng dạo gần đây, tôi cứ thế mặc nguyên quần áo, cầm mỗi cái ví và đi bất cứ đâu.

Cô gái quê mùa lười ra ngoài cũng đã trưởng thành hơn đôi chút rồi nhỉ.

「Vậy thì đi nhé?」

「Vâng, nh-nhờ cô ạ!」

Nào, xuất phát đến Vương quốc Nipple thôi.

Bàn bạc với Bệ hạ ở hoàng cung về việc muốn có Đại Thánh Quốc vân vân mây mây, trưa ngày kia.

Gã xấu trai và Ester-chan đã có mặt tại hiện trường từ sớm.

Phương tiện di chuyển vẫn là Phép thuật bay như thường lệ (như lệ thường của cái lệ đó). Xuất phát từ dinh thự gia đình FitzClarence tại thủ đô Kalis của Đế quốc Penny từ sáng sớm, trên đường có nghỉ đi vệ sinh, ăn uống, chợp mắt vài lần, mất tròn một ngày mới đến Đại Thánh Quốc.

Ban đầu khi xuất phát, không chỉ Gã xấu trai mà Ester-chan cũng tự bay bằng phép thuật của mình. Xuất phát từ dinh thự vào buổi sáng sớm, bay liên tục cho đến khi mặt trời lên cao, cô ấy quả là có tài năng đáng kể về việc sử dụng Phép thuật bay.

Tuy nhiên, sau đó vì cân nhắc thời gian di chuyển, tôi xin phép mạo muội được vận chuyển cô ấy. Giống như khi mang (carry) Điện hạ Nipple ở các nước phương Nam, tôi để cô ấy trôi lềnh bềnh bên cạnh mà di chuyển. Hình ảnh cô nàng Loli Bitch nhìn lên bầu trời với vẻ mặt tiếc nuối thật ấn tượng.

Cứ thế, hiện tại hai chúng tôi đang đi bộ sóng đôi trong thị trấn của Đại Thánh Quốc.

Khu phố sầm uất đông người qua lại, náo nhiệt với các quán ăn.

Chúng tôi của hiện tại, sau khi đã giao lưu với chính bản thân Thánh Nữ, có thể hiểu rằng cô ta không phải là bù nhìn mà là người đứng đầu thực sự của Đại Thánh Quốc. Chính vì thế, tôi đã nghĩ rằng chắc chắn sẽ có sự hỗn loạn đáng kể trong dân chúng.

Tuy nhiên, hiện trạng của thị trấn trông không khác gì so với trước đây.

「Nhìn thế này thì thấy dáng vẻ thị trấn không có gì thay đổi nhỉ.」

「Người đứng đầu đất nước mất tích mà người dân không bận tâm sao?」

「Trường hợp của Thánh Nữ-sama thì khác hẳn với các đại diện thông thường mà...」

Vị thế của Saint Bitch ở bản quốc, đúng nghĩa đen là Thánh Nữ-sama. Về mặt tôn giáo, là vai trò biểu tượng của giáo lý. Việc cô ta bại trận trước Ma Vương-sama rồi biến mất tăm, cảm giác như là một đòn chí mạng về nhiều mặt.

Thế mà người dân thị trấn vẫn bình chân như vại sao.

Thắc mắc mà Ester-chan thốt ra, đương nhiên Gã xấu trai cũng tò mò.

「Hay là thử hỏi chuyện quanh đây xem sao?」

「Được đấy, em cũng nghĩ đó là ý hay!」

Gã xấu trai với trang phục không khác gì thường dân thì không nói, chứ Ester-chan thì đang mặc đồ quý tộc đàng hoàng. Nếu cùng cô ấy bắt chuyện, trừ khi đối phương thuộc tầng lớp thượng lưu quá cao, chứ chắc sẽ không có chuyện bị phớt lờ đâu.

Nhận được sự đồng ý vui vẻ từ người đồng hành, nào, bắt đầu nghe ngóng thôi.

Người thứ nhất, chủ cửa hàng lộ thiên.

「Quý tộc lại có việc gì ở cái sạp hàng này thế ạ? Hả? Thánh Nữ-sama sao? Nếu là chuyện đó thì nghe đâu, sắp tới sẽ có một vị Thánh Nữ chân chính ra đời, mấy vị tai to mặt lớn ở nhà thờ có nói thế. Mà, tôi cũng chả biết chuyện chi tiết đâu. Chỉ là, nghe đồn Thánh Nữ trước đây là đồ giả do Ma Vương gửi đến hay sao đó...」

Người thứ hai, người qua đường có vẻ là nội trợ.

「Ô-Ôi chao! Có việc gì với cô gái thị trấn như tôi sao ạ? Chưa trẻ đến mức gọi là cô gái (musume)? Không đâu, nhìn thế này chứ tôi mới hai mươi hay tầm đó thôi, ế? Thế thì không còn là tuổi cô gái nữa á? X-Xin lỗi! ...Thánh Nữ-sama sao? Nếu vậy thì sao không hỏi người của nhà thờ ấy. Nghe đâu sắp tới, Thánh Nữ đời sau sẽ ra mắt đấy ạ.」

Người thứ ba, người vô gia cư trong hẻm nhỏ.

「Lại là một cô tiểu thư ăn mặc đẹp đẽ nhỉ. Gã màu vàng kia là người hầu à? ...Hả? Muốn nghe chuyện về Thánh Nữ-sama? Vậy thì cô em, lại đây mút chim cho ta đi. Nhìn thế này chứ mới dạo trước ta còn ra vào nhà thờ thị trấn đấy nhé? Á, ch-chờ chút... Gy á á!」

Người thứ tư, cậu bé đang chơi ở quảng trường.

「Ưm, ch-cháu có làm gì thất lễ với quý tộc không ạ... Ế, Thánh Nữ-sama ạ? Xin lỗi, cháu không biết. A, nhưng mà, trước đây Bố có nói. Sắp có Thánh Nữ chân chính đến ạ. Bố bảo là một người phụ nữ trẻ đẹp giống như quý tộc ấy ạ. ...Ế, sao lại cho tiền tiêu vặt... Ưm, nh-nhận tiền từ người lạ thì...」

Người thứ năm, thứ sáu, thứ bảy...

Chúng tôi đi quanh khu phố sầm uất và hỏi chuyện trong khoảng một tiếng đồng hồ.

Già trẻ lớn bé, cứ gặp ai là hỏi người nấy, nhờ đó mà thấy được một điều. Từ khóa là "Thánh Nữ chân chính". Có vẻ như đã có kẻ suy nghĩ giống hệt Bệ hạ của chúng ta và đã thâm nhập vào thị trấn này rồi.

Thế này thì Gã xấu trai cũng không thể bình tâm được.

Đối với trai tân, đây là cơ hội tuyệt vời để hủy bỏ hôn ước với Vương nữ. Tự nhiên tôi nảy ra lựa chọn là cứ để mặc thế này. Tuy nhiên, tôi cũng có ý muốn nắm giữ Đại Thánh Quốc. Mối quan hệ với đất nước này liên quan mật thiết đến sự tiến lui của Đế quốc Penny mà.

「Đương nhiên là thế rồi, nhưng có vẻ như đối thủ cạnh tranh đã hành động rồi nhỉ.」

「Đúng vậy, chúng ta cũng không thể thong thả được nữa!」

Ester-chan nói, mũi thở phì phò (hunsu).

Đang tràn đầy khí thế nhỉ.

Quyết định cuối cùng thế nào thì tính sau, nhưng cần phải nhanh chóng xác nhận đối thủ đã lao vào Đại Thánh Quốc vắng bóng Thánh Nữ là ai. Tùy trường hợp, có khi phải tính đến chuyện lôi mười vạn quân mà Bệ hạ đã chuẩn bị đến.

