Tanaka the Wizard

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 12 - Chương 02 Sự Tồn Tại Của Bậc Đế Vương (Hai)

Chương 02 Sự Tồn Tại Của Bậc Đế Vương (Hai)

Sự Tồn Tại Của Bậc Đế Vương (Hai)

Vấn đề xoay quanh danh hiệu Thú Vương đương đại cuối cùng cũng đã quay về trật tự ban đầu.

Cùng với đó, chúng tôi đã hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ mà Tinh Linh Vương-sama giao phó. Giờ chỉ còn việc quay về báo cáo những gì đã xảy ra tại Đại ngục sâm Ninku. Ban đầu tôi định nhờ cậy anh em Goblin, nhưng có vẻ như không cần thiết nữa.

Tử tước Spencer, người có mặt trong vụ náo động, chẳng nói chẳng rằng câu nào, cùng với đám kỵ sĩ tùy tùng dùng ma thuật bay trở về chiếc phi thuyền đang lơ lửng trên không. Sau vụ việc lần này, nếu cường quốc phương Bắc chịu yên ắng một thời gian thì tốt biết mấy.

Một lúc sau, khi sự tĩnh lặng đã trở lại quảng trường của khu định cư.

Nhận được thiện ý của Thú Vương-sama, chúng tôi quyết định ở lại đây một đêm.

Ngài ấy chào đón nhiệt tình, bảo rằng nhất định phải ngủ lại.

Vì mặt trời trên cao cũng đã bắt đầu ngả bóng, nên nếu đã vậy, chúng tôi quyết định hôm nay sẽ làm phiền họ. Mối quan hệ êm đẹp với họ cũng có lợi cho Dragon City. Tôi phán đoán rằng việc ở lại một đêm để thắt chặt tình thân ái là điều có ý nghĩa.

Edita-sensei và Đại Tinh Linh-dono cũng đã đồng ý.

Tiện thể thì anh em Goblin cũng ở lại cùng.

Căn nhà của Thú Vương-sama mà chúng tôi ghé thăm quả thực rất bề thế.

Trước hết, bản thân tòa nhà đã rất to lớn. Vì là nơi ở của Minotaur cao đến ba, bốn mét nên nhà cửa cũng phải tương xứng. Chỉ riêng cái cửa ra vào thôi, tay nắm cửa đã nằm ở tầm đầu của chúng tôi rồi, cảm giác dị giới thật không đùa được.

Nhà cửa về cơ bản là nhà trệt bằng gỗ, toát lên bầu không khí kiểu nhà gỗ log house. Do xung quanh được bao bọc bởi cây cối nên có vẻ không thiếu vật liệu gỗ, các công trình trong khu định cư đều sử dụng gỗ rất hào phóng.

Tuy nguồn nước sinh hoạt chủ yếu dựa vào giếng, nhưng chất lượng cuộc sống có vẻ cao đến bất ngờ.

Tôi cũng cảm nhận được điều đó khi quây quần bên bàn ăn.

Tôi sẽ không bao giờ nói là mình không kỳ vọng mấy, nhưng có lẽ do khác biệt về văn hóa ẩm thực nên tôi đã mang trong mình không ít lo lắng. Tuy nhiên, khi ngồi vào bàn ăn tối, những món ăn được chế biến khá công phu và trông rất ngon miệng đã hiện ra trước mắt chúng tôi.

Khuyên Mũi bảo rằng đám phụ nữ trong làng đã trổ hết tài nghệ để nấu nướng.

Khi ăn thử thì thấy ngon thật, khiến tôi cảm thấy có lỗi vì đã lo lắng. Có những tộc thú nhân có chế độ ăn uống không hợp với con người, nhưng mặt khác, cũng có những tộc thú nhân có chế độ ăn uống tương đối gần gũi với chúng ta.

Nghe chuyện đó, Mặt nước tương đã tìm thấy hy vọng cho việc giao lưu sau này.

Về thịt thì chủ yếu là thịt thú rừng, trong khi rau và ngũ cốc thì được trồng trọt. Tôi nghe nói ít nhất là tại khu định cư trực thuộc Thú Vương-sama, cuộc sống hoàn toàn không lo bị đói. So với cái vương quốc nghèo nàn nào đó, cuộc sống ở đây sung túc hơn nhiều.

Họ cũng thường xuyên nấu rượu, và tôi đã được mời một ly.

Món này cũng ngon tuyệt.

Sau bữa ăn, Thú Vương-sama đã chuẩn bị chỗ ngủ cho chúng tôi ngay tại nhà ngài. Căn phòng được gọi là phòng khách cũng được thiết kế theo quy chuẩn Minotaur nên cực kỳ rộng. Trong không gian có lẽ rộng tới 40 mét vuông, hai chiếc giường lớn hơn cả cỡ King Size được đặt cạnh nhau.

Đại Tinh Linh-dono được mang vào một chiếc giường riêng. Nói ngắn gọn thì là giường cho thú cưng. Những tộc thú nhân nhỏ bé đi bằng bốn chân như ngài ấy có vẻ cũng khá đông ở khu định cư này, nên việc chuẩn bị không gặp khó khăn gì.

Anh em Goblin ở phòng khác.

Phía bên kia lo ngại rằng năm người cùng ngủ chung thì sẽ chật chội.

Thế nên hôm nay, ba người chúng tôi sẽ mượn một phòng để ngủ lại.

Gã xấu trai đang cảm thấy tim đập thình thịch vì được chung phòng với Edita-sensei.

「Cơ mà, lần này mọi chuyện tiến triển thuận lợi quá nhỉ.」

「Vâng, đúng vậy ạ.」

Ngồi xuống mép giường, Mặt nước tương và Sensei ở vị trí đối diện nhau. Ngoài ra, bên cạnh đó có thể thấy bóng dáng Đại Tinh Linh-dono đang an tọa trên chiếc giường của mình. Ngài ấy đang ngồi theo kiểu Ai Cập (ngồi nghiêng), quan sát chúng tôi từ bên cạnh.

「Tiện thể thì tại sao ngươi lại biết con Goblin đó là Thú Vương đương đại?」

「Tôi có cơ hội nói chuyện với cậu ta, nên tôi đã nghĩ là có khả năng.」

Đó là chuyện xảy ra ngay sau khi tắm xong và ngồi lên giường.

Tôi nhận được câu hỏi từ Edita-sensei.

Giải thích về sự tồn tại của Cửa sổ thuộc tính rất phiền phức, nên xin lỗi nhé, chỗ này cho tôi lấp liếm qua loa vậy. Việc tôi quen biết họ từ trước là sự thật, và nếu cứ để Gã xấu trai tự ý suy diễn ra thì cũng chẳng làm phiền đến ai.

「Nhắc mới nhớ, ngươi từng nói là đã quen biết từ trước vụ việc với Ma Vương nhỉ.」

「Vâng, đúng thế ạ.」

Nhớ lại thì đó là đối tượng tôi gặp ở thế giới này còn trước cả Ester-sama hay Sophia-chan. Nếu nói về người quen biết sớm hơn họ thì chắc chỉ có Mercedes-chan thôi. Nghĩ vậy mới thấy, mối quan hệ của cậu ta với cô nàng đồng tính cận vệ kia thật đáng cảm thán.

Giờ này không biết cô ấy đang làm gì ở đâu nữa.

Hy vọng cô ấy đang chăm sóc tốt cho Công chúa điện hạ.

「Việc đánh bại Ma Vương, hai con Goblin đó cũng đã đóng góp sao?」

「Tôi đã được cứu trong lúc nguy cấp. Không thể không nhắc đến sự hiện diện của họ.」

「Vậy à...」

Tôi cũng nhận được câu hỏi từ Đại Tinh Linh-dono.

Một sự tồn tại mang danh hiệu Vua giống như Tinh Linh Vương-sama. Dù hiện tại danh hiệu đã chuyển sang cho Khuyên Mũi, nhưng trên thực tế, cậu ta sở hữu sức mạnh to lớn hơn nhiều.

Nếu báo cáo về sự tồn tại đó, cấp trên của Đại Tinh Linh-dono chắc chắn sẽ tiếp cận họ.

「Ta cũng đã để ý đến những kẻ đó từ trước. Ngươi quen biết bọn họ ở đâu vậy? Có phải lúc ghé thăm Lục địa hắc ám không? Ta nhớ là trước khi xảy ra chuyện với Ma Vương, ta chưa từng thấy họ ở trong thị trấn.」

「Là khu rừng gần thủ đô Kalis đấy ạ.」

「Ở, ở một nơi như thế mà lại có Goblin mạnh mẽ đến vậy sao...」

Edita-sensei vô cùng ngạc nhiên.

Dáng vẻ mở to mắt thốt lên của cô ấy thật đáng yêu.

Tuy nhiên, tôi nhớ là hồi đó họ cũng không mạnh đến thế. Người anh bị thương, còn cô em gái bị trúng tên trọng thương gần chết. Về sau, mỗi lần gặp lại tôi đều xác nhận chỉ số của họ tăng lên, nên điểm này chắc chắn không sai.

「Mối quan hệ với họ rất êm đẹp. Về việc báo cáo với Tinh Linh Vương-sama, tôi rất mong ngài xử lý khéo léo giúp. Tôi nghĩ như vậy chắc chắn cũng sẽ tốt cho các vị tinh linh.」

「Đã rõ. Ta sẽ truyền đạt lại đầy đủ cùng với lời nhắn đó.」

「Cảm ơn ngài đã chiếu cố.」

Nhận được yêu cầu từ phía tôi, Đại Tinh Linh-dono tỏ thái độ ưng thuận.

Nhìn thấy dáng vẻ đó, trên gương mặt Edita-sensei cũng nở nụ cười.

「Đã xây dựng được mối quan hệ êm đẹp với Bất Tử Vương và Tinh Linh Vương, giờ lại thêm cả Thú Vương, cho dù là Long Vương đi nữa thì cũng sẽ không dám tùy tiện ra tay đâu. Hơn nữa, nếu đã xác nhận được vị trí thị trấn mà kẻ đó cai trị, thì có thể nói là tạm thời bình an rồi.」

「Nhắc đến thị trấn, tôi cũng muốn hỏi Edita-san một việc.」

「Gì cơ?」

「Về Đại ngục sâm Ninku, vị trí địa lý của nó so với Đế quốc Penny như thế nào ạ? Liệu có thể đi lại dễ dàng bằng chân người không, hay bắt buộc phải dùng phi thuyền mới qua lại được, tôi muốn biết sơ qua về cảm giác khoảng cách.」

「Nói đại khái thì cũng chẳng khác gì đi đến các nước phương Nam đâu.」

「Khoảng cách xa bất ngờ nhỉ.」

「Đường chim bay thì không xa lắm, nhưng ở giữa có dãy núi trải dài chắn ngang.」

「Cảm giác chi phí vượt núi khá lớn nhỉ.」

「Ừm, đúng là như vậy.」

Quả không hổ danh là Sensei Loli Tóc Vàng Mũm Mĩm, kiến thức vô cùng uyên bác.

Khác với mối quan hệ với các nước phương Nam, quan hệ với tộc thú nhân ở đây dự định sẽ được giữ trong tầm kiểm soát của Bá tước Tanaka. Nếu đánh tiếng với Bệ hạ hay Tể tướng-dono thì thấy rõ là chẳng có chuyện gì tốt lành cả. Thay vào đó, chúng tôi sẽ định kỳ thiết lập bang giao.

Về việc di chuyển, có vẻ sẽ phải nhờ đến ma thuật bay.

Về các quốc gia khác nằm giữa Đại ngục sâm và Đế quốc Penny, ngay khi trở về Dragon City, tôi sẽ nhờ Tóc khoan và ngài Neumann xác nhận giúp.

Cùng với các quốc gia nằm giữa các nước phương Nam, đối với chúng tôi, đây sẽ là những quốc gia có độ ưu tiên cao. Tôi muốn tiến hành xác nhận bang giao và dâng lời khuyên lên triều đình.

「Ngươi cũng đã ra dáng một quý tộc lắm rồi đấy.」

「Vậy sao ạ?」

Nhìn Gã xấu trai, Edita-sensei cảm thán nói.

Có phải tôi đã nhúng tay vào quá nhiều việc rồi không nhỉ.

Cơ mà Sensei ấy mà, kể từ khi gặp lại ở các nước phương Nam, trang phục đã có sự thay đổi. Cụ thể hơn thì váy đã được thay bằng quần đùi. Đương nhiên là độ khó để chiêm ngưỡng quần lót cũng đã tăng lên.

Nhớ lại thì Loligon cũng đã thay đổi trang phục.

Có cảm giác trang trọng hơn, hay nói chung là chỉnh tề hơn.

「Thế nên nếu thị trấn mà kẻ đó yêu thích được bình yên thì là chuyện tốt rồi.」

「............」

Đây chẳng phải là cảnh để thử thách kỹ năng liếc trộm của Gã xấu trai, thứ đã được tôi luyện trong thời gian rời xa Dragon City sao. Cặp mắt đã được rèn giũa dưới trướng cô chủ nay đã xa, tôi không thể không thử nghiệm tại nơi này. Vì ngủ chung một không gian, trai tân cảm thấy máu nóng đang sục sôi.

Ít nhất một lần thôi, dù chỉ là thoáng qua, cũng có một thế giới mà tôi muốn nhìn thấy ở đó.

「À, xin lỗi. Ta cứ nói những lời bề trên một chiều như vậy.」

「Không dám ạ. Vì Christina-san, tôi cũng muốn cố gắng hết sức.」

Tuyệt đối không cử động cổ, chỉ di chuyển tiêu điểm từ những chuyển động nhỏ nhất của mắt. Sử dụng tầm nhìn ngoại vi để nhắm mục tiêu, chờ khoảnh khắc đối phương lơ là khỏi Gã xấu trai, tôi sẽ chớp lấy cơ hội liếc trộm một cách chính xác.

Bởi vì Edita-sensei phòng thủ yếu lắm.

Ngay lúc này đây, hình như đầu gối cô ấy đang hơi mở ra, có thể thấy bóng tối thấp thoáng giữa hai đùi.

