Ta chỉ là Tiểu Long Nương, Long Kỵ Sĩ tránh xa ta ra!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

99 880

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1090 15368

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

271 2011

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

435 1926

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

16 19

Tập 04 - Chương 12: Mạng lính cũng là mạng

Chương 12: Mạng lính cũng là mạng

"Cảm ơn hai người..."

Edith cảm động đến mức không thốt nên lời. Thứ duy nhất cô có thể lấy ra làm quà cảm tạ chỉ có con Mắt Phượng Hoàng kia, nhưng vật đó đang nằm trong Thánh Thụ khô héo, giờ muốn đưa cho đối phương cũng chưa chắc đã kịp.

Thứ đó có thể giúp gia tăng tuổi thọ đáng kể, trước đây Edith từng định tặng cho Alte nhưng cuối cùng anh lại không nhận.

Đành đợi khi Fafnir và Alte quay lại rồi đưa Mắt Phượng Hoàng cho họ sau vậy.

"Bọn anh đi nhanh về nhanh."

Alte nắm lấy tay Fafnir, lúc rời đi còn dặn dò Edith: "Nhất định phải kiên trì đấy."

Nói xong, Alte dẫn Fafnir rời đi, sử dụng trận pháp dịch chuyển để quay trở lại bên trong Tháp Dịch Chuyển của Đế quốc Thất Lạc.

Zora đã đợi sẵn hai người ở đây từ sớm, sau lưng cô còn có một người mặc áo choàng trắng, không rõ là ai.

Chỉ có điều khi Alte nhìn thấy Zora, anh hít sâu một hơi, giọng điệu chất vấn có phần khó chịu:

"Cô Zora, quân biên phòng của Đế quốc Thất Lạc rút lui có phải hơi nhanh quá không?"

Theo Alte thấy, cho dù những người đó không phải thần dân Đế quốc Thất Lạc, nhưng cứ vô tình quay lưng bỏ đi như vậy, ít nhiều cũng làm tổn hại đến hình ảnh của Đế quốc.

"Nếu không rút nhanh, binh sĩ của chúng ta thương vong ai sẽ chịu trách nhiệm?" Zora chỉ lạnh lùng đáp: "Mạng của Thụ yêu là mạng, thế mạng của binh sĩ chúng tôi không phải là mạng sao?"

Zora nói cũng có lý, quân biên phòng Đế quốc Thất Lạc giúp Vương quốc Thụ Tinh chặn đứng cuộc tấn công của Ma tộc đã là tận tình tận nghĩa rồi. Giờ còn muốn họ giúp di dời dân tị nạn, đừng nói là Zora, ngay cả Tổng chỉ huy quân biên phòng cũng sẽ không đồng ý.

Về việc này, Alte cũng chẳng còn gì để nói, đành bất lực quay người rời đi, một mình suy nghĩ cách giải quyết.

Là một Kỵ sĩ Rồng đầy lòng chính nghĩa và trắc ẩn, Alte không đành lòng nhìn nhiều thường dân vô tội chết trong Huyết Tinh Ô Uế như vậy.

Đế quốc Thất Lạc đã từng hứng chịu họa diệt thành kiểu này rất nhiều lần, giờ bản thân có cơ hội ngăn chặn, dù thành phố này không thuộc về Đế quốc, anh cũng phải nghĩ cách giúp một tay.

Sau khi Alte rời đi, người mặc áo choàng trắng phía sau Zora mới vén mũ trùm đầu xuống, thở hắt ra một hơi thật sâu:

"Làm tôi ngộp chết đi được..."

Người này chính là Công chúa của Đế quốc Thất Lạc – Rachel.

Cô vẫn luôn đi theo bên cạnh Zora, kể cả ở thành Gran cũng không ngoại lệ, chỉ có điều lần trở về này, cô cũng có chút việc riêng.

"Tôi muốn bảo ông bô nhà tôi xuất binh đi giúp đỡ."

"Công chúa điện hạ..." Zora thở dài bất lực: "Chúng ta không có lý do, cũng chẳng có nghĩa vụ phải giúp một thành phố không thuộc về quốc gia mình."

"Tôi biết, nhưng tôi là con người, không phải cỗ máy quốc gia lạnh lẽo."

Nói xong, Rachel mặc kệ sự phản đối của Zora, lao thẳng về phía Hoàng cung của Đế quốc Thất Lạc.

Ở một diễn biến khác, sau khi Alte về đến nhà liền không ngừng liên lạc với các Kỵ sĩ Rồng đang trong kỳ nghỉ phép, cũng như các anh em đang đợi ở doanh trại.

Tuy nhiên trước đó, người cần báo bình an đầu tiên đương nhiên phải là cô em gái của mình.

Lâu rồi không gặp, Alte thậm chí còn thấy hơi nhớ con bé phổi bò này.

