Tái sinh thành mob trong anime ma pháp thiếu nữ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14247

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29527

Webnovel - Chap 18

“Ha... Haa... Dù đã lên làm giám đốc rồi... nhưng đúng là vất vả thật...”

Sau khi xem xong tài liệu, tôi một mình ngước nhìn trời.

Tôi đã có trong tay mọi thứ.

Sức mạnh, giàu sang, quyền lực, chiếc ghế giám đốc.

Thoạt nhìn, có vẻ như tôi đã có tất cả, nhưng chưa một lần nào trái tim tôi được lấp đầy.

Tôi chẳng qua chỉ cố gắng lấp đầy những mất mát quá lớn, và dù có cố gắng đến đâu, những mất mát to lớn ấy cũng sẽ không bao giờ quay trở lại.

“Mọi người ơi... Tôi muốn gặp mọi người...”

Tôi thử cất tiếng gọi những người đồng đội năm xưa trong bức ảnh được đặt cạnh bàn làm việc, nhưng chẳng có ai đáp lại.

Mọi người trong ảnh vẫn giữ nguyên dáng vẻ của ngày ấy, chỉ có tôi là ngày càng già đi, và bây giờ đã 32 tuổi rồi.

Bọn trẻ cứ hỏi tôi sao không mau kết hôn... nhưng mà, tôi định sẽ độc thân thế này đến hết đời.

Cứ như thế này, tôi lại càng cảm nhận rõ rệt sự cô độc của bản thân. Rằng tôi sẽ không bao giờ được gặp lại đồng đội của mình nữa.

Song song với nỗi nhớ đồng đội, một cảm xúc đen tối hận thù tôi vẫn luôn cất giấu bỗng trào dâng.

“Chỉ riêng hai kẻ đó... mình nhất định sẽ tự tay... Hai kẻ thuộc Ma tộc đã giết chết những đồng đội quan trọng và hậu bối đáng yêu của ta...!”

Thế hệ Mahou Shoujo thứ hai... kết cục của họ thật sự rất bi thảm... lúc tôi đến nơi thì họ đã bị tiêu diệt hết rồi.

Nụ cười tàn bạo của hắn lúc đó đã khắc sâu vào tâm trí tôi.

Tôi không muốn phải nhìn thấy cảnh tượng như vậy một lần nào nữa.

Hiện tại, bọn trẻ bằng cách nào đó vẫn sống sót đầy đủ đến tận bây giờ. Tôi thực sự mong tất cả có thể sống sót đến cuối cùng.

Tôi đứng dậy khỏi ghế và ngắm nhìn khung cảnh đêm trải dài bên ngoài cửa kính.

“...Vẫn không thay đổi gì cả.”

Khung cảnh đêm mà ngày xưa mọi người cùng nhau ngắm nhìn vẫn tiếp tục tỏa sáng như vậy. Đây là bằng chứng cho sự bình yên của mọi người, là thứ mà chúng tôi đã bảo vệ.

Từ giờ trở đi, chúng tôi cũng phải tiếp tục bảo vệ khung cảnh đêm này.

Phù, tôi cũng đã qua tuổi 30 rồi... đến tuổi này mà còn tự xưng là Mahou Shoujo thì thật xấu hổ...

“Hãy dõi theo bọn trẻ nhé... mọi người...”

“A, Yuuna.”

“R-Reina... Xin lỗi, tớ có việc của ủy ban thư viện...”

Khi tôi cất tiếng gọi, Yuuna lảng tránh ánh mắt đầy khó xử rồi vội vã bỏ đi đâu đó.

Lại nữa rồi...

Dạo gần đây, mỗi khi tôi cất tiếng gọi, không hiểu sao mọi người đều lập tức bỏ đi nơi khác. Cảm giác như thể tôi đang bị xa lánh vậy.

Tôi cố gắng suy nghĩ xem mình có làm gì sai với đồng đội không, nhưng chẳng thể nghĩ ra được điều gì.

Biết đâu trong lúc tôi không để ý, tôi đã làm điều gì đó tồi tệ với mọi người... Vì tôi là một người vụng về mà.

Cũng vì thế mà suốt thời tiểu học và trung học, tôi không có lấy một người bạn.

Tôi không muốn mất đi những người bạn mà mình khó khăn lắm mới có được.

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa đi về phía sân thượng như thường lệ.

Hôm qua tôi cũng đã lên sân thượng, nhưng không thấy Souta.

Nếu hôm nay cũng không có ở đó thì...

Mang theo nỗi bất an đó, tôi mở cửa ra.

“Souta.”

“Hử? Gì đây, Reina à.”

Khi tôi đang ở trên sân thượng, Luna hiếm khi xuất hiện đã đến.

“Hôm nay cậu có ở đây nhỉ, hôm qua cậu đã ở đâu thế?”

“Hử? Hôm qua tôi ăn cùng Kurusu-san ở nhà ăn... Này, sao cậu lại làm vẻ mặt đáng sợ đó!”

“Đâu có, tôi có làm gì đâu.”

“Rõ ràng là có mà!”

『Lại đi thân thiết với bạn nữ khác ngoài mình...』

Cô ấy lẩm bẩm gì đó rồi ngồi xuống bên cạnh tôi.

Hình như hôm nay tâm trạng cô ấy không tốt thì phải...

“...Thôi kệ đi. Quan trọng hơn, chúng ta ăn trưa thôi. Này, thức ăn của cậu đây. Hãy biết ơn mà nhận lấy đi.”

“Nghe có hơi phức tạp nhỉ... Mà, cảm ơn, cứu tôi rồi.”

Tôi nhận lấy hộp cơm và mở ra.

Bên trong là những món ăn Nhật được chế biến cầu kỳ hơn thường lệ.

“Ồ... Trông ngon quá... Tôi ăn nhé!”

Ừm, ngon!

Dạo gần đây toàn ăn đồ cửa hàng tiện lợi nên thấy thấm thật... xem ra tôi cũng đã khá thích hương vị cơm hộp của Luna rồi.

“Này, Souta.”

“Hử, gì thế?”

“Cậu... sẽ mãi là bạn của tôi chứ?”

“Hử? À, nếu cậu vẫn cho tôi cơm hộp thì sẽ mãi là bạn.”

“Ara? Thế thì không phải là bạn mà là thú cưng của tôi rồi nhỉ? Nên đặt tên là gì đây...”

“Gr... Thôi thì, thế cũng... không, không được! Ai là thú cưng chứ!”

“Fufu, đùa thôi. Cậu vẫn như mọi khi, thật sự làm tôi thấy an tâm đấy. Từ giờ trở đi cũng hãy cứ như vậy nhé.”

“Hử? À...”

Như vậy là sao?