Thứ ở phía trước là màu đen an toàn, hay là màu trắng hiếm có?

Cơ mà, váy ngắn thì tuyệt thật, nhưng quần đùi cũng không tệ chút nào. Luôn có thể nhìn thấy mặt trong đùi ở một độ sâu nhất định, và tùy theo cử động vô tình mà toàn bộ phần sâu bên trong sẽ hiện ra ngay lập tức. Cảm giác rõ ràng đó càng kích thích ham muốn liếc trộm.

Tuy nhiên, nỗ lực đó của Gã xấu trai chỉ diễn ra trong chốc lát.

「Sao mắt ngươi cứ rung rung thế, có sao không?」

「Ư...」

Ngay lập tức tôi bị Đại Tinh Linh-dono bắt thóp.

Phản xạ quay lại phía giọng nói phát ra, tôi thấy ngài ấy đang nhìn chằm chằm vào Mặt nước tương. Chẳng biết thực hư thế nào, nhưng thoạt nhìn thì ngài ấy toát lên bầu không khí của một loài thú ngây thơ thuần khiết không biết đến sự ô uế.

Thế nên dù muốn dù không, cách nói chuyện đó cũng kích thích cảm giác tội lỗi của tôi.

Mà nói chứ, nhãn cầu của trai tân rung dữ vậy sao.

「...Xin lỗi, hình như có bụi bay vào mắt tôi ạ.」

「Có sao không? Nếu cần rửa bằng nước thì ta sẽ giúp...」

「Dạ không, không đến mức đó đâu ạ, cứ để kệ thì nó sẽ tự trôi ra thôi.」

Sự quan tâm của Edita-sensei làm tim tôi đau nhói.

Gã trai tân ôm ấp những ý nghĩ đen tối trong bụng cảm thấy lương tâm cắn rứt.

Hôm nay tạm thời kiềm chế đến đây thôi.

Nhưng mà, một ngày nào đó nhất định tôi sẽ chinh phục cho bằng được trang phục mới của Sensei.

***

【Góc nhìn của Sophia-chan】

Đã một đêm trôi qua kể từ khi Tanaka-san và Elf-san rời khỏi thị trấn.

Có vẻ như lần này họ phải ở lại qua đêm để làm việc, hôm qua không thấy có dấu hiệu trở về. Ester-sama trong bữa tối đã rất lo lắng. Dragon-san thì suốt buổi giữ vẻ mặt không hài lòng.

Và rồi ngày hôm sau bắt đầu, hầu gái lại đến phòng làm việc như thường lệ.

Tôi ngồi vào bàn và đấu mắt với đống giấy tờ. Tôi đang sắp xếp các khoản chi phí phát sinh khi cân nhắc đến việc sơ tán cư dân trong trường hợp xảy ra vấn đề lớn nào đó tại thị trấn này trong tương lai.

Có lẽ vài ngày tới tôi sẽ tốn kha khá thời gian cho công việc này đây.

「Biết thế này thì ta cũng đi theo cho rồi~」

「Chủ nhân, Tinh Linh Vương đương đại là một tồn tại có nhiều lời đồn đại.」

「Vậy saooo?」

「Việc đàm phán hãy để cho những kẻ đó, chúng ta nên giữ khoảng cách thì hơn.」

Ở bộ ghế sofa đặt đối diện bàn làm việc, Tóc khoan-sama đang thư giãn. Bên cạnh là anh chàng đẹp trai hầu cận của cô ấy. Cảnh tượng người sau dỗ dành người trước đang tỏ vẻ chán chường vẫn y như mọi ngày.

Cô ấy vẫn là một người rất tự do tự tại.

「Nè, Sophia. Khi nào thì anh ta về vậyyy?」

「Xin lỗi, tôi cũng không được nghe lịch trình cụ thể ạ...」

「Ôi chà, vậy saooo?」

Tôi nghĩ ngài ấy sẽ không đi vắng quá lâu đâu.

Còn phải xem tâm trạng của Thị trưởng-san nữa, dù tốn bao nhiêu thời gian thì chắc cũng chỉ vài ngày là về thôi. Có Elf-san sử dụng được không gian ma pháp đi cùng, nên gác chuyện đàm phán với Tinh Linh Vương-sama sang một bên, thì việc quay về chắc sẽ nhanh thôi.

『Fua...』

Ở góc bàn làm việc, Chim-san ngáp một cái thật to.

Ban đầu khi mới chuyển từ bàn ăn sáng sang phòng làm việc, cậu bé còn thích thú ngắm nhìn tay của hầu gái. Nhưng được một lúc thì cậu bé bắt đầu gật gà gật gù. Chắc là do bụng no nên buồn ngủ rồi.

Theo lời Elf-san, đây là chim non mới nở chưa được bao lâu.

Chắc cũng giống như trẻ con loài người, cần phải ngủ thật nhiều.

Vừa làm việc vừa ngắm nhìn dáng vẻ đáng yêu đó cũng là một điều tuyệt vời.

Tiện thể thì tối qua tôi đã được ngủ chung giường với cậu bé. Lông vũ mềm mại, cảm giác rất dễ chịu. Tôi cũng được tắm chung nữa. Tối nay nếu Tanaka-san chưa về, tôi định sẽ lại ngủ cùng cậu bé.

「Đi vắng lâu quá thì con chim đó sẽ quên mất chủ nhân không chừng~」

「C-Chắc không có chuyện đó đâu ạ...」

Đúng lúc tôi đang trò chuyện bâng quơ với Tóc khoan-sama.

Từ hành lang vang lên tiếng bước chân rầm rập ồn ào.

Chẳng lẽ Dragon-san đến sao?

Sự chú ý của chúng tôi hướng về phía cửa phòng làm việc.

Ngay sau đó, giọng nói của Gonzalez-san vọng vào.

「Cô em, có đó không!?」

「A, vâng, có chuyện gì vậy ạ?」

Đáp lại tiếng gọi của ông ấy, cánh cửa lập tức mở toang.

Người xuất hiện đúng là chủ nhân của giọng nói đó.

Nhưng mà, có chuyện gì thế này? Vai ông ấy nhấp nhô, thở hồng hộc, một cảnh tượng xuất hiện không giống với Gonzalez-san luôn điềm tĩnh chút nào. Trên trán ông ấy còn lấm tấm mồ hôi nữa kìa.

「Gì vậy chứ~? Thở hồng hộc thế kia trông nóng nực quá đi~」

「Đại sự của thị trấn rồi! Tên Long Vương đó tấn công tới nơi rồi!」

Nghe giọng của Gonzalez-san, bầu không khí trong phòng làm việc thay đổi hoàn toàn.

Nụ cười trên gương mặt Tóc khoan-sama cũng biến mất.

Tôi cũng không nghĩ ra được câu trả lời nào hay ho.

Trong đầu tôi trở nên trắng xóa.

「Cô em, đại ca Tanaka vẫn chưa về sao?」

「D-Dạ, vâng, ngài ấy vẫn chưa về ạ...」

「Hết cách rồi, tình hình này chỉ còn nước những người đang ở trong thị trấn phải xoay sở thôi.」

「Này này, ngươi nói nghiêm túc đấy chứuuu?」

「Đúng như lời Chủ nhân nói. Chúng ta làm sao mà xoay sở được!」

Phản ứng của Tóc khoan-sama và người hầu cận là hoàn toàn chính đáng.

Đối phương là Vua của loài Rồng, sánh ngang với Ma Vương-sama, nên những gì chúng tôi có thể làm là cực kỳ hạn chế. Nếu bên kia thực sự muốn, chỉ cần vung tay nhẹ một cái là chúng tôi sẽ mất mạng dễ như chơi.

「Nhưng mà, nói thì nói vậy chứ không thể cứ thế bỏ mặc được đúng không? Không phải là bảo ra gây chiến trực diện đâu. Kế hoạch là chúng ta sẽ câu giờ cho đến khi đại ca đàm phán xong với Tinh Linh Vương và trở về.」

「Long Vương đó có phải là đối tượng có thể nói lý lẽ không vậyyy?」

「Cổng chính đã bị phá nát rồi. Nếu bỏ mặc thì lửa sẽ lan sang chỗ khác mất.」

「Hả... B-Bị phá rồi sao ạ?」

「Ừ, nát bươm rồi. Nếu bỏ mặc thì tên thị trưởng sẽ một mình lao vào mất.」

「............」

Có vẻ như đã có thiệt hại rồi.

Tình hình đang rất khẩn cấp.

Hơn nữa, cổng chính của thị trấn là kiệt tác mà Dragon-san đã bỏ bao công sức xây dựng. Elf-san từng nói rằng ma pháp bình thường không thể làm xước nó dù chỉ một chút. Vậy mà giờ đã nát bươm, hầu gái cảm giác như vừa thoáng thấy sức mạnh thực sự của Long Vương-sama.

「Dẫu vậy, chẳng phải cần có vũ lực tối thiểu saooo?」

「Ta hiểu ý cô muốn nói. Nhưng mà, tình hình hiện tại thì...」

Gonzalez-san cũng lộ vẻ mặt đau khổ.

Nắm đấm siết chặt cho thấy nội tâm của ông ấy.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc tiếp theo, vẻ mặt ấy đã có sự thay đổi rõ rệt.

Dường như nhận ra điều gì đó, sự chú ý của ông ấy chuyển sang chỗ khác.

Theo đó, ánh mắt của chúng tôi cũng dõi theo ông ấy.

Và rồi sự chú ý của mọi người hướng về phía trên bàn làm việc nơi hầu gái đang ngồi.

Cụ thể hơn là chú chim đang ngồi ở đó.

『Fuaaa...』

Một tiếng kêu kéo dài vang vọng trong căn phòng làm việc đã trở nên tĩnh lặng.

Cậu bé đang gật gù vì cơn buồn ngủ, nhưng sự xuất hiện của Gonzalez-san đã chuyển sự chú ý của cậu về phía chúng tôi. Bị mọi người đồng loạt nhìn chằm chằm, cậu bé nghiêng đầu. Phản ứng như đang thắc mắc đó trông thật đáng yêu.

「Đúng là nếu có thể nhờ cậy Bất Tử Vương đương đại, thì dù đối thủ là Long Vương, có lẽ cũng có thể câu giờ được chăng~? Nghe tên thị trưởng ở đây kể thì trong quá khứ, ngài ấy từng đánh ngang ngửa với loài rồng cao cấp mà không phải saooo.」

「Chủ nhân, đó là phương pháp quá không chắc chắn.」

「Không chắc chắn thật, nhưng ta chẳng nghĩ ra cách nào chắc chắn hơn cả.」

「Hự...」

Với tư cách là hầu gái ở đây, nếu có thể thì tôi không muốn dính dáng đến những chuyện nguy hiểm. Tuy nhiên, nếu đối thủ là Long Vương-sama, tôi cảm thấy dù có ở đâu trong thị trấn này thì cũng chẳng khác gì nhau.

Đó là cảm thán có được sau khi chứng kiến trận chiến giữa Ma Vương-sama và Tanaka-san. Trận đấu ma pháp bùm chéo diễn ra tít trên cao kia quả thực đáng sợ. Khi cả bầu trời bị bao phủ bởi lửa, tôi tưởng mình đã sợ đến mức rụng rời chân tay.

Nếu đối phương thực sự nghiêm túc, chắc chắn cả thị trấn sẽ "Bùm" một cái tiêu tùng.

Vậy thì ở bên cạnh những người mạnh mẽ có lẽ xác suất sống sót sẽ cao hơn. Tóc khoan-sama vốn nổi tiếng với những phán đoán kiểu này, nên tôi nghĩ việc hành động cùng cô ấy là một lựa chọn không tệ chút nào.

「Đại ca cũng đã đề phòng tình huống này nên mới để nhóc này lại thị trấn mà.」

「Đúng là nhớ lại thì hình như anh ta có nói mấy câu kiểu vậy thật~」

『Fuaaa~? Fuaaa~?』

Chim-san ngó nghiêng quan sát sắc mặt mọi người, tôi yêu cậu bé quá đi mất. Để một đứa trẻ đáng yêu thế này đứng mũi chịu sào, đối phó với người cùng đẳng cấp với Ma Vương-sama, cá nhân tôi cảm thấy rất áy náy.

Tay hầu gái tự nhiên đưa ra, ôm lấy cơ thể cậu bé.

Tôi xoa đầu cậu bé.

Cảm giác lông vũ mềm mại thật không cưỡng lại được.

『Fuaaa...』

「Cô em, xin lỗi nhưng có thể nhờ Bất Tử Vương ra mặt được không?」

「A, ừm, cậu bé này thực sự lợi hại đến thế sao ạ?」

「Ta hiểu ý cô muốn nói. Thú thật thì ta cũng chưa tin lắm. Chỉ là ta không nghĩ đại ca lại nói dối. Hơn nữa nghĩ đến sự rút lui của tên thị trưởng kia, chắc cũng có chút cảm giác thực tế chứ nhỉ?」

「Con Elf kia cũng nói rồi mà đúng không~? Chuyện chuyển giao thế hệ gì gì đó ấy.」

Ở đây chưa ai từng chứng kiến Chim-san chiến đấu cả.

Chắc hẳn mọi người cũng đang mang trong mình thắc mắc giống như tôi.

Tuy nhiên, tình cảnh hiện tại của thị trấn không còn nơi nào khác để bấu víu.

「...Vâng, tôi hiểu rồi ạ.」

Gật đầu nhẹ, hầu gái đứng dậy khỏi ghế.

Tôi không thể vì sự ích kỷ của mình mà làm phiền mọi người. Nhưng tôi cũng không thể ép buộc Chim-san rồi mình thì trốn đi được. Nếu đã vậy, ít nhất hãy cho phép tôi đi cùng đến hiện trường.

Tôi chẳng làm được gì đâu, nhưng ít nhất cũng làm được chừng đó.