「Nhân tiện em nghĩ thế này, nói một chút được không?」

「Gì thế? Ester-san.」

「Em thấy sự náo nhiệt của khu phố sầm uất có vẻ sôi động hơn trước đây.」

「Vâng, tôi cũng để ý chuyện đó.」

Cụ thể là cảm thấy số lượng người chào mời hoạt động trên đường phố tăng lên.

Trong đó nổi bật là những phụ nữ ăn mặc gợi cảm (sexy).

Về mặt Gã xấu trai thì tôi cố tình im lặng về vấn đề này. Tôi vừa kín đáo nhìn ngắm, vừa tận hưởng lén lút (chirari chirari) trong lúc nghe ngóng thông tin. Trong số đó có người ăn mặc như đồ lót, quả là bổ mắt.

Và, tôi cũng lờ mờ đoán được nguyên nhân.

Sự giám sát của Thánh Nữ mất đi, có lẽ những phần hủ bại của Đại Thánh Quốc đang dần rỉ ra bề mặt chăng. Đất nước này đã được điều hành kiểu "một thành viên" (one-man) bởi cô ta suốt hàng trăm năm. Những dục vọng bị kìm nén chắc hẳn là rất lớn.

「Tôi nghĩ là những thứ mà Thánh Nữ-sama kìm nén đã tràn ra ngoài chăng.」

「Dù là người phụ nữ như thế, nhưng cô ta cũng đã quan sát kỹ thị trấn nhỉ.」

「Người dân là xương sống của quốc gia mà. Với tư cách là người cai trị, cô ta cũng là một nhân vật đáng nể đấy.」

「Ế... A, anh đang khen người phụ nữ đó sao?」

「Suốt mấy trăm năm qua, việc Đại Thánh Quốc thịnh vượng là sự thật mà.」

「Đúng là, em cũng nghĩ thế, nhưng mà...」

Nghe lời lẩm bẩm của Gã xấu trai, Ester-chan có vẻ rất không phục.

Vì từ trước tới giờ cô bé vẫn coi Thánh Nữ-sama là kẻ thù mà.

Tuy hơi muộn màng, nhưng lẽ ra nên ghé qua Long Thành để hỏi chuyện Thánh Nữ-sama về nội bộ Đại Thánh Quốc thì tốt hơn. Nếu không tìm được manh mối tốt, tôi sẽ lại đến chỗ cô ta để bàn bạc sau.

「Ester-san, việc nghe ngóng trong thị trấn dừng ở đây thôi. Giả sử tưởng tượng của chúng ta là đúng, thì việc di chuyển rầm rộ ở nơi đông người có khả năng sẽ truyền hành động của chúng ta đến tai đối phương.」

「Đ-Đúng là thế thật!」

Một cô con gái quý tộc có vẻ địa vị rất cao và một tên tộc da vàng mặt phẳng không rõ lai lịch. Nghĩ đến trang phục nổi bật của chúng tôi, có ý kiến cho rằng đã quá muộn rồi. Nhưng mà, tôi nghĩ việc cẩn thận vẫn có ý nghĩa.

Vì thế, tôi muốn Ester-chan thay đồ được không. Gì chứ quý tộc Đế quốc Penny nổi tiếng sĩ diện mà. Nếu cô ấy mặc đồ thường dân, tôi nghĩ sẽ có hiệu quả đủ để đánh lạc hướng mắt nhìn của đối phương.

Trường hợp của cô ấy đặc biệt xinh đẹp, dễ để lại ấn tượng nữa.

「Với lại có một việc, tôi muốn nhờ Ester-san.」

「Tự nhiên lại trịnh trọng thế, chuyện gì vậy?」

「Nhờ vả một quý tộc có gia thế danh giá như cô chuyện này thì thật có lỗi, nhưng nếu không phiền, cô có thể thay sang trang phục thường dân được không? Tất nhiên về quần áo, tôi sẽ lo liệu.」

「Ế...」

Nhận lời bàn bạc từ Gã xấu trai, biểu cảm của cô ấy thay đổi.

Chỉ một màu kinh ngạc.

Mở to mắt, vai bắt đầu run lên bần bật.

「Th-Thế tức là, anh sẽ tặng quần áo cho em sao?」

「Vâng thì, cô cứ coi như vậy cũng được...」

「Thay! Th-Thay chứ! Mặc đồ kiểu gì cũng được!」

Tưởng thế nào, tôi nhận được sự đồng ý ngay tắp lự.

Vừa mới lo là có thể bị từ chối, thấy cô ấy gật đầu lia lịa (koku koku), tôi thấy an tâm. Nếu đối phương là quý tộc khác, chắc chắn tôi đã bị phàn nàn là không thể làm cái trò khó coi đó vân vân rồi.

Cái điểm này của Ester-chan, thật sự rất đáng quý.

Sự linh hoạt đó chắc là do lớn lên nhìn theo bóng lưng của Papa.

「Em nghĩ đúng như anh nói! Trang phục quý tộc thì nổi bật, quả nhiên trong trường hợp này nên mặc đồ thường dân nhỉ. Chỉ là, em không rành về văn hóa phố thị, n-nên nếu được anh chọn cho, em sẽ vui lắm...」

「Đã rõ. Vậy thì nhanh chóng đi tìm cửa hàng thôi nhỉ.」

「Ừm, đ-được rồi!」

Nhân tiện, đề xuất việc thay đồ xong tôi chợt nghĩ.

Trừ những lần đi mua sắm với người thân, thì việc đi dạo cửa hàng quần áo với người khác giới, chẳng phải là lần đầu tiên trong đời sao. Một sự kiện rất giống hẹn hò (date). Không ngờ đến cái dị giới khỉ ho cò gáy này lại có cơ hội đó.

Cảm giác như lấp đầy được một ô trong thẻ tích điểm cần thiết để đảm bảo nhân cách.

Tôi sẽ cố gắng hộ tống hết mình.

【Góc nhìn của Sophia-chan】

Rời khỏi dinh thự ở Long Thành, chúng tôi nhờ Không gian ma pháp của Elf-san và đã đến được thủ đô Luck của Vương quốc Nipple. Nghe nói Tanaka-san và Tiểu thư Tóc Xoan đã đến đây vài lần, nhưng hôm nay là lần đầu tiên cô hầu gái đến thăm.

Vào thị trấn từ cổng chính, đi bộ trên đường lớn hướng về hoàng cung.

Quy mô cũng khá, nhưng phố xá có vẻ hơi tiêu điều.

Các cửa hàng mặt tiền đóng cửa rất nhiều dù đang là ban ngày. Bản thân các tòa nhà cũng có kiến trúc cổ kính, thêm vào đó là sự lơ là trong việc tu sửa định kỳ có thể thấy rõ. Nói tóm lại, cảm giác tổng thể là xập xệ (boro).

『Lần trước đến, cảm giác có sức sống hơn một chút.』

「Ừm, có vẻ là vậy. Con đường này cũng cảm thấy nhộn nhịp hơn đôi chút.」

Có vẻ như trước đây còn tiêu điều hơn nữa.

Tuy nghe nói là đất nước nghèo, nhưng đường lớn của thủ đô mà thế này thì có vẻ nghèo hơn cô hầu gái tưởng tượng. Tanaka-san đã đầu tư một khoản khá lớn vào đất nước như thế này, tôi thật sự lo lắng không biết có ổn không.

Chính vì đang giữ sổ sách nên tôi mới suy nghĩ nhiều đấy.

Sau đó một lúc, vừa trò chuyện phiếm vừa đi đến hoàng cung.

