Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15139

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Arc 10: Nguyệt & Chuông [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 287: Tanikawa Nagare Ủng Hộ

“Thiệt tình… Ta hối hận vì đã bỏ bê việc giáo dục con, Hideyori.”

Trong lúc đang đi bộ trên phố, những lời lẽ gai góc của Oba-san bắt đầu tuôn ra.

“…………nếu hối hận thì Oba-san lẽ ra nên đứng lên chống lại Oji-san hồi đó. Nếu Oba-san cho con thấy rằng ít nhất Oba-san đã cố gắng thì con có lẽ đã trở nên khác biệt rồi………….”

“Con lại nhắc tới chuyện đó à………… Con y hệt em trai ta ở điểm đó, chẳng dễ thương chút nào cả. Và đầu óc con quá cứng nhắc so với tuổi rồi đấy.”

“Bề ngoài thì là một đứa trẻ nhưng tâm trí thì là của người lớn mà.”

“Nếu con nói con là người lớn rồi thì dẫn ngay một hai cô bạn gái về ra mắt ta đi.”

“……………Con không có ai cả.”

“Xung quanh con có cả đống cô bé dễ thương mà nhỉ? Ví dụ như Emi-chan và Risa-chan ấy. Cứ hẹn hò với mấy đứa nó đi để ta được yên lòng nào!”

“Con nghĩ là……… Con không thể cứ thế hẹn hò với một cô gái chỉ để làm Oba-san yên lòng được, như thế hời hợt quá đi mất……… Mà Oji-san còn nói là Oji-san cũng thấy nhẹ nhõm vì con vẫn là đàn ông mà? Như thế chưa đủ tốt sao!?”

“Đừng có tin những lời của cái gã đáng thương đó!”

“Đáng thương……… ừm, con đoán là Oji-san quả thật là người đáng thương nhất mà con biết……….”

Vì tôi không hề có thời kỳ nổi loạn nào trong những năm sơ trung (ở kiếp này……), nên đây có lẽ là lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau nghiêm túc kể từ khi tôi còn học tiểu học.

Cả hai đến quán cà phê của Master và khi vừa bước vào, Oba-san lập tức lật ngược tấm bảng [OPEN] thành [CLOSED].

“Này!? Không có khách thì cũng không có nghĩa là Oba-san có thể làm như thế được đâu đấy!?”

“Đúng là cha nào con nấy, cách quản lý của con quá kém cỏi rồi. Chỉ một chút thôi mà. Đi nào, chúng ta vào trong thôi.”

“Vâ~~~ng……….”

Oba-san kéo tôi vào bên trong quán cà phê vắng tanh.

“Ồ? Chào mừng, Hideyori-kun. Cháu về từ khi nào thế?”

“Ngay trước buổi trưa. Chỗ này vẫn vắng vẻ như mọi khi nhỉ.”

“Cái miệng cháu đấy. Dù sao thì, chuyến cắm trại thế nào rồi?”

“À, thì, có một Mụ Thần Chết xuất hiện và ả đang làm trò nguyền rủa bằng hình nhân rơm. Cháu cứ tưởng mình chết đến nơi rồi.”

“Hình nhân rơm? Mụ Thần Chết? Oba-san không hiểu rõ lắm nhưng con lại dính vào chuyện kỳ lạ nào nữa rồi hả……..”

“Yep, vẫn như mọi khi.”

“Vâng vâng.”

“Gì chứ, sao hai người lại bình tĩnh thế!? Và cả em nữa, Otouto!”

“Wa, Aneki!?”

Trong khi tôi đang trò chuyện với Master về những gì đã xảy ra ở khu cắm trại, Oba-san lao đến trước mặt Master và nói chuyện với ông ấy mà không hề che giấu sự không hài lòng của mình.

“Haha, Master run rẩy kìa. Master quả thực không thể chịu đựng được chị mình nhỉ.” (Hideyori)

“Trông cháu có vẻ thích thú đấy nhưng cháu cũng là một phần trong chuyện này mà……….. chuyện hình nhân rơm và cái người Mụ Thần Chết gì đó là sao vậy….?” (Master)

“Ai mà biết được? Chị cũng đang tự hỏi đây?” (Oba-san)

Thành thật mà nói, chuyện đó là sao vậy?

