Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 5: Thiếu Nữ và Thị trấn Messer - Chương 32: Cảm ơn vì đã tiếp đãi

Chương 32: Cảm ơn vì đã tiếp đãi

“Áaaaa——!!”

Betty sợ đến ngây người, đứng yên tại chỗ không dám nhúc nhích, nhắm tịt mắt hét toáng lên, ngay lập tức có một con Cự Tích lao về phía cô bé. Cô nhóc chỉ mải la hét, hoàn toàn không biết nguy hiểm đang ập đến, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, tôi vung tay phải, bắn một luồng Tử Yên về phía đó.

“Betty, ngồi thụp xuống!”

Vù——

Khói đen từ quanh người bay vút ra, xoắn lại thành hình con rắn ngoằn ngoèo. Cô bé nhắm mắt, nghe thấy tiếng tôi hét, liền vô thức ôm đầu ngồi thụp xuống. Con Cự Tích đang lao về phía cô bé vẫn còn lơ lửng giữa không trung, giây tiếp theo, làn sương đen kịt cuồn cuộn ập tới, bao bọc, bao trùm lấy nó, sức mạnh ăn mòn trong nháy mắt lan ra khắp cơ thể. Con Cự Tích giãy giụa rơi xuống đất, cùng với tiếng “xì xì xì”, biến thành vô số tro tàn bay lả tả. Đốm sáng màu xanh trắng thứ hai bốc lên, trong nháy mắt bay vào lồng ngực tôi.

“A ha...”

Chính là cảm giác này...

Thoải mái quá đi!

Cảm giác khoái lạc đầy hưng phấn chạy dọc sống lưng, xộc thẳng lên não, cơ thể tôi run lên dữ dội, khoảnh khắc này gần như không còn suy nghĩ được gì nữa. Cùng lúc lũ thằn lằn vây lại, tôi vô thức phóng ra nhiều Tử Yên hơn, khói đen trong nháy mắt bao trùm tầm nhìn, những con Cự Tích đang bò tới đều bị bao phủ trong đó, dưới sự ăn mòn của Hỗn Độn Chi Lực, chúng phát lên những tiếng “chít chít chít” kêu la thảm thiết.

Tôi muốn nhiều hơn nữa...

Nào, nhiều hơn, nhiều hơn nữa...

Tôi nhắm mắt lại giữa làn Tử Yên đang bay múa, từ từ dang rộng vòng tay. Hơn mười đốm sáng màu xanh trắng cuộn xoáy bay lên, ánh sáng phát ra lúc đó gần như lấn át cả ánh nến, theo sau những tiếng gió “vù vù vù vù”, toàn bộ đốm sáng đều bay vào lồng ngực tôi, biến thành dòng năng lượng nóng hổi, tan vào cơ thể tôi.

Sức mạnh...

Sắp trở lại rồi...

Nơi bụng dưới, dường như có thứ gì đó, đang dần phục hồi trong dòng nhiệt cuộn trào.

“Hàaa——”

Tôi thở ra một hơi dài, thu lại toàn bộ Tử Yên đang lượn lờ quanh người vào trong cơ thể, đôi mắt dần mở ra, ánh sáng xanh biếc lóe lên trong con ngươi rồi vụt tắt. Giây tiếp theo, làn sương băng trắng xóa, lạnh lẽo, phun ra từ miệng tôi.

Lâu rồi không gặp... Sức mạnh Trật Tự của tôi.

“Chị đại nhân, cẩn thận ạ——”

Betty không biết đã mở mắt ra từ lúc nào, cô bé ngồi bệt dưới đất cách đó không xa, chỉ về phía sau lưng tôi hoảng sợ hét lớn. Cùng lúc đó, tiếng gió rít bên tai, có thứ gì đó từ phía sau đột nhiên lao về phía tôi.

Có gan đấy!

Bùm——!