Nhân tiện thì Chim-san do cô hầu gái phụ trách.

Cậu ấy chân ngắn, nên những lúc thế này ai đó vận chuyển là luật bất thành văn. Nếu Tanaka-san vắng mặt, thì tôi xin phép được tận hưởng. Chim-san cũng vừa ngắm nhìn phố xá Vương quốc Nipple vừa dáo dác nhìn quanh (kyoro kyoro) vẻ thích thú.

Tòa lâu đài của Hoàng gia Nipple mà chúng tôi đến nơi, trái ngược với phố xá tiêu điều, lại khá là bề thế. Tuy cảm thấy có dấu ấn thời gian, nhưng tôi cảm nhận được lịch sử của đất nước này phía sau nó, rằng trước đây có lẽ cũng không nghèo đến thế.

Theo lời Elf-san, bây giờ chúng tôi sẽ đi gặp Điện hạ.

Những thường dân như chúng tôi đột ngột đến thăm, liệu có thể gặp dễ dàng thế không. Đương nhiên cô hầu gái cảm thấy nghi ngờ và bất an. Ít nhất ở Đế quốc Penny, đây là hành động có thể bị tống vào ngục vì tội bất kính.

Tuy nhiên, những nghi ngờ đó đã nhanh chóng bị xóa tan.

Ở gần cổng chính lâu đài, Rồng-san chào nhẹ những người lính gác, thế là trong nháy mắt chúng tôi được dẫn đến tận phòng tiếp khách trong hoàng thành. Hơn nữa, chúng tôi được đối đãi trọng thị từ đầu đến cuối.

Cứ như mình trở thành quý tộc vậy, cảm giác thật ảo giác.

Hơn nữa, người xuất hiện ở nơi được dẫn đến lại là nhân vật xưng là Quốc vương Nipple.

Trời đất ơi, nhà vua đích thân đi bộ đến đây rồi kìa.

So với các quý tộc của Đế quốc Penny, thì trông ngài ấy có vẻ giản dị hơn. Tuy nhiên, trên đầu ngài ấy đội vương miện vàng sáng chói, và trên vai khoác chiếc áo choàng lộng lẫy may bằng vải dày.

Cho đến khi tới phòng tiếp khách, so với những người khác gặp trong thành, ngài ấy ăn mặc sang trọng hơn hẳn. Đối với cô hầu gái nhát gan, dáng vẻ đó đủ để gây ra sự kính sợ. Khuôn mặt đã có tuổi đó cũng toát lên nhiều sự uy nghiêm.

「Christina-sama, Edita-sama, mừng các vị đã đến.」

『Ồ, đến rồi đây!』

「Xin lỗi ngài Nipple vì đã đến thăm mà không báo trước.」

Một nhân vật như vậy, lại rất khúm núm với hai người kia.

Mặt khác Rồng-san thì đường hoàng làm sao.

Thế này thì không biết ai là Vua nữa.

Bên cạnh Nhà vua còn có nhân vật mà tôi cũng quen mặt, Điện hạ Nipple. Trước đây tôi được giới thiệu là Đệ nhất Hoàng tử, nhưng cô hầu gái biết rằng anh ấy là cô ấy. Đương nhiên, tôi tuyệt đối sẽ không làm những việc như chỉ ra sự thật đó đâu.

Nhân tiện về vị trí của mọi người, Nhà vua và Điện hạ Nipple ngồi đối diện trên bộ sofa. Qua cái bàn thấp, Rồng-san, tôi, và Elf-san ngồi thành hàng.

Không hiểu sao tôi lại ở giữa, điều này làm tôi căng thẳng quá.

Và rồi, màn chào hỏi giữa hai người vừa dứt.

Ánh mắt của Nhà vua ngồi đối diện liếc nhìn về phía tôi.

「Nhân tiện xin thất lễ, vị bên kia là...」

『Cô ta là người phụ nữ mà gã đàn ông kia trân trọng đấy. Hãy đối tốt nhé!』

「N-Này, cũng có cách nói khác chứ.」

Rồng-san, nói thế thì tôi trông như vợ của Tanaka-san không bằng.

Chắc chắn là sẽ bị hiểu lầm cho xem.

Chỉ từ một câu nói vô tình, cô hầu gái cảm thấy thời kỳ kết hôn đang trôi xa dần.

「Mặc trang phục thế này nhưng cô ấy là quan chức tài chính của lãnh địa chúng tôi. Dưới quyền Bá tước Tanaka, cô ấy đảm nhận toàn bộ tài chính trong lãnh địa. Tên là Sophia Bacon. Mong ngài hãy đối tốt với cả chúng tôi lẫn cô ấy.」

Tôi nhận được lời giới thiệu lại từ Elf-san.

Thật sự xin lỗi vì cô đã bổ sung ngay lập tức.

Lúc đó tôi chợt nhận ra.

Hiện tại, tôi đang mặc đồ hầu gái.

Vì tôi rời khỏi dinh thự Thị trưởng với bộ đồ đang mặc mà.

Gặp gỡ Hoàng tộc trong trang phục hầu gái, đây chẳng phải lại là hành động thất lễ sao. Nói sao nhỉ, sống gần Tanaka-san, tôi cảm thấy thường thức bên trong mình dần dần bị sứt mẻ.

Những người xung quanh cũng toàn người kỳ lạ nữa.

「Thế sao! Quả là vinh dự khi có cơ hội tuyệt vời này. Bacon-sama, lần đầu được gặp mặt. Tôi là Albert Nipple, hiện đang giữ chức vụ đứng đầu Hoàng gia Nipple.」

「V-Vâng! Tôi tên là Sophia ạ!」

「Cảm ơn ngài đã cất công đến vùng hẻo lánh này. Tuy không có gì nhiều nhặn, nhưng mong ngài cứ thoải mái nghỉ ngơi. Cả tòa thành xin được chào đón Bacon-sama.」

「Không, ưm, a-anh, tôi đâu phải người quan trọng đến thế...」

Tôi bị người hoàng tộc cúi đầu chào rồi.

Bảo đừng căng thẳng thì đúng là chuyện không thể. Cái vùng nách áo hầu gái vốn đang khô ráo, trong nháy mắt đã ướt đẫm (gusshori). Độ ẩm này, khó mà quay lại màu ban đầu ngay được đâu.

Ngay bên cạnh, Điện hạ cũng bắt chước Nhà vua cúi đầu.

Sâu đến mức có thể nhìn thấy trọn vẹn cái xoáy tóc đẹp đẽ.

Cô hầu gái không biết phải đáp lại thế nào, không nghĩ ra câu trả lời hay ho. Vì căng thẳng nên đầu óc trắng xóa. Chắc trong mắt người ngoài trông vụng về lắm (tsutanai). Vì thân phận này chỉ là cô gái thị trấn chẳng có chút uy nghiêm nào mà.

Thế là từ phía đối phương, tiếp nối lời chào là một câu hỏi.

「Nhân tiện hôm nay, các vị có việc gì không ạ?」

Tôi lại được người hoàng tộc quan tâm rồi.

Lại là một thất thố nữa.

Muốn tìm cái lỗ mà chui xuống, chính là chuyện này đây.

Thay cho tôi như vậy, người trả lời là Elf-san.

「Chúng tôi muốn nhập Mithril từ quý quốc. Có thể bàn bạc được không?」

「Sao cơ, th-thật vậy sao ạ?」

Nghe phát ngôn của cô ấy, vẻ mặt Nhà vua lập tức trở nên ngạc nhiên.