「Không, cô em cứ đợi ở đây cũng được mà.」

「Xin lỗi vì đã đòi hỏi quá đáng. N-Nhưng tôi có thể đi cùng được không ạ?」

「...Nghiêm túc chứ? Cô em.」

「X-Xin lỗi vì đã gây phiền phức. Nhưng nếu Long Vương-sama thực sự tấn công tới, tôi nghĩ ở đâu trong thị trấn cũng như nhau thôi. Nếu vậy thì tôi cũng muốn, c-cùng với mọi người, ờm, chứng kiến diễn biến sự việc...」

「............」

Mọi người có mặt đều nhìn chằm chằm vào tôi.

Cũng có cảm giác hơi vội vàng.

Nhớ lại những kinh nghiệm trước đây, những chuyện kiểu như hùa theo không khí hiện trường này nọ, trong quá khứ cũng có đầy rẫy. Lần nào tôi cũng gặp rắc rối khủng khiếp. Tôi hận cái tính dễ bị cuốn theo của mình quá đi mất.

Nhưng tình cảm gắn bó với thị trấn này là thật.

「Nếu đã vậy thì tất cả cùng đi nhé~?」

「Chủ nhân!? K-Không được! Ở đây tôi sẽ dùng ma thuật đưa ngài đi xa...」

「Đây là cơ hội tuyệt vời để bán ân huệ cho gã đàn ông đó đấy~? Không thể để mỗi Sophia làm người tốt được~. Hơn nữa nếu có chuyện gì xảy ra, ngươi sẽ xoay sở được đúng không? Vậy thì lộ diện một chút chắc cũng không sao đâu nhỉ~」

「Hự... T-Tuân lệnh. Dù có phải hy sinh thân mình, nhất định thần sẽ...」

Chẳng lẽ hầu gái đã được Tóc khoan-sama quan tâm sao. Nhìn cô ấy mỉm cười đắc ý và tuyên bố dõng dạc, tôi cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh. Chỉ thấy có lỗi với anh chàng hầu cận thôi.

『Fakkyu』 (Phắc-kiu)

Chỉ có Chim-san là ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Ôm chặt lấy cơ thể tròn vo mềm mại đó, hầu gái cúi đầu thật sâu chào mọi người có mặt. Xác nhận cuộc trao đổi của chúng tôi, Gonzalez-san gật đầu như đã hạ quyết tâm.

「Được rồi, nếu vậy thì mọi người cùng đi.」

Chúng tôi rời khỏi dinh thự thị trưởng, cùng mọi người hướng về phía cổng chính của thị trấn.

***

【Góc nhìn của Sophia-chan】

Chúng tôi nhanh chóng đến được điểm đích là trước cổng chính. Nhờ ơn anh chàng hầu cận của Tóc khoan-sama đã sử dụng không gian ma pháp. Điểm đến là phía sau một tòa nhà cách cổng một chút. Từ đó, chúng tôi thận trọng bước đi, nấp sau vật cản để quan sát địa điểm xảy ra vấn đề.

Cổng chính quả nhiên đã bị sụp đổ.

Nó đổ sập hoành tráng từ tận gốc, hầu như không còn giữ được hình dáng ban đầu. Có lẽ một phần kiến trúc mái vẫn còn sót lại dưới dạng những mảnh vỡ lớn. Cảnh tượng những khối đá vỡ vụn rơi xuống đất khiến người xem cảm thấy mức độ nguy hiểm tăng cao.

Tiện thể thì, ở phía trước đó có bóng dáng một thiếu niên đáng yêu.

Cậu ta quay lưng lại với cánh cổng đã đổ nát, nhìn ngắm dãy phố tiếp nối bên trong.

Một cậu bé có đặc điểm là cặp sừng mọc trên đầu và cái đuôi mọc ra từ mông.

Trông trạc tuổi Dragon-san và Elf-san.

「A, ừm, dù tôi nghĩ chắc là không phải đâu, nhưng vị Long Vương kia là...」

「Dung mạo y hệt như lời đại ca kể. Chắc chắn là thằng nhóc đó rồi.」

「Hả...」

Đúng là cảm nhận được khí thế bề trên.

Trang phục khoác trên người trông như vương hầu quý tộc, dù chỉ nhìn thoáng qua cũng thấy là đồ đắt tiền. Dáng đứng khoanh tay điềm tĩnh đó, nếu là sau khi phá hủy cổng chính, thì trông cực kỳ ra dáng.

Nhưng mà, là trẻ con.

Một đứa trẻ nhỏ thế này, thực sự là Long Vương-sama sao.

Không thể không nghi ngờ được.

Thêm nữa là rất đẹp trai.

Gương mặt hứa hẹn một tương lai rạng ngời.

「Về phần nội dung bên trong, liệu có giống kiểu tên thị trưởng thị trấn này không nhỉ~?」

「Chủ nhân, Long Vương sánh ngang với Ma Vương đời trước. Xin hãy hết sức cẩn trọng.」

「Cái cổng kiên cố kia mà bị phá hỏng đến mức này thì cũng có sức thuyết phục đấy chứ~...」

Nghe nói trước đây Long Vương-sama đã cùng với phía cường quốc phương Bắc ghé thăm thị trấn.

Chợt nhớ ra điều đó, hầu gái ngước nhìn lên trời.

Tuy nhiên, lần này không thấy phi thuyền lơ lửng trên không trung. Phía trước cánh cổng đổ nát cũng không thấy kỵ sĩ hay binh lính nào xếp hàng. Người dân trong thị trấn có mặt ở đó có vẻ cũng đã chạy trốn khỏi hiện trường, cả khu vực lân cận vắng tanh.

Có vẻ như Long Vương-sama đã đến đây một mình.

Nếu cổng không bị phá, có lẽ đã có lựa chọn đón tiếp trịnh trọng. Tôi nghe nói lần trước ngài ấy đến vì hiềm khích với Bất Tử Vương-sama đời trước. Lần viếng thăm hôm nay có ý đồ gì đây?

Nếu mục tiêu là Chim-san, thì hầu gái chỉ biết đau lòng thôi.

「Vậy giờ hắn định làm gì tiếp đây~?」

「Mấy người đợi ở đây đi. Tôi sẽ ra hỏi chuyện.」

「Ôi chà đáng tin cậy ghê. Nhưng mà, nếu ngươi chết thì anh ta sẽ buồn lắm đấy nhé~...」

「Tôi là đoàn trưởng kỵ sĩ của hắn đấy? Giờ không ra mặt thì đợi đến bao giờ. Vì thế nên xin lỗi nhé, cô em, giao Bất Tử Vương điện hạ cho ta được không? Ta không định để họ đánh nhau đâu. Ta muốn dùng làm con bài đàm phán.」

「...V-Vâng ạ.」

Gonzalez-san đã nói vậy thì hầu gái không thể từ chối.

Tuy nhiên, ngay sau đó.

Bất ngờ có tiếng hét lớn vang lên.

『NGƯƠI! Chẳng lẽ, là NGƯƠI đã phá nó sao!? Cái đó ấy!』

Là Dragon-san, Dragon-san đã đến.

Cô ấy bay vèo trên trời, lao thẳng đến chỗ Long Vương-sama.

Có lẽ cũng giống như chúng tôi, cô ấy biết tin cổng chính bị phá nên chạy đến. Vì Gonzalez-san đã biết chuyện, nên trong nội bộ Chiến đoàn Hoàng hôn, chuỗi náo loạn này chắc hẳn đã được thông báo rộng rãi.

「Hừm, là con bé ồn ào hôm qua à.」

『Grừ rừ rừ rừ, đ-định phá hủy thị trấn này sao!? Đến đây làm gì!』

Dragon-san, cực kỳ căng thẳng.

Hầu gái nhìn thôi cũng thấy sợ.

Dáng vẻ gầm gừ trong cổ họng, sẵn sàng chiến đấu đối mặt với Long Vương-sama khiến tôi nhớ lại hình ảnh cô ấy hồi mới đến chỗ Tanaka-san trước khi trở nên thân thiết. Cảm giác như cô ấy có thể lao vào bất cứ lúc nào.

Đối mặt với cô ấy, Long Vương-sama phán một câu đầy uy nghiêm.

「Đêm qua Trẫm hoàn toàn không ngủ được.」

『Hự... C-Cái gì vậy chứ.』

「Biết rằng không thể trả đũa Bất Tử Vương đời trước, sự bực bội không sao nguôi ngoai. Những chuyện quá khứ cứ thế hiện lên rồi biến mất, hiện lên rồi biến mất trong tâm trí. Cứ thế trôi qua, trời đã sáng lúc nào không hay.」

『............』

Cuộc đối đáp giữa Dragon-san và Long Vương-sama bắt đầu.

Cuộc trao đổi của hai người truyền đến tai chúng tôi rất rõ ràng.

Vốn dĩ nơi này thường đông đúc người qua lại, nhưng hôm nay do cổng chính sụp đổ nên hoàn toàn vắng bóng người. Nhờ đó mà giọng nói đều đều của đối phương vọng đến chỗ chúng tôi đang giữ khoảng cách rất rõ.

Cư dân thị trấn biết rõ độ bền của các tòa nhà và bức tường, nên thấy nó sập là bỏ chạy tán loạn ngay. Nhìn từ xa cũng thấy lác đác vài bóng người đang quan sát tình hình, nhưng chắc đếm trên đầu ngón tay.

Vì trong trận chiến với Ma Vương-sama, nó cũng chỉ sụp một chút thôi mà.

「...Đêm qua Trẫm hoàn toàn không ngủ được đấy.」

『K-Không cần nhắc lại ta cũng nghe rõ rồi! Thì sao chứ!』

Tiện thể thì Long Vương-sama có vẻ sở hữu cảm quan hơi khác người nhỉ.

Mấy chuyện đó xin ngài cứ giữ trong lòng giùm cho. Ai chẳng có một hai đêm mất ngủ, tôi nghĩ thế. Hầu gái đây mỗi khi xung quanh xảy ra vấn đề gì là lại run rẩy suốt đêm đấy thôi.

「Sự bực bội mà Trẫm đang cảm thấy, con bé kia nghĩ sao?」

『Chuyện đó tự ngươi nghĩ đi! Sao lại hỏi ta!?』

「Nếu tự mình suy nghĩ như lời ngươi nói, thì Trẫm nghĩ thế này. Bằng cách tiêu diệt thị trấn mà bộ xương khô kia để lại lúc chết, Trẫm có thể giải tỏa sự bực bội tràn ngập trong lòng chăng. Đêm nay có thể ngủ ngon giấc chăng.」

『Hự...』

Long Vương-sama bước một bước về phía Dragon-san.

Trái ngược với vẻ điềm nhiên trả lời không chút dao động của người trước, người sau giật nảy mình run rẩy khi thấy hắn đến gần. Từ cái đuôi dựng đứng cũng có thể thấy rõ sự căng thẳng của cô ấy.

『Khoan đã! Chỗ này không liên quan! Không liên quan gì đến Bất Tử Vương cả!?』

「Hôm qua cũng nghe nói thế rồi. Nhưng sự thật hay không thì Trẫm không có cách nào biết được.」

『Nhưng mà...』

「Quan trọng là Trẫm cảm thấy thế nào.」

Mang danh là Vua nên cách suy nghĩ cũng thật táo bạo.

Người bị cuốn vào thật hết chịu nổi.

『Nếu làm thế, c-chúng ta cũng sẽ tiêu diệt thị trấn của ngươi!』

Nhận lấy lời lẽ của Long Vương-sama, phát ngôn của Dragon-san cũng dần trở nên quá khích. Đối với chúng tôi đang nấp sau tòa nhà quan sát, đây là cảnh tượng thót tim. Chẳng phải là tình thế ngàn cân treo sợi tóc sao.

「...Nếu vậy thì, Trẫm phải làm sao với sự bực bội này đây?」

『Đ-Đã bảo là, mấy chuyện đó...!』

Kết quả là, câu chuyện cứ đi lòng vòng.

Dragon-san đóng vai người nghe trông thật bối rối, cảm giác rất mới mẻ.

Bình thường thì có Tanaka-san hay Elf-san bên cạnh đảm nhận việc đàm phán. Cô ấy thường phụ trách lao động chân tay nhiều hơn. Bản thân cô ấy cũng có vẻ ưng ý với điều đó.

「Nếu hành hạ kẻ đó, liệu sự bực bội của Trẫm có được giải tỏa không nhỉ?」

『Hả!?』

Khoảnh khắc tiếp theo, Long Vương-sama chuyển động.

Vừa bước một bước tưởng chừng vô hại, hắn đã áp sát Dragon-san trong chớp mắt. Và rồi, hắn tung nắm đấm vào ngực cô ấy. Một đòn lún sâu vào bụng.

Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không theo kịp.

Bị đấm vào bụng, Dragon-san bay ngược về phía sau.

Chân vẫn chưa chạm đất, cô ấy va mạnh vào tòa nhà phía sau.

Tiếng "Rầm" lớn vang lên, tường ngoài xuất hiện vết nứt.

Cứ thế cô ấy ngồi phịch xuống đất, rũ rượi bất động. Từ cái đuôi và ngón tay giật giật, chắc chắn là còn sống. Nhưng tình trạng trông có vẻ không ổn chút nào.

「Á...」

Hầu gái suýt chút nữa hét lên.

Tóc khoan-sama và Gonzalez-san cũng vậy, tiếng nuốt nước bọt truyền đến từ ngay bên cạnh. Về phần anh chàng hầu cận, dưới chân anh ta đã vẽ sẵn ma pháp trận. Chắc là không gian ma pháp.

Không thể nào bỏ mặc cô ấy mà chạy trốn được.

Tôi biết là ngu ngốc.

Tôi ra đó thì làm được gì chứ.

Chỉ tổ vướng chân thôi không phải sao.

Nhưng, nhận ra thì cơ thể tôi đã tự chuyển động rồi.

Tôi lao ra từ sau tòa nhà hướng về phía Dragon-san.

「Kẻ nào? Hơn nữa, con phượng hoàng ấu sinh kia chẳng lẽ là...」

Sự chú ý của Long Vương-sama chuyển sang phía này.

Ngay lập tức, trong lòng hầu gái, Chim-san có phản ứng.

Cựa quậy một chút, cậu bé nhảy phắt khỏi tay tôi, tiếp đất nhẹ nhàng "bộp" một cái. Rồi cậu đứng chắn trước tôi và Dragon-san, thủ thế thách thức Long Vương-sama.

