Ta chỉ là Tiểu Long Nương, Long Kỵ Sĩ tránh xa ta ra!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

99 880

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1090 15367

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

271 2011

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

435 1926

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

16 19

Tập 04 - Chương 10: Mưa Máu

Chương 10: Mưa Máu

Dưới cơn mưa xối xả, da thịt của những Thợ Săn Vịnh Ca này đang bong tróc từng chút một, để lộ ra đủ loại cơ bắp và nội tạng bên trong.

Chỉ cần nhìn vào những con quái vật rợn người thế này, Fafnir không khỏi cảm thấy tê da đầu.

"Đúng là gặp ma thật rồi."

Vì cũng đang dầm mình dưới cơn mưa máu, Fafnir vội vàng kiểm tra lại cơ thể xem có biến đổi gì bất thường hay không.

Nhưng có lẽ do trước đây từng bị nhiễm qua một lần, nên giờ Fafnir cảm thấy không có quá nhiều sự khó chịu.

Tất nhiên cũng có thể do cái gọi là huyết thống Thánh Long đang tác oai tác quái bảo vệ cô?

Dù sao đi nữa, biết bản thân không sao cũng khiến Fafnir yên tâm hơn hẳn, nhưng trước mắt cứ phải tiễn vong đám quái vật này đã.

Cũng coi như cho chúng một sự giải thoát triệt để.

"Bắt... lấy... cô ta..."

Lúc này, đám Thợ Săn Vịnh Ca đã hoàn toàn vỡ nát vẫn còn lẩm bẩm những lời vô nghĩa, bọn họ hoặc cầm song dao, hoặc giương cung dài, thề phải sống mái một phen với Fafnir.

"Đúng là kẻ địch hoàn toàn không ngờ tới."

Fafnir vốn dĩ chẳng định lấy mạng họ, nhưng kết quả cơn mưa máu này đã phá hủy mọi thứ ở đây.

Lúc này dù nói thế nào thì cũng không thể nương tay được nữa.

Sau khi thầm nói một tiếng xin lỗi trong lòng, Fafnir bắt đầu tụ tập ma lực.

"Pháp Cầu Yên Diệt..."

Đây là một trong những Long Ngữ Ma Pháp do Skara truyền dạy, đòn tấn công phép thuật đại diện cho sức mạnh bóng tối.

Nó có khả năng xé xác toàn bộ kẻ địch trong phạm vi vụ nổ thành từng mảnh, uy lực cực mạnh.

Cho dù Fafnir chưa phát huy được toàn bộ sức mạnh của phép này, nhưng để đối phó với đám quái vật kia thì dư sức qua cầu.

"Giải thoát đi."

Fafnir ném thẳng quả cầu đen kịt vào nơi đám đông tụ tập dày đặc nhất.

Nhưng đám Thợ Săn Vịnh Ca này dù đã không còn ra hình người, vẫn giữ được võ kỹ và thân pháp cường hãn.

Với tốc độ bay của đòn phép thuật này, căn bản Fafnir chẳng chạm được vào cọng lông của bọn họ.

"Chậc..."

Fafnir tặc lưỡi một tiếng, thấy vài con quái vật lao tới, đành phải chuẩn bị cận chiến khô máu vậy.

Thấy chúng lao đến trước mặt, Fafnir tát thẳng một cái, sức mạnh của Cự Long thừa sức đập nát đầu đám quái vật này thành thịt vụn như đập dưa hấu.

Thứ chất lỏng màu đỏ tươi không xác định lập tức hóa thành sương mù, khiến người ta nhìn vào mà phát hoảng.

Nhưng rất tiếc, trong từ điển của mấy kẻ điên này không có hai chữ "sợ hãi".

Thậm chí khi nhận thấy Fafnir không dùng phép diện rộng, chúng liền ùa lên định bắt sống cô.

Đáng tiếc thay, hành động này chẳng khác nào thiêu thân lao đầu vào lửa, hoàn toàn vô dụng.

Chỉ cần né được những mũi tên phá giáp chuyên khắc chế Cự Long, Fafnir mỗi tát một đứa là tiễn vong cả đám.

Trận chiến mộc mạc không màu mè biến khu vực xung quanh Fafnir thành núi thây biển máu.

Cộng thêm cơn mưa máu trút xuống không ngừng, khiến Fafnir trông như một Võ Thần Tu La vừa bò lên từ địa ngục.

Khi Fafnir không còn nương tay, trận chiến kết thúc rất nhanh, chiến trường vốn ồn ào náo nhiệt giờ chỉ còn lại mình cô đứng đó.

"Cái cuối cùng..." Vẩy sạch máu và thịt vụn trên tay, Fafnir thở dài một hơi, than thở: "Nhớt nhát, khó chịu chết đi được."

Do mưa xối xả, toàn thân Fafnir lúc này đã ướt sũng, may mà có lớp vảy rồng bao phủ nên không xuất hiện cảnh tượng "wet shirt" bổ mắt nào.