Giọng nói vốn đang điềm tĩnh bỗng nhiên trở nên cứng ngắc. Ngay bên cạnh, Vương nữ cũng ngạc nhiên tương tự, nhìn chằm chằm chúng tôi với khuôn mặt sững sờ. Chẳng lẽ là đề xuất gì không tốt sao.

Sự bất an cứ thế dâng lên.

Và, điều này có vẻ cũng xảy ra với cả Elf-san.

「C-Có vấn đề gì sao?」

「Không không, đâu dám ạ!」

「Thế sao? Tuyệt đối không ép buộc đâu, nhưng mà...」

「Ngược lại đối với chúng tôi, đó là những lời vô cùng đáng mừng ạ.」

「...Thế sao?」

Đối với Elf-san đang nghiêng đầu thắc mắc, Nhà vua tiếp tục giải thích.

Theo lời ngài ấy, thì Mithril sản xuất trong nước không tìm được người mua, nên rất khổ sở. Ban đầu họ kỳ vọng vào sự quan tâm từ các nước lân cận, nhưng khi mở ra thì không những không ai hỏi mua, mà thậm chí việc chào hàng cũng bị từ chối.

Cứ thế Mithril đã tinh chế chỉ biết chất đống làm tồn kho.

Dạo gần đây, thị trường Mithril trên thế giới đang có xu hướng tăng giá sau vụ náo động với Ma Vương-sama. Cho dù nguồn gốc có hơi đáng ngờ một chút, nhưng nếu giảm giá đôi chút thì chắc sẽ bán được ngay thôi (sakutto), ngay cả kẻ non nớt như tôi cũng có thể tưởng tượng được.

Tuy nhiên, đời không như là mơ (hỏi thì nhà buôn không bán), đó là tình cảnh mà Vương quốc Nipple đang gặp phải.

Nghe nói các nước lân cận đã rủ nhau cùng từ chối nhập khẩu từ nước này.

Theo suy đoán của Nhà vua, kẻ đứng đầu chỉ huy chắc chắn là nước láng giềng. Do trước đây vẫn coi thường Vương quốc Nipple, nên trước sự trỗi dậy gần đây, họ cảm thấy phản cảm và lo sợ, tôi được giải thích như vậy.

Nếu trí nhớ của cô hầu gái là đúng, thì đó là đất nước mà đại diện đã bị biến thành zombie trong hội nghị thống nhất các nước phương Nam. Nói thêm nữa thì, vì họ đã ám chỉ việc khai chiến tại hội trường, nên nghe nói Tanaka-san đã bắn một phép thuật lớn vào biên giới để kiềm chế.

Quả thực tôi nghĩ trong một thời gian tới, khó mà giữ quan hệ tốt được.

Nhưng mà, việc lôi kéo cả các nước xung quanh vào vụ lùm xùm này là ngoài dự tính. Chắc Tanaka-san cũng không nghĩ chuyện lại trở nên rắc rối đến thế. Những người hàng xóm đã bắt nạt Vương quốc Nipple đến mức nào, lờ mờ đoán được mà thấy đau lòng.

Chắc hẳn tất cả các nước xung quanh đều lo sợ sự trỗi dậy và trả đũa của nước này.

「Liệu đã đàm phán với các nước khác ngoài nước láng giềng chưa?」

「Chúng tôi đã gửi sứ giả vài lần, nhưng không có hồi âm...」

「...Ra là vậy.」

Elf-san trả lời, vẻ mặt có vẻ tiếc nuối.

Trước và sau khi Tanaka-san quyết định liên minh với Vương quốc Nipple, nghe nói Elf-san đã cùng Rồng-san đến thăm vương quốc, xem xét đồng ruộng, khai quật mỏ Mithril, giúp đỡ công cuộc phục hưng.

Chắc hẳn cô ấy cũng bắt đầu cảm thấy có chút gắn bó.

Nhận một loạt trao đổi này, từ Điện hạ cũng bật ra tiếng phẫn nộ.

「Hơn nữa ở một số nơi, sứ giả vẫn chưa quay trở lại.」

「Thế thì tình hình không yên ổn chút nào nhỉ...」

Không chỉ là không yên ổn đâu. Cô hầu gái cảm thấy lạnh sống lưng. Quả nhiên là cuộc trò chuyện của những người đứng trên muôn dân thật đáng sợ. Elf-san vẫn thản nhiên trao đổi, thật là người có gan to (kim kimosuwatta) làm sao.

Mặt khác, Rồng-san đang ngồi giữa lưng ghế và lưng, cái đuôi cứ ngoe nguẩy (piko piko), dần dần chán câu chuyện rồi. Cảm giác sắp đến lúc cô ấy hết kiên nhẫn và buông lời chen ngang rồi.

「Nghe nói thượng tầng Đế quốc Penny đang liên hệ với các nước phương Nam khác ngoài quý quốc. Nếu việc đó tiến triển thì tình hình sẽ được cải thiện phần nào. Cho đến lúc đó hơi gò bó, nhưng có thể mong chờ sự tĩnh quan (án binh bất động) thêm một chút không?」

「Đã rõ. Cũng không còn cách nào khác, chúng tôi sẽ làm như vậy.」

「Xin lỗi vì đã gây nhiều phiền phức.」

「Kh-Không có chuyện đó đâu ạ! Ngược lại chúng tôi toàn được giúp đỡ thôi.」

『Thế thì Mithril thế nào?』

Canh lúc cuộc trao đổi giữa Elf-san và Nhà vua tạm lắng, Rồng-san lên tiếng thúc giục. Hoàng gia Nipple chắc cũng vất vả, nhưng chúng tôi cũng đang ở trong tình huống không được lơ là vì mối quan hệ với Long Vương-sama.

Ở vị trí Thị trưởng, chắc Rồng-san cũng đang căng thẳng.

Có thể cảm nhận được khí thế trên khuôn mặt cô ấy.

「Vậy thì chúng tôi muốn xin phép giao dịch ngay lập tức. Về số tiền và số lượng, chúng ta có thể nói chuyện ngay tại đây được không ạ? Hay là để ngày sau, sắp xếp lại chỗ ngồi thì tốt hơn ạ?」

Ánh mắt của Nhà vua liếc nhìn về phía cô hầu gái.

Chắc là do ảnh hưởng của cái danh xưng quan chức tài chính mà Elf-san nói. Nếu là chuyện đó, thì tôi chỉ việc hoàn thành vai trò của mình thôi. Không sao đâu, dạo gần đây cơ hội giao dịch với các thương nhân cũng tăng lên, tôi cũng quen với việc kiểu này rồi.

「V-Vâng, xin hãy làm ngay tại đây ạ.」

「Vậy thì ngay lập tức...」

Mithril do Vương quốc Nipple sản xuất, Tanaka-san cũng đã bảo nhập thêm một chút ưu đãi từ trước rồi mà. Hãy buôn bán một cách vui vẻ nào. Nếu tôi keo kiệt ở đây mà gây trở ngại cho việc đầu tư của Tanaka-san thì khổ lắm.

Với lại còn lập trường của Elf-san và Rồng-san nữa.

Bao gồm tất cả, tôi đưa ra mức giá đã suy tính trước.

Về số lượng thì là nội dung đã xác nhận với Elf-san.

Thế là Nhà vua và Điện hạ còn ngạc nhiên hơn cả lúc nãy.

「Xin chờ chút, m-mức giá như vậy thực sự ổn chứ ạ? Hơn nữa, mua một lượng lớn Mithril như thế này, ưm, t-tôi hỏi điều này có thất lễ không, nhưng Bá tước Tanaka có biết không ạ?」

「Ế? Ch-Chuyện đó là...」

Chẳng lẽ đề xuất của cô hầu gái không ổn sao.

Tôi hốt hoảng nghĩ hay là nên nhượng bộ thêm một tiếng nữa (thêm chút nữa).