『Fakkyu! Fakkyu!』 (Fặc-kiu! Fặc-kiu!)

Tiếng kêu tiếp theo hoàn toàn khác với vẻ êm đềm trước đó, là tiếng đe dọa đầy hiểm hóc. Giọng nói mang vẻ hoang dã ẩn trong sự đáng yêu liên tục hướng về phía Long Vương-sama.

Hắn cũng nhận định đối tượng trước mắt là kẻ thù.

Cái mông tròn vo lắc lư qua lại trông thật đáng yêu. Từ phía sau nhìn thấy rõ mồn một, khiến tôi muốn lao vào ôm chầm lấy. Nhưng đối phương là Bất Tử Vương-sama, nên chỗ này xin phép giao lại cho ngài.

Thay vào đó, hầu gái chạy đến bên Dragon-san.

Dùng đôi tay đã rảnh rang, tôi ôm lấy cô ấy đang ngã gục.

Liệu có thể cho phép chúng tôi rút lui thế này không.

『N-Này, đồ ngốc! Phải chạy mau đi chứ...』

Ngay sau đó, cô ấy tỉnh lại và cất tiếng.

Ánh sáng nhạt bao bọc cơ thể chắc là ma thuật hồi phục.

Cảm giác ấm áp giống ma thuật của Tanaka-san.

「Tội lỗi của Bất Tử Vương đời trước, trút lên đời này âu cũng là một thú vui.」

『Fua!?』

Trong lúc đó, sự chú ý của Long Vương-sama lại thay đổi.

Ánh mắt đang hướng về Dragon-san chuyển sang Chim-san. Giống như lúc nãy, đối phương lao đi với tốc độ không thể nhìn thấy, áp sát cậu bé tròn vo mềm mại. Nhận ra thì hắn đã đá bay cậu bé rồi, chuyện gì thế này.

Cứ như đá một quả bóng lăn trên đất vậy.

Tuy nhiên, diễn biến tiếp theo đã thay đổi hoàn toàn so với trước.

『Fuaaakkyuuu!』

「Hử...」

Ngay tức khắc, một ma pháp trận hiện ra trước mặt Chim-san.

Mũi chân của Long Vương-sama khựng lại trước cơ thể cậu bé.

Khác với khi Dragon-san bị đấm, cơ thể người trước không hề bay về phía sau. Thay vào đó, chính cơ thể của kẻ tấn công, cụ thể là phần chân của Long Vương-sama, bắt đầu xuất hiện sự thay đổi rõ rệt ngay trước mắt mọi người.

Từ đầu gối trở xuống nhũn ra và thối rữa trong nháy mắt.

Phần ống chân trẻ trung lộ ra khỏi quần đùi bỗng chốc nhăn nheo, thậm chí cơ bắp và xương ẩn dưới da cũng lộ ra. Dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cảnh tượng cơ thể người mưng mủ nhầy nhụa khiến người xem kinh hãi.

Điều này khiến Long Vương-sama cũng cảm thấy nguy hiểm.

Hắn nhảy lùi lại, tạo khoảng cách lớn với Chim-san.

「Vừa thay thế đã có uy lực này, đời trước có vẻ đã tích tụ khá nhiều sức mạnh đấy.」

『Fakkyuu! Fuaaakkyuuu!』

Chim-san, tuyệt quá.

Tiếng kêu kiềm chế lặp đi lặp lại nghe mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hóa ra cậu bé thực sự sở hữu sức mạnh to lớn đến vậy, hầu gái giờ mới kinh ngạc trước sự hiện diện của cậu với tư cách là Bất Tử Vương-sama. Tôi đã tùy tiện ôm ấp, mang đi khắp nơi, thậm chí tối qua còn dùng làm gối ôm nữa chứ.

Nghĩ lại sự thật đó mà lạnh sống lưng.

Nhưng bản thân cậu bé tuyệt nhiên không tỏ vẻ khó chịu.

Chắc là sẽ ổn thôi, giờ tôi chỉ muốn tin như vậy.

Nếu không thì hầu gái cũng sẽ nhầy nhụa giống như cẳng chân của Long Vương-sama mất.

「Vẫn phiền toái như mọi khi. Biết bao nhiêu đồng bào đã ngã xuống vì thứ này.」

Lấy lại khoảng cách, Long Vương-sama vung nhẹ tay về phía cái chân đã thối rữa của mình. Trước sự chứng kiến của chúng tôi, phần từ đầu gối trở xuống bị cắt đứt rơi xuống đất. Máu phun ra xối xả từ mặt cắt.

Nhưng, chuyện đó cũng chỉ trong chốc lát.

Vết thương lập tức khép lại, hơn nữa phần bị mất đã mọc lại.

Giống như Tanaka-san, Long Vương-sama cũng sử dụng ma thuật hồi phục cực mạnh. Nhớ lại thì Ma Vương-sama đời trước cũng dùng ma thuật hồi phục mạnh mẽ tương tự. Đã mang danh hiệu Vua, thì dù chỉ một loại ma pháp như thế này thôi cũng đã được tôi luyện thuần thục rồi.

「Nhào vô. Trẫm sẽ tiếp chiêu.」

『Fuaaakkyuuu!』

Như đáp lại tiếng gọi của Long Vương-sama, Chim-san lao tới.

Cơ thể nhỏ bé đạp đất phóng đi như một viên đạn.

Sau đó, cuộc chiến ác liệt bắt đầu giữa hai người.

Long Vương-sama bắn ma pháp không thương tiếc vào Chim-san.

Có lẽ sợ ma thuật thối rữa cơ thể, hắn bay lên không trung, tấn công từ xa xuống cậu bé đang đứng trên mặt đất. Ma pháp được bắn ra đủ loại, khi là khối cầu lửa, khi là tia sét khoét sâu xuống đất.

Đáp lại, Chim-san cũng bắn trả ma pháp về phía Long Vương-sama.

Về phía này thì nhất quán là ma pháp thối rữa.

Có lẽ cậu ấy đang cố gắng không gây thiệt hại cho xung quanh. Thực tế, mỗi khi ma pháp của Long Vương-sama phá hủy các tòa nhà lân cận, cậu ấy lại tỏ vẻ giật mình kinh ngạc.

Cậu ấy di chuyển cũng có vẻ cứ liếc nhìn ra sau lưng.

Cậu ấy chắc chắn là một chú chim thông minh hơn chúng tôi nghĩ nhiều.

「Con chim cô ôm, mạnh khủng khiếp thật đấy~」

「Ahang-sama...」

Nhận ra thì Tóc khoan-sama đã ở bên cạnh từ lúc nào.

Bên cạnh còn có anh chàng hầu cận và Gonzalez-san nữa.

「Chủ nhân, thế nên tôi mới nói. Con chim đó nguy hiểm lắm.」

「Nói thì nói vậy nhưng cậu ấy đang cố gắng vì chúng ta mà~?」

「Không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu. Nên giữ khoảng cách tối thiểu thì hơn.」

「Cơ mà, cách chiến đấu chẳng giống chim chút nào nhỉ~? Nhớ lại thì từ khi đến thị trấn này, ta chưa thấy con chim đó bay lần nào, Phượng hoàng là loài chim không liên quan đến bầu trời saooo?」

Tôi cũng đồng ý với ý kiến của Tóc khoan-sama.

Chim-san, toàn chạy bộ thôi.

Cậu bé dùng đôi chân ngắn cũn chạy rầm rập ngang dọc trên mặt đất.

Trong khi Long Vương-sama đang lơ lửng trên không, tôi bắt đầu hơi nghi ngờ về ý nghĩa sự tồn tại của đôi cánh cậu bé dạo gần đây. Dù không vỗ cánh bay được thì cũng có lựa chọn dùng ma pháp để bay mà nhỉ.

『Grừ rừ rừ rừ, tại sao con chim đó lại vì thị trấn...』

Nhìn dáng vẻ chiến đấu của Chim-san, Dragon-san dường như cũng cảm nhận được ý chí của cậu ấy.

Và, theo phán đoán nghiệp dư của hầu gái, tình hình có vẻ cân sức.

Ma pháp bắn ra từ Long Vương-sama hầu hết đều bị chặn lại bởi thứ gì đó giống như bức tường vô hình ngay trước khi trúng Chim-san. Mặt khác, ma pháp của Chim-san cũng mãi không trúng đối thủ. Mà có trúng thì lại cắt bỏ và hồi phục, như chưa từng có gì xảy ra.

Cảm giác như cả hai bên đều thiếu đòn quyết định.

Nhờ vậy, chuỗi tình huống này dường như gây stress cực độ cho Long Vương-sama.

「Aaa, thật phiền phức quá đi mất.」

『Fakkyu! Fakkyu!』

「Cứ đà này, sự bực bội của Trẫm chỉ càng tích tụ thêm thôi.」

Long Vương-sama đang bay trên trời bỗng hạ độ cao cái rụp.

Ánh mắt hắn rời khỏi Chim-san đang chạy trên mặt đất.

Chuyển hướng về phía Dragon-san.

Chúng tôi cũng đang tập trung đợi ngay gần đó, nên việc sự chú ý của đối phương hướng về phía này, tôi lập tức hiểu ngay. Bên cạnh Tóc khoan-sama, anh chàng hầu cận bắt đầu chuẩn bị không gian ma pháp.

「Cô em đồng tộc kia, hãy làm việc có ích cho Trẫm đi.」

『Hự...』

Ngay lập tức, Long Vương-sama đã áp sát trước mặt chúng tôi.

Dragon-san đang thủ thế liền bắn ma thuật tấn công ngay tắp lự. Hướng về đối thủ đang lao tới từ trên đầu, một dải ánh sáng lấp lánh được phóng ra tức thì từ ma pháp trận hiện lên phía trước.

Độ lớn dư sức nuốt chửng vài người lớn.

Tuy nhiên, Long Vương-sama dùng không gian ma pháp để né tránh.

Hắn dịch chuyển ngay ra sau lưng Dragon-san.

『Fuaaaakkyuuuuu!』

Tiếng kêu của Chim-san vang lên to hơn hẳn.

Cậu ấy đang lao về phía này với khí thế dũng mãnh.

Cục bông tròn vo đang chạy rầm rập tới.

Như chờ đợi sự xuất hiện đó, ma pháp được bắn ra từ tay Long Vương-sama. Nhắm vào sườn của Chim-san đang liều mạng chạy về phía chúng tôi, từ ma pháp trận hiện lên trên tay hắn, ma pháp bảy sắc cầu vồng được bắn ra.

Hàng chục tia sáng lần lượt bay về phía Chim-san.

Nhưng bị bức tường vô hình chặn lại, kết quả bằng không.

Chim-san, tuyệt vời.

Tuy nhiên, tình thế xoay chuyển hoàn toàn khi hướng đi của các tia sáng thay đổi. Ngoài Chim-san ra, những tia sáng cầu vồng còn nhắm vào Dragon-san là đầu tàu, Tóc khoan-sama, anh chàng hầu cận, Gonzalez-san, và cả hầu gái nữa.

『Fua! Fua! Fuaaaaaa!』

Ngay khoảnh khắc suýt trúng đòn, hầu gái đã chứng kiến.

Thứ gì đó vô hình giống hệt thứ Chim-san dùng để bảo vệ bản thân đã đánh bật ma pháp của Long Vương-sama. Nó không chỉ bảo vệ cậu ấy, mà còn bảo vệ cả Dragon-san, Tóc khoan-sama và những người khác có mặt ở đó.

Ngoại lệ duy nhất, chính là bản thân Chim-san.

『Fua, Fuaaaaaa!』

Có lẽ do phải phân chia sức mạnh để bảo vệ chúng tôi.

Một trong số vô vàn tia sáng bảy sắc cầu vồng đã xuyên thủng cơ thể cậu ấy. Ma pháp của Long Vương-sama mà trước đó cậu ấy chặn được hoàn hảo, giờ đã khoét một lỗ lớn ngay trên cánh của Chim-san.

Mất thăng bằng, cậu ấy lăn lông lốc trên mặt đất theo đà chạy. Rồi cậu lướt qua ngay bên cạnh chúng tôi trong nháy mắt, đập vào tường ngoài tòa nhà nằm trên đường thẳng đó và dừng lại.

Có vẻ như là một đòn chí mạng.

Cậu ấy chỉ co giật liên hồi, không có dấu hiệu đứng dậy.

『N-Này!』

Ngay lập tức Dragon-san vươn tay về phía Chim-san.

Tức thì, ma pháp trận hiện lên "Bùm" một cái trên tay cô ấy.

Thấy cô ấy hoảng loạn như vậy, Long Vương-sama cất tiếng.

「Cô em kia, dùng ma thuật hồi phục có ổn không đấy? Đối thủ là Undead đấy nhé.」

『Hự...』

「Vừa kế thừa ngôi vị Bất Tử Vương chưa bao lâu, có vẻ hiểu biết về cách xử lý cơ thể bất tử vẫn còn thiếu sót. Hơn nữa nhìn cái đầu chim kia thì dễ bị lợi dụng là phải. Tình hình này thì hắn không còn là mối đe dọa với Trẫm nữa.」

Nhắc mới nhớ trước đây, Tanaka-san cũng đã phổ biến cho chúng tôi. Chim-san là Undead, nên tuyệt đối không được dùng ma thuật hồi phục. Nghe đâu không những không hồi phục mà còn bị thương thêm.

Tôi cũng từng nghe chuyện các giáo sĩ phục vụ trong nhà thờ dùng ma thuật hồi phục để kiềm chế Zombie hay Skeleton. Nó cũng gây hiệu quả tương tự lên Chim-san.

Nhìn dáng vẻ không giống Undead chút nào nên tôi cứ hay quên mất. Chắc Dragon-san cũng phản xạ tự nhiên thôi. Và khi chuyện đã thế này thì những gì chúng tôi có thể làm là rất hạn chế.

Tôi vội vã chạy đến bên cậu ấy.

Nâng cơ thể nhỏ bé rũ rượi lên khỏi mặt đất.

