Tại sao người chồng hiền sau hôn nhân vẫn không quên quá khứ bị ác nữ bắt nạt

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Chương 101-200 - Chương 103: Quá khứ không muốn nhìn lại & Tớ cứ như là vợ của Yuuki vậy

Cuối tháng Tư, sân thượng tòa nhà giảng đường, nghỉ trưa.

"Ưm a~ Yuuki cảm thấy thế nào?"

"Ừm, rất thoải mái."

"Vậy có cần dùng sức thêm chút nữa không?"

"Không cần đâu, lực này đủ rồi. Hít hà~ Hay là cứ mạnh thêm chút nữa đi."

Shimizu Yuuki cắn răng, cố nén cảm giác sung sướng như thể mọi lỗ chân lông trên người đều đang mở ra. Cậu cúi đầu xuống, nhìn thấy Sakai Mina đang quỳ bên chân mình "vất vả cày cấy", khó tránh khỏi có chút không nỡ.

Phải biết rằng, đối phương không chỉ là đóa hoa trên núi cao mà mọi người trong trường Yekou đều ngưỡng vọng, mà còn là đại tiểu thư chính hiệu của nhà Sakai, một thế lực khổng lồ ở địa phương. Thân thể ngàn vàng cao quý như vậy, lại cam tâm tình nguyện làm chuyện này vì cậu.

Nói là không động lòng, không mềm lòng, đó là không thể nào.

"Bạn học Sakai, à không... Mina, thật ra cậu không cần phải hy sinh như vậy đâu. Như thế này có vất vả quá không?"

"Sao có thể? Đây đều là những gì tớ nên làm mà. Dù sao thì chúng ta cũng không còn là mối quan hệ xa lạ như trước nữa. Chỉ cần là vì Yuuki, bất kể làm gì tớ cũng cam tâm tình nguyện, và cũng thật lòng cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ."

"Mina như thế này, có hơi giống 'não yêu' mà mấy bạn nữ trong lớp hay nói rồi đó. Nếu bọn họ biết suy nghĩ của cậu, nhất định sẽ lén lút cười nhạo, bàn tán cậu cho xem."

Lòng bàn tay rộng lớn của Shimizu Yuuki hoàn toàn che lấy gáy của cô gái, cậu có chút buồn cười mà cảm thán.

"Tớ chỉ quan tâm đến cách nhìn của Yuuki về tớ thôi, những người khác thế nào cũng mặc kệ." Sakai Mina nghiêng đầu sang một bên, đổi một tư thế thoải mái hơn, động tác trên tay vẫn không dừng.

"Haizz, thật ra tớ không hề thích cuộc sống trước đây chút nào. Trong nhà luôn có vô số quy củ và yêu cầu trói buộc tớ. Bọn họ dạy tớ phải thu liễm tính tình, nhẫn nại, phải tự mình gánh vác. Vì không thể để người khác nắm được điểm yếu, cho nên không được phép có quan hệ quá sâu đậm với bất kỳ ai, càng không cần phải nói đến việc lén lút phát triển quan hệ yêu đương..."

"Nói ra thật nực cười, lúc nhỏ tớ còn tưởng cả đời này mình sẽ phải sống cô độc đến già. Cho đến bây giờ gặp được Yuuki, những tâm sự phiền muộn đã đè nén bấy lâu nay tớ đều muốn nói cho Yuuki nghe, nhưng lại sợ Yuuki chê tớ lắm lời."

"Còn cả những chuyện trong gia tộc, tớ đều không muốn quan tâm nữa, cũng không muốn làm đại tiểu thư nhà Sakai gì cả. Quyền thế, địa vị, những thứ đó có quan trọng không? Tớ chỉ muốn mãi mãi được ở bên cạnh Yuuki như bây giờ, trong một căn nhà nhỏ không quá lớn nhưng rất ấm áp, thoải mái, phục vụ, chăm sóc cho cuộc sống hàng ngày của Yuuki. Cứ nghĩ như vậy, thật giống như... giống như là vợ của Yuuki vậy..."