Thì ngay sau đó, tiếng nói hòa giải của Elf-san vang lên.

「Vừa nãy ta đã nói rồi, người này đảm nhận toàn bộ tài chính của lãnh địa Bá tước Tanaka. Về việc giao dịch thương mại, cứ coi cô ấy là đại sứ toàn quyền cũng không sao. Thêm vào đó về chuyện vừa rồi, mong ngài hãy chấp nhận thì tôi rất vui. Có lẽ số tiền được truyền đạt này, cũng bao gồm cả sự quan tâm từ gã đàn ông đó đấy?」

「V-Vâng, đúng là như vậy ạ!」

Nhận cái nhìn liếc nhanh (nagashime) như thế, tôi vội vàng gật đầu.

Elf-san những lúc thế này, góc nghiêng thật ngầu quá đi. Nếu cô ấy là đàn ông, thì cái vừa rồi chắc chắn tôi đã đổ đứ đừ. Cô hầu gái đang âm thầm để trái tim rung động (kyun kyun) đây này.

Chỉ là, đại sứ toàn quyền thì nói quá rồi.

「Trời ơi, suy nghĩ cho chúng tôi đến mức đó...」

『Mithril, không bán cho ta sao?』

Như đòn kết liễu, Rồng-san nói.

Nhận câu hỏi có vẻ buồn bã của cô ấy, Nhà vua sụp đổ (thất thủ).

「X-Xin lỗi ạ! Xin hãy lập tức ký hợp đồng.」

Nhờ ơn trời đất, có vẻ như chúng tôi có thể nhập được món hàng mục tiêu một cách an toàn.

Thế này thì mục đích ban đầu coi như đã đạt được.

「Nhân tiện về việc giao dịch hiện vật, thì chi phí vận chuyển...」

「Lặp lại thì xin lỗi, nhưng về điểm đó tôi có ý kiến được không?」

Tiếp tục là đề xuất từ Elf-san.

Thế này thì cô hầu gái hoàn toàn dựa dẫm (cõng trên lưng bế trên tay) rồi.

Cảm giác dần dần trở nên có lỗi.

「Người quen của tôi đang nghiên cứu việc kết nối không gian cố định với nơi xa. Nghe nói gần đây đã trở nên ổn định, nên tôi đang nghĩ liệu có thể đưa cái này vào áp dụng giữa hai nước Đế quốc Penny và Vương quốc Nipple không.」

「Kh-Không gian ma pháp, sao ạ?」

「Không thể hứa chắc, nhưng nếu thành hiện thực thì việc nhập Mithril cũng như vận chuyển vật tư sẽ trở nên dễ dàng. Những thứ quy mô lớn như lương thực hay quần áo thì khó, nhưng việc đi lại của tiền bạc và con người thì tôi hứa sẽ giảm thiểu công sức đáng kể.」

「Đó chẳng lẽ là của Bá tước Fahren nổi danh Ma đạo quý tộc...」

「Ừm, các vị cũng biết tên người đó sao.」

「Biết rõ là đằng khác ạ! Không nhưng mà, không ngờ lại nhận được sự hợp tác từ Bá tước Fahren. Tận tình giúp đỡ chúng tôi đến mức này, không biết phải cảm ơn thế nào cho hết, không có lời nào diễn tả được lòng biết ơn này.」

「Vì kiêm cả thử nghiệm thực tế, nên không cần bận tâm đến thế đâu.」

Nhớ lại thì, tôi cũng có nhớ đã nghe câu chuyện như thế.

Nghe đâu trước đây Ester-sama đã sử dụng để di chuyển từ Long Thành đến khu vực Đại Thánh Quốc. Dù không có sự hiện diện của Elf-san, nhưng nếu có sự hợp tác của những người sở hữu ma lực kha khá, thì có thể sử dụng Không gian ma pháp tiện lợi, đại loại là thứ như vậy.

「Nếu thiết bị đó có thể sử dụng được, chúng tôi cũng có những món hàng muốn mua từ Bacon-sama, ngài có thể xem xét được không ạ? Tất nhiên phí sử dụng thiết bị chúng tôi sẽ thanh toán toàn bộ.」

「V-Vâng! Khi đó nhất định xin nhờ ngài ạ.」

Tuy không biết ngài ấy sẽ mua thứ gì, nhưng giao dịch thương mại tại Long Thành tăng lên là chuyện tốt. Thị trấn của chúng tôi phồn vinh như một thị trấn trạm nghỉ (shukuba-machi), nên sự tồn tại của những giao dịch này chính là sinh mệnh.

Lợi nhuận càng tăng bao nhiêu, tâm hồn cô hầu gái càng bình yên bấy nhiêu.

Không có gì khiến tôi căng thẳng hơn là nhìn vào sổ sách có thu chi bấp bênh.

「Cảm ơn các vị. Xin gửi lời cảm ơn chân thành đến mọi người ở lãnh địa Bá tước Tanaka. Những ân tình nhận được này, tôi muốn kể lại cho đến muôn đời sau, xin khắc sâu trong tim.」

「K-Không, ngài trịnh trọng đến thế chúng tôi cũng khó xử lắm...」

Sự khúm núm của Nhà vua còn hơn cả lúc nãy.

Cái đầu cúi gập xuống (guwatto) sắp chạm vào đầu gối rồi.

Điều này khiến Điện hạ ngồi bên cạnh cũng lộ vẻ mặt khó xử.

Vì nói gì thì nói, chúng tôi toàn bộ đều là thường dân mà không có ngoại lệ. Giả sử là quý tộc đi nữa, thì cũng giống như khoảng cách tuyệt đối giữa thường dân và quý tộc, tôi nghĩ giữa Hoàng tộc và quý tộc cũng có bức tường không thể vượt qua.

Nhìn dáng vẻ Nhà vua dễ dàng vượt qua điều đó, cô hầu gái thoáng thấy được những gian khổ mà Hoàng gia Nipple đã chồng chất phía sau lưng ngài ấy. Lý do Tanaka-san chìa tay ra giúp họ, có lẽ tôi đã hiểu được một chút.

「Thưa các vị, hôm nay xin hãy để chúng tôi chiêu đãi tại tòa thành này.」

『Hôm nay thì không được rồi.』

「Ế...」

Ngay sau đó, biểu cảm của Nhà vua thay đổi, trở nên tuyệt vọng hoàn toàn.

Khuôn mặt ngẩng lên vội vã, hệt như đứa trẻ giúp việc bị chủ vứt bỏ.

Có vẻ như ngài ấy không nghĩ là sẽ bị từ chối. Từ sâu trong cổ họng vang lên âm thanh khàn khàn. Hơn nữa khuôn mặt của Rồng-san khi trả lời chẳng có biến đổi gì đặc biệt, nên sự lạnh lùng là vô đối (hampanai).

Không chậm trễ (kampatsu woirezu), Elf-san chen vào nói đỡ (follow).

「X-Xin lỗi, nhưng chúng tôi còn việc gấp đang chờ.」

「Ra là vậy, hóa ra là thế ạ!」

Vì là những người lùi lại một bước với nhau, nên bầu không khí thật kỳ lạ.

Cảm giác lạc loài của Rồng-san ngồi chễm chệ (don to) ở giữa cũng thật kinh khủng.

Nhìn cảnh này, tim cô hầu gái đập thình thịch.

Nhân tiện thì sau khi mua xong Mithril ở Vương quốc Nipple, chúng tôi dự định sẽ đến Đại Thánh Quốc. Nghe nói ở đất nước đó, cuộc đấu giá quy mô lớn nhất trong vùng thường xuyên được tổ chức. Elf-san đã chỉ cho tôi.