Một tiếng trầm đục vang lên, sa thạch dưới chân đột nhiên nứt toác, đất vàng nổ tung trời, bóng dáng thiếu nữ biến mất tại chỗ. Một con Cự Tích dài gần năm mét, to lớn và hung dữ hơn vung vuốt xuống, móng vuốt sắc như lưỡi dao cày lên mặt đất vài vệt sâu hoắm, nhưng nó đã vồ hụt. Giây tiếp theo, thiếu nữ đã xuất hiện trên đỉnh đầu con Cự Tích, một tay tỏa ra vầng sáng màu xanh băng, cứ thế ấn xuống đầu nó.

Ầm——

Đất vàng nổ tung lần nữa, cát bay mù mịt tầm nhìn. Trong đôi con ngươi đang giãn ra của cô bé, hình ảnh phản chiếu một thiếu nữ nhỏ nhắn như bóng ma đột nhiên biến mất, ngay sau đó xuất hiện trên đỉnh đầu con Cự Tích, một tay đè xuống, với một tư thế hùng hổ đến khó tin, ấn đầu con Cự Tích to hơn mình gấp mấy lần, thân hình hung hãn xuống đất, không chút sức phản kháng.

Lực đáng sợ đập nát cả sa thạch dưới đất, mái tóc đen của thiếu nữ tung bay trong cát bay đá chạy. Lớp mai trên đầu con Cự Tích trông cứng như đá vậy mà lại vỡ nát, thứ dịch đỏ trắng bắn tung tóe, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo đã bị sương trắng bao phủ, trong những tiếng “rắc rắc” nghe đến ê răng, tất cả đều bị đóng băng!

Gió lạnh lan tỏa ra, thổi vào mặt Betty, hơi lạnh khiến tóc và lông mày cô bé phủ một lớp sương mỏng, cô bé không nhịn được rùng mình một cái, nhưng cũng không nghĩ đến việc phải trốn đi, cứ ngây người ra nhìn.

Một lát sau, cát bụi trong tầm mắt dần lắng xuống, thiếu nữ đứng thẳng người dậy, còn con Cự Tích dưới chân nàng đã biến thành một nửa pho tượng băng, không còn chút sức lực nào để giãy giụa.

“Betty.”

“...Dạ có!”

“Nhắm mắt lại.”

“Vâng, vâng ạ!”

Đầu óc cô bé đã mụ mẫm từ lâu, từ nãy đến giờ không biết đã xảy ra chuyện gì, những con Cự Tích đó từ đâu đến, rồi sao lại đột nhiên biến mất nhiều như vậy. Toàn bộ quá trình diễn ra quá nhanh, từ lúc cô bé nhắm mắt la hét đến lúc ngồi thụp xuống tự vệ, rồi sợ đến mức ngồi phịch xuống đất, có lẽ chỉ vỏn vẹn vài giây.

Mà đợi đến khi cô bé mở mắt ra lần nữa, dường như mọi chuyện đã sắp kết thúc.

Cái đầu nhỏ của Betty hoàn toàn không phản ứng kịp với sự việc nhanh như vậy, cô bé theo bản năng nghe lời chị đại nhân, lập tức lại nhắm mắt lại, lưỡi cứng đờ vì sợ, đành phải đếm thầm trong lòng.

Một, hai, ba, bốn...

Bên tai chỉ nghe thấy tiếng gió rít dữ dội, như có một cơn gió xoáy đang quét qua trong hang động, cát không ngừng đập vào người, trong lòng cô bé càng thêm căng thẳng, ngồi dưới đất ôm lấy hai chân, gần như co lại thành một cục nhỏ. Đợi đến khi đếm tới mười, tiếng gió cũng vừa hay dừng lại, cảm thấy xung quanh dần trở lại yên tĩnh, Betty lúc này mới cẩn thận, hé ra một mắt.