"Không biết những chỗ khác tình hình thế nào," Fafnir nhìn quanh, kiểm tra thi thể dưới đất rồi nói tiếp: "Hình như Edith không đi theo, cô ấy đi đâu rồi?"

"Cô ta ở lại chỗ cũ."

Đúng lúc này, một giọng nói cực kỳ bình thản bất thình lình vang lên sau lưng Fafnir.

Làm Fafnir giật bắn mình quay người nhảy lùi lại, sau đó đập vào mắt cô là một Hắc Kỵ Sĩ âm u đáng sợ.

Dưới sự tô điểm của màn mưa máu, hắn trông như một ác quỷ đến đòi mạng Fafnir vậy, dọa cho con Rồng nghiện game đáng thương này suýt thì ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

May mà cuối cùng cô cũng kiềm chế được nỗi sợ trong lòng, nuốt nước bọt cái "ực", rồi hỏi.

"Ám Hồn ngươi... Ngài đến đây làm gì thế?"

Vì không có Alte bên cạnh bảo kê, Fafnir "rén" đến mức không dám nói to, chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó chui xuống trốn cho xong.

Nghe Fafnir hỏi, Ám Hồn lẳng lặng nhìn con rồng trạch nữ trước mặt, rồi liếc nhìn xác chết dưới đất, mới nói.

"Không có gì, cô an toàn là được."

Nói xong, hắn quay người định rời đi.

Chỉ là sau khi quay lưng lại, hắn mới nói thêm.

"Mau rời khỏi đây đi, huyết tinh lan đến rồi."

Dặn dò xong câu đó, Ám Hồn liền biến mất trong màn mưa bão màu máu mênh mông.

Nghe đối phương nói vậy, Fafnir cũng hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng móc điện thoại ra định liên lạc với Alte.

Nhưng vì cơn mưa máu, lúc Fafnir lôi điện thoại ra mới phát hiện, nó đã sớm biến thành một khối thịt máu, bên trên thậm chí còn có mấy cái xúc tu như đang sống ngoe nguẩy.

Nhìn thấy thứ này, Fafnir vội vàng vứt toẹt cái điện thoại đi, cứ như thứ trên tay không phải "dế yêu" mà là một con nhện khổng lồ siêu đáng sợ vậy.

"Tính ăn mòn kinh khủng thật..."

Fafnir kinh hồn bạt vía ôm ngực, thấy không dùng điện thoại liên lạc được nữa, đành phải quay về chỗ ở trước, yên lặng đợi Alte về rồi tính sau.

—————

Mất một chút thời gian, khi Fafnir quay lại chỗ ở, mới phát hiện đúng như lời Ám Hồn nói, Edith vẫn luôn ở chỗ cũ.

Có điều lúc này cô ấy dường như đã ngất đi, bên cạnh còn có một đống lửa trại màu xanh lam cháy hiu hắt.

Fafnir nhìn đống lửa và cái hố do thanh trọng kiếm cắm vào để lại ở trung tâm, cũng biết đống lửa này chắc là hàng do Ám Hồn để lại.

Xem ra vị Hắc Kỵ Sĩ kia có lẽ còn tiện tay cứu Edith một mạng?

Fafnir sán lại gần Edith, nhìn vị Nữ hoàng đang nằm hôn mê bên đống lửa, không kìm được lấy từ trong phòng ra một tấm chăn, nhẹ nhàng đắp lên người cô ấy.

"Không biết khi tỉnh lại, cô ấy có trở lại bình thường không nữa."

Trước đây Fafnir từng thấy tên Hắc Kỵ Sĩ kia có thuốc ức chế Huyết Tinh Ô Uế, nếu mình đoán không nhầm thì hắn đã cho Edith uống rồi nhỉ?

Fafnir ngồi xuống bên cạnh đống lửa, lẳng lặng chờ Alte trở về, thuận tiện trông chừng Nữ hoàng Thụ Yêu này luôn.

Không có điện thoại để nghịch, Fafnir cảm thấy một ngày dài như cả năm, đợi không biết bao lâu, thậm chí suýt thì ngủ gật, Edith mới từ từ tỉnh lại sau cơn hôn mê.

Lúc này đôi mắt cô ấy đã không còn vẻ điên cuồng trước đó, thậm chí còn hơi mờ mịt, sau khi nhìn thấy Fafnir bên cạnh, cô ấy nhớ lại những ký ức trước đó, khó khăn ngồi dậy nói.

"Chuyện vừa nãy... rất xin lỗi."

"Không... không sao."

Thấy Edith không sao, Fafnir cũng thở phào nhẹ nhõm, cô vốn là người không hay để bụng, hơn nữa Edith cũng là do chịu ảnh hưởng của Huyết Tinh Ô Uế nên mới biến thành như vậy.

Thế nên Fafnir bỏ qua chuyện cũ, đồng thời cũng không quên hỏi.

"Tại sao Huyết Tinh Ô Uế lại lan đến tận thành Gran thế này?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!