『...Fua... Fuaa...』

Từ dáng vẻ run rẩy từng cơn nhỏ, hầu gái xác nhận Chim-san vẫn còn sống. Vì là Undead nên tôi cũng hơi nghi ngờ không biết diễn đạt thế này có đúng không, nhưng có phản ứng là tốt rồi.

Tuy nhiên, tình trạng có vẻ khó mà đứng dậy lại được.

Những gì tôi có thể làm chỉ là xé tạp dề đang mặc, quấn vào vết thương thay cho băng gạc. Nhưng nghĩ đến thân phận Undead của cậu ấy, tôi không biết hành động này có ý nghĩa đến đâu.

Mặt khác, Dragon-san quay lại đối mặt với Long Vương-sama và lớn tiếng lên án.

『Đ-Đồ hèn hạ! Thế mà cũng là Long tộc sao!?』

「Kẻ đó chưa từng lợi dụng người khác vì bản thân mình sao?」

『Không! Chuyện đó là đương nhiên!』

Nghe cuộc đối đáp của hai người, tôi chợt nhớ lại lần đầu gặp Dragon-san ở núi Peipei. Chuyện cô ấy bắt Ester-sama làm con tin giữa chừng khi đang đánh nhau với Tanaka-san, tôi vẫn còn nhớ rõ lắm.

Có phải cô ấy cũng nhớ lại điều tương tự như ký ức của hầu gái không.

『Hự...!』

Dragon-san giật mình như nhận ra điều gì đó.

Rồi cô ấy sửa lời mà gầm lên.

『H-Hầu như! Hầu như, không có!』

Hầu gái rất thích cái tính cương trực này của cô ấy.

Nhưng giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó. Không chỉ tính mạng chúng tôi, mà cả Dragon City đang gặp nguy. Cứ đà này thì trước khi Tanaka-san về, thị trấn có khi tiêu tùng mất.

「Cô em kia, nể tình đồng tộc. Trẫm sẽ cho kẻ đó một cơ hội.」

『Cơ hội, l-là cái gì!?』

「Nếu kẻ đó có thể làm Trẫm bị thương dù chỉ một chút, Trẫm sẽ tha cho cái thị trấn này.」

『Hả, này, cái đó...』

「Nhưng, khi kẻ đó từ bỏ việc này, Trẫm sẽ xóa sổ thị trấn này không còn dấu vết.」

『Hự...』

Vẻ mặt Dragon-san thay đổi kinh hoàng.

Cô ấy mở to mắt nhìn Long Vương-sama hơn bao giờ hết.

Cảm giác như con ngươi sắp rơi ra ngoài đến nơi.

Cái đuôi dựng đứng đang run rẩy bần bật kìa.

『...T-Thật chứ? Hứa là thực sự sẽ không làm gì thị trấn chứ?』

Câu trả lời tiếp theo là sự hạ mình hiếm thấy ở Dragon-san.

Nếu là bình thường, cô ấy chắc chắn đã lao vào gây chiến ngay lập tức. Hầu gái tự nhiên hình dung ra cảnh cô ấy gào lên "nhào vô" rồi nổi điên. Nhưng lần này chuyện đó đã lặn mất tăm.

Bởi vì đối thủ trước mắt là Vua của loài Rồng. Trong khuôn khổ Ma tộc, giống như việc anh chàng hầu cận của Tóc khoan-sama hoàn toàn bất lực trước Ma Vương-sama đời trước, cô ấy chắc chắn cũng không thể thắng nổi Long Vương-sama.

Cảnh tượng sau đòn đánh vừa rồi càng khẳng định nỗi lo của hầu gái.

Cuộc trao đổi này đối với cô ấy, chẳng khác nào bản án tử hình thực sự.

「À, ta hứa. Lấy danh dự của Vua ra thề.」

『Được! T-Ta sẽ đuổi ngươi khỏi thị trấn này!』

Tuy nhiên, Dragon-san vẫn gật đầu mạnh mẽ.

Thị trấn này đối với cô ấy quan trọng đến thế sao.

Hầu gái chỉ biết cảm thấy bản thân vô dụng khi chỉ biết đứng nhìn.

***

Sau khi nhận được sự hợp tác của Tinh Linh Vương-sama, chúng tôi quay trở lại Dragon City ngay lập tức. Tôi đã bàn bạc xem có thể ghé qua thị trấn ra mắt sớm nhất có thể không, và cô ấy đã đồng ý đi ngay bây giờ.

Dù là với Bất Tử Vương-sama hay Long Vương-sama tôi cũng nghĩ thế, nhưng họ hành động nhanh gọn thật.

Chưa gặp ông Vua nào lề mề cả.

Đây chỉ là tưởng tượng của Gã xấu trai thôi, nhưng có lẽ Tinh Linh Vương-sama cũng thấy được giá trị nào đó trong mối quan hệ với chúng tôi. Nếu quả thực là vậy, tôi sẽ cố gắng để sau này không làm cô ấy thất vọng.

Về vị trí thị trấn mà Long Vương-sama cai trị, tôi dự định sẽ bàn bạc cùng với việc giải thích tình hình chi tiết sau khi giới thiệu với mọi người ở Dragon City. Phán đoán là nên có sự tham gia của Loligon để xác nhận thì chắc chắn hơn.

「Nào nào, vậy thì dẫn đường đến thị trấn của các cậu đi~」

「Ừ, ừm. Vậy tôi sẽ dùng ma thuật đưa đón ngay đây.」

Nhận lời Tinh Linh Vương-sama, Edita-sensei đáp lại.

Từ hôm qua đến giờ toàn nhờ cô ấy làm chân đi lại, thật sự xin lỗi. Nhìn ma pháp trận "Bùm" một cái hiện lên dưới chân, tôi lặp lại lời xin lỗi trong lòng. Sau khi vụ việc với Long Vương-sama êm xuôi, có lẽ nên nghĩ quà cảm ơn gì đó.

Trong lúc đó, Tinh Linh Vương-sama đứng dậy khỏi ngai vàng và đến ngay bên cạnh. Trên ma pháp trận chật hẹp, nghĩ đến việc cô gái không mặc quần lót đang ở khoảng cách có thể chạm tay tới, trai tân cảm thấy lòng mình lâng lâng.

Bộ váy liền thân ngắn cũn.

Cảm nhận được đường cong cơ thể sau lớp vải mỏng.

Phần nhô lên đầy đặn của cặp mông to có thể thấy lờ mờ qua lớp vải mịn. Có cảm giác nếp nhăn tụ lại ở khe mông, ảo giác như đang chiêm ngưỡng cơ thể trần trụi, quyết định món ăn kèm cho tối nay đây rồi.

「Hửm~? Sao thế? Bộ dạng này có vấn đề gì à?」

「Dạ không, tôi chỉ nghĩ là hơi khác phong cách so với Đại Tinh Linh-dono thôi ạ.」

Dù không nhìn chằm chằm nhưng tôi bị bắt thóp ngay lập tức.

Cô ấy quan sát từng cử chỉ của Gã xấu trai rất kỹ.

Chẳng lẽ đang cảnh giác chúng tôi sao.

Nếu vậy thì sau này muốn liếc trộm cũng khó đây.

「Đối với Tinh Linh thì hình dáng của vật chất chẳng có ý nghĩa gì lớn đâu.」

「Trước đây tôi cũng được Đại Tinh Linh-dono giải thích như vậy ạ.」

「Con người là sinh vật coi trọng hình dáng vật chất nên phiền phức ghê ha~」

Tiện thể thì dưới chân cô ấy có bóng dáng Đại Tinh Linh-dono.

Vị trí của ngài ấy nhìn lên phía này, dù có xoay sở thế nào thì cũng lọt vào tầm mắt là bên trong váy. Chẳng lẽ ngài ấy đang tận hưởng sao. Nhìn lên háng cấp trên và tận hưởng sao.

Không gian ma pháp cũng tốt, nhưng ma pháp biến thành động vật nhỏ cũng hấp dẫn thật.

Sự không phòng bị đến từ việc không coi trọng hình dáng vật chất quả thực vô cùng hấp dẫn đối với trai tân.

「Vậy đi nhé.」

「Vâng, xin nhờ cô.」

Theo hiệu lệnh của Edita-sensei, không gian ma pháp được kích hoạt.

Tầm nhìn tối sầm lại trong chốc lát.

Bóng tối chỉ kéo dài trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Ngay lập tức cảnh vật xung quanh thay đổi.

Từ giữa hang động lờ mờ ánh ngọc, sang dưới ánh mặt trời chói chang, giữa vùng thảo nguyên quen thuộc. Phía trước một chút có thể thấy dãy phố Dragon City. Điểm đến có vẻ là trên ngọn đồi cách cổng chính một đoạn.

Chắc là ý định tinh tế của Sensei muốn cho Tinh Linh Vương-sama thấy toàn cảnh thị trấn.

Ngay sau đó, Gã xấu trai bất ngờ chứng kiến một cảnh tượng không lường trước.

Cổng chính của thị trấn đang bị sụp đổ.

Hơn nữa là sụp đổ khá hoành tráng.

Đó là thứ mà ngay cả Ma Đạo Quý Tộc hay Giáo sư Janal cũng khó làm trầy xước. Dù là Ma tộc khổ dâm (M) hay Goggoru-chan thì cũng gây được bao nhiêu sát thương chứ. Đến mức làm sụp đổ được thì kẻ làm được việc đó chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Edita-sensei cũng lập tức lên tiếng.

「N-Này, tình hình thị trấn có vẻ không ổn nhỉ?」

「Có vẻ như đang xảy ra vấn đề gì đó.」

Tại nơi chúng tôi đang nhìn, tiếng "Rầm" lớn vang lên.

Đồng thời một dải ánh sáng vươn từ mặt đất lên trời.

Chắc chắn là ma thuật tấn công.

Có vẻ ai đó đang đánh nhau gần cổng chính. Tiếp đó tôi xác nhận được những bóng người nhỏ như hạt đậu bay qua bay lại. Về số lượng thì có vẻ ít, nhưng thiệt hại gây ra cho xung quanh vào thời điểm này là không thể xem thường.

Chứng kiến cảnh này, Tinh Linh Vương-sama cũng cất tiếng.

「Thị trấn của các cậu đang bị tấn công hả? Cổng sập rồi kìa?」

「Vừa mới đến nhưng có vẻ tôi sẽ phải nhờ Tinh Linh Vương-sama giúp đỡ ngay rồi.」

Kẻ thù địch với Dragon City mà lại có thể nghiền nát cổng chính, Mặt nước tương chỉ nghĩ ra một người duy nhất. Nhưng tôi không ngờ hắn lại tấn công ngay hôm sau thế này. Điểm đáng chú ý là không thấy phi thuyền của cường quốc phương Bắc xung quanh.

Cuộc xâm lược này có ý đồ gì đây.

「Ta đã nghe kể trước rồi, nhưng không ngờ lại đang đối đầu trực diện với Long Vương thế kia. Các cậu là nhóm quá khích hơn ta tưởng đấy nhỉ? Nếu vậy thì Tinh Linh Vương đây cũng hơi run đầu gối đấy.」

「Ngài biết ở kia có Long Vương sao?」

「Vì các tinh linh ở gần đó đang sợ hãi mà~」

「Ra là vậy.」

Cảm biến Tinh Linh, tiện lợi thật.

Chắc còn ứng dụng được nhiều việc khác nữa.

Không, giờ không phải lúc cảm thán chuyện đó.

「Edita-san, xin lỗi nhưng làm ơn đưa tôi đến chỗ đó gấp.」

「Ừm. C-Cứ giao cho tôi!」

Cùng với cái gật đầu mạnh mẽ của Edita-sensei, tầm nhìn lại tối sầm.

Cảm giác bồng bềnh trong chốc lát như đi thang máy.

Khi cảm giác mặt đất trở lại dưới chân, trong tầm mắt đã có những dáng hình quen thuộc.

Điểm đến là trên bức tường bao quanh Dragon City. Địa điểm nhìn xuống quảng trường ngay lối vào, bên cạnh cái cổng chính đã đổ nát. Nhờ đó chúng tôi có thể nắm bắt tình hình hiện trường chỉ trong nháy mắt.

Trước cổng chính quả nhiên có bóng dáng Long Vương-sama như Gã xấu trai tưởng tượng.

Và cách hắn vài mét, có dáng hình Loligon đang dang rộng hai tay, lưng quay về phía thị trấn. Ánh sáng lấp lánh phát ra từ toàn thân cô ấy là hiệu năng của loại ma pháp nào đây. Từ bộ dạng đầy thương tích cũng có thể cảm nhận được bầu không khí ngàn cân treo sợi tóc.

「Kẻ đó tuy sức lực kém hơn, nhưng có vẻ cũng có khí chất của kẻ đứng trên.」

『Thị trấn này quan trọng lắm! Ta đã hứa với hắn là sẽ bảo vệ rồi!』

Ngay lập tức, cuộc đối đáp của hai bên lọt vào tai tôi.

Âm hưởng dự báo cao trào nghe thật bất ổn làm sao.

Vừa lúc đó, tôi thấy có sự chuyển động của người ở chỗ khác.

「Gonzalez-san, nhờ ông lo cho Chim-san!」

「N-Này, cô em, định làm gì thế!?」

Hầu gái-san đang quan sát tình hình từ phía sau Loligon, không biết nghĩ gì mà lại lao về phía chiến trường. Cô ấy trao Chim-san đang ôm trong lòng cho Gon-chan ở ngay gần đó rồi lao lên cảm tử.

Cô ấy ra đó thì làm được gì chứ.

Không không, làm sao mà làm được gì chứ.

Chắc chắn bản thân cô ấy cũng thừa hiểu.

Vậy mà vẫn phải lao ra, nghĩa là tình hình đã bức bách đến mức đó rồi sao.

Thế chẳng phải là tuyệt vọng rồi sao.

「K-Khoan đã!」

「Edita-san, chỗ này để tôi.」

Trước khi Sensei kịp bước lên, Gã xấu trai xin phép xung phong.

Đối thủ là Long Vương-sama.

Không phải lúc để dè sẻn.

