Chương 26: Khúc dạo đầu của dạ hội
Phong Diệp Viện, bên trong căn nhà nhỏ làm bằng gỗ phong.
Thiếu nữ ngồi trước bàn trang điểm đặt cạnh giường, nhẹ nhàng chải chuốt mái tóc dài. Suối tóc màu bạc ấy buông rủ xuống đến tận thắt lưng.
Trước tiên, cô dùng lược chải suôn mái tóc dài, để nó buông hờ sau lưng. Tiếp đó, cô nhẹ nhàng vén hai lọn tóc mai sang hai bên rồi vòng ra sau đầu. Một tay giữ chặt nếp tóc, tay kia với lấy dải ruy băng màu đỏ nhạt đặt trên bàn.
Cô dùng dải ruy băng buộc gọn hai lọn tóc vừa vòng ra sau gáy, đoạn nắn nót chỉnh sửa lại đôi chút, thắt thành một chiếc nơ bướm to màu đỏ.
Lúc này, trong gương hiện lên hình bóng một thiếu nữ đẹp tựa giấc mộng. Mái tóc dài màu bạc tuôn chảy như dòng suối, rủ xuống tận thắt lưng.
Cô khoác lên mình một bộ váy dài thanh tao với tà váy xếp thành ba tầng lớp, màu sắc chuyển dần từ đỏ lựu sang đỏ nhạt, rồi kết thúc bằng sắc trắng tinh khôi. Trên thân váy còn điểm xuyết bảy đóa tường vi đỏ thẫm chạy dọc theo đường chéo.
Ẩn hiện dưới tà váy là đôi tất lụa trắng dài, khéo léo tôn lên vóc dáng mảnh mai, e ấp tuổi xuân thì của thiếu nữ một cách hoàn hảo.
Đôi mắt đỏ thắm tựa như những viên pha lê trong suốt, thuần khiết vô ngần. Sự ngây thơ thánh thiện và vẻ quyến rũ ma mị, hai khí chất vốn dĩ hoàn toàn đối lập nhau, nay lại hòa quyện một cách hoàn hảo trên người cô.
Kể từ khi chuyển sang tu luyện Chuỗi Ác Ma, đôi mắt của Lorraine đã thay đổi từ màu xanh nhạt sang màu đỏ thắm. Ban đầu, điều này khiến cô ngạc nhiên không thôi.
Tuy nhiên, sau vài lần thử nghiệm, cô phát hiện ra rằng chỉ cần chuyển trở lại Chuỗi Tự Nhiên cấp 2 – Thụ Nghệ Sư Gió ấm, màu mắt của cô sẽ lập tức khôi phục lại sắc xanh nhạt như cũ.
Hôm nay, tất cả các bộ tộc Thố Nhân sinh sống trong dãy núi Tisilan sẽ tề tựu về đây. Họ cùng nhau tổ chức một nghi lễ vô cùng long trọng để tuyên thệ lòng trung thành tuyệt đối với cô, bất chấp việc cô đã từng tỏ ý rằng điều đó là hoàn toàn không cần thiết.
Thế nhưng, vị tộc trưởng già lại quả quyết rằng, nếu không tổ chức một buổi lễ thật long trọng và linh thiêng, thì sẽ rất khó để xóa bỏ những quan niệm cổ hủ và thói quen lạc hậu đã ăn sâu vào tâm trí của biết bao tộc nhân.
Chỉ có một buổi lễ thật hoành tráng, khắc sâu vào tâm trí của tất cả mọi người, mới đủ sức đập tan sự chai sạn và những thói quen xưa cũ. Nó sẽ xé toạc những gánh nặng đang đè nén trong lòng họ, để tất cả có thể bắt đầu lại một cuộc đời mới.
Đồng thời, một nghi thức long trọng như vậy cũng sẽ là cách tốt nhất để củng cố vững chắc địa vị và tôn lên sự uy nghiêm của Lorraine.
Trong cái thời đại mà trật tự còn chưa hoàn thiện, luật pháp vẫn còn khiếm khuyết này, thì sự uy nghiêm của người lãnh đạo, xét trên một khía cạnh nào đó, chính là một thứ trật tự hữu hiệu nhất.
Thứ quyền uy ấy lan tỏa từ trung tâm ra bốn phương. Khi tất cả mọi người đều tuân theo cùng một ý chí, cùng một tiếng nói, cùng một mệnh lệnh, thì những rào cản ngăn cách giữa các thôn làng sẽ bị phá bỏ, để rồi từ đó hòa quyện và kiến tạo nên một thể chế hoàn toàn mới.
Chính vì thế, để phục vụ cho sự trang trọng của buổi lễ, cô đành phải tự tay chuẩn bị một bộ lễ phục. Cô thậm chí còn tận dụng loài Hồng Thiến Thảo mọc trong Phong Diệp Viện để nhuộm đỏ các thớ vải làm nguyên liệu may áo.