“Nghĩ đến việc cuối cùng cháu cũng được thấy Oba-san và Master nói chuyện trực tiếp với nhau, cháu thấy thật xúc động.” (Hideyori)

“Cháu dễ xúc động nhỉ.” (Master)

“Hai người, lúc nào cũng như thế này sao……?” (Oba-san)

“À, Master giống như một người anh trai của con mà.” (Hideyori)

“Một người anh cùng tuổi với con gái mình à……” (Master)

“Nếu vậy thì em trai chẳng phải trở thành con trai mình luôn rồi sao?” (Oba-san)

“Nói cho rõ, em không muốn làm con trai của chị đâu,” Master nói.

Đây là lần đầu tiên tôi nghe Master tự xưng là [Ore] thay vì [Boku] thường ngày.

“Cũng khoảng 5 năm rồi kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau nhỉ, Aneki? Lâu lắm rồi đấy.”

“Đúng thế, Otouto.”

“Chị có muốn dùng gì không? Giờ có món Diet Coke Float trong thực đơn đấy.”

“Được rồi, một tách espresso vậy.”

“Vừa mới làm lơ lời đề nghị của em trai mình xong đấy à.”

Tôi đưa cho Master cái nhìn ngao ngán kiểu [Master thực sự không thể chịu đựng nổi Oba-san ấy nhỉ…..]

Tôi đoán hầu hết các em trai đều giống nhau nên điều này có lẽ là bình thường.

Sau khi Master lăng xăng trong bếp khoảng 3 phút, ly espresso được đặt trước mặt tôi và Oba-san.

Oba-san sau đó nhấp một ngụm cà phê đen.

“Ara? Em có tiến bộ đấy chứ?”. (Oba-san)

“Hideyori-kun là người sành espresso nên em phải luôn nâng cao tay nghề của mình mà? Không biết từ lúc nào, nó đã trở thành món đặc biệt của em rồi.” (Master)

“Con khá nghiêm khắc mà Oba-san thấy đấy.” (Hideyori)

“Cảm xúc của ta đang khá phức tạp lúc này vì dường như Hideyori gắn bó với em trai hơn là mình đây.” (Oba-san)

“Vậy cháu có thích ta như thế không, Hideyori-kun?” (Master)

“Nah, chỉ là cảm giác bình thường thôi.”

“Thằng bé này, nó hay ngại nên lúc nào cũng né tránh chủ đề đấy.” (Oba-san)

“Gì cơ? Vậy ra cháu thực sự nhớ ta à.” (Master)

“……………..” (Hideyori)

Hai chị em nhà Tanikawa đang bắt nạt tôi.

Tôi nhấp ngụm espresso đắng với vẻ mặt bĩu môi.

Thật sự, tôi có thể đi về được không?

“Vậy, bỏ Hideyori-kun sang một bên, chị đến đây làm gì thế, Aneki?”

“Chị đến đây để cho em một trận mắng té tát đấy, Otouto.”

“Em không thể tiếp khách như thế này nên chị làm ơn về nhà cho. Lối ra ở đằng kia.”

“Ngay từ đầu, ở đây chỉ có chị và Hideyori thôi mà ha? Hơn nữa, vì quán đã đóng cửa rồi nên sẽ không có khách nào trong một lúc đâu.”

“CHÍNH CHỊ ĐÃ LẬT CÁI BẢNG ĐÓ MÀ! CHỊ KHÔNG THỂ PHÁ HOẠI CÔNG VIỆC KINH DOANH CỦA EM ĐƯỢC SAO!?”

Đúng rồi Đúng rồi!

Làm tới đi, Master! Thay vì người giám hộ của chính mình, tôi lại cổ vũ cho chủ quán cà phê.

“Chị có chuyện nghiêm trọng cần nói với em. Và là về thằng bé này!”

“……………”

“Haa………. Được rồi. Nhưng chỉ một chút thôi nhé……. khách hàng của em hiếm khi đến vào giờ này mà.”