Giọng cô gái nhỏ dần, gò má đỏ bừng nóng rực. Cô ta xấu hổ đến mức chỉ hận không thể vùi luôn đầu vào giữa hai chân đang khép chặt của thiếu niên.

"Mina..." Giọng Shimizu Yuuki run lên rõ rệt.

"Ể, sao vậy? Là tớ nói sai ở đâu à?"

Sakai Mina ngẩng đầu lên, nhìn lại ánh mắt vô cùng phức tạp của thiếu niên. Cô ta đưa tay lau đi những giọt mồ hôi trong veo trên trán, nụ cười trên mặt dịu dàng, quyến luyến, như một dòng suối xuân vĩnh viễn không cạn, tỉ mỉ và len lỏi vào từng ngóc ngách trong trái tim lạnh lùng, khép kín của Shimizu Yuuki.

"Tớ cảm thấy đỡ nhiều rồi, hôm nay đến đây thôi."

"Mới có một lát thôi mà. Yuuki đây là đang xấu hổ sao? Bây giờ không luyện tập nhiều thêm, sau này lỡ đâu tớ lại là một người vợ không đạt chuẩn thì sao?"

Sakai Mina mím môi cười rất thục nữ. Cô ta có chút không nỡ buông chân của Shimizu Yuuki ra, phần cơ bắp vừa được đấm bóp mạnh cũng dần thả lỏng.

"Nói mới nhớ, công việc làm thêm ở cửa hàng tiện lợi của Yuuki chắc vất vả lắm nhỉ. Cơ bắp trên người cậu cứng quá, không có sức sống gì cả, trạng thái tinh thần cũng không tốt lắm."

"Hả? Mina... cậu vừa nói gì? Ồ ồ~ cũng hơi vất vả, nhưng tớ cũng chỉ có buổi tối mới có thời gian làm thêm, đành chịu thôi."

Shimizu Yuuki lơ đãng trả lời. Không biết tại sao, khi cậu nghe thấy hai chữ "người vợ" thốt ra từ đôi môi xinh đẹp đỏ mọng của cô gái, như thể đã chọc trúng điểm yếu mềm nhất trên người cậu, cơ bắp vốn đang thả lỏng lại lập tức căng cứng lên.

Đây chẳng phải là cuộc sống mà cậu đã vô số lần ảo tưởng sao? Cũng là cuộc sống tự do, hạnh phúc trong lời mẹ cậu, bà Shimizu Iori.

Sakai Mina, người vẫn luôn lén lút quan sát, chỉ hận ánh mắt không biết bẻ cong, tự nhiên đã chứng kiến khoảnh khắc "dựng đứng" đầy phấn chấn đó.

Đây thật sự là thứ mà con người có thể sở hữu sao? Sao lại không giống lắm với tư liệu mà mình tra trên mạng vậy? Không được, không được... mình làm sao có thể chịu nổi ân sủng như thế này?

Hai chân đang khuỵu trên đất của Sakai Mina lập tức run rẩy, mềm nhũn, suýt chút nữa là ngã sõng soài ra đất. Trái tim cô ta đập loạn xạ, vừa kinh hãi lo sợ, lại vừa không nhịn được mà thở dốc, thể hiện ra dũng khí tuyệt vời muốn "thử" trèo lên đỉnh cao.

"Cái đó... đề nghị lần trước của tớ, Yuuki suy nghĩ thế nào rồi? Nếu làm thêm đã vất vả như vậy, hay là đến nhà tớ làm gia sư đi. Dù sao thì piano của cậu cũng đàn hay như thế, thật là đáng tiếc. Cũng đừng có rào cản tâm lý gì cả, cảm thấy ngại ngùng hay gì đó."

"Tớ vẫn chưa nghĩ xong."

Shimizu Yuuki lắc đầu. Điều này không liên quan đến lòng tự trọng của cậu.

Chỉ là cứ thế đồng ý với Sakai Mina, sau này dựa dẫm vào cô ta để sống, cuộc sống như vậy cố nhiên là nhẹ nhàng, tốt đẹp, nhưng cậu luôn có một dự cảm không lành, giống như cảm giác tim đập nhanh, bất an khi đang từng bước tiến về phía vực thẳm.