Tôi dự tính sẽ có được Ma thạch và Orihalcon ở đó.

Ngày hôm sau khi đến Đại Thánh Quốc, Gã xấu trai và Ester-chan quyết định chia làm hai ngả để thu thập thông tin. Cô nàng Loli Bitch ngụy trang trong trang phục thường dân thì đi nghe ngóng trong thị trấn. Còn tộc da vàng mặt phẳng dù có giãy giụa thế nào cũng bị chú ý, thì tiến hành điều tra xâm nhập bằng cách ẩn mình.

Đối với những cơ sở quan trọng của thị trấn này như Đại giáo đường biểu tượng của thị trấn, hay dinh thự từng là nhà của Thánh Nữ-sama, Gã xấu trai cũng có chút hiểu biết. Từ ký ức ra vào Đại Thánh Quốc trong quá khứ, tôi nghĩ sẽ thử điều tra những nơi mình nhớ.

Đương nhiên thời gian hoạt động là ban đêm.

Ban ngày ẩn mình trong nhà trọ, sau khi mặt trời lặn mới làm nhiệm vụ (mission).

Phong cách hoạt động trái ngược hoàn toàn với cộng sự Ester-chan. Thời điểm cô ấy quay về nhà trọ là lúc tôi đi ra ngoài. Vừa trao đổi thông tin trong bữa tối, vừa di chuyển trong thị trấn đã tối đen sau khi mặt trời lặn với trang phục áo choàng (robe).

Cho đến hôm qua tôi đã tập trung điều tra khu vực có nhà riêng của các Giám mục cấp cao.

Từ hôm nay, tôi định sẽ thăm dò nhà cũ của Thánh Nữ-sama.

Lẩn vào bóng đêm, tôi chạy nhanh qua những con đường vắng vẻ.

Nhờ ơn các chỉ số đã được tăng cấp (level up), tôi đến đích dễ dàng. Nếu là thời điểm mới chuyển sinh sang thế giới này, chắc chắn tôi đã bỏ cuộc giữa chừng (give up). Chắc là vừa thở hồng hộc (haa haa) vừa rải bữa tối ra đường rồi.

「......」

Nấp vào bóng của tòa nhà, quan sát cổng chính của dinh thự từ con đường mà tòa nhà hướng ra.

Ở lối ra vào có hai lính gác vũ trang một nhóm đang canh giữ. Phần bị phá hủy một nửa do sự hồi sinh của Ma Vương-sama trong quá khứ đã được sửa chữa. Quan sát một lúc, tôi cũng xác nhận được xe ngựa ra vào.

Có vẻ như dinh thự đã đổi chủ và được sử dụng bình thường.

Nếu vậy thì điều đáng quan tâm là nhân vật thay thế Thánh Nữ-sama vào đó.

Tôi tưởng tượng ra hình dáng một ông già béo tốt với chức danh kiểu Giáo hoàng. Hình dung trong đầu thôi đã thấy không dễ chịu chút nào. Nếu là một cô gái dễ thương gợi cảm (ecchi) như Thánh Nữ-sama thì tôi vui biết mấy. Nếu thế thì trai tân cũng có động lực.

Chuyện hôn nhân với Royal Bitch, vốn dĩ động lực (motivation) đã thấp rồi.

Cưới Vương nữ và trở thành Quốc vương tiếp theo của Đại Thánh Quốc. Nghe thì hay đấy, nhưng đối với trai tân thì chẳng khác nào đến đào mồ chôn mình. Chỉ nhìn thấy tương lai phá sản trong một đời thôi.

Nếu vậy thì thà gọi Thánh Nữ-sama chính chủ quay lại còn hơn. Chắc chắn đấy.

「...Muốn biết tình hình bên trong quá.」

Nghĩ là làm, tôi rời khỏi trước cổng chính dinh thự.

Di chuyển dọc theo tường bao để xa dần con đường chính diện.

Hướng bước chân vào con hẻm nhỏ hẹp để vòng ra cửa sau. Xác nhận khu vực không có người. Gã xấu trai đã thả nổi cơ thể bằng Phép thuật bay, vừa ẩn mình vào bóng của các công trình lân cận, vừa kiểm tra tình hình trong khuôn viên qua tường bao.

Dinh thự về đêm hầu như không cảm thấy bóng người.

Thứ đập vào mắt đầu tiên là khu vườn rộng rãi.

Phía trước đó có thể thấy ngôi nhà chính (omoya).

Vì xe ngựa vừa ra vào gần đây, nên nếu mai phục ở đây, có thể sẽ thấy người di chuyển. Nghĩ vậy, tôi quyết định kiên trì chờ đợi một lúc. Thế là khoảng một tiếng sau, tình hình trong khuôn viên có biến chuyển.

Phát hiện vật thể di chuyển ở góc tầm nhìn.

Đó là bóng người đi trên hành lang ngoài hướng ra vườn.

Hơn nữa ngạc nhiên là, nhân vật mà Gã xấu trai cũng nhớ mặt.

「Thật à...」

Là nhân vật cực kỳ hợp với từ tượng thanh Bon, Kyu, Bon (thân hình đồng hồ cát). Da thịt tràn đầy sự quyến rũ của người phụ nữ, dù trong bóng tối cũng không thể nhìn nhầm. Dù vậy nếu phải nêu một điểm bất mãn, thì là chiếc quần dài che kín phần bụng dưới không một kẽ hở.

Đại diện tiêu biểu cho người mà tôi muốn thấy mặc váy một lần.

Đúng vậy, là Bá tước Spencer.

「Chà chà, cảm ơn ngài đã cất công từ xa đến đây.」

「Không, tôi mới là người phải xin lỗi vì chuyến viếng thăm đột xuất.」

「Đại diện đang đợi. Nào nào, xin mời đi lối này.」

Cô ấy đang đi cùng một người đàn ông có vẻ là Giám mục của Đại Thánh Quốc.

Gã xấu trai cũng nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người.

Tuy nhiên, đó cũng chỉ là chuyện trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Bóng dáng đó nhanh chóng biến mất ở cuối hành lang, từ chỗ này không nhìn thấy nữa.

「......」

Làm thế nào mà thâm nhập được nhỉ.

Không, nếu có danh tiếng (name value) của đại cường quốc phương Bắc, thì việc được mời đến dinh thự có lẽ đơn giản chăng. Ít nhất là nhận được cơ hội gặp mặt đại diện. Tuy nhiên, nếu thế thì lập trường của chúng tôi, những kẻ đã hoàn toàn quyết liệt (đoạn tuyệt) với Đại Thánh Quốc, sẽ trở nên khó xử.

Đế quốc Penny đã bắt cóc Thánh Nữ-sama đơn phương, rồi còn xử tử công khai bởi tay Ma Vương-sama trước bàn dân thiên hạ. Dù chưa tuyên bố sống chết, nhưng chắc chắn là đã bị cấm cửa (ban/dekin). Nếu đến thăm trực diện, không lạ gì nếu bị ăn chưởng phép thuật ngay lập tức.

「...Quay về thôi.」

Bá tước Spencer đã thâm nhập vào Đại Thánh Quốc đến mức nào rồi.

Tệ nhất là, có khả năng hiện tại cô ấy đã nắm giữ phần lớn rồi.

Nếu thế thì dấn thân vào một cách vụng về sẽ trúng kế của đối phương (omou tsubo).

Trên đời này, có nhiều chuyện không thể giải quyết chỉ bằng bạo lực. Cái tiêu biểu nhất chẳng phải là tôn giáo sao. Hiện tại danh tiếng của Đế quốc Penny được giữ cân bằng nhờ vào những hành vi xấu xa của Thánh Nữ-sama, nhưng nếu hành động vụng về ở đây, có khả năng bị bịa đặt chuyện có chuyện không, và dư luận sẽ đảo chiều.