Cô bé nhìn thấy chị đại nhân, thiếu nữ ma quỷ mặc đồ đen đó, đang đứng cách mình không xa, đứng giữa hang động, ngẩng đầu nhìn lên.

Làn gió lạnh lẽo quanh người nàng dần tan đi, những linh hồn nhỏ bé lộng lẫy như đang nhảy múa, vây quanh thiếu nữ, dưới ánh nến phản chiếu ánh sao lấp lánh, bay lượn lên cao.

“A...”

Betty nghe thấy thiếu nữ như đang lẩm bẩm, khẽ thở dài một tiếng đầy thỏa mãn.

“Cảm ơn vì đã tiếp đãi...”

Ánh xanh trong mắt nàng cũng lặng lẽ tan đi.

Betty từ dưới đất đứng dậy, phủi cát bụi trên quần áo, mặt mày ngơ ngác, mang theo vẻ hoảng hốt và sợ hãi vẫn chưa tan, không thể tin nổi nhìn quanh bốn phía, vài giây sau mới dần phản ứng lại: Lũ thằn lằn đó, có lẽ đều đã chết cả rồi.

Đến xương tủy cũng không còn... tất cả đều bị ăn sạch rồi...

Chị đại nhân, quả nhiên là ác ma đáng sợ... giống như tiểu thư Elna đã nói, chị ấy đến cả thần cũng có thể ăn được...

Nhưng mà...

“Betty.”

“Í da!”

Tiếng gọi đột ngột của thiếu nữ khiến cô bé đang đứng ngây người giật nảy mình, “bịch bịch” lùi lại hai bước. Trong lòng cô bé vẫn còn sợ hãi, nhưng lại không dám thể hiện ra, cố gắng nặn ra một nụ cười cứng đờ: “Chị, chị đại nhân, giết nhiều thằn lằn như vậy, thật, thật giỏi giang ạ... Cảm ơn chị, đã, đã cứu em...”

Thiếu nữ bước đến trong ánh mắt run rẩy của Betty, mái tóc mềm mại, đôi mắt hơi híp lại, gương mặt tinh xảo như búp bê, trên mặt mang một vẻ ửng hồng say lòng người, trong đôi con ngươi lấp lánh như sao trời, phản chiếu ánh lửa lập lòe.

Thiếu nữ dường như đang rất vui vẻ, nàng nhếch khóe miệng, nở một nụ cười hình trăng khuyết, sau khi nhìn thấy vẻ mặt của Betty, nụ cười đó càng như pháo hoa bung nở: “Phụt——”

“Em làm cái vẻ mặt gì thế? Ngốc quá đi.”

Thiếu nữ duỗi ngón tay, nhân lúc cô bé đang ngây người, “bóc” một tiếng, búng vào vầng trán dính đầy cát của cô bé.

“Đừng ngẩn ra đó, cầm đèn cho chắc, chúng ta đi thôi.”

Nàng nói xong liền quay người rời đi, mái tóc sau gáy vung lên, vài sợi lướt qua chóp mũi Betty, cô bé ngửi thấy mùi hương hoa thoang thoảng, cô bé không biết đó là mùi hoa gì, chỉ cảm thấy nó thấm đượm lòng người, muốn ngửi thêm lần nữa.

“Ồ...”

Bé Betty ôm trán, lẩm bẩm đáp, cứ thế ngây người một lúc, nhìn bóng lưng thiếu nữ dần đi xa, chìm vào bóng tối, rồi lại cúi đầu nhìn chiếc đèn lồng trong tay, một lát sau, đột nhiên phản ứng lại, vội vàng bước nhanh theo sau.

Chị ấy đến cả thần cũng có thể ăn được...

Nhưng mà...

Ác ma đáng sợ trên thế gian này, đều là những tồn tại vừa xinh đẹp vừa hư ảo như vậy sao...

Chị đại nhân...

Chị ấy thật sự rất đẹp, đẹp quá, đẹp quá đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!