"Vậy đành chịu thôi. Tớ sẽ không ép buộc Yuuki trong những chuyện này." Sakai Mina cụp mắt xuống, đáy mắt xẹt qua một tia mất kiên nhẫn.

Khoảng cách từ lúc mối quan hệ của bọn họ tiến thêm một bước đã qua một tháng, vậy mà ngay cả một chút tiến triển cũng không có. Suốt ngày chỉ "ăn chay", điều này bảo Sakai Mina, người đã "ăn mặn" một lần trên sân thượng hôm đó, sớm đã không thịt không vui, làm sao mà chịu nổi?

Sakai Mina vẫn có chút tự tin vào cơ thể của mình. Dù là để tự cô ta đánh giá, e là cũng không nhịn được mà phải dùng những từ mang nghĩa xấu như "hạ lưu" để hình dung. Chỉ cần đợi cô ta lừa được Shimizu Yuuki về nhà, đến lúc đó... tự nhiên không sợ cậu ta không theo!

Huống hồ "vốn liếng" của Shimizu Yuuki hùng vĩ tráng quan như vậy, ham muốn tiềm ẩn dưới đáy lòng rốt cuộc đáng sợ đến mức nào, cô ta không dám nghĩ tiếp nữa.

"Thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta mau về thôi."

Mấy ngày nay, chỉ cần là những ngày ở trường, Shimizu Yuuki, người vốn đã bị cô lập, xa lánh, căn bản không có chỗ nào để đi, tự nhiên là chỉ có thể ở bên Sakai Mina như hình với bóng. Mặc dù phần lớn thời gian vẫn sẽ lén lút chạy lên sân thượng, nhưng trong lớp đã mơ hồ có lời ong tiếng ve nhắm vào hai người bọn họ.

Điều này cũng dẫn đến việc nhóm nam sinh trong lớp càng thêm ghen ghét cậu, ai nấy đều hận không thể giết cậu ngay cho hả giận.

"Cái đó, đã qua một tuần rồi, Yuuki có phải đã quên mất chuyện gì không?"

Sakai Mina kéo Shimizu Yuuki lại. Cô ta có chút e thẹn mà liếm môi, muốn làm gì đã không cần phải nói cũng biết.

"Xin lỗi, là tớ không để ý. Vậy... vậy tới đi."

Ánh mắt đói khát, nóng rực của thiếu nữ nhìn chằm chằm khiến Shimizu Yuuki có chút không chịu nổi. Nhớ lại trải nghiệm lâng lâng sung sướng khi lần đầu tiên làm chuyện này, Shimizu Yuuki cũng có vài phần thấu hiểu cho Sakai Mina.

Chỉ là... chuyện này một khi làm nhiều, cũng bớt đi rất nhiều khoái cảm đến từ trải nghiệm tâm lý mới mẻ, kích thích khi lần đầu nếm trái cấm.

Đương nhiên, ngay cả bây giờ, lúc "ăn" bằng miệng, vẫn vô cùng thơm ngọt, mềm mại, ngon miệng, cũng là một trải nghiệm tốt đẹp hiếm có.

Còn về cảm giác buồn nôn, ghê tởm thoáng qua trong lần đầu tiên của Shimizu Yuuki, dường như chỉ là ảo giác do não cậu bị thiếu oxy mà thôi.

Mất khoảng bốn năm phút, sau một hồi "khẩu chiến", Shimizu Yuuki chỉ cảm thấy đầu óc mơ màng, từng cơn choáng váng ập đến, hai tay phải chống lên tường mới miễn cưỡng đứng vững.

Qua mấy ngày rèn luyện, tiến bộ của Sakai Mina gần như có thể thấy bằng mắt thường. Cô ta thường khuấy đảo khiến Shimizu Yuuki không tài nào chống đỡ, liên tục bại trận, mất hết thành trì này đến thành trì khác. Môi lưỡi mạnh mẽ gần như muốn xông thẳng vào não cậu, như thể muốn ăn tươi nuốt sống cậu trong một hơi.