Tuy không rõ chi tiết sự tình, nhưng trên đời này không tồn tại thứ gì quan trọng hơn Loligon và Sophia-chan. Những chuyện như lợi ích của giới rồng sau này, hay sự tồn tại của những vị Vua thân thiết với hắn, mấy cái đó tôi không còn tâm trí đâu mà lo nữa.

Dùng ma thuật bay lao thẳng đến hiện trường.

Có vẻ đối phương cũng đã nhận ra sự hiện diện của tôi.

「Gì thế? Kẻ đó chẳng phải là tên con người từng chống đối Trẫm trước đây sao...」

「Fireball!」

Ngắt lời Long Vương-sama đang định nói gì đó bằng một đòn tấn công.

Dồn toàn lực bắn ra Fireball đen kịt.

Thứ đã dùng trong trận chiến với Ma Vương-sama.

Khối cầu lửa đen kịt nhỏ xíu chỉ bằng nắm tay. Lần trước tôi cũng nghĩ rồi, nhìn thôi đã thấy hại sức khỏe. Lần này tôi tăng số lượng lên, vài quả nổi lên xung quanh Gã xấu trai và đồng loạt lao về phía Long Vương-sama.

「Hự...」

Có vẻ đối phương cũng nhận ra uy lực của ngọn lửa đen.

Hắn mở to mắt kinh ngạc rồi dùng ma thuật bay vút lên trời.

「T-Tanaka-san!」

『A! Aaaaaa, Ngươi...!』

Chứng kiến sự xuất hiện của Gã xấu trai, mọi người có mặt đều phản ứng.

Muốn chạy đến ngay để thể hiện sự xuất hiện của mình lắm chứ.

Nhưng chỗ này ưu tiên đối phó Long Vương-sama trước.

Bắn ma thuật hồi phục trong tầm mắt, rồi tôi cũng bay lên trời.

Trước mắt Gã xấu trai, những quả cầu lửa đen đuổi theo Long Vương-sama. Giống như các kiểu khác đứng đầu là Mobile F-rank, tôi cung cấp tính năng tự tìm mục tiêu (homing). Nhận ra quỹ đạo đó, từ phía đối phương vang lên tiếng kinh ngạc.

Dẫu vậy hắn vẫn bình tĩnh xử lý từng ngọn lửa một.

Điều khiển ma thuật bay điêu luyện, hắn nhắm đến việc kích nổ dây chuyền khi các ngọn lửa va chạm nhau. Ngọn lửa chạm vào ngọn lửa, nuốt chửng lẫn nhau, tán xạ ánh sáng đen rồi biến mất. Gã xấu trai đây cũng có tiếng nói trong việc bay lượn nhào lộn, nhưng Long Vương-sama cũng khá đấy.

Tốc độ, độ sắc bén, tăng giảm tốc, cái nào cũng miễn chê.

Tuy nhiên, có vẻ hắn không thể xử lý hết tất cả.

Đó là quả cuối cùng sượt qua mũi chân.

Ngọn lửa đen bùng lên định nuốt chửng mục tiêu.

「Hự...」

Thấy vậy, Long Vương-sama tự cắt đứt chân mình để tránh bị ăn mòn.

Hắc hỏa bám vào cái chân đang rơi xuống, cứ thế rơi xuống mặt đất. Ngọn lửa bùng lên trong khoảnh khắc đó chỉ đốt cháy chất lỏng chảy ra từ mặt cắt, chứ không lan đến phần còn lại trên đùi.

Chiếc quần đùi vẫn nguyên vẹn như một lẽ đương nhiên, Gã xấu trai cảm thấy ngưỡng mộ.

Phần bị cắt đứt, ngay khoảnh khắc tiếp theo đã được chữa lành bằng ma thuật hồi phục và tái sinh.

Kiểm tra chỉ số thì thấy đã hồi phục hoàn toàn.

Phản ứng y hệt lúc đánh với Ma Vương-sama.

Xem ra phải coi đây là phản ứng đương nhiên đối với những vị thuộc cấp King. Để đánh bại chắc chắn, phải tốn công làm cạn kiệt ma lực trước. Và đó là một việc cực kỳ vất vả.

Nếu thực sự xảy ra tranh chấp, chắc cơ hội thắng của Gã xấu trai chưa đến một nửa.

Khi việc chỉ tập trung vào INT bị lộ trước Ma Vương-sama, tôi đã bị phản công đau điếng.

Nhưng mà, diễn biến lần này tôi thấy không tệ.

Sự thật là đã đánh lén được một đòn, để khắc sâu ấn tượng đó, Gã xấu trai lập tức đặt thêm đơn hàng Fireball đen kịt. Tôi cho nổi lên số lượng y hệt lúc nãy xung quanh mình. Tôi dọa dẫm hết mình rằng tôi có thể bắn bất cứ lúc nào đấy nhé.

Chính lúc này đây là thời điểm để tung đòn hù dọa (bluff).

Cũng không quên củng cố phòng thủ bằng ma thuật hồi phục duy trì.

Vậy là tôi đối đầu với Long Vương-sama trên bầu trời cao của thị trấn.

「Kẻ đó, thực sự là con người sao?」

「Ngài thấy tôi không giống con người à?」

「............」

Nhìn nhau ở khoảng cách vài mét.

Đối phương đã gây hại cho thị trấn rồi. Ở đây mà tỏ ra nhún nhường để bị đánh giá thấp ý chí chiến đấu thì không được. Tuy không rõ chi tiết sự tình, nhưng Loligon bị thương là sự thật, chỗ này cho tôi được lên mặt chút.

「Nếu ngài định làm hại thị trấn, tôi sẽ liều mạng đánh bại ngài.」

Có lẽ do đã lên cấp sau vụ việc với Ma Vương-sama. Dù đã rải khá nhiều Fireball đen nhưng ma lực vẫn còn dư dả. Dùng kèm ma thuật hồi phục duy trì thì lượng hồi phục có vẻ còn nhiều hơn.

Thế nên, đặt thêm Fireball.

Tôi tạo ra thêm vài quả cầu lửa đen vây quanh Long Vương-sama.

「Hự...」

Thấy vậy, giống như lần gặp hôm qua, cánh tay đối phương vung về phía này.

Thứ gì đó vô hình tiến tới làm méo mó cảnh vật xung quanh.

Thứ đó được bắn ra liên tiếp hai, ba lần.

Gã xấu trai đáp trả bằng cách ném Fireball đã chuẩn bị sẵn vào đó, triệt tiêu mối đe dọa đang áp sát ngay trước mắt. Bằng cách nào đó tôi đã vượt qua đòn đầu của Long Vương-sama. Ngay sau đó tôi cũng không quên tạo thêm những quả cầu lửa bù vào phần đã tiêu thụ.

「Trẫm chưa từng biết con người nào như kẻ đó.」

「Vậy thì nhân cơ hội này làm quen cũng tốt ạ.」

Vẻ mặt đối phương cứng đờ trông thấy.

Quả nhiên, ma pháp của tôi cũng là mối đe dọa đủ lớn đối với thuộc tính Vua. Cảm giác như nó sẽ trở thành chủ lực của Gã xấu trai trong thời gian tới. Tôi đã thể hiện được sự xoay sở khá tốt để hù dọa Long Vương-sama rồi chứ nhỉ.

Và, tuy là nói hơi xa xỉ, nhưng tôi muốn tránh tranh chấp thêm nữa.

Bởi vì bên dưới chúng tôi là Dragon City.

Vốn dĩ tôi không có ý định gây chiến nghiêm túc với đối thủ mang danh hiệu Vua. Vụ với Ma Vương-sama tôi đã khổ sở lắm rồi. Tùy tình hình có khi mất tất cả cũng nên. Chính vì thế, tôi muốn tránh đi vào vết xe đổ.

Quan trọng là duy trì trạng thái đôi bên không thể ra tay với nhau càng lâu càng tốt. Thế giới đâu phải ai cũng làm bạn được với ai, hòa bình chẳng phải là như thế sao. Tôi không nghĩ mình làm được cái chuyện nhuộm bàn cờ Othello thành một màu.

「Chẳng lẽ, kẻ đó là sự tồn tại vương giả của loài người sao?」

「Không dám, tôi chỉ là gia thần thôi. Quân chủ còn có người khác.」

「............」

Không biết có ý nghĩa gì không, nhưng cứ quảng bá về Bệ hạ một chút. Nếu hắn hiểu lầm rằng còn có con người nguy hiểm hơn Gã xấu trai thì tốt quá. Có thời điểm Cửa sổ thuộc tính cũng ghi danh hiệu kiểu vậy, nên tôi không nói dối đâu.

Đang suy nghĩ những chuyện đó, bỗng nhiên có hơi người ngay bên cạnh.

Không, không phải người mà là Tinh Linh.

Nhờ không gian ma pháp, Tinh Linh Vương-sama xuất hiện "Xin chào" bên cạnh Mặt nước tương.

「Yahho~! Lâu rồi không gặp nhỉ. Có khỏe không~?」

「Vua của các tinh linh đến tận nơi này là có chuyện gì?」

Có vẻ Tinh Linh Vương-sama và Long Vương-sama có quen biết nhau.

Nhận thấy lời chào đặc biệt thân thiện của người trước, Gã xấu trai kiềm chế lời nói tiếp theo. Theo dự định ban đầu, tôi sẽ push sự hiện diện của cô ấy với Long Vương-sama. So với việc bản thân tôi ra oai, thì cách đó chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng lớn hơn.

Mà Tinh Linh Vương-sama chen vào đúng lúc tuyệt vời thật.

Chắc là cô ấy quen với những cuộc trao đổi kiểu này rồi, tôi nghĩ thế.

「Vốn dĩ Trẫm có khỏe hay không cũng chẳng liên quan đến kẻ đó.」

「Hể~? Đừng nói những lời lạnh lùng thế chứ. Buồn lắm đấy.」

Giao việc đối phó Long Vương-sama cho Tinh Linh Vương-sama, Gã xấu trai liếc nhìn tình hình dưới đất. Ở đó có bóng dáng Edita-sensei đang chạy đến chỗ nhóm Loligon. Cô ấy đang thay Mặt nước tương xử lý tình huống bên đó.

Dù chưa hề bàn bạc gì nhưng Sensei Loli Tóc Vàng Mũm Mĩm đã hiểu ý và hành động giúp tôi, thật sự cảm ơn rất nhiều. Quả nhiên, nếu kết hôn thì trai tân xin lớn tiếng khẳng định là muốn lấy một trinh nữ như Sensei.

Loligon cũng bình an vô sự là tốt rồi.

Nhìn từ xa tôi thấy cô ấy đã được hồi phục nhờ ma thuật.

Nếu cô ấy có mệnh hệ gì, trái tim trai tân sẽ vỡ vụn mất.

Mặt khác, Chim-san vẫn bất động khiến tôi lo lắng. Cậu ấy là Undead nên không dùng được ma thuật hồi phục. Là một kẻ nghiện Heal như Gã xấu trai, tôi càng cảm thấy bất an hơn. Muốn chạy đến ngay lập tức.

「Chẳng lẽ, ngươi định khiếu nại về hành động của Trẫm sao?」

「Lâu đài của cậu ấy, hôm qua tự nhiên bắt đầu di chuyển nhỉ? Ta nhận được báo cáo từ các tinh linh lảng vảng quanh đó, sao thế? Dạo gần đây nó vẫn ở yên một chỗ và giao thương với các thị trấn lân cận mà.」

「............」

Vừa cười tủm tỉm, Tinh Linh Vương-sama vừa hỏi.

Long Vương-sama mất lời để nói tiếp.

Nhắc đến chuyện giao thương, chắc chắn người trước vẫn luôn theo dõi động thái của người sau. Và rồi hôm qua, sau cuộc trao đổi với chúng tôi, cô ấy đã cho đám tinh linh lảng vảng xác nhận lại.

Đáng sợ thay khả năng truyền tin sử dụng tinh linh.

「A, đừng hiểu lầm nhé? Ta cũng muốn làm thân với cậu mà.」

「Vậy thì tránh ra đi.」

「Ta nghe rồi nhé~ Nghe nói Bất Tử Vương đã thay thế đời mới nhỉ.」

「Thì sao chứ.」

「Chuyện cậu tích tụ uất ức với Bất Tử Vương đời trước nổi tiếng quá mà. Trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì với Long tộc, người ngoài cuộc như ta cũng hiểu được ít nhiều đấy? Có vẻ đã vất vả lắm nhỉ.」

「Thế thì đã sao.」

「Trên cơ sở đó ta muốn bàn bạc chút, cậu có thể rút lui ở đây không~?」

「Tại sao kẻ đó lại nói ra điều ấy.」

「Nhìn thế này thì cậu cũng quậy phá kha khá rồi nhỉ?」

「............」

Ánh mắt Tinh Linh Vương-sama hướng xuống đất.

Tôi đã báo trước cho cô ấy biết Bất Tử Vương đương đại là ấu sinh Phượng hoàng. Nơi ánh mắt cô ấy hướng đến là hình ảnh Chim-san đang nằm gục trong tay Gon-chan. Dáng vẻ đầy máu me rũ rượi đó chắc chắn là do Long Vương-sama làm.

Đúng vậy, cậu ấy là Bất Tử Vương đương đại.

Như danh hiệu thể hiện, tôi tin cậu ấy tuyệt đối không chết.

Nhưng chuyện đó và chuyện lo lắng là hai vấn đề khác nhau.

「Bây giờ thì người dân thị trấn chắc vẫn còn tha thứ cho cậu được. Nhưng, thêm nữa thì sao nhỉ~? Chắc chắn sẽ để lại oán hận đấy. Vụ việc với Bất Tử Vương đời trước, điều tương tự như thế, lần này sắp xảy ra giữa cậu và thị trấn này rồi đấy?」

「Thế thì đã sao?」

「Kẻ nếm mùi đau khổ tiếp theo, có khi lại là cậu đấy nhé.」

「............」

Trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì giữa Long Vương-sama và Bất Tử Vương-sama. Gã xấu trai không biết chi tiết. Theo lời Loligon thì hắn đã gây chiến cuốn cả Long tộc vào. Vì chuyện đó mà đến giờ hắn vẫn bị đồng tộc xa lánh.

