Ta Trở Thành Vua Nhờ Nuốt Chửng Quái Vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 2 - Chương 15: Kinh thành Berze

Chương 15: Kinh thành Berze

Bầu không khí tại Berze, thủ đô của Dorssen, đang căng thẳng đến mức nghẹt thở. Sau cuộc nội chiến và vụ sát hại đức vua tiền nhiệm, cả thành phố vẫn chưa hết bàng hoàng thì nay, hung tin về sự áp sát của quân đội Farune lại ập đến.

Binh sĩ đóng giữ tường thành Berze lúc này đang mang trong mình những cảm xúc hết sức ngổn ngang. Họ không tham gia vào cuộc đảo chính, nên chẳng mấy mặn mà hay trung thành với kẻ tự xưng là tân vương – Alan. Thế nhưng, họ cũng chẳng đủ can trường để liều chết vì vị vua đã khuất. Vì miếng cơm manh áo (và cả mạng sống), họ vẫn lầm lũi bám trụ vị trí. Người dẫn đầu quân Farune lại chính là Công nương Carmilla – em gái của tiên vương, cũng giống như Alan. Cô tuyên bố dấy binh để đòi lại công lý cho người anh quá cố. Nếu đúng là vậy, chẳng phải chính nghĩa đang nằm trong tay cô sao?

Giữa lúc những người lính còn đang hoang mang, một đoàn kỵ binh từ phía chân trời đã lao nhanh tới, áp sát Berze. Đó hẳn là quân Farune. Dù đã được báo trước về quân số ít ỏi của địch, nhưng khi tận mắt chứng kiến, họ vẫn không khỏi ngạc nhiên vì đội quân này thực sự quá thưa thớt.

Vừa nhác thấy bóng quân thù, vị đội trưởng thủ thành đã hét lớn: "Rung chuông báo động toàn thành! Những người còn lại mau lấy cung và... ặc?"

Lời chưa dứt, vị đội trưởng đã đổ gục, máu tươi tuôn xối xả trên mặt thành bằng đá. Thế chỗ cho ông ta là một kẻ lạ mặt với trang phục như một dân thường bảnh bao, tay lăm lăm thanh kiếm còn vấy máu. "Hạng 30 trong Bách Nhân Đội, Juza."

"Juza? Juza 'Cuồng Phong' sao?!"

Đám binh sĩ đồng loạt lùi lại, thủ thế.

Trong hai năm hòa bình giữa Dorssen và Farune, sự giao thương giữa hai nước đã tăng lên đáng kể. Người Dorssen sang xem các trận đấu tại đấu trường ngày một nhiều, và danh tiếng của Bách Nhân Đội cũng theo đó mà vang xa. Juza chính là một trong những cái tên nổi bật nhất với biệt danh "Cuồng Phong" nhờ bộ pháp nhanh như chớp giật.

Có thể nói, dân chúng có cái nhìn chính xác hơn về sức mạnh của Bách Nhân Đội so với tầng lớp quý tộc. Trong khi giới thượng lưu luôn dè bỉu rằng sức mạnh đó chỉ là thêu dệt để làm màu, thì những người dân thường đã trực tiếp chứng kiến — hoặc ít nhất là nghe kể từ những người tận mắt xem các trận đấu.

"Thật vinh hạnh khi cái danh mọn của ta lại được biết đến tận xứ Dorssen này," Juza nhe răng cười. "Ta có lời nhắn từ Công nương Carmilla: 'Kẻ nào không kháng cự sẽ được tha mạng. Nhưng... đối với những kẻ ngoan cố thì tuyệt đối không nương tay.' Vậy, các ngươi chọn đường nào?"

"Hắn chỉ có một mình thôi! Lên!" Một lão binh hét lớn. Nhóm lính lập tức giương cung nhắm thẳng vào Juza.

Juza đổ người về phía trước, lao đi như một con mãnh thú. Bước chân của hắn linh hoạt đến kỳ lạ.

Tên bắn ra loạn xạ, nhưng Juza hạ thấp trọng tâm đến sát mặt đất, luồn lách qua làn mưa tên như một bóng ma. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã áp sát và hạ gục những tay cung thủ cùng gã lão binh vừa ra lệnh. Sau khi kết liễu bốn người trong nháy mắt, Juza vẩy máu trên kiếm rồi hỏi lại: "Giờ thì sao? Nói trước nhé, các ngươi không có cửa thắng ta đâu."