Thật khó mà tưởng tượng, đây lại là vị tiểu thư nhà giàu đoan trang, dè dặt trong mắt cậu.

"Xin lỗi Yuuki nhé, tớ lại có chút không kiểm soát được mình rồi."

Gạt lọn tóc ướt át bên môi đi, Sakai Mina lại theo thói quen mà bắt đầu xin lỗi.

"..."

"Hay là để tớ lau sạch cho Yuuki nhé."

Cô ta nhận lấy khăn giấy của Shimizu Yuuki, nhưng không dùng, mà dùng đầu ngón tay dịu dàng lau đi những vệt nước cô ta để lại bên môi cậu. Nhưng ngón tay cô ta lại run rẩy một cách khó hiểu.

Người đàn ông cao không thể với tới năm xưa, bây giờ toàn thân trên dưới đều dính đầy mùi vị và chất lỏng của mình. Cảm giác ham muốn chiếm hữu, báng bổ đen tối ngập tràn khiến Sakai Mina càng thêm hưng phấn.

"Được rồi. Chỉ là vẫn còn chút dấu vết ở trên kìa, đỏ đỏ... như thể bị muỗi đốt một cục vậy. Yuuki xem của tớ này, có chỗ nào không sạch không?"

Shimizu Yuuki nhìn khuôn mặt trắng nõn mà thiếu nữ ngẩng lên. Khăn giấy vừa rồi vẫn còn trong tay Sakai Mina, cậu đành phải vươn tay ra, lại phát hiện cậu không thể làm được chuyện giống như đối phương.

Cuối cùng, cậu chỉ gỡ một cánh hoa anh đào vương bên tai cô gái.

...

"Vậy mai gặp lại nhé. Tớ sẽ nhớ Yuuki lắm đó."

"Ừm, mai gặp lại."

Shimizu Yuuki vẫy vẫy tay, nhìn Sakai Mina bước vào một chiếc xe sang trọng, sau đó phóng đi mất.

Do gia giáo rất nghiêm, bọn họ đương nhiên không thể ngay cả lúc tan học về nhà cũng dính lấy nhau. Thậm chí theo lời Sakai Mina, cô ta về đến nhà là phải nộp điện thoại, càng không thể thân mật với cậu trên phần mềm trò chuyện. Do đó cô ta mới vô cùng trân trọng những ngày tháng được cậu bầu bạn ở trường.

Mặc dù không đến mức hà khắc như vậy, Shimizu Yuuki cũng xem như đã trải qua cuộc sống tương tự, nên không nghĩ nhiều.

Cậu đứng ở ngã tư đường thêm một lúc, thở ra một hơi trọc khí, rồi đi về phía trạm xe buýt.

Tuy nhiên, trên con đường xe cộ tấp nập, cậu không hề chú ý thấy một chiếc xe hơi màu đen, mức độ xa hoa không hề thua kém chiếc xe của Sakai Mina, đang lặng lẽ bám theo sau lưng cậu.

Bên trong chiếc xe đóng kín cửa sổ, một người phụ nữ mặc vest trông như vệ sĩ quay đầu lại, đưa tài liệu cho người phụ nữ ngồi ở hàng ghế sau.

"Chị Yukie, tất cả ở đây. Thằng nhóc này quả thực còn nợ chúng ta không ít tiền, lúc trước là để chữa bệnh cho mẹ cậu ta."

"Ừm." Người phụ nữ lạnh lùng đáp một tiếng.

"Cái đó... gã này chỉ là một học sinh trung học, hơn nữa mỗi tháng cũng đều có trả tiền đàng hoàng, chỉ là hơi chậm một chút, sổ sách vẫn luôn thúc giục. Nhưng đúng là không phải loại quỵt nợ. Chị Yukie, đây là chị muốn chúng ta đi đòi nợ trước hạn à?"

Không trả lời câu hỏi này, Kurosawa Yukie chống tay lên cửa sổ xe, nhìn về phía bóng lưng Shimizu Yuuki đang dần đi xa.

"Bám theo. Lần này... tôi sẽ đích thân đến cửa đòi nợ."