Tôi nhìn Master nhượng bộ một cách đáng thương trước bài thuyết giáo của Oba-san.

Master có lẽ chỉ đang tự thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là thời điểm tồi tệ để khách hàng đến thôi.

Nếu không thì Master có lẽ sẽ không thể chịu đựng được bài thuyết giáo của chị gái mình.

✦✧

“Ể!? Đóng cửa à!? Nhưng hôm nay là Chủ Nhật mà! Mình muốn thư giãn ở đây trước khi bắt đầu ca làm việc ở Starbucks chứ……..”

Nhìn thấy tấm bảng [CLOSED] treo ở lối vào quán cà phê Sanctuary, một thiếu nữ đã hét lên trong nước mắt……

“Uuu…….. Mình cũng đã rất mong chờ nữa……”

“Mình thật xui xẻo…..” thiếu nữ than thở trước khi bước đi.

Tóm lại, Master đã mất ít nhất 1 khách hàng trong hôm nay.

<Tác Note>

Sau khi Oji-san dừng việc bạo lực, Oba-san trông trẻ hơn nhiều.

Bởi Hideyori.

Oba-san của Hideyori dường như trẻ ra khi bà ấy già đi.

Bởi Emi.

Ghi chú về Oba-san.

Oba-san thực sự đối xử với Hideyori như con trai ruột của mình.

Nhưng bà ấy cũng ý thức được khoảng cách giữa mình và Hideyori và cảm thấy cô đơn.

Bà ấy cảm thấy có lỗi về việc hành hung nhưng bà ấy cũng thực sự yêu thương cậu.

Nỗi sợ hãi của bà ấy đối với Hideyori, người quá trưởng thành so với tuổi, là cậu có thể trưởng thành và rời đi.

Trong khi cậu vẫn còn lúng túng trong nhà, Oba-san chân thành hy vọng cậu có thể kết hôn với Emi, người đã khiến cậu cười từ tận đáy lòng.

Bà ấy vẫn kết hôn với Oji-san, chồng mình, nhưng họ không hề hành động như một cặp vợ chồng.

Vì cả hai đã lớn tuổi nên việc ly hôn quá phiền phức và họ không muốn lo lắng về việc phải tái hôn nên họ chỉ đối xử với nhau như bạn bè.

Về việc hành hung, ba người họ đã đạt được thỏa thuận cùng nhau nhưng vì trách nhiệm nặng nề nhất thuộc về Oji-san, Oji-san không thể nói nặng lời gì với hai người họ.

Oji-san và Oba-san có mối quan hệ tốt.

Nhưng vì những thay đổi của Oji-san chỉ đến nhờ Gift của Hideyori, tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu nó được gỡ bỏ…….?

Sợ rằng mình có thể mất đi cuộc sống hiện tại, Hideyori quá sợ hãi để gỡ bỏ nó.

Theo nghĩa đó, dù cậu tin tưởng họ như gia đình, nhưng đồng thời cậu vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng họ.

Oba-san hiểu cảm xúc của Hideyori nên bà ấy không nói gì về điều đó.

Gia đình này khá méo mó.

Từ góc nhìn của Hideyori, cậu chỉ có ý định ở lại với gia đình cho đến khi cậu trưởng thành và rời đi. Hơn nữa, với nỗi lo rằng cậu có thể mất mạng trong vài năm tới, thái độ của cậu đối với họ khá lạnh nhạt.

Nếu Hideyori muốn một hình tượng cha mẹ mà cậu có thể tin tưởng thì có lẽ cậu chỉ nên kết hôn với Sakuya?

Ghi chú bổ sung về Starbucks-neechan.

Đó là thói quen của cô ấy khi uống nước tại Sanctuary trước khi bắt đầu ca làm thêm của mình.

Cô ấy luôn đi bộ đến đó vì nó tốt cho sức khỏe hơn.

Chính vì cô ấy yêu cà phê ở đây nên cô ấy quyết định bắt đầu làm việc tại Starbucks.

Cô ấy cũng có một em gái.

Giọng nói của cô ấy giống như Jigoku ****jo.

Tiếp theo, Bài thuyết giáo…………..