Trước sức mạnh áp đảo và lòng trung thành vốn đã lung lay, đám lính lần lượt buông vũ khí đầu hàng.

Cùng lúc đó, không chỉ có Juza đột nhập thành công. Shirley cùng đội ám sát thuộc Ngự lâm quân đã bí mật leo tường thành từ trước để vô hiệu hóa các tháp canh, khiến hệ thống phòng thủ tê liệt hoàn toàn.

Tuy nhiên, cổng thành vẫn đóng chặt. Một kỵ sĩ Farune đơn độc tách khỏi đội ngũ lao lên phía trước. Đó là một gã to lớn, cái đầu hói bóng lưỡng, bề ngang đồ sộ chẳng kém gì chiều cao, cưỡi trên một con chiến mã lực lưỡng như bò mộng. Đó chính là Wan Hu, và trên tay gã là "Huyết Bổng". Đến sát cổng, gã nhảy xuống, vung vũ khí nện thẳng vào cánh cổng gỗ dày. Cú nện mang sức mạnh nghìn cân phá tan thanh chốt cửa khổng lồ phía sau. Tiếng gỗ kẽo kẹt vang lên, cánh cổng nặng nề từ từ mở ra. Đám lính thủ môn định xông tới nhưng vừa thấy bóng dáng Wan Hu, chúng liền dạt sang hai bên.

"Tránh ra. Ngoan ngoãn thì sống," giọng Wan Hu trầm đục như tiếng sấm.

"Là Wan Hu 'Đồ Tể'!" một tên lính run rẩy hét lên. Biệt danh đó bắt nguồn từ những làn sương máu tung mù mịt mỗi khi gã vung bổng.

"Đồ quái vật!" Một hiệp sĩ gầm lên, lao vào chém Wan Hu.

Wan Hu vung Huyết Bổng như thể đang xua đuổi một con ruồi. Trong tích tắc, gã hiệp sĩ bị nghiền nát bên trong bộ giáp, biến thành một khối thịt vụn không còn hình thù.

Chứng kiến cái chết thảm khốc đó, đám lính Dorssen chết lặng vì kinh hãi. Nhân lúc chúng còn đang run rẩy, quân đội Farune tiến vào thành như chỗ không người. Dẫn đầu là Carmilla trong bộ váy trắng sang trọng trên lưng ngựa. Cô không hề cầm cương, nhưng con ngựa vẫn bước đi chuẩn xác hướng về phía hoàng cung. Mái tóc tím thướt tha cùng chiếc quạt che ngang miệng toát lên vẻ thanh tao như thể đang đi dạo mát chứ không phải đang trên chiến trường. Cô liếc nhìn đống đổ nát ở cổng thành, khẽ nhếch môi: Hóa ra phá vỡ cổng thành của quê cha đất tổ lại dễ dàng đến thế.

Sau khi đại quân đi qua, Juza nhảy xuống từ mặt thành. "Này lão già, đi cùng không?"

Wan Hu lườm Juza, cộc lốc đáp: "Ngươi dẫn đường đi. Chẳng phải đó là lý do ngươi lẻn vào đây trước sao?"

"Biết rồi, biết rồi," Juza vẫy tay. Nhưng thay vì đi thẳng tới lâu đài, hắn lại rẽ vào phố thị.

"Đứng lại!" Một binh sĩ Dorssen hét lên. "Các người định đi đâu?!" Hắn lo sợ Bách Nhân Đội sẽ tàn sát dân thường.

"Yên tâm. Chúng ta không đụng đến dân lành đâu," Juza vừa đi vừa xua tay.

"Vậy các người định..."

"Nghiền nát quân Eyland," Wan Hu trả lời mà không thèm ngoái đầu lại.

Trong thành Berze lúc này có khoảng 500 lính Eyland do Bá tước Godwin mang tới. Đó chính là con mồi của Bách Nhân Đội.

May quá... mình không phải đối đầu với họ... Người lính Dorssen nhìn theo bóng dáng họ, lòng thầm cảm tạ thần linh.