Nhận lấy phát ngôn của Tinh Linh Vương-sama, Long Vương-sama định thốt lên điều gì đó, nhưng lại nuốt ngược vào trong, cho thấy nỗi niềm ẩn chứa trong lòng hắn lớn đến mức nào. Chắc chắn có những lịch sử mà chúng tôi không thể hiểu hết được.

「Ma Vương vốn không xác định được tung tích suốt mấy trăm năm qua, đột nhiên xuất hiện rồi bị đánh bại trong nháy mắt, cậu biết chứ? Nếu chưa biết thì nhớ lấy mà đi về nhé? Người lập công chính là tên con người này đấy.」

「...Chuyện đó trước đây Trẫm cũng nghe từ một con người khác rồi.」

「Không tin chứ gì~? Nhưng, giờ thì buộc phải tin rồi nhỉ?」

Chỉ ánh mắt về phía Gã xấu trai đang lơ lửng bên cạnh, Tinh Linh Vương-sama nói. Những câu từ trôi chảy như diễn viên sân khấu cho thấy cô ấy quen với những cuộc trao đổi kiểu này. Khác một trời một vực với Bất Tử Vương-sama đời trước vốn kém ăn nói.

Cá nhân tôi cảm thấy hoài niệm với giọng điệu lí lắc của cô ấy. Kết hợp với mái tóc đen, tôi cảm thấy bầu không khí như một nữ sinh trung học trên đường đi học về. Nếu mặc bộ đồng phục thủy thủ thì chắc chắn sẽ hợp lắm đây.

「............」

Bị dồn ép như vậy, Long Vương-sama im lặng.

Cùng là nam nữ có ngoại hình trẻ con, nên người ngoài nhìn vào cứ như cậu bé tiểu học đang bị bà chị trung học mắng mỏ. Quan sát cảnh tượng đó từ bên cạnh, nếu ở chỗ khác thì Gã xấu trai chắc chắn bị liệt vào hàng khả nghi.

Và rồi, sau một thoáng im lặng, đối phương có phản ứng.

「...Hiểu rồi. Trẫm sẽ nghe theo lời kẻ đó.」

Long Vương-sama gật đầu với thái độ miễn cưỡng.

Cơ thể đang thủ thế hướng về phía này cũng chùng xuống cùng với câu trả lời. Nghĩ lại cuộc trao đổi vừa rồi, tôi không nghĩ hắn là người sẽ đánh lén. Câu trả lời vừa rồi có thể coi là thỏa thuận cuối cùng.

「Thật hả? Nghe cậu nói vậy ta vui lắm!」

「Nhưng, nếu kẻ đó tấn công thị trấn của Trẫm, sự trả đũa sẽ triệt để.」

「A~ thiệt tình, đừng nói mấy câu như thế! Không ai tấn công đâu.」

「............」

Ngôn hành có phần quá nhẹ nhàng của Tinh Linh Vương-sama khiến tôi hơi bất an.

Nhưng Long Vương-sama không hề phản bác lại.

Bao gồm cả thái độ điềm tĩnh từ đầu đến cuối, sự khoan dung kỳ lạ ở những điểm như thế này đúng chất Vua chúa. Nếu ngoại hình già dặn hơn chút nữa thì chắc cũng ngầu lắm. Tại sao lại chọn làm shota thế này.

Nghĩ lại thì Loligon cũng loli loli, có khi giới rồng đang có trào lưu trẻ em (child move). Nếu đúng là vậy thì về mặt Gã xấu trai, tôi sắp trở nên yêu thích Ancient Dragon mất rồi.

Lúc nào đó tôi muốn ghé thăm khu định cư đó một lần.

Tiện thể thì tôi cũng có một việc muốn xác nhận từ hắn.

「Long Vương-sama, cho tôi hỏi một câu được không ạ.」

「...Nói đi.」

「Người phụ nữ đi cùng lần trước, hôm nay không đến sao ạ?」

「Hôm nay, Trẫm đến thị trấn này một mình. Không có người đi cùng.」

「Vậy sao ạ.」

Có vẻ như lý do viếng thăm là tư thù cá nhân của Long Vương-sama hơn là ý đồ của cường quốc phương Bắc. Có khả năng đất nước đó lợi dụng cả điều này. Nhưng dù sao thì có thể coi như an ninh của thị trấn đã được đảm bảo trong thời gian tới.

Chừng nào còn mối quan hệ hợp tác với Tinh Linh Vương-sama, đối phương sẽ không dám ra tay.

Xác nhận được điểm đó, Gã xấu trai thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

「...Về đây.」

Trong lúc đó, Long Vương-sama lẩm bẩm chẳng nói với ai cụ thể.

Ngay sau đó ma pháp trận "Bùm" một cái hiện lên dưới chân hắn.

Thiết kế quen thuộc của không gian ma pháp.

「Hẹn gặp lại nhé~!」

「............」

Tinh Linh Vương-sama vẫy tay chào đầy năng lượng với nụ cười lấp lánh. Ngôn hành lí lắc trông cực kỳ đáng ngờ. Nhưng ngắm nhìn vạt váy tung bay bồng bềnh theo mỗi cử động, tôi lại nghĩ "thôi kệ đi", đó là tập tính của trai tân.

Không đáp lại lời nào, Long Vương-sama lặng lẽ rời khỏi thị trấn.

***

Tiễn Long Vương-sama xong, chúng tôi lập tức hạ cánh xuống mặt đất.

Địa điểm là gần cổng chính đã sụp đổ.

Đi thẳng đến chỗ mọi người đang ngước nhìn lên trời ở đó.

Tại đó, đứng đầu đoàn người là Edita-sensei, bên cạnh là hầu gái-san đang nép vào Loligon, Tóc khoan và Tóc dài gớm ghiếc, Gon-chan đang ôm Chim-san, và cách đó một chút là Đại Tinh Linh-dono.

Mọi người dường như đã chú ý đến động thái của chúng tôi ngay từ khi xuất hiện.

Khi độ cao giảm xuống, ngay lập tức có tiếng gọi.

Người phản ứng đầu tiên là Loligon.

『N-Này! Hắn ta sao rồi!? Long Vương ấy!』

「Ngài ấy đã về rồi. Tôi nghĩ trước mắt ngài ấy sẽ không ghé lại đây đâu.」

『...Thật hả? Không tấn công lại nữa chứ?』

Cô ấy để lộ vẻ mặt lo lắng tột độ.

Nhìn mái tóc và cơ thể lấm lem bụi đất và máu thịt, quần áo rách nát như giẻ lau, Gã xấu trai hiểu rằng trong lúc mình vắng mặt, tôi đã đùn đẩy cho cô ấy sự vất vả khủng khiếp thế nào.

Nhớ lại cảnh tượng ngay sau khi trở về, trong tình cảnh ngay cả Chim-san cũng bị hạ gục, cô ấy vẫn một mình đứng lên đối phó với Long Vương-sama. Nghĩ thế, tôi cảm thấy tội lỗi dâng trào trong lòng.

Lý do là lời nhờ vả tôi nói lúc sắp đi.

Tôi đã nhờ cô ấy bảo vệ thị trấn trong lúc chúng tôi vắng nhà.

Đó chỉ là cái cớ để giữ chân Loligon đang hờn dỗi đòi đi cùng, nhưng tôi không ngờ sự việc lại thành ra thế này. Đồng thời, nếu không có cô ấy, thị trấn chắc chắn đã gặp chuyện tồi tệ hơn nhiều.

Đúng là danh xứng với thực, Thị trưởng đã xả thân vì thị trấn.

「Chắc cô đã nghe Edita-san giải thích rồi, chúng ta đã thể hiện được mối giao hảo với Tinh Linh Vương-sama cho đối phương thấy. Dù Long Vương có mạnh đến đâu, cộng thêm sự tồn tại của Bất Tử Vương, hắn sẽ không gây chiến với nhiều vị Vua cùng lúc đâu.」

Tôi giải thích và chỉ ánh mắt về phía cô ấy đang đứng ngay bên cạnh.

Màn tự giới thiệu thì để về nhà thị trưởng rồi làm cũng được. Trưa nay khi mọi người tập hợp đông đủ thì tiến hành luôn thể. Bắt Tinh Linh Vương-sama lặp lại điều tương tự nhiều lần cũng ngại.

『Nhưng mà, hắn nói đêm không ngủ được các kiểu...』

「Tôi đã lấy được lời hứa từ chính miệng hắn. Tuy xin lỗi vì đây là phán đoán dựa trên cảm giác cá nhân, nhưng tôi nghĩ Long Vương là người giữ lời hứa loại này. Là chỗ quen biết cũ với hắn, Christina-san nghĩ sao?」

『Lời hứa là c-cái gì?』

「Từ nay về sau sẽ không bao giờ tấn công thị trấn của chúng ta nữa. Hắn nói nếu thị trấn hắn cai trị có chuyện gì thì không dám chắc, nhưng miễn là chúng ta không chủ động tấn công thì sẽ không có vấn đề gì.」

『Thật hả? Hắn thực sự nói thế sao?』

「Vâng, là thật.」

『............』

Tôi tóm tắt lại những việc xảy ra trên trời.

Ngoài Loligon ra, những người có mặt chắc cũng đang lo lắng lắm.

Dù sao thì ngay hôm sau Long Vương-sama đã tấn công thẳng vào bản doanh của chúng tôi mà.

『...Nếu ngươi đã nói thế thì được rồi.』

「Cảm ơn cô.」

Có vẻ cô ấy đã chấp nhận.

Gã xấu trai cúi đầu thật sâu trước cái gật đầu nhẹ của cô ấy.

Lần này tôi thực sự không ngẩng đầu lên nổi trước Thị trưởng đại nhân của chúng ta.

Từ giờ tôi sẽ không bao giờ nói câu "nhờ trông coi thị trấn" nữa.

「Với lại lần này thực sự xin lỗi. Tôi cảm thấy rất có lỗi vì đã đặt gánh nặng lên vai Christina-san. Từ lời nhờ vả thiếu suy nghĩ của tôi mà cô đã phải vất vả rồi. Sau này mong cô hãy trân trọng bản thân mình hơn.」

『K-Không có gì, chừng đó có là gì đâu!』

「Nói là vậy chứ nhìn qua cũng thấy vất vả mà...」

『Ta là Thị trưởng mà lỵ! Chừng này là đương nhiên! Đương nhiên!』

Cô ấy khoanh tay ưỡn ngực, lớn tiếng nói.

Cái đuôi phía sau quẫy quẫy trông rất ấn tượng.

Ngay sau đó Edita-sensei bổ sung thêm.

「Dẫu vậy, ánh sáng lúc nãy không thể xem thường được. Ngươi, chẳng lẽ định chết thay cho thị trấn sao? Nếu cứ tiếp tục thi triển như thế, dù sức bền của Ancient Dragon có ưu việt đến đâu, chắc chắn cũng không thể bình an vô sự đâu.」

Ánh sáng lúc nãy là cái lấp lánh tôi thấy ngay sau khi đến trước cổng chính sao.

Gã xấu trai cũng nhớ là Loligon đã phát sáng chói lòa.

Nhớ lại thì Ma Vương-sama đời trước cũng rút HP thay cho MP để thi triển thứ giống như ma pháp. Không, không chỉ riêng cô ấy. Dũng giả phương Tây hình như cũng làm điều tương tự ở đại hội võ thuật.

Tôi lờ mờ đoán được tận cùng của hành động đó là tự bạo.

Và cách nói của Sensei, có lẽ không phải để bắt bẻ Thị trưởng đại nhân, mà để giải thích hành động của cô ấy cho những người khác hiểu. Thực tế, nghe xong Gã xấu trai cũng giật mình. Tuy thấy tỏa sáng rực rỡ nhưng tôi không nghĩ là thứ ghê gớm đến vậy.

Sự hối hận trong lòng tôi tăng lên gấp đôi.

Tôi đã coi thường tình yêu mà cô ấy dành cho Dragon City.

『K-Không có chuyện đó đâu!? Ngươi hiểu lầm rồi!』

「Thật không?」

『Chừng đó là bình thường! Với Thị trưởng thì cái đó là bình thường!』

「Chà, dù sao thì tình cảm của ta vẫn không thay đổi. Cảm ơn hành động của ngươi.」

Edita-sensei cúi đầu chào thật đáng yêu.

Cô ấy cúi gập người xuống.

Nhận được lời cảm ơn, Thị trưởng đại nhân lộ vẻ mặt ngơ ngác kiểu "Hả, cái gì cơ". Vốn dĩ từ khi Edita-sensei lấy lại sức mạnh, hai người họ hay cạnh tranh nhau, nên chắc cô ấy ngạc nhiên trước thái độ khách sáo đột ngột này.

『C-Cái gì chứ! Đã bảo là bình thường mà!? Bình thường!』

「Không, ta đâu có trách cứ gì ngươi đâu...」

Loligon hơi bối rối.

Chắc cô ấy đang lúng túng trước khoảng cách bị kéo giãn đột ngột với Sensei.

Hoặc là xấu hổ trước thiện ý bất ngờ.

Dù là gì thì tôi cũng hiểu cảm giác đó.

Gã xấu trai cũng có kinh nghiệm tương tự.

Ví dụ như cô nhân viên trẻ đẹp đứng trước cửa hàng tiện lợi. Chắc mẩm cô ấy sẽ thả tiền thừa từ trên cao xuống tay mình, tôi đã chuẩn bị tinh thần bước đến quầy thu tiền, thì ngay sau đó cô ấy mỉm cười và nắm lấy tay tôi để trao tiền thừa, trai tân khi ấy đầu óc trắng xóa vì kinh ngạc.

「Tiện thể thì, vị kia có phải là Tinh Linh Vương-sama không vậyyy?」

Trong lúc đó, Tóc khoan cất tiếng hỏi.

Nghe câu hỏi của cô ấy, ánh mắt mọi người hướng về phía bên cạnh Gã xấu trai.

Ở đó có dáng hình Tinh Linh Vương-sama.