……
Tối hôm đó, buổi dạ hội long trọng chính thức bắt đầu.
Trước tiên, vô số đống lửa trại khổng lồ đã được dựng sẵn trên những ngọn đồi. Từng đống, từng đống lửa lần lượt được thắp sáng, ngọn lửa bùng lên dữ dội, vút cao đến ba, năm mét.
Vây quanh những đống lửa ấy là từng vòng người tộc Thố Nhân đến từ khắp mọi miền trong dãy núi. Có những người vừa nhận được tin tức đã phải lặn lội đường xa, đi bộ ròng rã bao ngày, mãi đến tối nay mới vừa kịp đặt chân tới nơi.
Họ túm tụm bên đống lửa, trò chuyện rôm rả đầy phấn khích. Đã từ rất lâu rồi, họ mới lại được chứng kiến một sự kiện hoành tráng đến nhường này.
Đâu đó đã có tiếng hát cất lên, hòa cùng tiếng trống nhỏ gõ nhịp, tạo nên những thanh âm rộn ràng, vui tươi.
Bên cạnh đống lửa là những xiên thịt đang được nướng xèo xèo. Từng thớ thịt rắn dần chuyển sang màu vàng óng, phản chiếu lớp mỡ bóng loáng dưới ánh lửa bập bùng. Một nắm muối trắng được rắc nhẹ lên, và thế là mùi thịt nướng thơm lừng bắt đầu lan tỏa khắp không gian.
Trong số những người mới đến, có không ít kẻ chưa từng được diện kiến Lorraine. Ban đầu, trong lòng họ vẫn còn đôi chút ngờ vực và chưa thực sự phục tùng.
Thế nhưng, khi tận mắt chứng kiến xác của con rắn khổng lồ kia đang bị xẻ thịt thành từng xiên nướng, một niềm sùng bái mãnh liệt bắt đầu âm thầm dâng lên trong tim họ.
Vừa sở hữu sức mạnh áp đảo, lại vừa có thể mang đến cái ăn no đủ, hai điều này đã hoàn toàn chinh phục cả trái tim lẫn dạ dày của biết bao người. Suy cho cùng, có ai là không muốn sống tiếp đâu chứ? Vậy nên, cho dù phải dâng lời tuyên thệ trung thành với một con người, thì đó cũng trở thành chuyện có thể chấp nhận được rồi.
Những đống lửa trại nối tiếp nhau cháy rực, soi tỏ cả rặng núi trùng điệp. Tại một bãi đất trống bằng phẳng nằm lọt thỏm giữa năm ngọn đồi, một đài đá khổng lồ đã được dựng lên.
Đúng lúc này, vị tộc trưởng già với đôi tai xám, khoác trên mình bộ bạch bào trang trọng, chậm rãi bước lên đài đá. Theo sau ông là các vị thủ lĩnh và đại diện đến từ khắp các thôn làng của tộc Thố Nhân. Tất cả bọn họ như đã hẹn trước, đều đồng loạt khoác lên mình những tấm áo choàng trắng tinh khôi.
Hai chiếc trống trận khổng lồ được đặt uy nghiêm ở hai bên đài đá. Giờ phút này, những hồi trống vang rền như sấm dậy bắt đầu được gióng lên bởi những tráng sĩ tộc Thố Nhân vạm vỡ nhất.
Tùng——
Tùng——
Tùng——
Tiếng trống rung chuyển đất trời vang vọng khắp núi rừng, làm kinh động đến vô số chim muông và dã thú đang ẩn mình trong màn đêm.
Sâu trong cánh rừng đen kịt đằng xa, bóng tối phủ dày lớp lớp. Thi thoảng, những âm thanh rời rạc lại vọng tới, tựa hồ có những sinh vật khổng lồ đang chậm rãi rảo bước giữa màn đêm.
“Hỡi các đồng bào! Hôm nay, ta cùng đại diện của các thôn làng đứng tại nơi này, là để tuyên bố với tất cả mọi người một sự kiện vô cùng trọng đại.”
Dưới đài đá, hàng ngàn tộc nhân im lặng như tờ. Tất cả đều dán chặt mắt vào vị thủ lĩnh, nín thở chờ đợi lời ông nói. Trên những sườn đồi bao quanh, vô số người khác cũng đang đứng đó, hàng vạn ánh mắt cùng hướng về đài cao ở trung tâm.
“Hỡi những thôn làng, những người đồng bào đang rải rác giữa chốn hoang dã và núi rừng! Ngày hôm nay, chúng ta sẽ tái hợp, cùng nhau trở thành một bộ tộc thống nhất như xưa.”
“Suốt mấy trăm năm đằng đẵng, chúng ta đã phải lưu lạc khắp nơi. Từ phía Đông của dãy núi Ai Thán, chúng ta đã trèo đèo lội suối, vượt qua biết bao ngọn núi để đến được mảnh đất này. Tất cả cũng chỉ vì mong cầu một chốn dung thân bình yên.”