Nếu không phải dùng đến Fireball (Cầu lửa) thì là tốt nhất.

Chính vì thế, tôi ghen tị với thủ đoạn của Bá tước Spencer.

Tạm thời, hôm nay quay về nhà trọ và báo cáo tình hình cho Ester-chan. Cô ấy làm quý tộc lâu hơn tôi, nên nhất định muốn xin ý kiến. Tùy trường hợp, có khi cần phải nhờ đến binh lính riêng của Bệ hạ.

Trên đường quay về nhà trọ cứ điểm, tôi bắt gặp một cảnh tượng đáng chú ý ở khu phố sầm uất.

Đó là tại con hẻm nhỏ nằm cách con đường nhộn nhịp đông người qua lại một chút. Hình ảnh một đứa trẻ đang lục lọi thùng rác có vẻ là của các quán ăn nằm san sát gần đó. Chúi đầu vào thùng chứa (container) bằng gỗ nằm ngang, lục lọi (goso goso) bên trong để tìm kiếm vật phẩm.

Toàn thân mặc áo choàng. Trùm cả mũ.

Chắc là người vô gia cư.

Bình thường thì tôi cũng chẳng bận tâm.

Tuy nhiên, làn da ở cổ tay lộ ra thoáng qua có màu tím.

Cùng tông màu (coloring) với tên Ma tộc khổ dâm (M) nào đó.

「......」

Chẳng lẽ, là Ma tộc sao.

Đương nhiên, cũng có khả năng là nhìn nhầm.

Ngược lại, thế còn tự nhiên hơn nhiều ấy chứ.

Trước đây, trong bữa rượu Kimoronge (Tóc dài gớm ghiếc) đã nói. Trong khuôn khổ Ma tộc, những sự tồn tại mang hình dáng con người có xu hướng ở cấp bậc cao. Ma tộc cấp cao lại đi lục rác ở nơi con người sinh sống, tình huống đó đối với Gã xấu trai là không thể tin được. Đầy rẫy những điểm muốn bắt bẻ (tsukkomi).

Dù vậy vì tò mò, Gã xấu trai kiểm tra Cửa sổ trạng thái.

Khác với việc bắt chuyện, điểm ưu tú là có thể kiểm tra ngay lập tức.

Tên: Chưa thiết lập

Giới tính: Nữ

Chủng tộc: High Demon (Ác quỷ cao cấp)

Cấp độ (Level): 110

Nghề nghiệp (Job): Ma Vương

HP: 791010/791010

MP: 2004100/2004100

STR: 120005

VIT: 58991

DEX: 89003

AGI: 101222

INT: 151490

LUC: 31001

Thì ôi chao, chuyện gì thế này.

Cảm giác như đã nhìn thấy thứ không nên nhìn.

So với trạng thái đã kiểm tra từ nhân vật cùng chức danh trong quá khứ, dãy số liệu chẳng giống chút nào. Xét từ cấp độ thấp, có lẽ là do mới chuyển sinh chưa được bao lâu, nên hầu như chưa phát triển, ý là vậy chăng.

Nhớ lại thì Edita-sensei cũng từng nói câu thoại mang sắc thái tương tự.

Rằng Ma Vương đời trước đã phát triển quá mức hay sao đó.

Ngược lại Ma Vương-sama đời này có vẻ vừa mới sinh ra, trông rất không đáng tin cậy.

Edita-sensei hay Loligon, tùy trường hợp ngay cả Kimoronge, cũng có thể thách thức trực diện và bắt giữ được ấy chứ. Gã xấu trai cũng cảm thấy nếu dùng Stone Wall (Tường đá), có thể bắt sống (get) an toàn.

「......」

Vốn dĩ, tại sao chuyển sinh thể của Ma Vương-sama lại có mặt ở nơi này. Vừa cảm thấy thắc mắc, tôi chợt nhớ lại sự thật được phát hiện qua cuộc trao đổi với Ma Vương-sama đời trước. Sự tồn tại của ký ức được kế thừa dù chỉ là những mảnh vỡ khi thay đổi thế hệ.

Đất nước này là nơi đời trước đã sống rất lâu.

Tốt xấu khoan bàn, nhưng chắc chắn có nhiều kỷ niệm (vương vấn).

Dù có kế thừa ký ức thì cũng không lạ.

Tức là vào thời điểm mới chuyển sinh chưa được bao lâu, cô bé bị đói bụng nên tìm kiếm thức ăn và tuân theo bản năng quay về tổ (quy sào). Thực tế, ở phía trước nơi Gã xấu trai đang nhìn, có thể xác nhận hình ảnh cô bé đang ngấu nghiến thức ăn thừa tìm thấy từ thùng rác.

Nhìn kỹ thì, áo choàng cũng lấm lem chỗ này chỗ kia kìa.

Có mùi hôi thối thoang thoảng bay tới nữa chứ.

Đúng là cảnh tượng khiến lòng đau nhói (setsu-nai).

Với tư cách là Lolicon muốn che giấu thiếu nữ bỏ nhà đi bụi đang "chờ thần" (kamimachi - chờ người nuôi) tại nhà riêng, đây là tình huống không thể làm ngơ. Tôi bị thôi thúc bởi dục vọng muốn mang về nhà trọ nơi mình đang ở, và cùng nhau tận hưởng bồn tắm.

So với việc ôm mỹ nữ tại phòng Royal Suite của khách sạn cao cấp, thì việc ôm bé gái nghèo khổ hàng xóm tại nhà vệ sinh công cộng bẩn thỉu ở khu phố dưới (shitamachi), còn khiến trái tim được lấp đầy hơn nhiều. Lolicon là sinh vật như thế đấy. Mong hãy hiểu cho. Rằng đó là tình yêu.

「Xin lỗi, nhưng mà...」

「Hả!?」

Bước chân vào con hẻm nhỏ, tôi cất tiếng gọi đối phương.

Thế là Ma Vương-sama giật mình run bắn cả người, quay ngoắt lại về phía này.

Trên tay có thể thấy thứ gì đó như xiên nướng.

Chắc là mải ăn quá nên không nhận ra sự tiếp cận của kẻ biến thái.

Phản ứng cực kỳ đậm chất Loli.

「Chẳng hay cô có phải là người của Ma tộc không?」

「...Ngươi」

Đột ngột hỏi "Cô có phải là Ma Vương-sama không?" thì không được.

Trước tiên hãy giữ khoảng cách, ưu tiên giải tỏa sự căng thẳng của đối phương đã.

Kẻ khả nghi tiếp cận con mồi như thế đấy.

「Người quen của tôi có một người có màu da giống cô, nên tôi nghĩ có khi nào và đã bắt chuyện. Nếu cô đang gặp khó khăn về ăn uống, có muốn đi cùng tôi không? Tôi có thuê phòng ở nhà trọ ngay đằng kia.」

Không quên lôi chuyện ăn uống và chỗ ngủ ra dụ dỗ.

Tuy nhiên, toan tính đó của Gã xấu trai đã sụp đổ trong nháy mắt.

「Ta biết, ta biết ngươi...」

「Ô kìa? Cô biết khuôn mặt này sao?」

「Ng-Ngươi là kẻ đã giết ta, tên nhân tộc kia!」

Có vẻ như cô bé đã kế thừa ký ức lúc lâm chung từ Ma Vương-sama đời trước.

Đối với cô bé, Gã xấu trai không ai khác chính là kẻ thù tiền kiếp.

Thế này thì độ khó chinh phục (cưa đổ) Lolita chờ thần tăng vọt rồi.