Không có sừng, tai không dài, hoàn toàn không có đặc điểm cơ thể nào gợi ý rằng cô ấy là thứ gì đó không phải con người. Với những người không biết chuyện, chắc cô ấy trông chẳng khác gì người bình thường.

「Vâng, đúng vậy.」

Không thể bỏ mặc khách mà cứ nói chuyện nội bộ được. Chỗ này cứ thành thật chấp nhận sự hỗ trợ của Tóc khoan thôi. Tuy ngôn hành có vẻ hài hước nhưng lòng tự tôn của Tinh Linh Vương-sama cũng cao lắm đấy.

Đã mất công mời cô ấy đến tận đây, không thể đối xử qua loa được.

「Tinh Linh Vương-sama, tôi sẽ sắp xếp buổi giới thiệu chính thức sau, nhưng xin cho phép tôi giải thích sơ qua tại đây. Cô gái Long tộc kia là người đại diện của thị trấn này. Ngoài ra, những người khác đều nắm giữ những vai trò chủ chốt trong việc vận hành thị trấn.」

Tiện thể thì, trước sau khi giải thích, Gã xấu trai nhận ra.

Tôi chưa hỏi tên Tinh Linh Vương-sama.

Tác hại của việc đơn phương xác nhận qua Cửa sổ thuộc tính đây mà.

「Chàooo! Ta là Tinh Linh Vương đây, giúp đỡ nhau nhé~?」

『Hự...』

Nhận lời chào khá nhẹ nhàng, Loligon giật nảy mình.

Người này, à không Tinh Linh này, có giọng anime khá vang đấy.

Gã xấu trai lần đầu gặp cũng giật mình nên tôi hiểu.

Hơn nữa mới hôm qua thôi, Loligon còn bị Đại Tinh Linh-dono chỉ ra là tính cách không hợp với "Ngươi". Xét về quan hệ sức mạnh, đối phương mạnh hơn nhiều, nên chắc cô ấy cũng căng thẳng ít nhiều.

「Long tộc cai trị thị trấn của con người thì hiếm lắm nha~?」

『C-Cảm ơn vì đã cứu giúp. Cứ thong thả ở lại chơi!』

Sự tồn tại của cô ấy có lợi cho thị trấn, tôi đã giải thích trước với Thị trưởng đại nhân rồi.

Đối với người mới đến, Loligon hiếm khi tỏ thái độ khiêm nhường thế này.

Chứng kiến cách nói chuyện cộc lốc đó, Edita-sensei lo sốt vó, đúng như tưởng tượng của Gã xấu trai. Dạo gần đây hai người họ hay đi cùng nhau, Sensei đúng là lúc nào cũng phải lo nghĩ.

「Cô ấy kém ăn nói, mong ngài lượng thứ cho...」

「Hiểu mà~! Long Vương cũng thế, Long tộc nhiều đứa như vậy lắm ha~?」

Ồ, bị nhìn thấu rồi.

Năng lượng tràn trề thật.

Mỗi khi cô ấy cử động, vạt váy bồng bềnh lên xuống thật tuyệt vời.

「Ta không để ý mấy chuyện đó đâu, cứ thoải mái đi~? Cứ khách sáo quá ta lại khó xử! Ta cũng không ưa mấy kẻ cứng nhắc như Long Vương đâu. Vốn dĩ ta cũng chẳng hiểu gì về văn hóa con người cả.」

Lại đùa rồi.

Đại Tinh Linh-dono đã di chuyển ra sau lưng cô ấy từ lúc nào.

Tôi liếc nhìn ngài ấy.

Thấy ngài ấy khẽ lắc đầu.

Sau này tôi sẽ hết sức cẩn trọng trong việc đối đãi với Tinh Linh Vương-sama.

「Tiện thể thì Tinh Linh Vương-sama, xin lỗi vì ngắt lời, nhưng có một vấn đề cần giải quyết gấp. Xin lỗi nhưng có thể ưu tiên cho bên tôi được không ạ? Chuyện này cũng ảnh hưởng nhiều đến mối quan hệ với bên ngài.」

「Chẳng lẽ là chuyện Bất Tử Vương sắp chết đằng kia hả?」

Nhìn Chim-san đang được Gon-chan ôm, Tinh Linh Vương-sama nói.

Giờ cậu ấy vẫn đang gục xuống vẻ đau đớn. Vết thương nhìn qua là thấy ngay. Gã xấu trai muốn bắn ma thuật hồi phục vào cảnh tượng này lắm rồi. Có thể gọi là bệnh nghề nghiệp, nhìn thấy là toàn thân ngứa ngáy.

Sophia-chan nãy giờ cũng cứ liếc nhìn mãi không thôi.

「Vâng, đúng như ngài nói ạ.」

「Cơ thể bất tử mà không biết dùng cho tốt nhỉ. Thế này thì ta cũng tin lời giải thích vừa thay thế của cậu rồi. Cứ để mặc thì cũng không chết đâu, nhưng với người trong cuộc thì tình trạng này chắc khổ sở lắm.」

「Vậy sao ạ?」

「Vết thương kiểu đó vốn dĩ chữa được ngay mà. Nhìn là biết liền~」

Nhớ lại thì Bất Tử Vương đời trước lúc lâm chung có nói.

Rằng Chim-san nếu học hỏi về cơ thể mình, thì chẳng mấy chốc sẽ không cần dựa vào ma thuật hồi phục nữa. Đáng lẽ ngài nên chỉ dạy phương pháp cụ thể trước đi chứ, Gã xấu trai mất phương hướng tha thiết nghĩ.

「Nếu có thể thì tôi muốn chăm sóc cậu ấy ngay...」

「Ưm~」

Đặt ngón trỏ lên miệng, Tinh Linh Vương-sama tỏ vẻ suy nghĩ.

Cô ấy đang diễn nhân vật (role-play) hết mình đây mà.

Ấn tượng chẳng kém gì Zophie-chan đang hoạt động idol.

Muốn đặt hai người cạnh nhau để thi đấu quá.

Đợi một lúc, Tinh Linh Vương-sama nói.

「Chà, đối phương là chim mà? Hơn nữa nhìn qua thì cũng mới nở chưa được bao lâu đúng không? Nói bằng mồm chắc cũng chẳng hiểu, trường hợp này ta nghĩ tác động cưỡng chế từ phía này sẽ nhanh hơn đấy?」

「Nghĩa là sao ạ?」

「Cho ta mượn con chim đó chút được không? Ta không làm hại đâu.」

Cô ấy quay sang Gon-chan, nhẹ nhàng vươn tay ra.

Bất ngờ bị bắt chuyện, anh chàng căng thẳng cứng đờ người đáp lại.

「A, a à...」

Anh bước lại gần Tinh Linh Vương-sama, chìa Chim-san đang ôm trên hai tay ra.

Trong lúc trao đổi, Đoàn trưởng kỵ sĩ đưa mắt nhìn Gã xấu trai.

Cũng chẳng còn ai khác để dựa vào, nên tôi đành gật đầu thành thật.

「Vậy thì, thử chút nhé~!」

Sự năng nổ của Tinh Linh Vương-sama khiến tôi bất an.

Cảnh tượng kiểu "Xin lỗiii, thất bại rồi!" lướt qua trong đầu. Cũng tại ngôn hành của cô ấy nhẹ nhàng quá mà. Cảm giác hệt như nhóm nữ sinh cấp 3 đang rôm rả trong quán ăn gia đình gần trường học vậy.

Gon-chan giao Chim-san xong cũng lộ vẻ lo lắng.

Này này, có thực sự ổn không đấy? Kiểu vậy.

Mặc kệ điều đó, ma pháp trận hiện lên dưới chân Tinh Linh Vương-sama.

Trước mặt mọi người đang chăm chú, sự thay đổi đã đến.

Cơ thể Chim-san giật giật như thai động.

Ngay sau đó tiếng kêu đặc trưng bắt đầu phát ra đứt quãng.

『Fua... Fua!? Fua...』

Tiếng kêu yếu ớt kích thích cảm giác nguy hiểm. Đáng lẽ tôi nên hỏi trước xem cô ấy định làm gì. Trước ánh mắt bất an của chúng tôi, vừa nhẹ nhàng xoa cơ thể tròn vo của Chim-san, Tinh Linh Vương-sama vừa ôn tồn nói.

「Bikubiku doon. Bikubiku doon.」 (Giật giật đùng. Giật giật đùng.)

Cái gì thế.

Ngay sau khi tôi thắc mắc thì sự thay đổi bắt đầu.

Từ cơ thể tròn vo của Chim-san, vết thương biến mất như đang xem tua ngược băng video vậy. Máu thịt dính trên lông vũ thì không đổi, nhưng vết thương lộ ra bên dưới đang lành lại trông thấy, chuyện gì thế này.

「Ối chà, dừng cái đó lại không được đâu nha~?」

『Fua!? Fua... Fua! Fuaaaaa!』

Sự việc chỉ diễn ra trong vài phút.

Vết thương của Chim-san đã lành hẳn.

Ý thức cũng đã hoàn toàn trở lại, vẫn nằm trong tay Tinh Linh Vương-sama, cậu bé bắt đầu ngó nghiêng xung quanh. Phản ứng kiểu "Cái gì thế này" trông thật đáng yêu. Có vẻ nỗi lo của chúng tôi là thừa thãi rồi.

Tiếp đó, cậu bé dùng mỏ rỉa rỉa cơ thể mình. Cử chỉ giống như đang rỉa lông. Có vẻ cậu đang kiểm tra tình trạng cơ thể. Chắc là đang thắc mắc sao vết thương tự nhiên lành lại.

「Tinh Linh Vương-sama, chuyện này rốt cuộc là sao ạ?」

「Undead áp dụng ngoại pháp lên chính mình để thúc đẩy quá trình trị liệu đấy.」

Vừa nói, đầu ngón tay của Tinh Linh Vương-sama đã thối rữa từ lúc nào. Chắc chắn là do Chim-san làm.

Ngay sau đó, như đã hiểu ra, Edita-sensei thốt lên.

「Phản xạ sức mạnh của Bất Tử Vương sao. Chắc chắn thật, nhưng là hành động quá nguy hiểm.」

「Quan sát kỹ ghê ha~? Đúng thế đấy.」

Có vẻ cô ấy đã phản xạ sức mạnh của Chim-san và trả lại cho chính chủ.

Đầu ngón tay bị thối rữa nghĩa là dù vậy vẫn không thể phản xạ hết toàn bộ. Đến mức cô ấy còn không làm được hoàn hảo, thì nếu chúng tôi đụng tay vào chắc khó tránh khỏi việc toàn thân bị zombie hóa.

Đúng là hành động nguy hiểm.

Hy vọng kinh nghiệm lần này sẽ có ích cho Chim-san.

Bởi vì chúng tôi chắc chắn không thể lặp lại điều tương tự.

「Bất Tử Vương đời trước có vẻ đã tích tụ khá nhiều sức mạnh đấy. Hơi cuống một chút nha~」

Vừa lẩm bẩm với giọng điệu bâng quơ, Tinh Linh Vương-sama vừa cắt đứt phần cổ tay mình.

Bàn tay thiếu nữ rơi bộp xuống trông thật yêu kiều làm sao.

Mặt cắt bị đóng băng nên máu không phun ra.

Muốn mang về làm pussy giả quá.

Những người có mặt giật mình trước hành động bất ngờ của cô ấy. Đâu đó vang lên tiếng nuốt nước bọt. Nhưng chỉ trong chốc lát, chứng kiến phần bị mất mọc lại ngay lập tức, ai nấy đều lộ vẻ mặt thấu hiểu.

Phần bị zombie hóa thì không thể chữa bằng ma thuật hồi phục được.

「Nhắc mới nhớ chính chủ lúc lâm chung cũng nói điều tương tự ạ.」

「Giá mà thay thế sớm hơn chút thì tốt biết mấy~」

Tinh Linh Vương-sama có vẻ có kiến thức kha khá về việc chuyển giao thế hệ của Bất Tử Vương. Vết thương của Chim-san cũng đã được chữa khỏi, có lẽ hỏi thử cô ấy nhiều chuyện cũng tốt. Có thể sẽ đòi hỏi cái giá tương xứng, nhưng tôi cảm thấy xứng đáng.

Trong lúc đó, Chim-san nhảy ra khỏi vòng tay Tinh Linh Vương-sama.

『Fua! Fakkyu! Fua!』

Tiếp đất cái "Bộp", cậu bé chạy về phía Gã xấu trai. Vẫn chẳng thấy dấu hiệu bay lượn nào. Đôi chân ngắn chạy "tatata" tốc độ cao. Rồi cậu dừng lại ngay dưới chân tôi.

Ánh mắt ngước lên nhìn cũng đáng yêu quá đi mất.

Ý bảo bế lên chăng.

Thành thật đáp lại, Gã xấu trai tận hưởng cảm giác vuốt ve bộ lông vũ của cậu bé.

『Fuaaa...』

Tối nay tôi sẽ chuẩn bị phần thưởng cho Chim-san đã cố gắng vì thị trấn. Muốn mời cậu ấy ăn thật nhiều món thịt ngon. Cùng chuẩn bị bánh kẹo ngọt nữa, liệu cậu ấy có vui không nhỉ.

Đây là cơ hội tuyệt vời để bàn bạc với Sophia-chan và tận hưởng công việc chung.

「Nghe nói cậu đã cố gắng vì thị trấn nhỉ. Cảm ơn nhé.」

『Fua! Fua!』

Vẫn chẳng hiểu cậu ấy nói gì.

Nhưng mà, đáng yêu là được rồi.

Dù gì thì, giờ mọi lo lắng trong lòng đã tan biến. Nhìn về lâu dài thì tình hình xã hội chỉ toàn bất an, nhưng trước mắt có vẻ sẽ yên tâm sống qua ngày. Trước hết, đối với Tinh Linh Vương-sama, chúng tôi sẽ tiếp đãi nồng hậu tại nhà thị trưởng.

Giờ thì Gã xấu trai cũng có thể bình tĩnh mà nhắm tới việc liếc trộm cô ấy rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!