"Ông anh?!" Philo ở đầu dây bên kia ngạc nhiên thốt lên: "Ông đi đú đởn ở đâu về rồi đấy à?"

"Cái gì mà đú đởn?"

Nghe giọng nói tưng tửng của em gái, trong lòng Alte dâng lên cảm giác hoài niệm khó tả.

"Anh đi làm công vụ đàng hoàng nhé. Qua phòng anh đi, anh có việc cần tìm em."

"Wao~" Philo giả vờ kinh ngạc: "Chẳng lẽ... hôm nay chị Nana không có nhà, ông anh cầm thú định ra tay với em gái mình sao?"

Lúc này, Fafnir đang ở ngay cạnh Alte nghe thấy cuộc đối thoại của hai anh em, không kìm được lẳng lặng nhấc chiếc điện thoại bàn bên cạnh lên, ánh mắt trống rỗng nhìn Alte.

Nếu anh dám nhây thêm một câu, Fafnir dám trực tiếp báo lên Sở Giám sát, để các anh chị trên đó mời Alte lên phường uống nước chè.

"Khụ khụ!"

Thấy bộ dạng lờ mờ sắp "hắc hóa" của Fafnir, Alte đành phải thu lại tâm tư trêu đùa với em gái, nghiêm túc nói:

"Anh đang muốn bàn chính sự với em, đầu óc em nghĩ đi đâu thế?"

"Ông anh, không phải chị Nana đang ở cạnh ông đấy chứ? Sao nghe rén thế."

Philo quá hiểu ông anh mình, chỉ cần nghe cái giọng giấu đầu hở đuôi kia là con bé đã muốn cười rồi.

"Lại bị con ranh ma này đoán trúng rồi, qua đây nhanh lên."

Nói xong, Alte cúp máy, sau đó nhìn Fafnir trước mặt, lập tức giơ tay lên trời tự chứng minh sự trong sạch.

"Anh không có thả thính em gái đâu đấy nhé, với cả anh cũng đâu phải loại người biến thái như vậy."

Khoan nói đến chuyện ở Đế quốc Thất Lạc, anh em không được phép kết hôn.

Alte quả thực cũng chẳng có ý đồ gì với em gái mình, người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, dù không cùng huyết thống cũng rất khó nảy sinh loại suy nghĩ lệch lạc đó.

Chủ yếu chỉ là đùa giỡn thôi.

"Em đương nhiên biết," Fafnir đặt điện thoại bàn xuống, sau đó giọng điệu có chút hờn dỗi: "Nhưng em cứ cảm giác anh Alte thực ra rất được hoan nghênh ấy... Em... em hơi ghen tị."

Sau khi nói thẳng suy nghĩ trong lòng ra, khuôn mặt Fafnir ngày càng đỏ lựng, cho đến cuối cùng, hai mắt đã biến thành mắt nhang muỗi, đầu óc hoàn toàn đình trệ, chỉ biết khua tay múa chân, luống cuống giải thích:

"Em... em chưa nói gì hết á!"

Alte cũng bị cú "thả thính trực diện" này của Fafnir làm cho tim đập nhanh hơn một chút. Nhìn bộ dạng xấu hổ co rúm trên ghế sofa của Fafnir, anh không kìm được đưa tay xoa đầu cô, nói:

"Không cần phải ghen tị với người khác đâu, thiếu nữ có thể ở bên cạnh anh, chỉ có một mình Fafnir em thôi... Ờ, trừ con em gái anh ra, nó đanh đá chả giống con gái tí nào."

"Phụt!"

Fafnir nghe Alte nói vậy thì không nhịn được nữa, suýt thì bật cười thành tiếng.

Nhưng Philo vừa hay đến muộn, đang đứng ở cửa thì đúng là xui xẻo tận mạng.

"Tôi bảo này ông anh! Có thể đừng dùng cách dìm hàng em để lấy lòng vợ ông được không hả? Tôi phải vất vả lắm mới lết xác từ trên giường xuống để gặp ông đấy biết không?"

"Cô em đến không đúng lúc rồi..." Alte tặc lưỡi một cái, rồi nói: "Cái này gọi là lời hỏi thăm thân thiết từ anh trai, người thường còn không được trải nghiệm đâu đấy."

"Ồ?" Philo lập tức hăng hái hẳn lên, vặn hỏi: "Nói cách khác... trong mắt ông anh, em không phải người thường?"

Nói xong, cô em gái này ôm mặt, cực kỳ ngượng ngùng nói: "Ui chà~ Thế sao mà được? Ông anh là hoa đã có chủ, là người của chị Nana rồi, sao có thể ăn trong bát lại còn ngó trong nồi thế hả?"

Nghe cái giọng điệu "giả trân" của Philo, cùng với ánh mắt như gai chích sau lưng của Fafnir, Alte bỗng có cảm giác mình đang tự đào hố chôn mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!