Bên trong lâu đài, sự hỗn loạn đã lên đến đỉnh điểm. Quân Farune vừa nghe tin áp sát mà giờ đã tràn qua cổng thành, tiến vào nội cung. Bá tước Godwin lẳng lặng rời khỏi sảnh ngai vàng, tìm cách hội quân với lực lượng Eyland đang đóng trong thành.

"Nhanh lên, khi lũ Dorssen còn đang cầm chân chúng!" ông ta ra lệnh cho tùy tùng, định bụng thoát thân bằng lối cửa sau.

Nếu có thể hội quân, ông sẽ rút lui theo cửa hậu để chờ viện binh từ quê nhà mà ông đã yêu cầu từ trước. Tuy nhiên, khi vừa ra đến điểm tập kết, một cảnh tượng địa ngục hiện ra trước mắt: xác lính Eyland chất thành đống, máu chảy thành dòng.

"Ông đến trễ quá," một người đàn ông với mái tóc đen dài buộc gọn cất tiếng. Trông anh ta có vẻ ngoài bình phàm, nhưng thanh kiếm đẫm máu trên tay lại tố cáo anh ta chính là kẻ gây ra cuộc thảm sát này. Phía sau anh ta là khoảng 20 chiến binh với đủ loại vũ khí kỳ dị, trong đó có cả Juza và Wan Hu.

"Ta không lầm thì ông chính là Bá tước Godwin, một trong Tam Bá Tước của Eyland?"

"Ngươi là kẻ nào?" Godwin gầm lên, năm tùy tùng của ông ta đồng loạt rút kiếm.

"Ta là Yamato, hạng 4 trong Bách Nhân Đội," Yamato thản nhiên nói. "Ông có nhã hứng đấu với ta một trận công bằng không? Đám quân ông mang theo thật làm ta thất vọng quá."

"Thất vọng? Ngươi vừa giết sạch 500 quân của ta mà còn nói thế sao?!" Phẫn nộ, Godwin tuốt kiếm khỏi vỏ.

"Có lẽ ta nên nói là... quý hồ tinh bất quý hồ đa (chất lượng quan trọng hơn số lượng)?" Yamato giải thích. "Nghe danh Tam Bá Tước bấy lâu, ta cứ ngỡ binh sĩ dưới trướng phải oai hùng lắm, ai ngờ lại yếu kém đến thế. Ta sẽ không để cấp dưới xen vào, thế nào, một chọi một chứ?"

Godwin hiểu rằng đây không phải là một lời đề nghị, mà là con đường sống duy nhất của ông ta.

"Được lắm, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã dám nhục mạ Tam Bá Tước!" Godwin gầm lên. Ngay lập tức, một luồng hào quang như ngọn lửa xanh nhạt bao phủ lấy cơ thể ông ta. Đây là bí kỹ gia truyền của nhà Godwin — "Cường Hóa Thể Chất". Bằng cách truyền ma lực trực tiếp vào các thớ cơ, người sử dụng sẽ nhận được sự gia tăng sức mạnh khủng khiếp trong thời gian ngắn, tác động lên cả vũ khí.

"Tuyệt vời! Tuy không phải kiếm chiêu, nhưng là một kỹ năng rất thú vị!" Yamato lộ vẻ phấn khích.

"Hãy chết với lòng kiêu hãnh của ngươi đi!" Godwin lao tới như một mũi tên, vung kiếm chém xuống.

Yamato không dùng kiếm để chặn trực diện mà khéo léo gạt chiêu thức đi.

"Ồ! Không chỉ tốc độ mà uy lực cũng tăng vọt! Quả không hổ danh Tam Bá Tước!" Yamato vừa tán thưởng vừa liên tục đỡ đòn. Godwin gầm thét vung những nhát chém xé gió, trong khi Yamato vẫn điềm nhiên hóa giải mọi đòn tấn công như một nhành liễu trước cơn bão.

"Tên khốn lươn lẹo! Đứng yên đó!" Godwin bắt đầu mất kiên nhẫn. Kỹ năng cường hóa của ông không thể duy trì lâu. Chỉ cần một đòn trúng đích là ông thắng, nhưng gã tên Yamato này thủ quá kín kẽ. Anh ta không chỉ thủ, mà sau mỗi lần parry (gạt đòn), anh ta lại tung ra những cú đâm phản công đầy hiểm hóc khiến Godwin không dám lơ là dù chỉ một giây.