“Thế nhưng, giấc mộng ấy nay đã vỡ tan. Vương quốc Tây Phong chẳng còn là đất nước khai minh, cởi mở của thuở nào nữa. Còn Đế quốc Cuồng Nha, niềm tự hào của Thú Nhân cũng đã sớm bị chôn vùi dưới lớp cát bụi của thời gian rồi.”
“Dân số của bộ tộc ta, từ con số năm mươi vạn lúc mới di cư đến đây, nay đã chỉ còn lại vỏn vẹn hai mươi vạn người mà thôi.”
“Năm nào cũng vậy, ta đều phải nghe những tin dữ về việc các nơi trú ngụ của đồng bào ta bị xóa sổ. Có nơi thì tan hoang dưới móng vuốt của ma thú, có nơi lại gục ngã trước những cuộc vây bắt tàn khốc của Vương quốc Tây Phong.”
“Tại sao chúng ta lại rơi vào cảnh khốn cùng như thế này?”
“Bởi vì chúng ta quá yếu đuối, không có ý chí chiến đấu!”
Giọng nói tựa như sấm rền của lão thỏ đã đánh thức đám đông vốn đã tê liệt từ lâu. Những tôn nghiêm và hy vọng tưởng chừng đã bị chôn vùi sâu trong lòng đất, nay bắt đầu chậm rãi thức tỉnh.
“Yếu đuối không phải là tội lỗi. Điều đáng buồn là chúng ta chìm đắm trong sự yếu đuối ấy, không hề nghĩ đến việc vùng lên.”
“Việc không ngừng lùi bước và thỏa hiệp sẽ chẳng bao giờ lấp đầy được lòng tham không đáy của kẻ thù. Đứng trước sự lựa chọn giữa nhục nhã và chiến tranh, nếu các người chọn nhục nhã, thì sau cùng các người vẫn sẽ phải đối mặt với chiến tranh mà thôi.”
“Ta biết, có những đồng tộc hiểu biết sâu rộng, vẫn còn nhớ những mất mát từ nghìn năm trước, không muốn nhắc lại, cũng không còn tự tin.”
“Được thôi! Nếu các người không dám nói, thì chính ta sẽ kể lại những trang sử đầy tủi nhục ấy cho thế hệ trẻ ngày nay được biết.”
“Năm 8143 của Kỷ nguyên thứ Nhất, liên quân gồm 182 bộ tộc của Đế quốc Cuồng Nha với tổng binh lực lên tới 310 vạn người, đã dàn trận đối đầu với Vương triều Thủy Ngân dọc theo chiến tuyến trải dài trên đồng bằng Cao Đan. Khi ấy, đội quân 30 vạn người của tộc Thố Nhân chúng ta chủ yếu chịu trách nhiệm vận chuyển lương thực. Thế nhưng, trong một cuộc tập kích nhỏ của địch, cha ông chúng ta đã bỏ chạy một cách nhục nhã. 30 vạn quân mà không hề có lấy một chút kháng cự nào! Hậu quả là kho lương bị thiêu rụi hoàn toàn, và Đế quốc cũng vì thế mà bại trận.”
“Kể từ đó về sau, bộ tộc ta đã trở thành nỗi ô nhục, bị tất cả các Thú Nhân khác khinh miệt và phỉ nhổ!”
“Có cảm thấy nhục nhã không? Có! Vô cùng nhục nhã!”
“Một khi đã đánh mất đi lòng tự tôn, thì chắc chắn chúng ta sẽ còn phải đánh đổi thêm nhiều thứ quý giá hơn nữa.”
“Đó cũng chính là lý do vì sao chúng ta chỉ có thể co cụm trong khu rừng này, chờ đợi cái chết một cách chậm rãi. Từ đỉnh cao hơn 60 triệu đồng tộc năm xưa, nay chỉ còn lại chưa tới 20 vạn người.”
“Chẳng lẽ đây chính là cái giá mà chúng ta phải trả cho nỗi nhục năm xưa sao? Cho dù là vậy, ta nghĩ cũng nên đến lúc kết thúc rồi.”
“Một tuần trước, có một vị anh hùng đã giáng lâm xuống cánh rừng bị lãng quên này. Với lòng kiên định và quả cảm, người ấy đã tiêu diệt con rắn vẫn thường tác oai tác quái một phương, cứu vớt biết bao nhiêu thôn làng lân cận.”
“Không dừng lại ở đó, Người còn chỉ dạy cho chúng ta bí quyết tu luyện để bước vào con đường siêu phàm, truyền thụ đủ loại kỹ năng sinh tồn, từ trồng trọt, chăn nuôi cho đến thuật rèn đúc sắt thép. Người thực sự là một đấng cứu thế nhân từ và vĩ đại.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