Nếu suy nghĩ theo tầm nhìn dài hạn, đây là vấn đề có thể ảnh hưởng đến sự tồn vong của Long Thành. Hình ảnh Ma Vương-sama đời này trưởng thành giống như đời trước, rồi đến vùng đất quyết chiến để trả thù nhằm thực hiện mối hận thù quá khứ, dễ dàng được vẽ ra trong đầu.

Long Vương-sama chỉ vì chúng tôi quen biết với Bất Tử Vương-sama mà đã tấn công tới.

Thế này thì bằng mọi giá phải mang Lolita trước mắt về nhà (take home).

「Tôi cảm thấy vô cùng có lỗi với Ma Vương-sama đời trước. Tôi tuyệt đối không mong chuyện quá khứ được xóa bỏ (trôi theo dòng nước). Nhưng chúng tôi mong muốn từ nay về sau sẽ tiếp tục giao hữu tích cực với Ma Vương-sama.」

Trước mắt, thử đối diện chân thành một cách trực diện xem sao.

Mới chuyển sinh chưa được bao lâu, khả năng còn trinh là cực cao.

Đúng là nhiệm vụ (mission) đáng để nỗ lực.

「Đừng có đùa! A-Ai mà thèm với cái thứ như ngươi chứ...」

「Tôi không có ác ý. Hãy cho tôi cơ hội để nói chuyện.」

Ma Vương-sama ngắm nhìn thế này, có dáng vẻ rất đáng yêu.

Ngoại hình tuy chi tiết có khác biệt, nhưng cảm nhận được bầu không khí tương tự như Ma Vương-sama đời trước tôi từng gặp. Việc Kimoronge đuổi theo Ma Vương-sama bằng mắt thường, chứng tỏ ngoại hình có lẽ không thay đổi nhiều chăng.

Chỉ có điều, chiều cao là kích thước tối thiểu (minimum size). Cỡ học sinh tiểu học lớp dưới.

Lần này đừng có lớn lên nhé.

Cứ nhỏ mãi thế này thì Lolicon vui lắm.

「Ta ghét ngươi! Chết đi! Chết quách đi!」

「Ư...」

Tuy nhiên, mức độ ghét Gã xấu trai của đối phương là khá lớn.

Vừa trao đổi vài lời được một lúc, cô bé bỏ chạy nhanh như thỏ (datto no gotoku). Ngược lại với phía mặt đường sầm uất bên này, cô bé chạy sâu vào trong con hẻm nhỏ. Hơn nữa, về các chỉ số thì Ma Vương-sama đã thuộc khung ngoài nhân loại rồi. Cô bé nhanh chóng đi xa dần.

Định đuổi theo cái lưng đó, tôi định dùng Phép thuật bay theo phản xạ. Tuy nhiên, nơi này là giữa khu phố sầm uất. Hơn nữa ở những thị trấn lớn kiểu này, hầu hết trường hợp đều cấm bay trên trời. Đôi chân định bay lên lại nhanh chóng đáp xuống mặt đất.

Nếu tộc da vàng mặt phẳng bay lơ lửng trên trời đuổi theo một bé gái đang la hét bỏ chạy, chắc chắn hiến binh sẽ bay đến ngay lập tức. Dù cho xu thế dị giới có thân thiện với Lolicon đến đâu, thì cũng sẽ bị bắt quả tang tại trận thôi.

Nghĩ đến nhiệm vụ khác mà mình đang thực hiện, việc truy đuổi thêm nữa là điều đáng e ngại.

Và, trong lúc tôi đang do dự thì khí tức của cô bé cũng xa dần.

Tiếng bước chân bịch bịch (pata pata) nhanh chóng không còn nghe thấy nữa.

「......」

Đành chịu vậy, sau khi vấn đề Đại Thánh Quốc được giải quyết, tôi sẽ thử thách lại (challenge) sau.

Với tình hình kia chắc cũng không có nơi nào khác để nương tựa. Và, nhân loại bình thường cũng không thể làm gì được cô bé. Chắc trong vài ngày tới, cô bé cũng sẽ lang thang quanh đây giống như thế này chăng. Tôi cũng không nghĩ là cô bé sẽ ngã gục vì đói.

Cầu mong cho đến lúc đó vẫn còn trinh, đó là ước nguyện của trai tân.

Việc cảm thấy có lỗi với Ma Vương-sama đời trước cũng là sự thật.

Vừa suy nghĩ những điều đó, Gã xấu trai vừa rời khỏi con hẻm nhỏ.

Cứ điểm là nhà trọ nơi trọ lại hôm nay nằm ngay gần đó, đúng như tôi đã nói với Ma Vương tái sinh (reborn). Không rẻ nhưng cũng không đắt, một căn phòng bình dân cực kỳ phổ thông. Tôi đã trả trước tiền thuê khoảng một tuần tới.

Nhân tiện thì chung phòng với Loli Bitch.

Ban đầu, Gã xấu trai đề xuất mỗi người thuê một phòng. Đáp lại, ý kiến của cô ấy là thế thì không giống thường dân chút nào, nên bị bác bỏ. Vì trước đó tôi đã ép buộc cô ấy mặc trang phục thường dân, nên việc phủ định ý kiến của cô ấy cũng là điều đáng e ngại.

Thêm vào đó bổ sung là, thời gian hoạt động của hai người bị phân chia ngày và đêm.

Hầu như không có cơ hội ngủ cùng nhau.

Tuy nhiên, chỉ riêng hôm nay là Gã xấu trai đã quay về sớm.

Thì không hiểu sao, trong phòng chẳng thấy bóng dáng ai.

「...Ester-san?」

Thử cất tiếng gọi nhưng hoàn toàn không có phản ứng.

Đợi một lúc cũng không thấy tin tức gì.

Đang đi ra ngoài sao.

Giờ này mà ngủ thì quả là hơi sớm.

Từ ngoài cửa sổ vọng vào tiếng người qua lại trên đường. Chuyện này đối với người để ý thì nghe nói là rất khó chịu đấy. Đối với cô ấy sinh ra và lớn lên như quý tộc, có lẽ môi trường ngủ nghỉ này hơi khắc nghiệt chăng.

Cho đến khi bên ngoài yên tĩnh, việc đi giải tỏa ở quán rượu nào đó quanh đây là có thể xảy ra.

Mà nói chứ, nếu là tôi thì khả năng cao là đang làm thế.

Ở nơi công tác, tạt vào quán snack địa phương (quán rượu có tiếp viên), là một trong số ít niềm vui của nghề nô lệ công ty.

「......」

Ánh mắt tự nhiên hướng về giường của Ester-chan.

Nếu phòng bị lục lọi thì tôi đã nghĩ nhiều thứ rồi. Nhưng, không xác nhận được dấu vết như vậy. Một trong hai chiếc giường xếp cạnh nhau, chiếc ở gần cửa sổ, chăn đắp chỉ hơi nhăn nhúm một chút (kusha).

Chiếc giường của Gã xấu trai mà ý thức hướng đến tiếp theo, vẫn y nguyên như trước khi đi.

Hoàn toàn không cảm thấy bầu không khí có ai đó đã đến phòng.

Cấu trúc phòng khách là phòng đơn (one-room) không có chia cắt không gian gì cả. Khác với khách sạn thương mại (biz-ho) ở Nhật Bản hiện đại, không có phòng tắm vòi sen đi kèm. Nghe nói nhà vệ sinh cũng dùng chung, nên nếu không ở trong tầm mắt, tức là vắng mặt.

Tuy có lỗi vì trốn việc (sabot), nhưng tôi xin phép ngoan ngoãn chờ đợi vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!