Thời gian trôi qua, trận đấu vẫn ở thế giằng co.

"Ông có vẻ đã chạm giới hạn rồi nhỉ," Yamato thản nhiên nói. Có vẻ như anh ta đã thấu triệt thời gian duy trì bí kỹ của đối phương. "Nhưng thế là đủ rồi."

Đủ? Đủ cái gì? Godwin không hiểu. Ông lùi lại một khoảng, hơi thở dồn dập, đôi vai run lên vì kiệt sức cả về thể lực lẫn ma lực.

Yamato từ từ vào tư thế chiến đấu. Đột nhiên, một luồng ánh sáng xanh nhạt bao phủ lấy anh ta. Dù không rực rỡ như của Godwin, nhưng rõ ràng đó chính là kỹ năng mà Bá tước vừa sử dụng.

"Không thể nào!" Godwin gào lên. Đó là bí mật tuyệt đối của dòng họ ông, không thể nào học lỏm nhanh như thế được!

"Phải công nhận là chiêu này khó dùng thật," Yamato nhận xét. "Phải phân tán ma lực đều khắp các thớ thịt, cực kỳ tốn sức. Đây là giới hạn mà ta có thể bắt chước chỉ qua việc quan sát."

Godwin đã mất ba năm ròng rã mới làm chủ được nó. Vậy mà kẻ này chỉ cần vài phút giao thủ ngắn ngủi.

"Rốt cuộc ngươi là ai?" Godwin lấy lại bình tĩnh, hỏi. "Với tài năng thế này, tại sao ngươi lại phục vụ cho một đất nước nhược tiểu như Farune?"

"Ta từng chỉ là một gã dạy kiếm dạo ở vùng quê, nhưng giờ ta là huấn luyện viên kiếm thuật chính thức của nhà vua."

"Chỉ là huấn luyện viên? Đến Eyland đi! Ta sẽ cho ngươi tiền bạc, địa vị, bất cứ thứ gì ngươi muốn. Thậm chí là một tước vị quý tộc."

"Tước vị quý tộc sao? Hừm," Yamato cười khẩy. Các thành viên Bách Nhân Đội phía sau cũng cười rộ lên. "Đáng tiếc, ta không hứng thú với tiền bạc hay địa vị." Yamato hạ thấp bộ pháp, tích tụ sức mạnh cho đòn kết liễu. "Sức mạnh là tất cả. Đó là luật lệ duy nhất của Bách Nhân Đội. Mọi thứ khác đều vô nghĩa trước sức mạnh. Và để đổi lấy sức mạnh đó, chúng tôi dâng hiến tất cả cho Bệ hạ."

Hưởng ứng lời Yamato, các thành viên Bách Nhân Đội đồng thanh hô vang: "Trăm mạng sống này, nguyện dâng hiến cho Bệ hạ!"

Tiếng hô vang đồng thanh của đám người trông như thảo khấu đó khiến Godwin cảm thấy một nỗi rùng mình lạnh sống lưng.

"Thật điên rồ... Chúng ta không phải là thú vật. Sức mạnh không thể là tất cả được," Godwin thốt lên, vắt kiệt chút tàn lực cuối cùng để cường hóa bản thân lần nữa.

Ánh mắt hai người chạm nhau, và rồi trong chớp mắt, hai bóng người lướt qua nhau. Một nhịp lặng trôi qua, cơ thể Godwin đổ gục, máu nhuộm đỏ mặt đất.

"Chúng ta giống nhau cả thôi. Dù là thú vật, con người hay quái vật, sức mạnh vẫn là lẽ phải duy nhất," Yamato nói, rồi khẽ liếc nhìn vết thương trên vai mình. "Ồ? Quả nhiên không hổ danh Tam Bá Tước, vẫn kịp để lại một vết sẹo cho ta."

Đám tùy tùng của Godwin định lao lên báo thù, nhưng nhanh chóng bị các thành viên Bách Nhân Đội xung quanh hạ sát sạch sẽ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!